Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 28: Ý Chí Bẻ Cong và Hơi Thở Của Đầm Lầy

Phố Chợ Sáng đang chìm trong sự kinh hoàng và tĩnh lặng đáng sợ sau sự kiện khai linh cưỡng chế, cách đó hàng ngàn dặm về phía Bắc, tại rìa Thị Trấn Băng Tuyết, một trại tạm bợ được dựng vội vàng đang bị màn đêm và những cơn gió buốt giá bao trùm. Những bông tuyết đầu mùa khẽ khàng rơi, phủ trắng những mái lều vải, tạo nên một khung cảnh hoang vắng, lạnh lẽo.

Trong một căn lều lớn hơn cả, ánh lửa bập bùng từ đống củi khô giữa lều chỉ đủ xua đi một phần hơi lạnh, nhưng không thể làm tan đi sự lạnh lẽo trong ánh mắt của những người đang ngồi quanh. Lâm Phong, với khuôn mặt vẫn còn hằn lên vẻ bực bội và thất vọng, đấm mạnh xuống bàn gỗ thô ráp, tạo ra một tiếng động khô khốc, vang vọng trong không gian tĩnh mịch.

“Bọn phàm nhân Vô Tính Thành quá cứng đầu!” Hắn gầm gừ, giọng nói chứa đầy sự phẫn nộ và coi thường. “Chúng ta cần biện pháp mạnh hơn, như những gì Huyền Băng Cung thường làm với những kẻ chống đối giáo điều. Bọn chúng cần biết nỗi sợ hãi thực sự!” Ánh mắt hắn lóe lên sự tàn nhẫn, như thể cảnh tượng khai linh cưỡng chế ban trưa không hề làm hắn mảy may hối hận, mà chỉ càng củng cố thêm niềm tin vào phương pháp bạo lực.

Ngồi đối diện hắn là một tu sĩ cấp cao hơn, Hàn Liệt, người đã nhắc đến Băng Ngục đêm qua. Y vẫn giữ vẻ điềm tĩnh đáng sợ, đôi mắt lạnh lùng như được tạc từ băng đá. Y nhấp một ngụm trà nóng, hơi nước bốc lên làm mờ ảo khuôn mặt thanh tú nhưng vô cảm. “Băng Ngục có thể ‘thanh tẩy’ tâm trí họ, dù là bằng đau đớn.” Giọng y trầm thấp, đều đều, như đang đọc một đoạn kinh văn cổ xưa, không chút cảm xúc. “Hoặc cho họ thấy sự hùng vĩ của linh khí tại Đài Sen Băng, nơi linh khí thuần khiết nhất có thể ‘đánh thức’ họ khỏi sự mê muội.”

Hàn Liệt nhắc đến Huyền Băng Cung như một điển hình của sức mạnh và trật tự khắc nghiệt. Huyền Băng Cung là một trong những tông môn lớn nhất ở vùng cực Bắc, nổi tiếng với những phương pháp tu luyện cứng rắn, những kỷ luật sắt đá và sự tôn thờ tuyệt đối sức mạnh của linh khí. Băng Ngục, một nhà ngục đặc biệt dưới lòng đất của Huyền Băng Cung, nơi giam giữ những kẻ tà tu, những kẻ phản đồ, và giờ đây, nó được coi là một công cụ hiệu quả để “giáo hóa” những kẻ không chịu khuất phục. Đài Sen Băng, ngược lại, lại là một thánh địa tu luyện, nơi linh khí thuần khiết đến mức có thể tẩy rửa tâm hồn, nhưng trong mắt những tu sĩ này, nó cũng chỉ là một công cụ khác để ép buộc “ý chí tồn tại” của vạn vật phải phục tùng.

Lâm Phong nghiến răng, vẻ mặt đầy vẻ căm phẫn. “Ta e rằng chúng sẽ không nghe. Chúng quá ngu muội. Chúng ta cần một bài học nhớ đời, để chúng biết thế nào là ‘ý chí tồn tại’ đích thực mà chúng ta đang ban cho chúng!” Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa lều, kéo tấm vải che, nhìn ra màn tuyết trắng xóa đang nhẹ nhàng rơi. Gió buốt lùa vào, mang theo cái lạnh thấu xương, nhưng tâm trí hắn còn lạnh lẽo hơn gấp bội.

Các tu sĩ khác gật gù đồng tình, ánh mắt họ chứa đựng sự lạnh lẽo và cuồng tín. Đối với họ, “khai sáng” cho những kẻ ngu muội ở Vô Tính Thành không chỉ là một nhiệm vụ, mà còn là một sứ mệnh thiêng liêng. Họ tin rằng mình đang làm điều đúng đắn, đang dẫn dắt vạn vật đến với con đường thăng tiên vĩ đại, dù phải dùng đến những biện pháp mạnh mẽ, dù phải bẻ cong “ý chí tồn tại” nguyên bản của chúng.

Trong cái lạnh lẽo của đêm đông và sự tàn nhẫn của những lời lẽ ấy, một kế hoạch tàn bạo hơn đang dần thành hình. Họ không chỉ nhắm vào việc “khai linh” những con vật vô tri, mà còn nhắm vào những con người, vào toàn bộ Vô Tính Thành. Sự bình yên mà Tần Mặc và người dân nơi đây hằng trân trọng, nay đã bị đặt dưới một mối đe dọa khôn lường, không chỉ từ những ngọn giáo, lưỡi kiếm, mà còn từ chính sự cuồng tín, sự mù quáng và lòng tham vô độ của những kẻ tự xưng là “kẻ khai sáng”. Tương lai của Vô Tính Thành, và có lẽ là của cả Huyền Vực, đang nằm trong tay một thiếu niên trầm mặc, người vừa chứng kiến một phần của sự tàn bạo, và trong sâu thẳm tâm hồn, một quyết tâm sắt đá vừa được tôi luyện, sẵn sàng đối đầu với cả một thế giới để bảo vệ “ý chí tồn tại” nguyên bản của vạn vật.

***

Sáng sớm hôm sau, không khí ở Vô Tính Thành vẫn còn vương vấn hơi ẩm sau cơn mưa đêm. Những giọt sương mai đọng trên mái ngói rêu phong, trên những tán lá cây xanh mướt, phản chiếu ánh bình minh dịu nhẹ, lấp lánh như hàng ngàn viên ngọc nhỏ. Mùi đất tươi xốp sau mưa quyện lẫn với mùi gỗ ẩm từ những gian hàng, xen lẫn hương thơm thoang thoảng của hoa dại ven đường, tạo nên một bức tranh thị giác và khứu giác yên bình đến lạ. Tần Mặc đứng ẩn mình trong một con hẻm nhỏ tại Phố Chợ Sáng, đôi mắt đen láy sâu thẳm chăm chú theo dõi những gì đang diễn ra trước mặt. Nỗi phẫn nộ âm ỉ từ đêm qua, khi hắn cảm nhận rõ ràng nỗi kinh hoàng của con thú nhỏ và sự tàn bạo của Lâm Phong, vẫn chưa hề nguôi ngoai. Song, hắn kìm nén, cố gắng giữ vẻ ngoài trầm tĩnh để quan sát kỹ càng hơn.

Phố Chợ Sáng đã bắt đầu nhộn nhịp, tiếng rao hàng quen thuộc, tiếng cười nói của trẻ nhỏ, tiếng gà gáy từ xa vọng lại, tiếng trả giá rộn ràng, tất cả hòa quyện tạo nên một bản giao hưởng đời thường, dân dã mà ấm áp. Những gian hàng gỗ đơn giản, mái che bằng vải thô, đường phố lát đá cuội quen thuộc vẫn ở đó, nhưng bầu không khí lại mang một sắc thái khác lạ, một sự căng thẳng vô hình len lỏi trong từng ngóc ngách, khiến những nụ cười dường như gượng gạo hơn, những ánh mắt trao đổi cũng dè dặt hơn. Người dân Vô Tính Thành, với bản tính chất phác, vốn chẳng quen với sự dò xét và áp lực, giờ đây như những con chim non đang cố gắng tìm lại sự bình yên giữa một cơn giông sắp đến.

Giữa Phố Chợ, một bóng dáng cao gầy, mặc y phục màu xám tro, nổi bật một cách lạ thường. Đó là một tu sĩ xa lạ, Đạo Sĩ U Ngạn. Khuôn mặt hắn xương xẩu, đôi mắt sắc lạnh như chim ưng, ẩn chứa sự tính toán sâu xa và một vẻ khinh miệt khó tả. Hắn không hề hung hăng, không khoa trương linh lực hay có thái độ nóng nảy như Lâm Phong. U Ngạn chỉ đứng đó, đối diện với Lý Đại Ca – người bán rau với khuôn mặt chất phác, da ngăm đen. Lý Đại Ca đang cúi gằm mặt, đôi tay run run sắp xếp lại những củ khoai tây vừa mới được rửa sạch, ánh mắt tránh né ánh nhìn như xuyên thấu của vị đạo sĩ.

Người dân xung quanh dường như bị đóng băng, không dám lại gần. Tiếng ồn ào của chợ bỗng chốc lắng xuống, chỉ còn tiếng gió rì rầm luồn qua các con hẻm và tiếng lá cây xào xạc trong gió nhẹ, như đang thì thầm về một điềm chẳng lành. Tần Mặc cảm nhận được sự sợ hãi đang lan tỏa, một làn sóng lạnh lẽo và bất lực từ những người dân, bủa vây Lý Đại Ca. Ý chí tồn tại của từng người, dù là một củ khoai tây, một cây rau, hay một hòn đá lát đường, đều đang rung lên trong sự bất an.

Đạo Sĩ U Ngạn cất giọng, đều đều, lạnh lùng như băng tuyết, nhưng mỗi từ ngữ lại mang một sức nặng vô hình, đè nén lên tâm trí Lý Đại Ca và những người xung quanh. “Ngươi thực sự nghĩ rằng sự ‘bình yên’ yếu ớt này có thể tồn tại mãi mãi ư, Lý Đại Ca?” Hắn không nâng cao giọng, nhưng ngữ điệu lại chứa đựng một sự ngạo mạn và coi thường sâu sắc. “Hãy nói cho ta biết, bí mật của thành này là gì, trước khi các ngươi mất đi tất cả những gì các ngươi trân trọng.”

Lý Đại Ca run rẩy, cả người hắn co rúm lại, giọng nói khẽ khàng, gần như không nghe thấy. “Chúng tôi… chúng tôi không có bí mật nào cả, thưa ngài. Chỉ là muốn sống bình thường… bình yên thôi.” Hắn cố gắng ngẩng đầu lên, nhưng ánh mắt sắc như dao của U Ngạn lại khiến hắn phải cúi gằm xuống ngay lập tức. Đôi bàn tay vốn thô ráp vì lao động giờ đây run rẩy không ngừng, bộc lộ sự tuyệt vọng tột cùng.

Tần Mặc nắm chặt tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay, cố gắng giữ bình tĩnh. Hắn cảm nhận được ý chí tồn tại của Lý Đại Ca đang bị bóp nghẹt, như một ngọn lửa nhỏ nhoi bị cơn gió lạnh buốt táp vào, chực chờ tắt lịm. "Hắn không dùng vũ lực, nhưng những lời nói đó còn đáng sợ hơn cả một trận đánh… Nó bóp nghẹt ý chí của họ." Tần Mặc thầm nghĩ. Sự áp đặt không cần gươm đao, không cần linh lực cuồng bạo, nhưng lại xuyên thấu vào tận xương tủy, làm tan rã ý chí, phá vỡ sự bình yên từ bên trong.

Đạo Sĩ U Ngạn tiến một bước, chậm rãi và đầy uy hiếp. Ánh mắt hắn như xuyên thấu Lý Đại Ca, không bỏ sót bất cứ một chi tiết nhỏ nhặt nào trên khuôn mặt đang tái nhợt vì sợ hãi. Lý Đại Ca lùi lại theo bản năng, đôi chân khuỵu xuống, làm rơi vài củ khoai tây từ gánh hàng của mình. Những củ khoai lăn lóc trên nền đất, như tượng trưng cho sự bất lực và tan vỡ của một cuộc sống vốn dĩ giản dị. Tiếng quạ kêu xa xăm từ phía ngoại thành vọng lại, như một điềm báo u ám cho sự bình yên sắp sửa bị phá vỡ hoàn toàn. Các thôn dân khác đứng xa xa, ánh mắt đầy sợ hãi và bất lực, không dám hành động, chỉ biết ôm lấy nỗi lo lắng cho chính mình và những người thân yêu. Không khí ẩm sau cơn mưa càng thêm nặng nề, khiến mỗi hơi thở đều trở nên khó khăn.

***

Đạo Sĩ U Ngạn vẫn đứng đó, như một bức tượng băng lạnh lẽo, nhìn Lý Đại Ca đang run rẩy, cố gắng nhặt lại những củ khoai tây lăn lóc trên mặt đất. Hắn không nói thêm lời nào, nhưng sự im lặng ấy lại nặng nề hơn vạn lời nói, như một thanh kiếm vô hình đang treo lơ lửng trên đầu người dân Vô Tính Thành. Hắn không cần phải dùng đến vũ lực, bởi vì hắn biết rằng, sự sợ hãi và nỗi lo lắng về tương lai mới chính là vũ khí sắc bén nhất. Tiếng thì thầm lo lắng của người dân bắt đầu nổi lên, không còn là tiếng ồn ào của chợ búa, mà là những âm thanh khẽ khàng, nén lại, thể hiện sự bất an và hoang mang.

Đột nhiên, U Ngạn cất lời, giọng nói vẫn đều đều, không một chút biểu cảm, nhưng lại mang theo một lời cảnh báo lạnh buốt. “Ta không muốn dùng vũ lực, nhưng nếu các ngươi cứ cố chấp giữ lấy sự ‘ngu muội’ này, tin vào cái gọi là ‘bình yên’ giả tạo, thì đó là lựa chọn của các ngươi. Và các ngươi sẽ phải trả giá.” Hắn đảo mắt một lượt qua những gương mặt sợ hãi của người dân xung quanh, như muốn khắc ghi lời nói của mình vào tâm trí mỗi người. Lời lẽ của hắn không phải là một mệnh lệnh, mà là một lời tuyên án, một lời đe dọa ẩn chứa sức mạnh khủng khiếp hơn bất kỳ đòn tấn công vật lý nào.

Một Thôn Dân Nữ, với khuôn mặt hiền lành và đôi mắt ngấn lệ, thì thầm với chồng mình, giọng run rẩy như sắp khóc. “Họ… họ sẽ làm gì chúng ta?” Người chồng, một Thôn Dân Kh��c với dáng người chất phác, chỉ có thể siết chặt tay nàng, ánh mắt bất lực nhìn về phía Đạo Sĩ U Ngạn, không biết phải đáp lời ra sao. Sự bất lực và nỗi sợ hãi lan tỏa như một dịch bệnh, làm cho Vô Tính Thành vốn yên bình trở nên căng thẳng và ngột ngạt.

Tần Mặc cảm nhận rõ ràng làn sóng tuyệt vọng đang dâng trào trong Lý Đại Ca và những người dân xung quanh. Ý chí tồn tại của họ, vốn dĩ đơn thuần và mạnh mẽ trong sự bình dị, giờ đây đang bị bẻ cong, bị uốn nắn dưới áp lực vô hình của lời nói. "Lại là sự áp đặt, sự khinh miệt… Họ không bao giờ hiểu." Tần Mặc thầm nhủ, nỗi phẫn nộ trong hắn lại trỗi dậy. "Họ không bao giờ hiểu được giá trị của sự 'bình yên' mà họ gọi là 'ngu muội'."

Nhưng ngay lúc đó, giữa những làn sóng sợ hãi và tuyệt vọng, Tần Mặc cảm nhận được một luồng ý chí khác, tinh khiết nhưng lại mang theo một nỗi u hoài sâu thẳm, đang âm thầm quan sát từ một góc khuất khác của khu chợ. Đó không phải là ý chí của người dân Vô Tính Thành, cũng không phải sự ngạo mạn, lạnh lẽo của các tu sĩ. Nó là một luồng khí tức đặc biệt, như một tiếng thở dài của thiên nhiên, chất chứa sự thấu hiểu và một nỗi buồn khó tả. "Nhưng 'ý chí' kia là gì? Một sự đồng cảm, hay một nỗi đau khác?" Tần Mặc tự hỏi, ánh mắt tìm kiếm theo nguồn gốc của luồng ý chí bí ẩn ấy.

Đạo Sĩ U Ngạn mỉm cười lạnh lùng, một nụ cười không hề mang ý vui vẻ, mà chỉ càng làm khuôn mặt hắn thêm phần đáng sợ. Hắn quay lưng bước đi, không một lời từ biệt, để lại một khoảng không im lặng đáng sợ. Hắn không cần phải nói nhiều, bởi vì hắn biết rằng, hạt giống của sự sợ hãi đã được gieo, và nó sẽ nảy mầm trong tâm trí những người dân vô tội. Hắn cũng không cần phải chờ đợi câu trả lời, vì mục đích của hắn không phải là tìm kiếm thông tin, mà là gieo rắc sự bất an, là bẻ cong ý chí tồn tại của Vô Tính Thành từ gốc rễ.

Tần Mặc cảm thấy một làn sóng lạnh lẽo chạy dọc sống lưng khi hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng của Lý Đại Ca và nỗi sợ hãi tột cùng của những người dân xung quanh. Sự bình yên của Phố Chợ Sáng đã bị phá vỡ, và giờ đây, chỉ còn lại sự lo lắng và nỗi bất an bao trùm. Hắn liếc nhìn về phía luồng ý chí bí ẩn kia, và thoáng thấy một bóng dáng thanh tao khuất sau một góc nhà. Mái tóc xanh biếc như lá cây mùa xuân, nhẹ nhàng và nổi bật giữa khung cảnh ảm đạm. Một cảm giác thôi thúc mạnh mẽ khiến hắn muốn tìm hiểu về nguồn gốc của luồng ý chí đặc biệt đó. Trong tâm trí Tần Mặc, một dự cảm không rõ ràng về một điều gì đó trọng đại sắp xảy ra, một sự đối đầu không thể tránh khỏi, đang dần hình thành.

***

Tần Mặc không chần chừ. Luồng ý chí tinh khiết nhưng u hoài mà hắn cảm nhận được ở Phố Chợ Sáng cứ thôi thúc hắn, như một sợi chỉ vô hình dẫn lối. Hắn rời khỏi Phố Chợ Sáng đang chìm trong sự hoang mang, lặng lẽ đi theo dấu vết của luồng ý chí đặc biệt ấy. Con đường dẫn hắn ra khỏi Vô Tính Thành, xuyên qua những cánh đồng hoa dại thoang thoảng hương thơm, rồi dần trở nên ẩm ướt, cây cối rậm rạp và âm u hơn. Mùi đất chết, lưu huỳnh nồng nặc, xen lẫn mùi tanh hôi của nước đọng bắt đầu xộc vào mũi, báo hiệu một địa điểm hoàn toàn khác biệt. Càng đi sâu, không khí càng trở nên lạnh ẩm, nhớp nháp, và sương mù bắt đầu giăng mắc, bao phủ mọi thứ trong một màn trắng đục.

Cuối cùng, Tần Mặc dừng lại. Trước mắt hắn là Đầm Lầy Linh Hồn – một nơi mà người dân Vô Tính Thành thường tránh xa. Khung cảnh ở đây hoàn toàn đối lập với sự sống động, bình yên của quê hương hắn. Cây cối chết khô vươn những cành trơ trụi như những ngón tay gầy guộc lên bầu trời xám xịt. Nước đầm lầy đen ngòm, đặc quánh, thi thoảng lại sủi bọt, tạo ra những âm thanh rùng rợn. Mùi bùn lầy, xác chết mục nát và khí độc khó chịu bao trùm không gian, khiến mỗi hơi thở đều trở nên nặng nề. Tiếng ếch nhái kêu râm ran, tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng, cùng với tiếng than khóc yếu ớt của những linh hồn bị mắc kẹt, tạo nên một bản giao hưởng chết chóc, ghê rợn. Đây là nơi mà ‘ý chí tồn tại’ bị bẻ cong, bị biến dạng, nơi sự sống đã mất đi bản chất nguyên thủy của nó.

Giữa đầm lầy, bên một gốc cây cổ thụ mục nát, thân cây vặn vẹo như đang oằn mình trong đau đớn, linh hồn của nó đang bị biến dạng bởi tà khí nồng nặc từ đầm lầy. Một bóng dáng thanh tao, với mái tóc xanh biếc như lá cây mùa xuân, đang quỳ gối. Chính là người phụ nữ mà Tần Mặc đã thoáng thấy ở Phố Chợ Sáng. Nàng mặc y phục màu xanh lá cây, đơn giản nhưng lại hài hòa đến lạ với màu xanh của mái tóc, như thể nàng là một phần của thiên nhiên đang cố gắng hòa mình vào sự mục rữa này.

Nàng đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve phần thân cây đã khô héo, ánh mắt sâu thẳm mang vẻ u hoài, như đang nhìn thấu vào tận cùng nỗi đau của linh hồn cây. Đôi môi nàng khẽ mấp máy, thì thầm những lời lẽ dịu dàng, gần như là một nghi thức cổ xưa, một lời ru an ủi. Tần Mặc cảm nhận được rằng nàng đang cố gắng xoa dịu linh hồn cây, không phải bằng linh lực cường đại, mà bằng sự đồng cảm và thấu hiểu sâu sắc nhất.

“Khi bản chất bị bẻ cong, linh hồn cũng sẽ héo úa…” Giọng nàng khẽ khàng, như tiếng gió thoảng qua những tán lá khô, đầy bi ai nhưng lại vô cùng bình tĩnh. “Ngươi không cần phải gồng mình, hãy trở về với sự bình yên của chính mình… dù chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi.” Từng lời của nàng như những giọt sương mát lành thấm vào linh hồn cây đang quằn quại, cố gắng rửa trôi đi tà khí đang bám víu. Tần Mặc cảm thấy một sự rung động mạnh mẽ trong lòng. Nàng không ép buộc, không cải tạo, mà chỉ đơn thuần muốn chữa lành, muốn trả lại cho vạn vật quyền được là chính nó.

"Cô ấy… cô ấy cũng cảm nhận được. Và cô ấy đang cố gắng chữa lành, không phải ép buộc." Tần Mặc thầm nghĩ, một cảm giác thấu hiểu sâu sắc dâng trào trong lòng. Hắn đã tìm thấy một người có cùng triết lý, một người cũng nhìn thấy nỗi đau của ý chí tồn tại bị bẻ cong.

Tần Mặc bước ra khỏi chỗ nấp, tạo ra một tiếng động nhỏ khi chân hắn giẫm lên một cành cây khô. Tiếng động nhỏ bé ấy vang vọng trong sự tĩnh lặng chết chóc của đầm lầy. Lâm Uyển Nhi giật mình quay lại, mái tóc xanh biếc như lá cây mùa xuân nhẹ bay theo gió. Đôi mắt sâu thẳm mang vẻ u hoài của cô chạm vào ánh mắt trầm tư của Tần Mặc. Trong khoảnh khắc đó, giữa khung cảnh chết chóc của Đầm Lầy Linh Hồn, một sự nhận biết ngầm, một sự đồng điệu không cần lời nói, xuất hiện giữa hai người.

“Cô là ai?” Tần Mặc lên tiếng, giọng trầm và rõ ràng, phá vỡ sự im lặng. Hắn không cần hỏi thêm, vì hắn biết rằng, nàng cũng là một người mang trong mình một gánh nặng, một sự thấu hiểu khác biệt về vạn vật. Cái nhìn của Lâm Uyển Nhi đáp lại, không chút sợ hãi hay bất ngờ, chỉ có sự bình tĩnh và một tia sáng u hoài. Như thể nàng đã chờ đợi hắn từ rất lâu, giữa thế giới đầy rẫy sự truy cầu thăng tiên mù quáng này.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free