Vạn vật không lên tiên - Chương 29: Lời Khẩn Cầu Từ Vực Sâu Và Quyết Định Khó Khăn
Ánh mắt u hoài của Lâm Uyển Nhi gặp ánh nhìn trầm tư của Tần Mặc, tựa như hai dòng suối ngầm đã chảy qua những thung lũng cô tịch, cuối cùng cũng tìm thấy điểm giao hòa giữa sa mạc khô cằn của thế gian. Giữa khung cảnh chết chóc, u ám của Đầm Lầy Linh Hồn, sự xuất hiện của Tần Mặc không khiến nàng kinh ngạc, mà dường như chỉ xác nhận một điều nàng đã cảm nhận từ lâu, một sự đồng điệu hiếm có giữa những kẻ mang theo gánh nặng của thấu hiểu. Nàng không trả lời câu hỏi của hắn ngay lập tức, mà chỉ khẽ nghiêng đầu, mái tóc xanh biếc như lá cây mùa xuân theo gió nhẹ lay động, để lộ một nụ cười nhạt, tựa như sương sớm tan trong nắng chiều.
“Ngươi cũng cảm nhận được, phải không?” Giọng nàng khẽ khàng, không phải là một câu hỏi, mà là một sự khẳng định, một tia sáng yếu ớt xuyên qua màn sương mù dày đặc. Nàng không đợi Tần Mặc đáp lời, mà chậm rãi quay người lại, ánh mắt lần nữa hướng về gốc cây cổ thụ đang quằn quại giữa đầm lầy. Tần Mặc tiến lại gần hơn, đứng cạnh nàng, cũng đưa mắt nhìn về phía cái cây, cảm nhận từng đợt ý chí đau đớn, giãy giụa như một linh hồn bị xiềng xích. Hắn gật đầu, một cái gật đầu thật khẽ, đủ để nàng hiểu.
“Khi bản chất bị bẻ cong, linh hồn cũng sẽ héo úa,” Lâm Uyển Nhi lặp lại câu nói của mình, lần này với một sự trầm tư sâu sắc hơn. Nàng đưa bàn tay thanh tú, ngón tay thon dài khẽ chạm vào lớp vỏ cây xù xì, khô héo. Tần Mặc có thể cảm nhận được qua cái chạm của nàng, một luồng năng lượng nhẹ nhàng, không mang tính cưỡng chế, mà chỉ thuần túy là sự an ủi, xoa dịu. “Sự truy cầu thăng tiên mù quáng đã tạo ra những vết nứt trong Huyền Vực, nơi tà khí tràn ngập và bóp méo vạn vật. Ngươi đã thấy những gì họ làm ở Phố Chợ Sáng, đúng không? Đó chỉ là một giọt nước trong đại dương của sự hủy hoại mà thôi.”
Mùi bùn lầy, xác chết mục nát và khí độc từ đầm lầy trở nên nồng nặc hơn khi một làn gió lạnh thổi qua, mang theo tiếng than khóc yếu ớt của những linh hồn bị mắc kẹt, hòa lẫn với tiếng ếch nhái và côn trùng rỉ rả. Tần Mặc cảm thấy hơi lạnh len lỏi vào từng thớ thịt, nhưng tâm trí hắn lại càng thêm tỉnh táo. Hắn đã chứng kiến quá nhiều sự bóp méo, quá nhiều nỗi đau.
“Những vết nứt đó… chúng là gì?” Tần Mặc lên tiếng, giọng hắn trầm khẽ, chứa đựng sự dò hỏi cùng một nỗi ưu tư. Hắn đã nghe thấy những lời đồn đại, những câu chuyện kinh dị từ người dân Vô Tính Thành về những vùng đất bị nguyền rủa, nhưng chưa bao giờ cảm nhận chúng một cách trực diện như lúc này.
Lâm Uyển Nhi chậm rãi rời tay khỏi thân cây, ánh mắt nàng xa xăm, nhìn xuyên qua màn sương mù độc hại đang giăng mắc. “Đó là những nơi mà ngay cả ánh sáng cũng phải khiếp sợ… những vết sẹo sâu hoắm trên thân thể Huyền Vực, nơi quy luật tự nhiên bị đảo lộn, nơi ý chí tồn tại bị tha hóa đến tận cùng.” Nàng dừng lại một chút, như đang tìm kiếm từ ngữ thích hợp để diễn tả điều kinh khủng đó. “Ngươi đã từng nghe về Vực Sâu Vô Định hay Hẻm Núi Tử Vong chưa? Đó là những nơi mà tà khí không ngừng tuôn trào, nơi những linh hồn bị bẻ cong bởi sự tham lam và tuyệt vọng của chính chúng. Các tu sĩ như Đạo Sĩ U Ngạn, họ không ngừng tìm kiếm những nơi như vậy, lợi dụng tà khí và sự hỗn loạn ở đó để cưỡng ép ý chí, để ‘khai linh’ vạn vật theo cách tàn bạo nhất.”
Nàng quay sang Tần Mặc, ánh mắt u hoài giờ đây tràn đầy lo lắng, xen lẫn một nỗi bi ai sâu sắc. “Họ tin rằng họ đang mang lại ‘ánh sáng’ cho những kẻ ‘ngu muội’, rằng họ đang thúc đẩy sự thăng hoa của sinh linh. Nhưng họ không biết rằng, hoặc cố tình không biết, rằng họ đang phá hủy chính nền tảng của thế giới này. Họ đang cấy ghép một mầm mống hủy diệt vào mọi vật, biến chúng thành những công cụ cho sự truy cầu vô độ của mình, và đẩy Huyền Vực đến bờ vực sụp đổ.”
Tần Mặc im lặng, nhưng trong tâm trí hắn, những lời của Lâm Uyển Nhi vang vọng như tiếng chuông cảnh tỉnh. Hắn đã cảm nhận được sự mục ruỗng từ Đầm Lầy Linh Hồn, nhưng qua lời nàng, hắn như nhìn thấy một bức tranh toàn cảnh khủng khiếp hơn nhiều. Không chỉ là sự mất cân bằng cục bộ, mà là một căn bệnh đang gặm nhấm toàn bộ Huyền Vực, từ sâu thẳm nhất của nó. Vực Sâu Vô Định, Hẻm Núi Tử Vong… những cái tên đó chỉ là những biểu tượng cho sự tha hóa tột cùng mà hắn đã linh cảm bấy lâu.
“Cô… cô đã từng đến những nơi đó?” Tần Mặc hỏi, giọng hắn vẫn trầm, nhưng ẩn chứa một sự tò mò không thể kìm nén. Hắn muốn hiểu rõ hơn, muốn biết kẻ thù của sự cân bằng bản chất đang sử dụng thứ sức mạnh kinh khủng đến mức nào.
Lâm Uyển Nhi khẽ lắc đầu, mái tóc xanh biếc lại lướt qua vai nàng. “Ta chưa từng đặt chân đến đó, nhưng ta đã ‘nghe’ thấy. Ta đã cảm nhận được nỗi đau của những linh hồn bị mắc kẹt, bị bóp méo từ xa. Tà khí từ những nơi đó không ngừng lan tỏa, và những gì ngươi thấy ở Đầm Lầy Linh Hồn này, chỉ là một vết loét nhỏ trên da thịt của Huyền Vực, được nuôi dưỡng bởi sự tha hóa của những nơi sâu thẳm hơn.”
Nàng ngước nhìn lên bầu trời xám xịt, đôi mắt sâu thẳm mang vẻ u hoài như chứa đựng hàng ngàn năm bi thương. “Họ đến Vô Tính Thành, một nơi mà ‘vật tính’ vẫn còn thuần khiết, một nơi mà sự cân bằng vẫn còn được gìn giữ. Họ muốn bẻ cong cả những ý chí trong sạch nhất, biến chúng thành một phần của thứ tín ngưỡng mù quáng của họ. Vô Tính Thành, đối với họ, không phải là một phế địa, mà là một kho báu tiềm ẩn, một nguồn tài nguyên mà họ có thể khai thác để củng cố sức mạnh, để ‘thăng tiên’.”
Tần Mặc siết chặt nắm tay. Hắn đã hiểu. Vô Tính Thành không phải là nơi bị lãng quên, mà là một mục tiêu. Người dân Vô Tính Thành không phải là những kẻ bị bỏ rơi, mà là những nạn nhân tiềm năng. Lời thì thầm của Lâm Uyển Nhi, dù dịu dàng như gió thoảng, lại mang sức nặng của những tảng đá vỡ, đổ sập vào tâm trí hắn. Hắn cảm nhận được sự lo lắng sâu sắc từ nàng, không chỉ cho riêng Vô Tính Thành, mà cho toàn bộ Huyền Vực. Nàng là một linh hồn cô độc, gánh vác một phần gánh nặng mà Tần Mặc cũng đang mang.
“Chúng ta phải làm gì?” Tần Mặc hỏi, một câu hỏi đơn giản nhưng chứa đựng tất cả sự bất lực và quyết tâm của hắn. Hắn không thể đứng nhìn thêm nữa. Hắn không thể để Vô Tính Thành trở thành một Đầm Lầy Linh Hồn thứ hai.
Lâm Uyển Nhi nhìn hắn, trong ánh mắt u hoài kia lóe lên một tia hy vọng mỏng manh. “Ngươi đã đến đây, phải không? Ngươi đã tìm thấy ta. Có lẽ… đó chính là câu trả lời.” Nàng không nói rõ, nhưng Tần Mặc hiểu. Giữa thế giới đang mục ruỗng, giữa sự truy cầu thăng tiên mù quáng, họ là hai linh hồn hiếm hoi còn nhìn thấy, còn cảm nhận được sự thật. Sự đồng điệu không cần lời nói giữa họ trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết, như hai con thuyền nhỏ tìm thấy nhau giữa biển cả mênh mông, đầy sóng gió.
***
Trong khi Tần Mặc đang đối diện với những chân lý nghiệt ngã tại Đầm Lầy Linh Hồn, tại Phố Chợ Sáng của Vô Tính Thành, bầu không khí đã hoàn toàn thay đổi. Nắng nhẹ buổi trưa vẫn trải vàng trên những gian hàng gỗ đơn giản, trên những con đường lát đá cuội, nhưng sự ấm áp và yên bình thường ngày đã biến mất, thay vào đó là một sự căng thẳng đến nghẹt thở. Tiếng rao hàng đã im bặt, tiếng cười nói đã tắt, chỉ còn lại những âm thanh rời rạc của tiếng gà kêu yếu ớt và tiếng xì xào lo lắng của đám đông.
Đạo Sĩ U Ngạn xuất hiện trở lại, không còn vẻ thăm dò như lần trước. Hắn ta không đi một mình, mà có hai tu sĩ khác, mặc y phục màu xám tro, đứng sau lưng, ánh mắt sắc lạnh quét qua đám đông. Khuôn mặt gầy gò của U Ngạn, với ánh mắt sắc lạnh và khí chất âm u, tạo nên một sự tương phản đáng sợ với vẻ chất phác của người dân Vô Tính Thành. Hắn ta không dùng vũ lực hay những lời đe dọa trắng trợn, mà tập trung vào việc gây áp lực tâm lý, một chiến thuật tinh vi hơn, nhằm bẻ gãy ý chí của người dân từ bên trong.
Mục tiêu của hắn vẫn là Lý Đại Ca, người đàn ông chất phác với khuôn mặt ngăm đen, đang run rẩy đứng giữa vòng vây của những ánh mắt dò xét. Lý Đại Ca là một biểu tượng của sự bình dị, của khát khao được sống yên ổn, và chính điều đó khiến hắn trở thành con mồi hoàn hảo cho U Ngạn.
“Lý Đại Ca,” Đạo Sĩ U Ngạn cất giọng, không quá lớn nhưng đủ để mọi người xung quanh đều nghe rõ, “ngươi có chắc là không muốn ‘nhìn thấy’ một con đường tốt đẹp hơn cho gia đình mình sao? Hay ngươi muốn sống mãi trong sự ‘ngu muội’ này, chờ đợi tai họa ập đến?” Giọng hắn ta mang một vẻ trịch thượng, như thể đang ban ơn, nhưng từng lời lại như những mũi kim châm thẳng vào nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất của người dân. Hắn ta không nói về thăng tiên, không nói về linh lực, mà nói về “một con đường tốt đẹp hơn”, một khái niệm mơ hồ nhưng đủ sức gieo rắc sự bất an vào tâm trí những người dân luôn mong cầu sự bình an.
Lý Đại Ca cúi gằm mặt, hai tay nắm chặt đến trắng bệch, mồ hôi lấm tấm trên trán. Hắn cố gắng ngẩng đầu lên, nhưng ánh mắt sắc lạnh của U Ngạn như một tảng đá đè nặng lên vai hắn. “Ta… ta không biết gì cả! Chỉ mong được yên ổn…” Giọng hắn lạc đi, run rẩy, chứa đựng sự bất lực và tuyệt vọng tột cùng. Câu nói ấy, “chỉ mong được yên ổn”, là khát khao chung của cả Vô Tính Thành, nhưng lúc này, nó lại trở thành sự yếu đuối, sự “ngu muội” trong mắt kẻ mạnh.
Đạo Sĩ U Ngạn khẽ cười khẩy, một nụ cười lạnh lẽo không chạm đến mắt. “Yên ổn? Trong cái thế giới đang mục ruỗng này? Ngươi nghĩ Vô Tính Thành có thể tồn tại mãi mãi trong sự giả tạo đó sao? Chỉ có thăng tiên mới là con đường duy nhất! Chỉ có trở nên mạnh mẽ, nắm giữ sức mạnh của vạn vật, mới có thể bảo vệ được những gì ngươi gọi là ‘yên ổn’!” Hắn ta đưa tay lên, một luồng linh lực vô hình lan tỏa, không gây ra sự phá hủy vật chất, nhưng lại mang theo một áp lực khủng khiếp, đè nặng lên không khí.
Lý Đại Ca đột ngột khụy xuống, hai tay ôm ngực, khuôn mặt đỏ bừng vì khó thở. Hắn cảm thấy toàn thân nặng trĩu, như có một tảng đá vô hình đè lên lồng ngực, không thể hít thở. Đó là một loại pháp thuật nhẹ nhàng nhưng đầy áp chế, không gây thương tích hữu hình, nhưng lại bóp nghẹt ý chí và sinh lực của con người. Người dân xung quanh hoảng hốt, có người bật khóc nức nở, những người đàn ông thì siết chặt nắm tay, nhưng không ai dám tiến lên. Nỗi sợ hãi đã biến họ thành những bức tượng bất động.
Một người Thôn Dân Nữ, khuôn mặt hiền lành thường ngày giờ đây tái mét vì sợ hãi, khẽ thốt lên: “Cầu mong mọi sự bình an…” Nhưng lời cầu nguyện đó yếu ớt như một ngọn nến trước cơn bão. Một người Thôn Dân Nam khác, vốn thường ngày mạnh mẽ, giờ chỉ biết cúi gằm mặt, lẩm bẩm: “Ngày nào cũng như ngày nào, thật tốt… sao giờ lại thành ra thế này?”
Tần Mặc, sau khi rời Đầm Lầy Linh Hồn, đã vội vã trở về Phố Chợ Sáng. Hắn ẩn mình trong đám đông, chứng kiến tất cả. Từng hơi thở khó nhọc của Lý Đại Ca, từng tiếng khóc thút thít của người dân, từng ánh mắt tuyệt vọng, đều đâm sâu vào tâm trí hắn. Hắn cảm nhận rõ ràng nỗi sợ hãi tột cùng đang bóp nghẹt Lý Đại Ca, cảm nhận được ý chí tồn tại đang bị bóp nghẹt của người dân Vô Tính Thành, như những sợi dây thừng vô hình đang siết chặt lấy cổ họng họ. Sự phẫn nộ trong lòng hắn trào dâng, không còn là những cơn sóng ngầm mà đã biến thành một ngọn lửa dữ dội. Hắn không thể đứng nhìn nữa. Ý chí bảo vệ quê hương, bảo vệ những người dân vô tội đã vượt qua mọi sự do dự, mọi mong muốn được sống bình yên.
***
Tần Mặc lùi vào một góc khuất gần Nhà Kho Cũ Kỹ, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Tiếng ồn ào từ Phố Chợ Sáng, giờ đây pha lẫn tiếng khóc và những lời rên rỉ yếu ớt, vọng đến đây đã xa dần, yếu ớt. Gió nhẹ luồn qua những khe hở của nhà kho cũ kỹ, mang theo mùi ẩm mốc, bụi bặm, và cả mùi sợ hãi nồng nặc từ đám đông. Bầu không khí căng thẳng, ngột ngạt đến khó thở, không chỉ vì áp lực từ Đạo Sĩ U Ngạn, mà còn vì sự tuyệt vọng đang lan tỏa trong lòng người dân Vô Tính Thành.
Nỗi đau khổ của Lý Đại Ca và người dân như những mũi kim châm vào tâm trí Tần Mặc, không ngừng khoét sâu vào sự kiên nhẫn cuối cùng của hắn. Hắn nhắm chặt mắt, cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ hỗn loạn, nhưng vô ích. Những lời của Lâm Uyển Nhi về Vực Sâu Vô Định, Hẻm Núi Tử Vong, và sự mục ruỗng của Huyền Vực, cùng với cảnh tượng Lý Đại Ca đang quằn quại dưới áp lực vô hình, xoáy vào nhau thành một cơn lốc dữ dội trong đầu hắn.
Bất ngờ, khả năng 'nghe ý chí tồn tại' của hắn bùng nổ, không phải theo cách thông thường, mà mạnh mẽ và đột ngột đến mức khiến hắn choáng váng. Hắn không chỉ cảm nhận được những gì đang diễn ra xung quanh, mà còn như bị hút vào một vực thẳm sâu hun hút. Một 'thị kiến' kinh hoàng hiện lên trước mắt hắn, không phải là hình ảnh rõ ràng, mà là một cảm giác, một sự hiện hữu của một vùng đất hỗn loạn tột cùng.
“Không thể… đây là gì?” Tần Mặc thốt lên trong nội tâm, giọng hắn như bị bóp nghẹt. Hắn cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo, nhớp nháp bao trùm lấy hắn, như thể hắn đang lặn sâu xuống đáy của một đại dương tăm tối. Đó là Vực Sâu Vô Định, nơi mà Lâm Uyển Nhi đã nhắc đến. Hắn ‘nhìn thấy’ không phải bằng mắt, mà bằng toàn bộ linh hồn, toàn bộ ý chí tồn tại của mình.
Trong thị kiến đó, hắn cảm nhận được sự hỗn loạn tột cùng, tà khí nồng nặc đến mức có thể ăn mòn cả ý chí kiên cường nhất. Những tiếng kêu than đau đớn, tuyệt vọng không ngừng vọng lên, không phải từ một vài sinh linh, mà từ vô số vạn vật, bị bóp méo, bị cưỡng ép, bị biến dạng đến tận gốc rễ. Hắn cảm thấy mùi tanh hôi của máu và sự mục ruỗng, mùi của những linh hồn bị xé nát và bị tha hóa.
“Những tiếng kêu than… không chỉ là từ Vô Tính Thành… mà là từ khắp Huyền Vực, từ Vực Sâu Vô Định… từ Hẻm Núi Tử Vong…” Tần Mặc rên rỉ trong nội tâm, hai tay ôm chặt lấy đầu, thân thể run rẩy bần bật. Hắn không chỉ nghe, không chỉ cảm nhận, mà còn như đang trải nghiệm nỗi đau đó. Sự lạnh lẽo, ngột ngạt và cảm giác bị bóp nghẹt khiến hắn muốn hét lên, muốn thoát khỏi cái hố sâu của sự thống khổ này. Đó là nguồn gốc của những phương pháp cưỡng ép tàn bạo mà các tu sĩ đang sử dụng, là nơi sản sinh ra thứ triết lý méo mó về thăng tiên. Hắn hiểu rằng, nếu không ngăn chặn, nếu không tìm cách hàn gắn những vết nứt này, Vô Tính Thành, và cả Huyền Vực, sẽ không thể tránh khỏi số phận tương tự, chìm sâu vào sự hỗn loạn và tha hóa.
Thị kiến kinh hoàng đó kéo dài chỉ trong vài khắc, nhưng đối với Tần Mặc, nó tựa như cả một đời người. Khi hắn mở mắt ra, hơi thở vẫn còn gấp gáp, mồ hôi lạnh chảy dài trên trán. Nhưng trong ánh mắt đen láy sâu thẳm của hắn, sự do dự, sự băn khoăn đã hoàn toàn biến mất. Thay vào đó là một ánh lửa rực cháy của quyết tâm, một ý chí kiên định không thể lay chuyển. Hắn đã thấy được vực thẳm của sự hủy diệt, và hắn biết mình không thể lùi bước. Gánh nặng trách nhiệm đè nặng lên vai hắn, nhưng cũng chính nó đã thổi bùng lên một sức mạnh tiềm ẩn.
Tần Mặc đứng dậy, thân hình hơi gầy nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt. Hắn không còn là thiếu niên ẩn mình, muốn sống cuộc đời bình yên nữa. Hắn là Tần Mặc, người duy nhất có thể nghe được ý chí tồn tại của vạn vật, người duy nhất có thể nhìn thấy sự thật đằng sau tấm màn giả dối của sự "thăng tiên". Hắn bước ra khỏi bóng tối, từng bước chân vững vàng, hướng về phía Phố Chợ Sáng, nơi Lý Đại Ca đang quằn quại, nơi người dân Vô Tính Thành đang tuyệt vọng. Hắn sẽ hành động. Hắn sẽ bảo vệ họ, không phải bằng sức mạnh linh lực, mà bằng sự thấu hiểu và quyền được là chính mình của vạn vật. Cuộc đối đầu đầu tiên đã đến.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.