Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 252: Thành Cổ Thanh Phong: Khát Khao Nơi Phồn Hoa

Tần Mặc đứng giữa khu chợ ồn ào, trong lòng như có sóng lớn cuộn trào. Hắn đã đến một nơi mà lịch sử đang hiện hữu, nơi mà những dấu vết của Kỷ Nguyên Hiền Giả vẫn còn sót lại, và cả những mầm mống của sự tha hóa tương lai cũng đang nảy sinh. Hắn cảm thấy mình như một người lữ khách lạc vào một giấc mơ cổ đại, một quá khứ sống động mà hắn chưa từng biết. Sự tương phản giữa sự yên bình, tĩnh lặng của Vô Tính Thành và sự nhộn nhịp, hùng vĩ của Cổ Đô Thanh Phong khiến hắn nhận ra rằng thế giới này còn rộng lớn và phức tạp hơn rất nhiều so với những gì hắn từng tưởng tượng. Hắn vẫn còn nhiều điều phải học, phải cảm nhận.

Hắn lo lắng về việc mình đang ở đâu, về việc liệu có thể tìm được đường trở về hay không. Nhưng trên tất cả, hắn cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ hơn: phải tìm hiểu, phải khám phá cái "chân nguyên" mà Thạch Linh đã nhắc đến. Hắn phải hiểu rõ hơn về nguồn gốc của sự mất cân bằng, về cách mà những khát vọng thuần túy của vạn vật đã bị bẻ cong, và về vai trò của "Thiên Diệu Tôn Giả" – kẻ mà Thạch Linh đã ngầm ám chỉ là đứng đằng sau âm mưu vĩ đại này.

Tần Mặc siết chặt mảnh Thạch Bi trong tay, ánh mắt hắn trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Đây là khởi đầu của một hành trình mới, một cuộc phiêu lưu xuyên qua thời gian và không gian, để tìm lại một chân lý đã bị lãng quên, để tái lập lại 'cân bằng bản chất' cho vạn vật. Con đường phía trước còn dài, nhưng hắn biết, hắn không còn đơn độc nữa. Hắn có Hắc Phong đồng hành, và hắn có mảnh Thạch Bi – một phần của 'chân lý thất lạc' – đang dẫn lối.

Hắn nhìn lên bầu trời xanh ngắt, nơi những đám mây trắng lững lờ trôi, mang theo những câu chuyện của ngàn năm về trước. Cổ Đô Thanh Phong này, với tất cả sự hùng vĩ và nhộn nhịp của nó, không chỉ là một điểm đến, mà là một khởi đầu. Nó là một cuốn sách lịch sử sống động, đang chờ Tần Mặc lật từng trang, để tìm ra câu trả lời cho những câu hỏi lớn nhất của Huyền Vực.

***

Tần Mặc và Hắc Phong chậm rãi bước đi trên con phố chính của Cổ Đô Thanh Phong, nơi được mệnh danh là Phố Chợ Sáng, dù giờ đây đã ngả sang buổi chiều tà. So với Phố Chợ Sáng ở Vô Tính Thành, nơi những gian hàng gỗ đơn giản san sát, đường phố lát đá cuội mòn vẹt bởi dấu chân thời gian, và mái che bằng vải bạt cũ kỹ phấp phới trong gió, Phố Chợ Sáng của Cổ Đô Thanh Phong mang một vẻ tráng lệ và sầm uất hoàn toàn khác biệt. Những tòa kiến trúc hai ba tầng bằng đá xanh được chạm khắc tinh xảo, những mái ngói cong vút như cánh phượng hoàng vươn lên giữa không trung, cùng những biển hiệu gỗ sơn son thếp vàng lung linh trong ánh nắng chiều, tất cả đều toát lên một vẻ cổ kính nhưng không kém phần thịnh vượng.

Tần Mặc, với thân hình hơi gầy nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt, đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn lướt qua từng chi tiết nhỏ nhất. Hắn nhận thấy những viên gạch lát đường ở đây không đơn thuần là đá tảng thô ráp, mà là những phiến đá được mài giũa cẩn thận, ghép nối khít khao, như thể mỗi viên gạch đều được trao cho một sứ mệnh riêng, một vị trí không thể thay thế trong bức tranh chung của thành phố. Dòng người qua lại đông đúc như mắc cửi, những thương nhân rảo bước vội vã với gánh hàng nặng trĩu trên vai, những quý tộc thong dong dạo chơi trên lưng ngựa, và cả những phàm nhân áo vải chen chúc giữa đám đông. Tiếng rao hàng huyên náo của những thương nhân: "Hàng mới về! Linh dược quý hiếm, tăng cường tu vi!", "Pháp khí thượng phẩm! Khắc chế yêu ma!", hòa lẫn với tiếng cười nói rộn ràng, tiếng gà kêu từ những lồng gà chất chồng, và cả tiếng trả giá dai dẳng từ những gian hàng tấp nập. Mùi thức ăn đường phố thơm lừng quyện vào mùi hoa quả tươi mới, mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều thoáng qua, và mùi thảo mộc khô từ các tiệm thuốc bắc, tạo nên một bản giao hưởng mùi hương vừa quen thuộc lại vừa xa lạ.

Tần Mặc nhắm mắt lại, lắng nghe. "Ý chí tồn tại" của vạn vật ở đây không còn là những âm thanh thuần khiết của cỏ cây hoa lá, của dòng nước chảy hay của đá tảng trầm mặc mà hắn quen thuộc ở Vô Tính Thành. Thay vào đó, chúng là những tiếng vọng của khát vọng, của mục đích, của sự hữu dụng. Một chiếc bàn gỗ cũ kỹ trong một tiệm ăn nhỏ khao khát được phục vụ thêm nhiều thực khách, mong muốn được nâng đỡ thêm nhiều bữa ăn ngon. Một bức tường thành vững chãi thì thầm về sứ mệnh bảo vệ, về sự kiên cố không thể lay chuyển của nó. Ngay cả những chiếc đèn lồng treo cao trên mái hiên, với lồng kính đã ám màu khói nến, cũng nung nấu một ý chí muốn được cháy sáng hơn, muốn thắp lên ánh lửa rực rỡ hơn để soi đường cho những bước chân lữ khách.

"Mỗi bước chân ở đây đều mang theo một ý chí, một khát vọng... nhưng không phải là khát vọng của đất đá hay cây cỏ," Tần Mặc thầm nghĩ, trầm tư. Hắn cảm nhận được sự khác biệt sâu sắc. Ở Vô Tính Thành, vạn vật có ý chí tồn tại, nhưng đó là ý chí thuần túy của bản chất, của sự tự nhiên, không bị định hình bởi ý muốn của con người. Một cây cổ thụ muốn vươn mình đón nắng, một tảng đá muốn tồn tại vững chãi, một dòng suối muốn chảy tự do. Chúng không có khát vọng "phục vụ" hay "hữu dụng" theo cách mà con người định nghĩa. Nhưng ở Cổ Đô Thanh Phong này, những vật phẩm nhân tạo, dù là nhỏ nhất, đều mang trong mình một khát vọng được sinh ra, được tồn tại, được hoàn thiện để phục vụ một mục đích nào đó do con người gán cho.

Hắc Phong khẽ dụi đầu vào chân Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực nhìn xung quanh, có vẻ khó hiểu trước sự nhộn nhịp và phức tạp này. Nó đã quen với sự tĩnh lặng của núi rừng, với những ý chí tồn tại rõ ràng, mạnh mẽ của thiên nhiên. Sự pha tạp của vô vàn "tiếng nói" ở đây khiến nó có chút bối rối. Tần Mặc nhẹ nhàng vuốt ve bộ lông đen tuyền của nó, trấn an.

"Chúng ta sẽ tìm hiểu, Hắc Phong," hắn thì thầm, ánh mắt vẫn không ngừng quan sát. Hắn đi chậm lại, đôi mắt đen láy lướt qua từng chi tiết, từ những viên gạch lát đường, những chiếc bàn gỗ cũ kỹ, đến những chiếc đèn lồng treo cao. Hắn nhắm mắt lại, lắng nghe, cố gắng phân biệt từng tiếng vọng của "ý chí tồn tại", từng khát vọng riêng biệt đang hòa vào nhau tạo nên một bản hợp xướng độc đáo của Cổ Đô Thanh Phong. Đây là một thế giới mới, một bài học mới mà hắn cần phải thấu hiểu. Nó không thuần khiết như Vô Tính Thành, cũng không tàn bạo như những nơi tu sĩ cưỡng ép khai linh. Nó là một sự pha trộn, một khởi điểm cho những biến đổi lớn hơn.

***

Dưới ánh nắng buổi trưa gay gắt, Tần Mặc và Hắc Phong lạc vào một con hẻm vắng vẻ, khuất sau những dãy nhà cao tầng của Phố Chợ Sáng. Con hẻm này, có lẽ là một con đường cổ đạo thương gia từ xa xưa, giờ đây chỉ còn là một lối đi nhỏ hẹp, đường đất trộn lẫn đá dăm, hằn rõ những vết bánh xe lún sâu và dấu chân ngựa in hằn qua hàng trăm năm. Bầu không khí ở đây hoàn toàn khác biệt, không còn sự nhộn nhịp của chợ búa mà thay vào đó là sự tĩnh mịch, bụi bặm. Tiếng bánh xe lộc cộc từ xa, tiếng ngựa hí vọng lại từ những con đường lớn, và tiếng nói chuyện ồn ào của những người phu khuân vác thỉnh thoảng mới vang đến, mang theo mùi bụi, mùi mồ hôi nhọc nhằn và mùi da thuộc cũ kỹ từ những kiện hàng.

Tần Mặc dừng chân, đặt tay lên một trụ đèn đường bằng sắt đã gỉ sét, cao quá đầu hắn một chút. Thân trụ thô ráp bởi lớp rêu phong bám víu và những vết tích của thời gian. Ngọn đèn phía trên đã vỡ tan từ lâu, chỉ còn trơ lại khung sắt hoen ố, nhưng Tần Mặc vẫn cảm nhận được một ý chí tồn tại mãnh liệt từ nó.

"Ngươi... muốn được cháy sáng hơn? Muốn được soi đường tốt hơn? Hay chỉ muốn không bị lãng quên?" Tần Mặc thầm hỏi trong ý niệm, luồng ý thức của hắn len lỏi vào sâu bên trong vật tính của trụ đèn. Hắn nhận ra, trụ đèn không chỉ muốn cháy sáng, mà nó khao khát một sự hoàn hảo trong việc soi đường. Nó muốn ánh sáng của nó không chỉ xua tan bóng đêm, mà còn dẫn lối một cách chính xác, an toàn, không để lữ khách nào lạc bước. Đó không phải là một khát vọng ích kỷ, mà là một khát vọng phục vụ, một sự tận hiến cho mục đích mà nó được tạo ra. Khát vọng này khác xa với sự đơn thuần tồn tại của một tảng đá núi hay sự vươn lên của một thân cây. Nó mang theo dấu ấn của sự sắp đặt, của ý chí con người.

Hắn cúi xuống, chạm vào một phiến đá lát cống rãnh dưới chân. Phiến đá đã mòn nhẵn, ẩm ướt bởi dòng nước thải chảy xiết bên dưới. Lạnh lẽo và thô ráp, nhưng từ nó, Tần Mặc lại nghe được một khát vọng khác. "Còn ngươi, dòng chảy này... ngươi muốn được sạch sẽ hơn? Muốn cuốn trôi mọi thứ một cách hiệu quả hơn?" Tần Mặc hỏi, và nhận được một câu trả lời mang tính chất một tiếng vọng xa xăm. Phiến đá không chỉ muốn cuốn trôi mọi thứ, nó muốn dòng chảy của nó trở nên hiệu quả nhất, không tắc nghẽn, không gây ô uế, hoàn thành sứ mệnh của một hệ thống thoát nước một cách hoàn hảo. Nó không hề muốn thoát ly khỏi vai trò của một phần trong cống rãnh, mà chỉ muốn làm tốt nhất vai trò đó, trở nên "thuần khiết" hơn trong chức năng của mình.

Tần Mặc quay sang nhìn bức tường thành cổ kính, những viên gạch xếp chồng lên nhau, vững chãi. Hắn cảm nhận được ý chí của chúng. Chúng muốn vững chãi hơn, kiên cố hơn, muốn trở thành một phần không thể thiếu của bức tường, bảo vệ thành phố một cách tuyệt đối. Chúng không hề muốn biến thành một tảng đá tự do lăn lóc trên núi, hay một viên gạch trang trí trong một ngôi nhà. Chúng muốn là chính mình, nhưng là một phiên bản hoàn hảo hơn của chính mình trong vai trò đã được định sẵn.

Khuôn mặt thanh tú của Tần Mặc biểu lộ sự ngạc nhiên và bối rối. Những khát khao lạ lẫm này truyền vào tâm trí hắn, khiến hắn phải suy nghĩ sâu xa. Chúng không giống với bất kỳ 'ý chí tồn tại' nào mà hắn từng cảm nhận. Khát vọng của thiên nhiên là hướng tới sự cân bằng, sự sinh trưởng và tuần hoàn tự nhiên. Nhưng khát vọng của những vật phẩm đô thị này lại hướng tới sự "hiệu quả", "hoàn hảo" trong chức năng phục vụ con người. Điều này có phải là một dạng "thoát ly bản chất" khác, một dạng phụ thuộc vào ý niệm của người tạo ra chúng? Liệu khi một vật khao khát được "tốt hơn" trong vai trò của nó, nó có đang tự đẩy mình ra xa khỏi bản chất nguyên thủy, đơn thuần của nó?

Hắc Phong, nằm phục dưới chân Tần Mặc, khẽ gầm gừ một tiếng nhỏ, như để biểu thị sự khó hiểu hoặc cảnh giác. Nó không thể hiểu được những ý niệm phức tạp mà Tần Mặc đang tiếp nhận. Đối với nó, một tảng đá là tảng đá, một con suối là con suối. Sự tồn tại của chúng là chân lý. Nhưng Tần Mặc lại đang đối mặt với một tầng nghĩa mới của "ý chí tồn tại", nơi sự sống động của vật chất được định hình bởi ý chí và mục đích của sinh linh.

Tần Mặc vuốt ve phiến đá cống rãnh, cảm nhận sự lạnh lẽo và thô ráp của nó. Hắn nhận ra, những "khát khao phục vụ" và "hiệu quả" của các vật phẩm đô thị ở "Kỷ Nguyên Hiền Giả" này chính là tiền đề cho những "khát vọng thăng cấp" cực đoan hơn mà Thạch Linh đã cảnh báo. Một thanh kiếm khao khát trở nên sắc bén hơn, một bộ giáp muốn kiên cố hơn. Nếu khát vọng đó bị đẩy đến cực hạn, bị thao túng bởi "kẻ mưu đồ", nó có thể biến thành sự muốn "thoát ly bản chất", trở thành Cổ Kiếm Hồn muốn thành thần binh tối thượng, hay Thiết Giáp Thành Linh muốn biến thành pháo đài bất khả xâm phạm, không còn là chính nó nữa.

Hắn đứng đó, giữa con hẻm vắng, cảm nhận từng hơi thở của thành phố cổ kính. Mối liên hệ giữa sự "tiến hóa" của thành phố và sự "biến đổi" của các vật phẩm đang dần hiện rõ trong tâm trí hắn. Đây không chỉ là câu chuyện về vật chất, mà còn là câu chuyện về ý chí, về mục đích, và về cách mà chúng có thể bị bẻ cong, tha hóa.

***

Khi những vệt nắng cuối cùng của ngày lặn hẳn phía chân trời, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, Tần Mặc và Hắc Phong tìm đến một quán trà cổ kính, mang tên Quán Trà Vọng Nguyệt, nằm khuất mình trong một con hẻm nhỏ yên tĩnh. Khác với sự ồn ào, bụi bặm của Phố Chợ Sáng hay Đường Cổ Đạo Thương Gia, nơi đây là một ốc đảo bình yên. Kiến trúc quán trà bằng gỗ trầm hương, mái ngói xanh rêu, với những lồng đèn lụa treo cao tỏa ánh sáng vàng ấm áp. Bên trong, tiếng nước chảy róc rách từ một tiểu cảnh ao cá koi nhỏ, tiếng nói chuyện rì rầm của những khách quen, và tiếng chim hót nhẹ từ những lồng chim treo trên cao, tất cả hòa quyện tạo nên một bầu không khí tĩnh lặng, ấm cúng và thư thái. Mùi trà thơm dịu nhẹ, hòa cùng hương hoa nhài thoang thoảng và mùi gỗ cổ thụ, mang lại cảm giác dễ chịu sau một ngày dài khám phá.

Tần Mặc chọn một góc khuất gần cửa sổ, nơi có thể nhìn ra con phố dần lên đèn. Hắn nhấm nháp một ngụm trà Thiết Quan Âm, vị chát nhẹ rồi ngọt hậu lan tỏa trong khoang miệng. Hắc Phong nằm phục cạnh chân hắn, đôi mắt đỏ rực giờ đã dịu lại, bình thản quan sát xung quanh.

"Chúng không muốn thoát ly, chúng muốn phục vụ. Chúng không muốn trở thành thứ khác, chúng muốn trở nên tốt hơn ở bản chất hiện tại... Nhưng liệu đó có phải là một dạng thoát ly khác, một dạng phụ thuộc vào con người?" Tần Mặc độc thoại nội tâm, tâm trí hắn vẫn còn bối rối bởi những khám phá trong ngày. Hắn đã từng nghĩ rằng "thoát ly bản chất" chỉ xảy ra khi một sinh linh, một vật thể khao khát biến đổi hoàn toàn thành một thứ khác, ví như một con sói muốn hóa người, hay một tảng đá muốn thành tinh. Nhưng giờ đây, hắn nhận ra, ngay cả khát vọng muốn "tối ưu hóa" bản chất, muốn "hoàn hảo" trong chức năng cũng có thể dẫn đến một con đường tương tự.

Khi một chiếc đèn đường khao khát cháy sáng hơn cả giới hạn của nó, hay một phiến đá cống rãnh muốn cuốn trôi mọi thứ một cách tuyệt đối, chúng đang tự đẩy mình ra khỏi sự cân bằng tự nhiên. Chúng đang định nghĩa giá trị của mình dựa trên sự hữu dụng đối với con người, chứ không phải dựa trên sự tồn tại thuần túy của chính mình. Sự phụ thuộc vào mục đích của con người chính là mầm mống của sự "thoát ly", dù ban đầu nó có vẻ vô hại, thậm chí là cao cả. Khát vọng được "phục vụ", được "hiệu quả" có thể biến thành sự đòi hỏi sức mạnh, sự biến đổi để phục vụ tốt hơn, và đó chính là con đường dẫn đến sự "thăng cấp" mù quáng.

"Hắc Phong, ngươi có thấy không? Đến cả đá và sắt cũng có khát vọng. Nhưng khát vọng của chúng... lại khác với của chúng ta," Tần Mặc thì thầm với người bạn đồng hành. Hắc Phong khẽ ngẩng đầu, đôi tai vểnh lên lắng nghe, như thể đang cố gắng thấu hiểu những suy nghĩ phức tạp của chủ nhân. Nó liếm nhẹ vào tay Tần Mặc, một cử chỉ đơn giản nhưng đầy ấm áp.

Tần Mặc vuốt ve mảnh Thạch Bi trong tay, cảm nhận những đường vân cổ xưa trên bề mặt lạnh lẽo của nó. Mảnh Thạch Bi này, một phần của 'chân lý thất lạc', dường như đang reo vang trong tâm trí hắn, xác nhận những suy đoán của hắn. "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới." Câu cảnh báo này không chỉ ám chỉ sự biến đổi hình hài, mà còn là sự biến đổi của ý chí, của bản chất. Khi mọi vật đều khao khát trở nên "hoàn hảo" theo một tiêu chuẩn nhân tạo, khi chúng từ bỏ sự cân bằng tự nhiên để chạy theo một mục đích được đặt ra, đó chính là lúc thế giới bắt đầu mất đi bản sắc, mất đi sự hài hòa vốn có.

Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ. Trên đường phố, những chiếc đèn lồng đã được thắp sáng hoàn toàn, ánh sáng vàng ấm áp lan tỏa, xua đi bóng đêm. Bóng người qua lại hối hả, mang theo những lo toan, những khát vọng của riêng mình. Tần Mặc nhận ra rằng, đây chính là cội nguồn của vấn đề. Con người, với khát vọng vươn lên không ngừng, đã vô tình gieo mầm cho sự "thoát ly bản chất" vào chính những vật phẩm mà họ tạo ra, rồi sau đó, bằng cách nào đó, biến nó thành một cuộc truy cầu "thăng tiên" vĩ đại cho toàn bộ Huyền Vực. Thiên Diệu Tôn Giả, kẻ mưu đồ mà Thạch Linh đã ám chỉ, chắc chắn đã lợi dụng chính những khát vọng tự nhiên, nhưng bị định hướng sai lệch này, để thúc đẩy âm mưu của hắn.

Tần Mặc hít sâu một hơi, hương trà và mùi hoa nhài phảng phất trong không khí. Chuyến đi đến Cổ Đô Thanh Phong này, dù chỉ mới bắt đầu, đã mở ra trong hắn một tầm nhìn hoàn toàn mới về Huyền Vực. Hắn không còn chỉ đối mặt với những nạn nhân bị ép buộc, mà còn phải đối mặt với chính những khát vọng nội tại của vạn vật, những khát vọng đã bị bẻ cong một cách tinh vi. Con đường phía trước không chỉ là giải cứu, mà còn là sự thức tỉnh, là việc chỉ ra một con đường cân bằng, nơi khát vọng tồn tại nhưng không tha hóa. Hắn biết, đây sẽ là một thử thách lớn lao hơn rất nhiều, nhưng cũng là một chân lý mà hắn buộc phải khám phá. Ánh mắt hắn kiên định dõi theo những chiếc đèn lồng đang soi sáng đường phố, như một lời hứa với chính mình và với vạn vật.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free