Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 253: Chợ Phiếm Vật: Khát Vọng Thầm Lặng Của Đồ Dùng

Ánh đèn lồng ngoài phố đã hoàn toàn thắp sáng, vẽ nên những vệt vàng ấm áp trên nền trời đêm vừa buông. Tần Mặc vẫn ngồi bên cửa sổ, hơi trà Thiết Quan Âm dịu dần trong tách. Hắc Phong, chú sói đen tuyền, đã chìm vào giấc ngủ bên chân hắn, hơi thở đều đều như nhịp đập của một cỗ máy cổ xưa đang vận hành. Những lời độc thoại nội tâm của hắn, những suy tư về "khát vọng phục vụ" và "thoát ly bản chất", vẫn còn vương vấn trong không khí tĩnh mịch của căn phòng. Hắn đã nhận ra một chân lý đáng sợ hơn nhiều: không chỉ là sự biến đổi hình hài, mà chính sự biến đổi của ý chí, của bản chất, khi mọi vật đều khao khát trở nên "hoàn hảo" theo một tiêu chuẩn nhân tạo, khi chúng từ bỏ sự cân bằng tự nhiên để chạy theo một mục đích được đặt ra, đó chính là lúc thế giới bắt đầu mất đi bản sắc, mất đi sự hài hòa vốn có.

Hắn khẽ vuốt ve mảnh Thạch Bi trong tay, cảm nhận những đường vân hằn sâu theo dòng chảy thời gian. Nó lạnh lẽo, nhưng dường như đang truyền đi một luồng năng lượng thâm trầm, khẳng định những suy đoán của hắn. "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới." Câu cảnh báo này, khắc sâu trên mảnh Thạch Bi, giờ đây không còn là một lời tiên tri xa vời, mà là một sự thật đang dần hiện hữu qua từng vật phẩm mà hắn đã "nghe" được. Chính những khát vọng tưởng chừng vô hại, những mong muốn "tốt hơn", "hiệu quả hơn" này, lại là mầm mống cho sự tha hóa, cho con đường "thăng cấp" mù quáng mà Huyền Vực đang theo đuổi.

Tần Mặc thở dài, đứng dậy. Hắc Phong khẽ cựa mình, đôi mắt đỏ rực mở ra, nhìn hắn đầy cảnh giác rồi lại dịu đi khi nhận ra chủ nhân. "Chúng ta cần đi sâu hơn, Hắc Phong," Tần Mặc thì thầm, "cần hiểu rõ hơn về cách mà những khát vọng này bén rễ, và cách mà chúng bị lợi dụng." Ánh mắt hắn kiên định dõi theo những chiếc đèn lồng đang soi sáng đường phố, như một lời hứa với chính mình và với vạn vật. Hắn biết, đây sẽ là một thử thách lớn lao hơn rất nhiều, nhưng cũng là một chân lý mà hắn buộc phải khám phá, để tìm ra con đường cân bằng cho một thế giới đang chênh vênh trên bờ vực của sự "thoát ly" toàn diện. Buổi sáng hôm sau, khi ánh bình minh đầu tiên vừa ló rạng, Tần Mặc và Hắc Phong đã rời khỏi quán trọ, hòa mình vào dòng người tấp nập của Cổ Đô Thanh Phong.

Con phố chợ sầm uất hiện ra trước mắt Tần Mặc như một bức tranh sống động của Kỷ Nguyên Hiền Giả, rực rỡ sắc màu và âm thanh. Ánh nắng ban mai xuyên qua những mái che bằng vải bạt cũ kỹ, tạo nên những vệt sáng vàng óng ánh nhảy múa trên nền đất đá ong đã mòn vẹt. Tiếng rao hàng huyên náo của tiểu thương vang vọng khắp nơi, hòa lẫn với tiếng búa gõ nhẹ nhàng từ các gian hàng thủ công, tiếng cười nói ồn ào của những người qua lại, và đôi khi là tiếng nhạc cụ dân dã réo rắt từ một góc phố nào đó. Không khí mang một mùi hương đặc trưng, hòa quyện giữa vị thức ăn đường phố thơm lừng, mùi gỗ mới và da thuộc từ các xưởng đóng đồ, mùi thảo mộc khô từ tiệm thuốc, và một chút bụi đường thoảng qua. Tất cả tạo nên một bầu không khí náo nhiệt, phồn thịnh, tràn đầy năng lượng, nhưng vẫn giữ được nét cổ kính, dịu dàng, một vẻ đẹp tĩnh lặng trong sự hối hả của Kỷ Nguyên Hiền Giả.

Tần Mặc lướt mắt qua các gian hàng, đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn chăm chú quan sát mọi vật, mọi người. Hắc Phong điềm đạm theo sau hắn, bộ lông đen tuyền nổi bật giữa dòng người đủ màu sắc, đôi mắt đỏ rực cảnh giác nhưng không hề gây hấn. Mỗi bước chân của Tần Mặc đều chậm rãi, như thể hắn đang cố gắng thu nhận từng chi tiết nhỏ nhất của thế giới xung quanh. Hắn không chỉ nhìn, mà còn "nghe" – nghe những âm thanh vô hình của ý chí tồn tại, những khát khao thầm lặng của vạn vật. Ở đây, giữa chốn phồn hoa đô hội này, những ý chí ấy càng trở nên phức tạp, đa dạng hơn bao giờ hết.

Hắn dừng chân trước một gian hàng cũ kỹ, nơi một ông lão gầy gò, đeo chiếc kính gọng tròn, đang tỉ mỉ lau chùi một chiếc bình gốm cổ. Khuôn mặt ông nhăn nheo theo dấu vết thời gian, nhưng đôi mắt lại tinh tường, sáng rõ, như chứa đựng cả một kho tàng tri thức. Ông lão ngẩng đầu lên, mỉm cười hiền hậu khi thấy Tần Mặc.

"Tiểu huynh đệ đây là lần đầu ghé thăm chợ Phiếm Vật này phải không?" ông lão cất tiếng, giọng nói trầm ấm như tiếng gió thổi qua những trang sách cũ. "Chợ này, có đủ thứ trên đời, từ vật dụng hằng ngày đến những món đồ cổ vật bị lãng quên."

Tần Mặc khẽ gật đầu, ánh mắt không rời khỏi những món đồ cổ được bày biện tinh xảo trong gian hàng. "Vãn bối đến từ phương xa, xin chào tiền bối," hắn đáp, giọng nói trầm tĩnh mà lịch sự. "Những món đồ ở đây... chúng có vẻ như đều mang trong mình một câu chuyện."

Ông lão cười vang, nụ cười làm lộ ra vài chiếc răng vàng ố. "Đúng vậy, đúng vậy! Tiểu huynh đệ nói rất đúng. Ta là Chủ Tiệm Đồ Cổ, kinh doanh ở đây đã mấy chục năm rồi. Ngươi biết không, mỗi món đồ cũ đều có một câu chuyện riêng, một linh hồn riêng, tiểu huynh đệ ạ. Chúng không chỉ là những vật vô tri, chúng là chứng nhân của thời gian, là nơi cất giữ những ký ức, những khát vọng của người chủ cũ, và cả của chính bản thân chúng." Ông lão vừa nói vừa vuốt ve chiếc bình gốm trong tay, cử chỉ đầy trân trọng. "Chiếc bình này từng thuộc về một vị quan thanh liêm, đã trải qua bao thăng trầm của triều đại. Nó đã chứng kiến những bữa tiệc xa hoa, những cuộc tranh luận chính sự, và cả những đêm dài vị quan ấy trăn trở vì dân chúng. Ngươi có cảm nhận được không, cái khí chất trầm mặc mà kiên định của nó?"

Tần Mặc nhắm mắt lại, năng lực "nghe" ý chí của hắn tức thì lan tỏa. Hắn cảm nhận được chiếc bình gốm, dù chỉ là một vật dụng, nhưng lại mang trong mình một ý chí ổn định, một khát khao được "giữ gìn", được "chứng kiến", và được "tồn tại" một cách trọn vẹn. Nó không muốn thay đổi hình dáng, không muốn biến thành thứ khác, mà chỉ muốn được tiếp tục vai trò của mình, được là một phần của dòng chảy thời gian, được chứa đựng những câu chuyện, những tinh hoa. Đây là một khát vọng thuần túy, không có sự cưỡng ép hay tham vọng mù quáng.

"Vãn bối cảm nhận được," Tần Mặc mở mắt, nhìn thẳng vào ông lão, "một sự tĩnh tại mà sâu sắc."

Chủ Tiệm Đồ Cổ gật đầu hài lòng. "Hiếm có người trẻ tuổi nào có thể thấu hiểu được điều này. Hầu hết bọn họ chỉ nhìn thấy giá trị vật chất, hoặc tìm kiếm những món đồ có linh lực mạnh mẽ để tu luyện. Nhưng linh hồn của vạn vật đâu chỉ nằm ở linh lực? Nó nằm ở chính bản chất của chúng, ở khát vọng được là chính mình." Ông lão đưa tay chỉ vào một chiếc đèn lồng bằng đồng đã cũ kỹ. "Chiếc đèn này từng soi sáng những đêm dài cho một học giả uyên thâm. Nó khao khát được cháy sáng hơn, được xua tan bóng tối triệt để hơn, nhưng không phải để thành tiên, mà là để phục vụ tốt hơn cho người chủ của nó, để giúp người chủ đọc được nhiều sách hơn, viết được nhiều kiến giải hơn."

Tần Mặc lắng nghe từng lời, tâm trí hắn như một cuộn tơ đang dần được gỡ rối. Lời của Chủ Tiệm Đồ Cổ đã chạm đến một khía cạnh quan trọng trong suy nghĩ của hắn. Đúng vậy, khát vọng "tốt hơn", "hiệu quả hơn" ban đầu không phải là xấu. Nó là động lực cho sự phát triển, cho sự hoàn thiện. Nhưng khi nào thì khát vọng ấy biến thành sự cưỡng ép, thành sự "thoát ly bản chất"? Khi nào thì nó trở thành một công cụ bị thao túng? Hắn nhớ lại những ý chí mà hắn đã nghe được từ đèn đường hay cống rãnh đêm qua. Chúng cũng khao khát "phục vụ tốt hơn", "bền vững hơn". Liệu có một ranh giới mong manh giữa "hoàn thiện bản chất" và "thoát ly bản chất" mà con người, và thậm chí cả vạn vật, đã vô tình vượt qua?

"Tiền bối nói rất phải," Tần Mặc trầm ngâm. "Nhưng liệu có khi nào, khát vọng được phục vụ, được hoàn thiện ấy, lại bị đẩy đến cực đoan, biến thành một sự truy cầu không ngừng nghỉ, quên đi bản chất ban đầu của mình không?"

Chủ Tiệm Đồ Cổ khẽ vuốt chòm râu bạc. "Đó là một câu hỏi khó, tiểu huynh đệ. Vạn vật hữu linh, chúng có trí tuệ, có cảm xúc. Nhưng chúng cũng dễ bị ảnh hưởng bởi môi trường, bởi ý chí của con người. Một thanh kiếm khao khát sắc bén, một cái chén mong muốn giữ được hương vị. Ban đầu, đó là sự thuần túy. Nhưng nếu người chủ của chúng không ngừng đòi hỏi, không ngừng ép buộc chúng phải trở nên 'vĩ đại' hơn, phải có 'linh lực' mạnh hơn, phải 'thăng cấp' để sánh vai với thần khí, thì lúc đó, chúng sẽ dần đánh mất chính mình. Cái gọi là 'thăng tiên' mà người đời vẫn truy cầu, xét cho cùng, cũng là một dạng của sự thoát ly bản chất vậy."

Lời của ông lão như một tiếng chuông cảnh tỉnh trong tâm trí Tần Mặc. Chính xác! Cái "thăng cấp" mà Thiên Diệu Tôn Giả đang thúc đẩy, cái mà cả Huyền Vực đang tôn thờ, không phải là sự hoàn thiện bản chất mà là sự ép buộc biến đổi, sự tham vọng vô độ khiến vạn vật phải từ bỏ cốt lõi của mình để đạt đến một cảnh giới xa lạ. Khát vọng được "tốt hơn" là tự nhiên, nhưng khát vọng được "thành tiên" theo một định nghĩa bị bẻ cong lại là một tai họa.

Hắn cúi đầu chào Chủ Tiệm Đồ Cổ, trong lòng đã có thêm một mảnh ghép quan trọng về nguồn gốc của "chân lý thất lạc". "Đa tạ tiền bối đã chỉ giáo. Vãn bối đã học được rất nhiều."

Ông lão cười hiền. "Không cần đa tạ, tiểu huynh đệ. Đây là những điều mà bất kỳ ai sống đủ lâu cũng sẽ tự mình cảm nhận được. Chỉ là, có mấy ai chịu dừng lại để lắng nghe?"

Tần Mặc rời khỏi gian hàng, Hắc Phong vẫn trung thành theo sau. Hắn tiếp tục đi sâu vào khu chợ, những suy nghĩ về lời nói của Chủ Tiệm Đồ Cổ vẫn luẩn quẩn trong tâm trí. Hắn cảm nhận được, Cổ Đô Thanh Phong này chính là nơi mầm mống của tư tưởng "thăng cấp" đã bắt đầu bén rễ, không phải bằng sự ép buộc tàn bạo, mà bằng những khát vọng "tốt hơn", "hoàn thiện hơn" tưởng chừng vô hại, nhưng lại ẩn chứa mầm mống của sự tha hóa. Khu chợ này, với sự đa dạng của vạn vật và những ý chí của chúng, chính là một bài học sống động về khởi nguồn của sự mất cân bằng trong Huyền Vực.

Tần Mặc và Hắc Phong tiếp tục bước đi, lướt qua những gian hàng rực rỡ sắc màu. Hắn dừng lại trước một gian hàng công cụ và đồ dùng gia đình, nơi bày bán la liệt những chiếc búa, rìu, dao, kéo, nồi niêu, xoong chảo đủ mọi kích cỡ. Âm thanh kim loại va chạm nhẹ nhàng, tiếng gỗ cọ xát vào nhau, tiếng vải xé sột soạt, và tiếng rổ rá lạch cạch từ những gian hàng lân cận hòa vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự cần mẫn và lao động. Mùi sắt mới, gỗ tươi, da thuộc, và dầu mỡ thoang thoảng trong không khí, phảng phất sự thô mộc, chân thật của những món đồ được làm ra để phục vụ cuộc sống. Bầu không khí ở đây tập trung hơn, cần mẫn hơn, có chút hối hả của những người thợ đang làm việc hoặc những người mua sắm đang tìm kiếm món đồ ưng ý.

Tần Mặc nhắm mắt lại, năng lực "nghe" ý chí của vạn vật trong hắn bắt đầu hoạt động mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Hắn cảm nhận được vô số luồng ý chí nhỏ bé, nhưng rõ ràng, đang len lỏi từ từng vật phẩm. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào một chiếc búa cũ kỹ, cán gỗ đã mòn vẹt, đầu búa sáng bóng vì đã trải qua vô số lần va đập. Ngay lập tức, một luồng ý chí mạnh mẽ, đầy kiên định truyền thẳng vào tâm trí hắn.

"Ta muốn được đập mạnh hơn, chuẩn xác hơn, không bao giờ gãy!" Tiếng nói ấy vang vọng trong đầu Tần Mặc, rõ ràng như thể chiếc búa đang trực tiếp đối thoại với hắn. "Ta muốn mỗi nhát đập của ta đều tạo nên sự kiên cố, sự vững chắc. Ta muốn giúp người thợ tạo ra những công trình vĩ đại, những tác phẩm trường tồn với thời gian. Ta không muốn chỉ là một công cụ tầm thường, ta muốn trở thành một phần không thể thiếu của sự sáng tạo, của sự hình thành. Ước gì ta có thể cứng cáp hơn, dẻo dai hơn, không bao giờ phải chịu sự bào mòn của thời gian!"

Tần Mặc rụt tay lại, sự kinh ngạc hiện rõ trong đôi mắt. Đây không phải là sự khao khát trở thành thần khí, không phải là mong muốn thoát ly khỏi hình hài của một chiếc búa. Nó chỉ là khát vọng muốn "tốt hơn" trong vai trò của chính nó, muốn "hoàn hảo" trong chức năng. Nhưng sự "hoàn hảo" ấy lại được định nghĩa bằng những từ ngữ đầy tham vọng: "mạnh hơn", "chuẩn xác hơn", "không bao giờ gãy", "không bao giờ bào mòn". Liệu đây có phải là bước đầu tiên trên con đường "thoát ly bản chất"?

Hắn tiếp tục đi từ món đồ này sang món đồ khác, lắng nghe. Một cái nồi đồng lớn, đã xỉn màu vì thời gian và khói bếp, phát ra một ý chí ấm áp nhưng đầy khát khao. "Ta muốn giữ ấm lâu hơn, nấu thức ăn ngon hơn, không bao giờ thủng! Ta muốn thức ăn ta chứa đựng sẽ mang lại sức mạnh, niềm vui cho mọi người. Ta muốn được làm việc mỗi ngày, được cảm nhận hơi ấm của lửa, được nghe tiếng trẻ thơ reo vui khi thưởng thức món ăn ta làm ra. Ta không muốn bị bỏ quên, ta muốn được sử dụng, được trân trọng. Ước gì ta có thể bền bỉ hơn, giữ nhiệt tốt hơn, để mọi bữa ăn đều trở nên hoàn hảo!"

Lại một khát vọng "tốt hơn", một mong muốn "hoàn hảo" trong vai trò của mình. Tần Mặc cảm thấy một sự lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Những khát vọng này, thoạt nghe có vẻ vô hại, thậm chí là đáng trân trọng, nhưng nếu bị lợi dụng, chúng có thể trở thành một công cụ mạnh mẽ để thúc đẩy sự "thăng cấp" mù quáng. Một cái nồi muốn giữ ấm tốt hơn, có thể sẽ khao khát được biến đổi vật chất, trở thành một loại khoáng thạch hiếm có. Một chiếc búa muốn không bao giờ gãy, có thể sẽ mong muốn được tôi luyện bằng linh lực, trở thành một món thần binh.

Hắn chạm vào một cây kim khâu nhỏ bé, ánh bạc đã hơi mờ. Ý chí của nó nhỏ bé, nhưng lại vô cùng sắc bén và tinh tế. "Ta muốn xuyên qua vải dễ dàng hơn, đường chỉ đẹp hơn, không bao giờ cong! Ta muốn tạo ra những bộ y phục lộng lẫy nhất, những đường thêu tinh xảo nhất. Ta muốn là một phần của sự sáng tạo, của cái đẹp. Ước gì ta có thể mãi mãi sắc bén, mãi mãi thẳng tắp, để có thể tạo nên những kiệt tác!"

Những khát vọng ấy, dù là của chiếc búa thô ráp, cái nồi nặng nề, hay cây kim mảnh mai, đều có một điểm chung: chúng khao khát được "tối ưu hóa" bản chất, được trở nên "hoàn hảo" trong chức năng mà con người đã gán cho chúng. Chúng không muốn trở thành con người, không muốn trở thành chim muông, nhưng chúng lại muốn trở thành phiên bản tối thượng của chính mình, một phiên bản vượt xa giới hạn tự nhiên.

Tần Mặc nhận ra rằng, đây chính là khởi nguồn của "thoát ly bản chất". Nó không nhất thiết phải là sự biến đổi hình thái hoàn toàn. Nó có thể bắt đầu từ một khát vọng "tốt hơn", một mong muốn "hoàn hảo" đến mức từ bỏ sự cân bằng tự nhiên, từ bỏ cái cốt lõi mà tạo hóa đã ban cho. Khi một vật phẩm định nghĩa giá trị của mình dựa trên sự hữu dụng đối với con người, chứ không phải dựa trên sự tồn tại thuần túy của chính nó, đó chính là lúc nó bắt đầu đi chệch khỏi quỹ đạo. Sự phụ thuộc vào mục đích của con người, sự khao khát được "phục vụ", được "hiệu quả" một cách tuyệt đối, chính là mầm mống của sự "thoát ly", dù ban đầu nó có vẻ vô hại, thậm chí là cao cả.

Hắn nhớ lại lời của Chủ Tiệm Đồ Cổ: "Cái gọi là 'thăng tiên' mà người đời vẫn truy cầu, xét cho cùng, cũng là một dạng của sự thoát ly bản chất vậy." Giờ đây, Tần Mặc đã hiểu sâu sắc hơn ý nghĩa của câu nói ấy. Thiên Diệu Tôn Giả, kẻ đứng sau âm mưu này, chắc chắn đã lợi dụng chính những khát vọng tự nhiên, nhưng bị định hướng sai lệch này, để thúc đẩy một cuộc truy cầu "thăng cấp" vĩ đại cho toàn bộ Huyền Vực. Hắn đã biến những mong muốn "tối ưu hóa" bản chất thành một cuộc đua không ngừng nghỉ để "thành tiên", một cuộc đua mà kết quả là sự mất cân bằng và tha hóa của vạn vật.

Tần Mặc vuốt ve mảnh Thạch Bi trong tay áo, cảm nhận những đường nét cổ xưa. "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới." Câu cảnh báo này không chỉ ám chỉ sự biến đổi hình hài, mà còn là sự biến đổi của ý chí, của bản chất. Khi mọi vật đều khao khát trở nên "hoàn hảo" theo một tiêu chuẩn nhân tạo, khi chúng từ bỏ sự cân bằng tự nhiên để chạy theo một mục đích được đặt ra, đó chính là lúc thế giới bắt đầu mất đi bản sắc, mất đi sự hài hòa vốn có. Và những khát vọng nhỏ bé, tưởng chừng vô hại của chiếc búa, cái nồi, cây kim này, chính là những viên gạch đầu tiên xây nên con đường dẫn đến sự sụp đổ ấy.

Hắn hít sâu một hơi, mùi sắt và gỗ mới vẫn còn vương vấn. Tâm trí hắn giờ đây không chỉ bối rối, mà còn xen lẫn một nỗi lo lắng sâu sắc. Con đường phía trước của hắn không chỉ là giải cứu những nạn nhân bị ép buộc, mà còn là việc thức tỉnh những ý chí đã bị bẻ cong, chỉ ra một con đường cân bằng, nơi khát vọng tồn tại nhưng không tha hóa. Đó sẽ là một thử thách lớn lao hơn rất nhiều, một cuộc chiến không chỉ với kẻ thù hữu hình, mà còn với chính những khát khao nội tại của vạn vật.

Rời khỏi gian hàng công cụ, Tần Mặc tiếp tục hành trình khám phá khu chợ. Bước chân hắn dẫn hắn đến một tiệm may nhỏ nằm khuất trong một con hẻm yên tĩnh hơn. Khác với sự ồn ào náo nhiệt bên ngoài, không gian này toát lên vẻ thanh bình, tỉ mỉ và đầy sự sáng tạo. Âm thanh chủ yếu là tiếng kéo lạch cạch cắt vải, tiếng máy khâu hoạt động nhịp nhàng, và tiếng kim khâu xuyên qua vải sột soạt, tạo nên một bản nhạc êm dịu của lao động thủ công. Mùi vải mới, sợi chỉ, và hương hoa khô thoang thoảng từ những túi thơm nhỏ đặt trên bàn, tạo nên một không gian dễ chịu, thư thái.

Bên trong tiệm, Thợ May Vân đang ngồi cúi mình bên chiếc bàn lớn, đôi tay nhỏ nhắn nhưng khéo léo thoăn thoắt điều khiển từng đường kim mũi chỉ. Khuôn mặt nàng hiền hậu, tập trung cao độ vào công việc, đôi lúc lại nở một nụ cười mãn nguyện khi hoàn thành một chi tiết khó. Tần Mặc lặng lẽ đứng ngoài quan sát, không muốn phá vỡ sự yên bình trong tiệm. Hắc Phong nằm phục bên cạnh hắn, đôi mắt đỏ rực giờ đã dịu lại, dường như cũng cảm nhận được sự tĩnh lặng và ấm áp ở nơi đây.

Tần Mặc lại nhắm mắt, năng lực "nghe" ý chí của vạn vật trong hắn lần nữa được kích hoạt. Hắn cảm nhận được ý chí của những cây kim đang nằm trong hộp gỗ, của những cuộn chỉ đủ màu sắc, và của chiếc kéo sáng bóng nằm cạnh Thợ May Vân. Chúng đều có ý chí, nhưng lại có một sắc thái khác biệt so với những món đồ ở gian hàng công cụ vừa rồi.

Những cây kim khâu, mỗi cây một kích cỡ, đều khao khát được xuyên qua vải mềm mại, được tạo ra những đường chỉ gọn gàng, đẹp đẽ. Chúng muốn được là một phần của quá trình biến những mảnh vải vô tri thành những bộ y phục lộng lẫy, những tấm rèm cửa duyên dáng. Ý chí của chúng không chỉ là "không cong", "không gãy" mà còn là "được sử dụng với sự khéo léo", "được tạo ra cái đẹp".

Những cuộn chỉ, từ màu trắng tinh khôi đến màu đỏ rực rỡ, đều muốn được tết thành những đường may bền chặt, những hoa văn tinh xảo. Chúng khao khát được gắn kết, được điểm tô, được mang lại sự hoàn chỉnh cho bộ trang phục. Chúng không muốn chỉ nằm im lìm trong cuộn, mà muốn được trải dài, được uốn lượn theo ý tưởng của người thợ.

Chiếc kéo, với hai lưỡi sắc bén, khao khát được cắt gọn gàng, chính xác, không để lại bất kỳ vết sờn nào trên vải. Nó muốn được là công cụ để định hình, để phân tách, để tạo ra những đường nét hoàn hảo, như thể nó là một phần của tâm hồn người thợ may vậy.

Tất cả những ý chí ấy, dù vẫn mang trong mình khát vọng "tốt hơn", "hoàn hảo hơn" trong chức năng của mình, nhưng lại không có sự hung hăng, không có sự tham vọng mù quáng như chiếc búa hay cái nồi mà Tần Mặc vừa nghe. Chúng dường như được "thanh lọc" bởi sự tỉ mỉ, sự trân trọng và tình yêu nghề của Thợ May Vân.

Thợ May Vân ngẩng đầu lên, phát hiện ra Tần Mặc. Nàng mỉm cười hiền hậu. "Tiểu ca muốn may y phục sao? Hay là tìm kiếm vải vóc?"

Tần Mặc khẽ lắc đầu. "Không, vãn bối chỉ đi ngang qua, thấy tiệm may của cô nương thật tinh xảo, nên dừng lại chiêm ngưỡng."

Thợ May Vân cười duyên, đôi mắt lấp lánh niềm vui. "Đâu có tinh xảo gì, chỉ là làm bằng cái tâm thôi. Cha ta dạy, mỗi sợi chỉ, mỗi mảnh vải đều có linh hồn của nó. Chúng muốn được biến thành thứ gì đó đẹp đẽ, hữu ích. Nhiệm vụ của người thợ may là thấu hiểu khát vọng đó, và dùng đôi tay mình để hiện thực hóa nó. Không phải là ép buộc chúng thành thứ khác, mà là giúp chúng phát huy hết vẻ đẹp vốn có, biến chúng thành một bộ y phục hoàn chỉnh, phù hợp với người mặc."

Lời nói của Thợ May Vân như một tia sáng xuyên qua những suy nghĩ rối ren của Tần Mặc. "Không phải là ép buộc chúng thành thứ khác, mà là giúp chúng phát huy hết vẻ đẹp vốn có..." Hắn lặp lại trong tâm trí. Đây chính là điểm khác biệt cốt lõi. Khát vọng "thăng cấp" trong Huyền Vực đang được hiểu theo nghĩa "ép buộc thành thứ khác", "biến đổi hình hài" để đạt được sức mạnh, linh lực. Còn ở đây, Thợ May Vân lại đang giúp vạn vật "phát huy hết vẻ đẹp vốn có", giúp chúng "hoàn thiện bản chất" mà không cần phải thoát ly khỏi chính mình.

Tần Mặc nhìn nụ cười mãn nguyện của Thợ May Vân khi nàng hoàn thành một bộ y phục lụa, những đường kim mũi chỉ đều đặn, tinh tế như một tác phẩm nghệ thuật. Hắn cảm nhận được niềm vui sướng của cây kim, sợi chỉ, mảnh vải khi chúng được kết hợp một cách hài hòa, tạo nên một tổng thể đẹp đẽ và hữu dụng. Đây không phải là sự phụ thuộc mù quáng vào con người, mà là sự cộng sinh, là sự trân trọng lẫn nhau. Người thợ may trân trọng vật liệu, và vật liệu cũng "vui vẻ" cống hiến dưới đôi tay khéo léo của người thợ.

"Cô nương nói rất hay," Tần Mặc trầm ngâm. "Vậy thì, cái đẹp, cái hữu ích... nó nằm ở đâu, thưa cô nương?"

Thợ May Vân ngừng tay, ngẩng đầu nhìn Tần Mặc, đôi mắt nàng ánh lên sự suy tư. "Nó nằm ở sự hài hòa, tiểu ca ạ. Một bộ y phục đẹp không phải vì nó có nhiều châu báu, mà vì nó vừa vặn với người mặc, tôn lên vẻ đẹp của họ, khiến họ cảm thấy tự tin và thoải mái. Một bộ y phục hữu ích không phải vì nó có thể chống lại đao kiếm, mà vì nó giúp người mặc ấm áp trong mùa đông, mát mẻ trong mùa hạ. Đó là sự cân bằng giữa hình thức và công năng, giữa vật chất và tinh thần. Khi vạn vật đạt được sự cân bằng đó, chúng sẽ tự nhiên tỏa sáng."

Sự cân bằng. Tần Mặc thầm nhẩm lại từ đó. Đó chính là điều mà "chân lý thất lạc" đã cảnh báo, và cũng chính là điều mà Huyền Vực đang đánh mất. Những khát vọng "thăng cấp" cực đoan đã phá vỡ sự cân bằng tự nhiên, đẩy vạn vật vào con đường truy cầu sức mạnh vô hạn, quên đi ý nghĩa thực sự của sự tồn tại. Mối liên hệ giữa tình cảm, sự trân trọng của con người như Thợ May Vân và "ý chí tồn tại" của vật phẩm như kim, chỉ, vải vóc, chính là một chìa khóa quan trọng. Nó cho thấy, con người có thể không chỉ thao túng, mà còn có thể định hướng những khát vọng của vạn vật theo một cách tích cực, một cách cân bằng.

Hắn nhìn ra ngoài cửa tiệm, nơi ánh nắng chiều đã bắt đầu ngả vàng. Những khát vọng "thăng cấp" sơ khai của các công cụ, đồ dùng gia đình mà hắn đã nghe được, những lời của Chủ Tiệm Đồ Cổ, và giờ là lời của Thợ May Vân, tất cả đang dần vẽ nên một bức tranh hoàn chỉnh hơn về nguồn gốc của sự mất cân bằng trong Huyền Vực. Thiên Diệu Tôn Giả chắc chắn đã lợi dụng tư tưởng về sự "tối ưu hóa" vật phẩm trong Kỷ Nguyên Hiền Giả, bẻ cong nó, đẩy nó đến cực đoan để tạo ra một cuộc cách mạng "thăng tiên" giả tạo.

Tần Mặc cảm nhận mảnh Thạch Bi trong tay áo như đang rung lên khẽ khàng, như một lời nhắc nhở về trách nhiệm nặng nề của mình. Hắn phải tìm ra cách để vạn vật có thể "tối ưu hóa" bản chất, "hoàn thiện" chính mình mà không cần phải "thoát ly", mà vẫn giữ được sự cân bằng tự nhiên. Con đường phía trước có lẽ không chỉ là cảm hóa những "vật" hùng mạnh như Cổ Kiếm Hồn hay Thiết Giáp Thành Linh, mà còn là thức tỉnh ý thức của những người như Thợ May Vân, những người hiểu được giá trị thực sự của sự trân trọng và hài hòa, để họ cùng hắn gieo mầm cho một thế giới cân bằng hơn.

Hắn cúi đầu chào Thợ May Vân, trong lòng tràn ngập suy tư và một tia hy vọng mới. "Đa tạ cô nương đã khai sáng. Vãn bối đã học được một bài học quý giá."

Thợ May Vân mỉm cười, đôi mắt hiền hậu. "Không có gì, tiểu ca. Chỉ là những điều nhỏ bé của cuộc sống thôi mà."

Nhưng đối với Tần Mặc, đó không phải là điều nhỏ bé. Đó là một chân lý vĩ đại, một con đường mới cho Huyền Vực, nơi mà thăng tiên không còn là mục tiêu duy nhất, mà là sự cân bằng, là quyền được là chính mình của vạn vật. Hắn bước ra khỏi tiệm may, Hắc Phong theo sát gót. Ánh hoàng hôn đang dần buông xuống Cổ Đô Thanh Phong, nhuộm một màu vàng cam lên những mái nhà cổ kính. Tần Mặc ngước nhìn bầu trời, một cảm giác nặng nề lẫn kiên định đan xen trong lòng. Hắn biết, hành trình của mình sẽ còn dài, nhưng hắn đã tìm thấy những tia sáng đầu tiên trên con đường ấy, những tia sáng từ chính những khát vọng thầm lặng, chân thật của vạn vật.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free