Vạn vật không lên tiên - Chương 20: Lời Thì Thầm Của Tham Vọng và Cổ Thụ Chứng Nhân
Tách trà trên tay Tần Mặc đã nguội lạnh từ bao giờ, nhưng tâm trí hắn vẫn còn vương vấn những tàn tích hoang tàn, những “ý chí tồn tại” đầy bi ai của Lạc Nhật Cung. Ánh mắt hắn xa xăm, xuyên qua tấm màn sương mờ ảo của ký ức, phản chiếu những trăn trở từ đêm qua, tựa hồ vẫn còn nhìn thấy những gốc cây cổ thụ mục ruỗng, những đóa hoa khô héo trong Vườn Thượng Uyển Cũ đang “thở” một cách chậm rãi, đầy bi ai. Chúng không còn là những thực thể sống động, mà là những ký ức đau buồn, những di vật của một quá khứ đã mất, nơi “ý chí” của vạn vật bị bẻ cong bởi khát vọng thăng tiên vô độ.
Đối diện hắn, Lão Khang trầm ngâm, đôi mắt chất chứa nỗi lo âu nhưng vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh thường thấy. Nghe Tần Mặc thuật lại những gì hắn đã cảm nhận, một tiếng thở dài khẽ thoát ra từ lồng ngực gầy gò của lão nhân, hòa vào tiếng nước chảy rì rầm từ ao cá trong sân quán trà. Mùi trà thơm dịu, mùi hoa nhài thoang thoảng cùng hương gỗ cũ kỹ của Quán Trà Vọng Nguyệt lẽ ra phải xoa dịu mọi phiền muộn, nhưng giờ đây, không khí yên bình ấy lại càng làm nổi bật sự bất an đang lớn dần trong lòng Tần Mặc.
“Con đã nghe… ý chí của Lạc Nhật Cung,” Tần Mặc mở lời, giọng trầm khẽ, chất chứa nỗi buồn sâu thẳm. Hắn đặt tách trà xuống bàn, cảm giác lạnh lẽo từ lớp men sứ truyền qua đầu ngón tay. “Nó không phải là sự hủy diệt đơn thuần, Lão Khang. Nó là nỗi đau của một sự thay đổi cưỡng ép, của một bản chất bị bóp méo đến tận cùng.” Hắn nhắm mắt lại, cố gắng sắp xếp những mảnh ký ức và cảm nhận chập chờn về Lạc Nhật Cung. Trong tâm trí hắn, Lạc Nhật Cung không phải chỉ là những đổ nát vật lý, mà là một linh hồn khổng lồ đang rên siết. Mỗi viên gạch, mỗi phiến đá, mỗi gốc cây nơi đó đều mang một “ý chí tồn tại” bị tổn thương, bị cưỡng đoạt khỏi con đường tự nhiên của nó. Hắn cảm nhận được sự trống rỗng, sự mất mát, nhưng đồng thời cũng là một sức mạnh tiềm ẩn, một nỗi đau âm ỉ của “vạn vật” nơi đó khi bị bỏ lại, khi bản chất của chúng bị biến đổi bởi sự tàn phá. Cái không khí tĩnh lặng đến rợn người, sự chờ đợi vô tận, tiếng gió rít qua những khe đá như tiếng than vãn của thời gian, tất cả đều là biểu hiện của một “ý chí” bị nguyền rủa bởi sự truy cầu “thăng tiên” vô độ.
“Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới,” Lão Khang khẽ ngâm nga, câu nói cổ xưa vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Đôi mắt hiền từ của lão nhìn sâu vào Tần Mặc, như muốn thấu hiểu tận cùng nỗi lòng của hắn. “Vạn vật đều có ý chí của mình, Tần Mặc. Mỗi một cành cây, ngọn cỏ, mỗi hòn đá, dòng nước, thậm chí là những ký ức và cảm xúc, đều mang trong mình một ‘ý chí tồn tại’ nguyên bản. Khi ý chí đó bị bẻ cong, bị ép buộc đi theo một con đường không phải của nó, tai họa sẽ không còn xa. Lạc Nhật Cung chính là minh chứng bi thương nhất cho điều đó.”
Lão Khang ngừng lại, tay khẽ vuốt chòm râu bạc phơ. “Cái ‘chân lý thất lạc’ mà ta nhắc đến không chỉ là một lời cảnh báo, mà còn là một quy luật của tự nhiên. Các thế lực tu sĩ bên ngoài, họ chỉ nhìn thấy sự huy hoàng của ‘thăng tiên’, mà không thấy được cái giá phải trả. Họ cho rằng Vô Tính Thành là phế địa, nhưng họ không hiểu rằng, chính sự không truy cầu, sự chấp nhận bản chất này mới là cội nguồn của sự cân bằng.” Lão nhân nhìn ra ngoài khung cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai đang nhảy múa trên tán lá cây xanh mướt, một sự bình yên giản dị mà giờ đây lại trở nên mong manh đến lạ. “Họ sẽ không từ thủ đoạn nào để khai thác những bí mật từ những di tích cổ xưa, để tìm ra con đường ‘thăng tiên’ cho riêng mình, bất chấp hậu quả. Con đã cảm nhận được điều đó, phải không?”
Tần Mặc gật đầu, tâm trí hắn vẫn còn bối rối trước những kiến thức cổ xưa và tầm vóc của mối đe dọa. “Con cảm thấy một sự liên kết giữa Vô Tính Thành và những di tích cổ xưa này, Lão Khang. Vô Tính Thành không phải là một nơi ngẫu nhiên bị nhắm đến, mà có thể là một phần của một câu đố lớn hơn về sự cân bằng của Huyền Vực. Có lẽ, Vô Tính Thành chính là mảnh ghép cuối cùng, là lời giải cho cái ‘chân lý thất lạc’ mà ai cũng tìm kiếm, nhưng lại tìm sai cách.” Gánh nặng trên vai hắn càng trở nên nặng nề hơn bao giờ hết. Hắn không chỉ phải bảo vệ sự bình yên của Vô Tính Thành, mà còn phải đối mặt với một âm mưu lớn hơn, phức tạp hơn, liên quan đến cả lịch sử và tương lai của Huyền Vực.
Lão Khang khẽ gật đầu, đồng tình. “Ngươi nói đúng. Họ không hiểu rằng, cái mà họ gọi là ‘phế địa’ này lại đang nắm giữ chìa khóa cho sự tồn vong của toàn cõi Huyền Vực. Bởi lẽ, Vô Tính Thành là nơi duy nhất còn giữ được ‘vật tính’ nguyên bản, nơi ‘ý chí tồn tại’ của vạn vật chưa bị bẻ cong bởi khát vọng hư ảo. Nhưng con đường phía trước sẽ không dễ dàng, Tần Mặc. Con sẽ phải đối mặt với sự hiểu lầm của thiên hạ, với sự cuồng vọng của những kẻ tin rằng mình đang đi đúng đường.”
Tần Mặc hít thở sâu, cố gắng trấn tĩnh. Hắn nhìn vào chén trà đang tỏa khói nghi ngút, cảm nhận được “ý chí” an nhiên của lá trà đang hòa tan vào nước. Hắn tự hỏi, liệu Vô Tính Thành có thể giữ được sự an nhiên ấy không? Liệu hắn có thể tìm ra cách để vạn vật, kể cả con người, được quyền là chính nó, được quyền lựa chọn con đường của mình, không bị ép buộc phải truy cầu một khát vọng vô độ, một giấc mộng “thăng tiên” đã từng hủy hoại cả một Lạc Nhật Cung vĩ đại? Trong sâu thẳm tâm hồn hắn, một ngọn lửa kiên định vẫn âm ỉ cháy. Hắn phải cân bằng giữa việc giữ gìn sự bình yên hiện tại và khám phá sự thật để tìm giải pháp lâu dài. Hắn sẽ không lùi bước, dù phải đối mặt với sự hiểu lầm của thiên hạ, dù phải chống lại cả một thế giới đang chạy theo ảo vọng. Bởi vì, hắn biết, nếu hắn không làm, không chỉ Vô Tính Thành sẽ không còn, mà cả Huyền Vực sẽ mất đi sự cân bằng vĩnh viễn, biến thành một Lạc Nhật Cung thứ hai, đầy bi ai và đổ nát. Lão Khang nhìn thấy ánh kiên định trong mắt Tần Mặc, khẽ mỉm cười, một nụ cười ẩn chứa cả niềm hy vọng và nỗi lo lắng.
***
Khi ánh dương lên đến đỉnh đầu, rải những tia nắng vàng óng ả lên những mái nhà gỗ đơn giản, Tần Mặc rời quán trà, bước chân hướng về Phố Chợ Sáng. Hắn muốn tự mình cảm nhận sự thay đổi trong “ý chí tồn tại” của người dân, muốn thấu hiểu rõ hơn nỗi lo lắng đang lan tỏa khắp thành phố. Phố chợ, vốn dĩ luôn sôi động với tiếng rao hàng, tiếng cười nói, tiếng gà kêu và tiếng trả giá, giờ đây mang một bầu không khí khác lạ. Dù vẫn còn đó mùi thức ăn thơm lừng, mùi hoa quả tươi và mùi đất ẩm, nhưng sự vui tươi, hồn nhiên thường ngày đã vơi đi nhiều. Những khuôn mặt chất phác của người dân Vô Tính Thành ẩn hiện nét lo âu, những lời trò chuyện rì rầm nay mang nặng sự bất an.
Đột nhiên, một luồng “ý chí” mạnh mẽ, cuồng bạo xé toạc không khí vốn đã căng thẳng. Tần Mặc ngẩng đầu. Giữa Phố Chợ Sáng, một nhóm tu sĩ lạ mặt, dáng vẻ uy nghiêm, bất ngờ xuất hiện. Họ mặc đạo bào lụa thêu kim tuyến, khí tức hùng hậu tỏa ra khiến không gian xung quanh như bị nén chặt. Người dân ban đầu xôn xao, rồi dần chìm vào im lặng đầy sợ hãi. Họ lùi lại, tạo thành một vòng tròn rộng lớn, ánh mắt đầy e dè và sợ hãi nhìn về phía những vị khách không mời mà đến.
Đứng đầu nhóm là một lão nhân râu tóc bạc phơ, dáng vẻ uy nghi, ánh mắt sắc sảo, đầy quyền lực. Đó chính là Trần Trưởng Lão, kẻ mà Lão Khang đã nhắc đến. Y giương cao một pháp khí hình đĩa tròn, phát ra ánh sáng chói lòa, và từ đó, một giọng nói hùng hồn, vang vọng khắp phố chợ, như sấm sét giáng xuống:
“Hỡi những kẻ ngu muội của Vô Tính Thành! Nghe đây! Ta là Trần Trưởng Lão, đến từ Huyền Vực, phụng mệnh các tông môn lớn mang theo chân lý và ánh sáng đến vùng đất phế tích này!”
Tần Mặc đứng lẫn trong đám đông, trái tim hắn đập mạnh. Năng lực “ý chí tồn tại” của hắn bỗng nhiên bùng phát, như một dòng nước lũ tràn qua đê, không ngừng tuôn trào, mang đến cho hắn cảm nhận rõ ràng hơn bao giờ hết. Khi Trần Trưởng Lão cất lời, không chỉ là âm thanh vật lý, mà là một luồng “ý chí” hung bạo, ngạo mạn và đầy khinh miệt ập thẳng vào tâm trí Tần Mặc.
“Vô Tính Thành là phế địa, vạn vật nơi đây không linh căn, không biết tu luyện, lãng phí tiềm năng trời ban!” Giọng nói của Trần Trưởng Lão vang dội, đầy vẻ trịch thượng. “Chúng ta đến để mang lại ánh sáng chân lý, khai mở con đường thăng tiên cho tất cả. Kháng cự là vô ích, chỉ có đón nhận mới là con đường đúng đắn! Các ngươi, những kẻ yếu kém, không hiểu được giá trị của sự siêu việt, của cảnh giới ‘thăng tiên’ vĩnh cửu. Chúng ta sẽ ‘khai linh’ vạn vật nơi đây, khiến chúng thoát khỏi xiềng xích của bản chất thấp kém, vươn tới đỉnh cao của vũ trụ!”
Tần Mặc nhắm mắt lại, toàn thân run rẩy. Hắn không chỉ nghe thấy lời nói, hắn “nghe” thấy “ý chí” sâu thẳm ẩn chứa bên trong từng câu chữ của Trần Trưởng Lão. Đó không phải là ánh sáng, mà là màn đêm của sự cưỡng ép. Đó không phải chân lý, mà là sự ngạo mạn đến tột cùng. “Ý chí” này… đầy rẫy sự coi thường sâu sắc, một ham muốn kiểm soát và biến mọi thứ thành công cụ của riêng họ. Hắn cảm nhận được luồng khí lạnh lẽo, độc đoán từ ý chí đó, như một lưỡi dao sắc bén đang chĩa vào quê hương mình, vào từng “ý chí tồn tại” mong manh của người dân Vô Tính Thành.
Trong tâm trí Tần Mặc, một hình ảnh mờ ảo của Trần Trưởng Lão hiện lên. Ánh mắt sắc lạnh, đầy quyền uy và một sự khinh miệt không che giấu đối với sự ‘thấp kém’ của Vô Tính Thành. Hắn thấy rõ sự tàn nhẫn, sự vô cảm đối với những gì không phục tùng ý chí của y. “Kẻ yếu không có quyền tồn tại,” Tần Mặc rùng mình nhận ra. Đó không phải là một câu nói được thốt ra, mà là một “ý chí” nguyên thủy, một nền tảng tư tưởng sắt đá của Trần Trưởng Lão, và có lẽ là của cả những kẻ tu sĩ đang theo đuổi con đường thăng tiên cực đoan. Họ không nhìn thấy vẻ đẹp trong sự bình dị, không tôn trọng bản chất vốn có của vạn vật. Đối với họ, mọi thứ đều phải được “khai mở,” được “thăng hoa,” được “cải tạo” để phục vụ cho mục đích tối thượng là “thăng tiên.”
Mùi thảo mộc, đất tươi và hương hoa quả của chợ bỗng trở nên ngột ngạt. Tiếng rao hàng im bặt, thay vào đó là những tiếng xôn xao sợ hãi của người dân. Một vài người phụ nữ ôm chặt con mình, đôi mắt hoảng loạn. Những người đàn ông chất phác nắm chặt tay, nhưng không dám làm gì. “Cầu mong mọi sự bình an,” một người phụ nữ thì thầm, giọng run rẩy. “Ngày nào cũng như ngày nào, thật tốt,” một người đàn ông khác lẩm bẩm, tiếc nuối cho những tháng ngày yên bình đã qua.
Tần Mặc cảm nhận được sự tuyệt vọng, sự bất lực đang lan tỏa trong đám đông. Hắn hiểu rằng, đây không chỉ là một lời tuyên bố, đây là một lời tuyên chiến. Một lời tuyên chiến không chỉ với Vô Tính Thành về mặt vật lý, mà còn với triết lý sống, với “ý chí tồn tại” chân thật của vạn vật nơi đây. Sự tham lam, sự coi thường, và bản chất tàn bạo ẩn sau lời nói của Trần Trưởng Lão đã được Tần Mặc thấu hiểu một cách trần trụi. Nó không chỉ là một mối đe dọa, mà là một sự báng bổ, một sự thách thức đến tận cùng bản chất của sự sống.
***
Quá tải bởi “ý chí” hung hãn và độc đoán từ thông điệp của kẻ ngoại lai, Tần Mặc rời Phố Chợ Sáng. Bước chân hắn vô định, không biết phải đi đâu, làm gì. Tâm trí hắn quay cuồng với những cảm nhận dữ dội, với hình ảnh mờ ảo nhưng đầy áp bức của Trần Trưởng Lão. Cuối cùng, những bước chân vô thức đã đưa hắn đến một nơi quen thuộc, một nơi luôn mang lại sự tĩnh lặng và bao dung – Cây Thần Cổ Thụ.
Cây Thần Cổ Thụ sừng sững giữa một khoảng đất rộng, thân cây to lớn như một tòa nhà cổ kính, sần sùi với lớp vỏ cây đã nhuốm màu thời gian. Tán lá rậm rạp của nó che phủ cả một khu vực rộng lớn, tạo nên một vòm trời xanh mát, tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài. Tiếng gió lướt qua tán lá rì rào như tiếng thì thầm cổ xưa, tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng, hòa cùng mùi gỗ, rêu phong, đất ẩm và cây cỏ tươi mát, tạo nên một bầu không khí trang nghiêm, linh thiêng và tràn ngập sức sống. Sương mù đã bắt đầu giăng mắc, tạo nên một vẻ huyền ảo, tĩnh mịch.
Tần Mặc chậm rãi bước đến, tựa lưng vào thân cây sần sùi, cảm nhận sự bao dung và kiên định của nó. Cây Thần Cổ Thụ, sừng sững hàng ngàn năm, là một chứng nhân vĩ đại của thời gian, một biểu tượng của “vật tính” không cần “thăng tiên” mà vẫn hùng vĩ, tràn đầy sức sống. Nó không truy cầu, không ham muốn, chỉ đơn thuần tồn tại, vươn mình lên trời xanh, rễ cắm sâu vào lòng đất, chứng kiến biết bao biến cố thăng trầm của Huyền Vực.
Hắn đặt tay lên thân cây, nhắm mắt lại, cố gắng điều hòa hơi thở và cảm xúc. Dần dần, luồng “ý chí” hung hãn của Trần Trưởng Lão bắt đầu lắng xuống, nhường chỗ cho một “ý chí” khác, cổ xưa, trầm tĩnh và bao la hơn. Hắn “lắng nghe” ý chí sâu thẳm của Cây Thần Cổ Thụ.
Trong tâm trí Tần Mặc, Cây Thần Cổ Thụ không nói thành lời, nhưng “ý chí” của nó là một dòng chảy tri thức và cảm xúc mênh mông. “Ngươi đã chứng kiến bao nhiêu?” Tần Mặc tự hỏi trong nội tâm, “Ý chí của ngươi… sao lại bình yên đến vậy, nhưng cũng chất chứa một nỗi buồn sâu thẳm? Nỗi buồn về sự mất cân bằng này sao?”
“Ý chí” của Cổ Thụ đáp lại, không phải bằng ngôn ngữ, mà bằng một chuỗi hình ảnh, cảm xúc và khái niệm cổ xưa. Đó là một ý niệm về vòng tuần hoàn vĩnh cửu của sinh mệnh, về sự chấp nhận bản chất, về giá trị của sự bình dị mà không cần phải vươn tới những đỉnh cao hư ảo. Cây Thần Cổ Thụ đã chứng kiến những thời kỳ huy hoàng của Huyền Vực, khi vạn vật sống hòa hợp, tôn trọng “vật tính” của nhau. Nó cũng đã chứng kiến những bi kịch, những đổ nát khi “ý chí” bị bẻ cong bởi tham vọng “thăng tiên” vô độ, khi con người và vạn vật bắt đầu chối bỏ bản chất của mình để chạy theo một giấc mộng phù phiếm.
Một hình ảnh về “chân lý thất lạc” hiện lên rõ ràng trong tâm trí Tần Mặc. Đó không phải là một bí mật được giấu kín, mà là một phần của sự cân bằng tự nhiên, một quy luật vốn có của vũ trụ, bị lãng quên khi “ý chí” bị bẻ cong bởi tham vọng. Cây Thần Cổ Thụ “cho hắn thấy” rằng, sự “thăng tiến” cưỡng ép, sự “khai linh” ép buộc sẽ không mang lại sự siêu việt, mà chỉ dẫn đến sự héo úa của linh hồn, sự mục ruỗng của bản chất, giống như Lạc Nhật Cung đã từng. Nó là một cảm giác rằng, khi một “vật” bị ép buộc từ bỏ bản chất của mình, nó sẽ mất đi cái cốt lõi, cái “ý chí tồn tại” nguyên thủy, trở thành một cái vỏ rỗng, một công cụ vô tri.
Cổ Thụ chất chứa một nỗi buồn sâu thẳm, không phải vì sợ hãi sự hủy diệt, mà vì tiếc nuối cho sự mất cân bằng, cho những “ý chí” bị lầm đường lạc lối. Nỗi buồn của nó là nỗi buồn của một chứng nhân vĩ đại, chứng kiến sự sai lầm lặp đi lặp lại của thế giới. Nhưng đồng thời, từ Cổ Thụ cũng tỏa ra một sự kiên định không gì lay chuyển, một niềm tin vào sức mạnh của sự tồn tại tự nhiên, vào khả năng hồi phục của sự cân bằng.
Tần Mặc hít thở sâu, cố gắng điều hòa cảm xúc. Anh cảm nhận được sự bình yên từ Cây Thần Cổ Thụ lan tỏa vào mình, giúp anh trấn tĩnh lại. Những cảm nhận hỗn loạn về Trần Trưởng Lão và Lạc Nhật Cung dần được sắp xếp, trở nên rõ ràng hơn. Anh nhận ra rằng cuộc chiến này không chỉ là bảo vệ Vô Tính Thành, mà là bảo vệ một triết lý sống, một “ý chí tồn tại” chân thật của vạn vật khỏi sự tham lam và cưỡng ép.
Sự đối lập giữa “ý chí” của Trần Trưởng Lão – tham lam, cưỡng ép, độc đoán – và “ý chí” của Cây Thần Cổ Thụ – bình yên, chấp nhận bản chất, duy trì cân bằng – đã khắc sâu vào tâm khảm Tần Mặc. Nó không chỉ là sự đối lập giữa hai cá nhân, mà là sự va chạm của hai tư tưởng, hai con đường đối lập nhau hoàn toàn.
Tần Mặc mở mắt. Ánh mắt hắn không còn bối rối hay lo lắng, mà thay vào đó là một vẻ kiên định đến lạ thường. Gánh nặng trên vai hắn vẫn còn đó, nhưng giờ đây, hắn không còn cảm thấy cô đơn nữa. Hắn biết mình không chỉ chiến đấu cho Vô Tính Thành, mà còn chiến đấu cho “ý chí tồn tại” của mọi vật, cho sự cân bằng của Huyền Vực. Dù con đường phía trước còn nhiều chông gai, dù phải đối đầu với cả thiên hạ, Tần Mặc biết hắn sẽ không lùi bước. Bởi vì, hắn đã nghe thấy tiếng than vãn của Lạc Nhật Cung, và tiếng thì thầm của Cây Thần Cổ Thụ. Hắn sẽ là người bảo vệ “ý chí” của vạn vật, người tìm kiếm lại “chân lý thất lạc,” và là người đưa ra một lựa chọn khác cho Huyền Vực, nơi “thăng tiên” không còn là mục tiêu duy nhất, mà là một con đường tự do, tự tại, không cưỡng ép bản chất.
Sương mù càng dày đặc, bao phủ Cây Thần Cổ Thụ trong một màn lụa trắng xóa, như che chở cho ý chí kiên định vừa nảy nở trong lòng thiếu niên. Tần Mặc đứng dậy, một mình trong màn sương, nhưng tâm hồn hắn đã không còn lạc lối. Hắn đã tìm thấy con đường của mình.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.