Vạn vật không lên tiên - Chương 251: Thành Cổ Thanh Phong: Dấu Vết Của Một Thời Đại
Tần Mặc siết chặt mảnh Thạch Bi trong tay, cảm giác lạnh lẽo của đá cổ truyền qua đầu ngón tay hắn, nhưng dòng năng lượng ấm áp, huyền bí bên trong nó lại như một mạch dẫn, kết nối hắn với một quá khứ xa xăm. Những ký tự mờ nhạt trên bề mặt Thạch Bi, dù chưa thể giải mã, vẫn gợi lên trong tâm trí hắn những hình ảnh mơ hồ về một kỷ nguyên vàng son đã mất, nơi vạn vật sống trong sự hòa hợp, và ý chí không bị bẻ cong. Ánh trăng non đã treo lơ lửng trên đỉnh núi, rọi xuống phế tích bằng một ánh sáng bạc yếu ớt, khiến những khối đá đổ nát càng thêm vẻ ma mị. Hắc Phong đứng cạnh hắn, đôi mắt đỏ rực phản chiếu ánh trăng, đôi tai vểnh lên cảnh giác, như thể nó cũng cảm nhận được sự thay đổi trong tâm tư chủ nhân.
Trong lòng Tần Mặc, một thế giới mới đã mở ra, rộng lớn hơn, phức tạp hơn, và cũng nguy hiểm hơn rất nhiều. Hắn không chỉ còn là người bảo vệ 'vật tính' của những sinh linh nhỏ bé, mà đã trở thành người tìm kiếm 'chân nguyên,' người gỡ rối cho một âm mưu kéo dài hàng ngàn năm. Gánh nặng trên vai hắn giờ đây không chỉ là trách nhiệm cá nhân, mà là vận mệnh của cả Huyền Vực. Con đường phía trước chắc chắn sẽ đơn độc và chông gai, nhưng hắn biết, hắn không thể lùi bước. Bởi vì, nếu hắn không làm, thì ai sẽ làm? Và thế giới này, liệu có còn là thế giới mà vạn vật có thể là chính mình, hay sẽ mãi mãi chìm trong bóng tối của một âm mưu vĩ đại? Tần Mặc siết chặt mảnh Thạch Bi trong tay, quyết tâm sắt đá đã được củng cố, một ngọn lửa mới bùng cháy trong đôi mắt sâu thẳm của hắn. Hành trình này, chỉ mới là khởi đầu.
Màn đêm dần phai, nhường chỗ cho bình minh. Khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, Tần Mặc và Hắc Phong lại tiếp tục lên đường, theo một hướng mà Thạch Linh đã chỉ dẫn qua những ý niệm mờ ảo. Con đường không hề dễ dàng, băng qua những khu rừng già rậm rạp, những ngọn đồi trọc lốc, và cả những dòng suối lạnh buốt. Tần Mặc cảm nhận được sự thay đổi của đất trời, không khí dần trở nên dày đặc hơn, mang theo một nguồn linh khí mà hắn chưa từng cảm thấy ở Vô Tính Thành. Hắc Phong, vốn quen thuộc với sự hoang dã, vẫn giữ vẻ cảnh giác cao độ, thỉnh thoảng lại gầm gừ nhẹ, báo hiệu sự hiện diện của những linh thú nhỏ ẩn mình trong bóng cây, hoặc những dòng năng lượng lạ lẫm.
Sau nhiều ngày đêm hành trình miệt mài, khi bình minh của một ngày mới vừa hé rạng, Tần Mặc và Hắc Phong đột ngột thấy mình đứng trước một cảnh tượng hùng vĩ đến ngỡ ngàng. Không còn là những phế tích đổ nát hay những thị trấn biên thùy nhỏ bé, trước mắt họ là một thành phố khổng lồ, sừng sững vươn lên từ mặt đất như một con quái vật đá khổng lồ đang say ngủ. Đây chính là Cổ Đô Thanh Phong, một cái tên mà Thạch Linh đã nhắc đến trong ý niệm của nó, một thành trì cổ xưa từ Kỷ Nguyên Hiền Giả.
Những bức tường thành đá xám vươn cao ngút trời, được xây dựng từ những khối đá nguyên khối, mỗi khối đều mang dấu ấn của thời gian và kỹ nghệ chạm khắc tinh xảo. Trên bề mặt đá, những hoa văn cổ xưa uốn lượn như rồng bay phượng múa, không chỉ là trang trí mà còn là những phù văn bảo hộ, toát ra một khí thế trầm hùng, cổ kính. Cánh cổng thành rộng lớn, được làm từ những phiến đồng xanh biếc, khắc chìm hình ảnh những linh thú thần thoại đang canh giữ, đang mở rộng như một cái miệng khổng lồ, nuốt chửng dòng người và xe ngựa tấp nập ra vào.
Tần Mặc đứng sững lại, mảnh vỡ Thạch Bi trong tay hắn khẽ rung lên, như thể nó đang cộng hưởng với sự cổ kính của nơi này. Hắn chưa từng thấy một kiến trúc nào vĩ đại đến thế. Vô Tính Thành của hắn, dù bình yên và đáng quý, cũng chỉ là một cụm nhà nhỏ bé, ẩn mình giữa thiên nhiên hoang dã. Còn nơi đây, là một biểu tượng của quyền lực, của sự sắp đặt, của một nền văn minh đã từng đạt đến đỉnh cao.
Dòng người và xe ngựa qua lại không ngừng, tạo nên một bản giao hưởng ồn ào của cuộc sống: tiếng bánh xe lộc cộc trên nền đá, tiếng vó ngựa dồn dập, tiếng người nói chuyện, tiếng rao hàng của các thương nhân. Mùi hương cũng đa dạng đến bất ngờ: mùi gỗ mục lẫn mùi gia vị lạ lẫm, mùi kim loại cùng mùi hương hoa dại từ những khu vườn bên trong. Tất cả tạo nên một bầu không khí nhộn nhịp, sôi động, khác hẳn với sự tĩnh lặng gần như tuyệt đối của Vô Tính Thành, nơi mà "ý chí tồn tại" của vạn vật thường đơn thuần và dễ nhận biết hơn. Ở đây, Tần Mặc cảm thấy như có hàng ngàn, hàng vạn ý chí đang giao thoa, va đập vào nhau, tạo thành một luồng sóng năng lượng hỗn loạn nhưng đầy sức sống.
Hắc Phong rụt rè, đôi mắt linh hoạt quét qua đám đông và những tòa nhà cao vút. Nó khẽ gầm gừ một tiếng nhỏ, không phải là gầm gừ đe dọa, mà là một tiếng kêu biểu lộ sự bất an, thậm chí là sợ hãi trước môi trường mới lạ lẫm này. Nó khẽ rúc vào chân Tần Mặc, bộ lông đen tuyền hơi dựng lên, như muốn ẩn mình vào bóng lưng của chủ nhân. Ý niệm mà nó truyền đến Tần Mặc rất rõ ràng: "Nguy hiểm... xa lạ."
Tần Mặc đặt tay lên đầu Hắc Phong, nhẹ nhàng vuốt ve bộ lông mềm mượt của nó, cố gắng truyền đi một ý niệm trấn an. "Không sao đâu, Hắc Phong. Chúng ta chỉ đến để tìm hiểu." Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Sự choáng ngợp và bối rối là không thể tránh khỏi. Hắn tự hỏi, đây có phải là nơi mà những "kẻ mưu đồ" đã bắt đầu bẻ cong ánh sáng của "chân lý" hay không? Những kiến trúc vĩ đại này, những con người nhộn nhịp này, tất cả đều đang kể một câu chuyện mà hắn cần phải lắng nghe.
Khi họ đến gần cổng thành, một nhóm Phàm Nhân Thị Vệ mặc áo giáp nhẹ, tay cầm giáo dài, đang đứng gác. Thân hình họ cường tráng, khuôn mặt nghiêm nghị, ánh mắt sắc bén lướt qua từng người ra vào. Một trong số họ, một người đàn ông có bộ ria mép rậm, ánh mắt dừng lại trên Tần Mặc và Hắc Phong. Dáng vẻ của Tần Mặc đơn giản, không mang theo bất kỳ dấu hiệu của tu sĩ quyền quý nào, còn Hắc Phong thì lại quá mức nổi bật so với những con vật cưỡi thông thường.
"Này, người lạ mặt!" Viên thị vệ cất giọng trầm đục, ngữ khí không mấy thân thiện. "Ngươi và con linh thú kia, đến từ đâu? Lệnh bài đâu?"
Tần Mặc chớp mắt, hắn đã quên mất rằng không phải ai cũng có thể tùy tiện ra vào các thành lớn như thế này. Hắn không có lệnh bài, và Hắc Phong, dù chưa hóa hình hoàn toàn, cũng không phải là một con vật bình thường. "Ta... ta đến từ phương xa," Tần Mặc đáp, giọng nói bình thản, cố gắng giữ vẻ tự nhiên. "Chỉ là một lữ khách, muốn vào thành để tìm hiểu."
Viên thị vệ nhíu mày, ánh mắt nghi ngờ quét từ đầu đến chân Tần Mặc, rồi dừng lại ở Hắc Phong đang đứng sát cạnh hắn. "Phương xa nào? Không có lệnh bài thì không được phép vào thành Cổ Đô Thanh Phong. Đây là quy tắc." Hắn siết chặt cây giáo trong tay, ánh mắt cảnh giác tăng lên. Những thị vệ khác cũng bắt đầu chú ý, nhìn chằm chằm vào Tần Mặc và Hắc Phong.
Tần Mặc cảm thấy một áp lực vô hình bao trùm. Hắn không muốn dùng vũ lực, cũng không muốn gây sự chú ý. Hắn cần phải tìm cách hòa mình vào nơi đây, để lắng nghe, để quan sát. Trong lúc bối rối, hắn bất chợt cảm nhận được một luồng ý chí khác, không phải từ thị vệ, mà từ chính cánh cổng thành đá cổ kính. Cánh cổng thành, dù là vật vô tri, lại mang trong mình một ý chí trầm mặc, kiên định, một ý chí muốn "bảo vệ" những gì bên trong, một ý chí muốn "duy trì trật tự". Đó là một "vật tính" nguyên bản, không bị tha hóa, nhưng lại tạo ra rào cản.
Hắn nhìn thẳng vào mắt viên thị vệ, không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, ra hiệu cho Hắc Phong lùi lại một chút. Hắn không thể giải thích về Vô Tính Thành hay mảnh Thạch Bi trong túi. Hắn cần một cách khác để vượt qua rào cản này, một cách không dùng đến sức mạnh hay lời lẽ hùng hồn. Sự chú ý của những người xung quanh bắt đầu đổ dồn vào họ, những ánh mắt tò mò, xen lẫn chút hoài nghi. Tần Mặc biết mình phải hành động nhanh chóng. Hắn không thuộc về thời đại này, và sự khác biệt của hắn quá rõ ràng.
Trong lúc hắn đang suy nghĩ, một giọng nói khàn khàn bất ngờ vang lên từ phía sau. "Này tiểu huynh đệ, có cần giúp đỡ không?"
Tần Mặc quay lại, nhìn thấy một người đàn ông trung niên, thân hình hơi gầy, râu ria lồm xồm, đang đẩy một chiếc xe đẩy chất đầy những cuộn vải lụa và những bình gốm. Ông ta mặc một bộ trang phục có phần cũ kỹ, nhưng đôi mắt lại sáng quắc, toát lên vẻ tinh ranh và khôn ngoan của một người đã trải qua nhiều thăng trầm. Đây là một Thương Nhân, và ý chí tồn tại của ông ta rất rõ ràng: "muốn mua bán, muốn kiếm lời, muốn sống một cuộc sống ổn định."
"Ta... ta đang gặp chút rắc rối," Tần Mặc thành thật nói.
Thương Nhân cười một tiếng khà khà, đi đến gần viên thị vệ. "Aiya, vị đại nhân đây. Đây là tiểu đệ của ta, mới từ vùng quê xa xôi đến đây để học hỏi kinh doanh. Chắc nó quên mang theo lệnh bài hoặc làm mất ở đâu đó rồi. Nó còn bé, lại ngây ngô, xin đại nhân chiếu cố." Ông ta vừa nói, vừa khẽ đưa tay che đi một động tác nhanh như chớp, một túi bạc nhỏ đã yên vị trong tay viên thị vệ.
Viên thị vệ nhận lấy túi bạc, sắc mặt lập tức dịu đi vài phần. Hắn cân nhắc túi bạc trong tay, rồi liếc nhìn Tần Mặc và Hắc Phong thêm một lần nữa. "Haizz, lần sau phải cẩn thận hơn đấy, tiểu tử. Quy tắc là quy tắc. Được rồi, vào đi." Hắn phất tay, ra hiệu cho Tần Mặc và Hắc Phong được phép qua cổng.
Tần Mặc hơi ngạc nhiên, nhưng cũng nhanh chóng gật đầu cảm ơn. Hắn và Hắc Phong nhanh chóng đi qua cổng thành, để lại phía sau những ánh mắt tò mò và sự cảnh giác của các thị vệ. Khi đã vào sâu bên trong, hắn quay sang Thương Nhân kia, cúi đầu bày tỏ sự biết ơn. "Đa tạ tiên sinh đã giúp đỡ. Ta là Tần Mặc."
Thương Nhân xua tay, cười hiền. "Không cần đa lễ, tiểu huynh đệ. Đi đường gặp chuyện bất bình, ra tay tương trợ là lẽ thường tình. Ta là Lý Quán, cứ gọi ta là lão Lý là được. Ngươi và con linh thú này xem ra cũng không phải kẻ tầm thường. Thôi, cứ theo ta, ta dẫn ngươi vào chợ, có lẽ ngươi sẽ tìm được thứ mình cần."
Tần Mặc gật đầu, trong lòng dâng lên một cảm giác phức tạp. Thế giới này không chỉ có những "kẻ mưu đồ" hay những tu sĩ mù quáng, mà còn có những con người bình dị, mang trong mình những "vật tính" thuần khiết của sự giúp đỡ, của lòng tốt, dù đôi khi có chút thực dụng. Hắn theo sau lão Lý, bước sâu vào lòng Cổ Đô Thanh Phong, nơi một thế giới hoàn toàn mới đang chờ đợi hắn khám phá.
Bên trong Cổ Đô Thanh Phong, sự nhộn nhịp càng trở nên rõ rệt hơn. Con đường lát đá xanh mượt mà uốn lượn, dẫn Tần Mặc và Hắc Phong vào một khu chợ sầm uất, nơi hàng hóa chất đống, đủ mọi loại kỳ trân dị bảo, linh thảo và pháp khí sơ khai được bày bán. Không khí ngập tràn những âm thanh mời chào, tiếng mặc cả, tiếng cười nói, và cả những giai điệu du dương từ những người hát rong dạo phố. Mùi hương cũng trở nên nồng nàn hơn, pha trộn giữa hương liệu quý giá, mùi thảo mộc tươi, và mùi nồng của kim loại được tôi luyện.
Kiến trúc trong chợ cũng vô cùng độc đáo. Những gian hàng không chỉ đơn thuần là những túp lều tạm bợ, mà là những công trình nhỏ được chạm khắc tinh xảo, mái ngói cong vút, cột gỗ lim vững chãi. Trên các mái nhà, những bức tượng linh thú nhỏ bằng đá hoặc đồng được đặt trang trọng, như những vị thần bảo hộ cho từng gian hàng. Tần Mặc nhận ra, những bức tượng này, dù đã trải qua hàng ngàn năm phong hóa, vẫn còn lưu giữ một chút 'ý chí tồn tại' mờ nhạt, một khát vọng được "đứng vững", được "canh giữ" mãi mãi.
Lão Lý dẫn Tần Mặc đi qua những con hẻm nhỏ, lách qua đám đông người mua kẻ bán. Hắc Phong, dù vẫn giữ vẻ cảnh giác, nhưng sự tò mò của nó cũng trỗi dậy. Đôi mắt đỏ rực của nó liên tục liếc nhìn những quầy hàng bán đồ ăn vặt, những xiên thịt nướng thơm lừng hay những mâm trái cây đủ màu sắc. Tần Mặc khẽ cười, vuốt ve đầu nó, cảm nhận ý niệm "thèm ăn" đơn thuần mà mạnh mẽ từ con sói.
Tần Mặc không khỏi kinh ngạc trước sự phong phú của hàng hóa. Một quầy hàng bán những thanh kiếm đủ loại, từ kiếm ngắn đến trường kiếm, mỗi thanh đều được mài giũa sáng loáng. Hắn đi ngang qua, khẽ chạm tay vào chuôi một thanh trường kiếm bằng sắt đen. Ngay lập tức, ý chí của thanh kiếm truyền đến hắn: "Ta muốn được sắc bén hơn, muốn được mài dũa đến mức có thể cắt đứt mọi thứ, muốn được sử dụng bởi một chiến binh dũng mãnh, để vinh quang của ta được tỏa sáng trên chiến trường!"
Hắn rời tay, bước sang quầy đá quý. Một viên ngọc bích toát ra ánh sáng xanh lục dịu dàng. Hắn khẽ chạm vào nó, và ý niệm lại vang vọng trong tâm trí: "Ta muốn hấp thụ linh khí của trời đất, muốn phát sáng rực rỡ hơn nữa, muốn được trở thành một vật phẩm hộ thân, mang lại bình an và may mắn cho chủ nhân, muốn được tôn quý và ngưỡng mộ!"
Kế đó là một cuộn vải lụa tơ tằm, mềm mại như mây. Ý chí của nó thì thầm: "Ta muốn được biến thành một y phục lộng lẫy, kiêu sa, được khoác lên người một mỹ nhân, để ta có thể khoe sắc, để ta được nâng niu, trân trọng!"
Những khát vọng này... quen thuộc mà lại xa lạ. Tần Mặc đã từng 'nghe' được ý chí của cây cỏ muốn vươn lên, của đá muốn vững bền, của nước muốn chảy xiết. Nhưng những khát vọng ở đây lại có thêm một tầng nghĩa. Chúng không chỉ muốn "là chính nó" mà còn muốn "trở nên tốt hơn", "trở nên vĩ đại hơn", "được công nhận". Đây là 'khát vọng thăng cấp' ở dạng nguyên thủy, chưa bị tha hóa hoàn toàn nhưng đã manh nha. Nó khác xa với sự ép buộc 'khai linh' hay 'hóa hình' tàn bạo mà hắn đã chứng kiến. Nó dường như là một khao khát tự nhiên của vạn vật, muốn tiến hóa, muốn hoàn thiện bản thân.
"Những thứ này... chúng đều có khát vọng." Tần Mặc lẩm bẩm, không tự chủ được.
Lão Lý nghe thấy, quay lại cười. "Đương nhiên rồi, tiểu huynh đệ. Vật nào mà chẳng có linh? Càng là những thứ tinh xảo, quý giá, thì càng có linh tính mạnh mẽ. Con người chúng ta cũng vậy thôi, ai chẳng muốn sống tốt hơn, muốn trở nên mạnh mẽ hơn, muốn có được một vị thế cao hơn trong xã hội này?" Lão Lý không hiểu ý nghĩa sâu xa trong lời nói của Tần Mặc, chỉ cho rằng hắn đang nói về giá trị của hàng hóa.
Tần Mặc gật đầu, cố gắng che giấu sự ngạc nhiên và bối rối của mình. Hắn nhận ra đây chính là nguồn gốc, cái điểm khởi đầu mà Thạch Linh đã ám chỉ. Khát vọng 'thăng cấp' này, nếu được dẫn dắt đúng đắn, có lẽ không phải là điều xấu. Nhưng chính nó, khi bị "kẻ mưu đồ" bẻ cong, bị thổi phồng thành "thăng tiên" mù quáng, mới trở thành tai họa.
"Lão Lý, những thứ này... chúng đã luôn có những khát vọng như vậy sao?" Tần Mặc hỏi, cố gắng tìm hiểu sâu hơn.
Lão Lý gãi đầu, vẻ mặt mơ hồ. "Cái này thì ta không rõ lắm, tiểu huynh đệ. Từ đời ông cha ta, những người thợ rèn, thợ kim hoàn, thợ dệt đều tin rằng, nếu họ dồn hết tâm huyết vào món đồ, món đồ sẽ có linh, sẽ có khát vọng. Càng dùng tâm huyết, càng tinh xảo, thì linh tính càng mạnh. Đó là cách mà Cổ Đô Thanh Phong này trở nên thịnh vượng, là cách mà những pháp khí, linh bảo được tạo ra. Người ta nói, đây là truyền thống từ Kỷ Nguyên Hiền Giả xa xưa, khi vạn vật đều có thể tự tu luyện để trở nên hoàn thiện hơn, không cần phải ép buộc."
Những lời của lão Lý như một tia sét đánh thẳng vào tâm trí Tần Mặc. "Kỷ Nguyên Hiền Giả... tự tu luyện để trở nên hoàn thiện hơn..." Đây là chìa khóa! Chân lý thất lạc không phải là cấm đoán khát vọng, mà là hướng dẫn khát vọng theo một con đường tự nhiên, không cưỡng ép. Và những "kẻ mưu đồ" đã lợi dụng chính khát vọng ấy, bóp méo nó thành con đường 'thăng tiên' cực đoan, biến sự tự nguyện thành sự ép buộc, biến sự hoàn thiện thành sự tha hóa.
Tần Mặc đứng giữa khu chợ ồn ào, trong lòng như có sóng lớn cuộn trào. Hắn đã đến một nơi mà lịch sử đang hiện hữu, nơi mà những dấu vết của Kỷ Nguyên Hiền Giả vẫn còn sót lại, và cả những mầm mống của sự tha hóa tương lai cũng đang nảy sinh. Hắn cảm thấy mình như một người lữ khách lạc vào một giấc mơ cổ đại, một quá khứ sống động mà hắn chưa từng biết. Sự tương phản giữa sự yên bình, tĩnh lặng của Vô Tính Thành và sự nhộn nhịp, hùng vĩ của Cổ Đô Thanh Phong khiến hắn nhận ra rằng thế giới này còn rộng lớn và phức tạp hơn rất nhiều so với những gì hắn từng tưởng tượng. Hắn vẫn còn nhiều điều phải học, phải cảm nhận.
Hắn lo lắng về việc mình đang ở đâu, về việc liệu có thể tìm được đường trở về hay không. Nhưng trên tất cả, hắn cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ hơn: phải tìm hiểu, phải khám phá cái "chân nguyên" mà Thạch Linh đã nhắc đến. Hắn phải hiểu rõ hơn về nguồn gốc của sự mất cân bằng, về cách mà những khát vọng thuần túy của vạn vật đã bị bẻ cong, và về vai trò của "Thiên Diệu Tôn Giả" – kẻ mà Thạch Linh đã ngầm ám chỉ là đứng đằng sau âm mưu vĩ đại này.
Tần Mặc siết chặt mảnh Thạch Bi trong tay, ánh mắt hắn trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Đây là khởi đầu của một hành trình mới, một cuộc phiêu lưu xuyên qua thời gian và không gian, để tìm lại một chân lý đã bị lãng quên, để tái lập lại 'cân bằng bản chất' cho vạn vật. Con đường phía trước còn dài, nhưng hắn biết, hắn không còn đơn độc nữa. Hắn có Hắc Phong đồng hành, và hắn có mảnh Thạch Bi – một phần của 'chân lý thất lạc' – đang dẫn lối.
Hắn nhìn lên bầu trời xanh ngắt, nơi những đám mây trắng lững lờ trôi, mang theo những câu chuyện của ngàn năm về trước. Cổ Đô Thanh Phong này, với tất cả sự hùng vĩ và nhộn nhịp của nó, không chỉ là một điểm đến, mà là một khởi đầu. Nó là một cuốn sách lịch sử sống động, đang chờ Tần Mặc lật từng trang, để tìm ra câu trả lời cho những câu hỏi lớn nhất của Huyền Vực.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.