Vạn vật không lên tiên - Chương 21: Dấu Chân Bí Mật và Lời Thầm Của Rừng Sâu
Sương mù vẫn bao phủ lấy Cây Thần Cổ Thụ, một màn lụa trắng xóa ôm trọn lấy ý chí kiên định vừa nảy nở trong lòng thiếu niên. Tần Mặc đứng dậy, hít một hơi thật sâu làn khí ẩm ướt, mang theo mùi đất và rêu phong của rừng già. Hắn không còn lạc lối, không còn mơ hồ trước những mối hiểm nguy đang rình rập Vô Tính Thành. Ý chí của Trần Trưởng Lão, của Cây Thần Cổ Thụ, và cả tiếng than vãn từ Lạc Nhật Cung đã vẽ nên một bức tranh rõ ràng về con đường mà hắn phải đi. Đó là con đường bảo vệ "ý chí tồn tại" chân thật của vạn vật, bảo vệ sự cân bằng mong manh của Huyền Vực khỏi tham vọng điên cuồng mang tên "thăng tiên" cưỡng ép.
Hắn quay lưng lại với Cổ Thụ, bước đi nhẹ nhàng, hòa mình vào màn sương đang dần tan biến theo ánh bình minh. Mỗi bước chân đều vững vàng, không chút do dự. Gánh nặng trên vai hắn vẫn còn đó, nhưng giờ đây, nó không còn là một gánh nặng đè nén mà là một trọng trách thiêng liêng, một kim chỉ nam dẫn lối. Hắn biết mình không chỉ chiến đấu cho Vô Tính Thành, mà còn chiến đấu cho "ý chí tồn tại" của mọi vật, cho sự cân bằng mà thế giới đã đánh mất. Dù con đường phía trước còn nhiều chông gai, dù phải đối đầu với cả thiên hạ, Tần Mặc biết hắn sẽ không lùi bước. Hắn đã nghe, đã thấu hiểu. Giờ là lúc hành động.
***
Bình minh vừa ló dạng, nhuộm hồng cả một góc chân trời phía Đông, nhưng tại Bến Tàu Hải Nguyệt, không khí vẫn còn mang nặng vẻ trầm mặc của đêm. Tần Mặc đứng trên cầu cảng gỗ, ngắm nhìn mặt nước phản chiếu ánh bình minh rực rỡ, tựa như một tấm gương khổng lồ đang lặng lẽ thay đổi sắc màu. Những tấm ván gỗ mục cót két khẽ rung lên dưới chân hắn, ngân lên một khúc nhạc buồn tẻ, hòa cùng tiếng nước vỗ bờ đều đặn, nhịp nhàng. Vài chiếc thuyền nhỏ neo đậu gần đó, thân vỏ đã bạc màu theo năm tháng, lắc lư nhẹ nhàng theo từng gợn sóng lăn tăn, như những linh hồn cũ kỹ đang say ngủ. Xa xa, những mái nhà kho nhỏ, thấp bé, đổ bóng dài trên mặt đất ẩm ướt, tựa như những chiếc bóng cô độc của một thời đã qua.
Mùi nước mặn mòi, hòa lẫn với hương gỗ ẩm mục và một chút vị tanh nhẹ của cá biển, len lỏi vào từng hơi thở của Tần Mặc, mang đến một cảm giác bình yên đến lạ lùng. Đó là sự bình yên quen thuộc của Vô Tính Thành, nơi thời gian trôi đi chậm rãi, nơi vạn vật sống cuộc đời ngắn ngủi nhưng trọn vẹn, không tranh đoạt, không ham muốn vươn cao. Một vài tiếng mái chèo khua nước lách tách từ phía xa, có lẽ là của một ngư dân nào đó đang ra khơi sớm, phá vỡ sự tĩnh lặng nhưng không làm mất đi vẻ ấm cúng của khung cảnh.
"Sự bình yên này... liệu có thể kéo dài bao lâu?" Tần Mặc thầm hỏi trong nội tâm, ánh mắt hắn dõi theo một chiếc lá khô đang trôi dập dềnh trên mặt nước, cuốn theo dòng chảy vô định. Câu hỏi ấy không phải là một sự nghi ngờ, mà là một nỗi trăn trở sâu sắc, một gánh nặng mới mẻ đang đè nặng lên trái tim hắn kể từ khi nghe được "tiếng than vãn" của Lạc Nhật Cung và "ý chí" bi tráng của Cây Thần Cổ Thụ. Hắn cảm nhận được một luồng sóng lạ đang dần tiến đến Vô Tính Thành, một sự bất an mơ hồ mà chỉ riêng hắn mới có thể "nghe" thấy. Sự bất an ấy không đến từ tự nhiên, không phải là một cơn bão hay một trận thủy triều, mà đến từ một "ý chí tồn tại" khác, một ý chí đầy tham vọng và cưỡng ép.
Hắn nhắm mắt lại, đôi mày khẽ nhíu. Tần Mặc tập trung mọi giác quan, để "ý chí tồn tại" của mình lan tỏa, hòa nhập với không khí, với nước, với gỗ, với từng hạt cát dưới chân. Hắn "lắng nghe" tiếng thì thầm của thế giới xung quanh mình, vượt qua những "ý chí" quen thuộc của đá, của cây, của gió. Những "ý chí" quen thuộc ấy nói về sự bình lặng, về chu kỳ sinh diệt tự nhiên, về sự chấp nhận bản chất vốn có của mình. Nhưng rồi, giữa dòng chảy hài hòa ấy, hắn bắt đầu cảm nhận những rung động nhỏ, như những sợi tơ mỏng manh nhưng sắc lạnh, đang khẽ cắt vào mạng lưới "ý chí" của Vô Tính Thành.
Đó là những rung động không thuộc về nơi này. Chúng không mang sự thanh bình của nước, không có sự kiên định của đá, cũng không có sự sống động của cây cỏ. Thay vào đó, chúng mang một sự gay gắt, một sự tính toán, một khát vọng được che giấu kỹ lưỡng. Chúng không phải là một, mà là nhiều, như một đàn chim săn mồi đang lướt đi trên bầu trời đêm, vô hình nhưng đầy hiểm nguy. Hắn cảm nhận được chúng đang tiến đến từ phía Tây thành, nơi Rừng Nguyên Sinh Bất Tận bắt đầu mở ra, một biên giới tự nhiên hiểm trở, nơi ít ai dám đặt chân tới.
Tần Mặc mở mắt. Ánh bình minh vẫn rực rỡ, nhưng trong mắt hắn, sự bình yên của Bến Tàu Hải Nguyệt đã bị phủ một màn sương lo lắng. Hắn không thể để những "ý chí" xa lạ kia phá vỡ sự cân bằng này. Hắn phải tìm hiểu, phải đối mặt. Không còn là một thiếu niên vô lo của Vô Tính Thành, Tần Mặc giờ đây là một người gác cổng của triết lý, của "ý chí tồn tại" chân thật. Hắn quay người, bóng lưng gầy gò nhưng kiên nghị, hòa vào ánh nắng ban mai, hướng về phía Tây, nơi những rung động kia đang ngày một rõ ràng hơn. Bước chân hắn không nhanh, nhưng đầy quyết đoán, như một mũi tên đã rời cung, không thể quay đầu.
***
Tần Mặc lướt đi trong lòng Rừng Nguyên Sinh Bất Tận, nơi những thân cây cổ thụ cao ngất trời xanh, thân mình to lớn sừng sững như những tòa tháp đá tự nhiên, che khuất gần hết ánh sáng mặt trời. Giữa trưa, thế nhưng nơi đây lại chìm trong một thứ ánh sáng lờ mờ, yếu ớt, chỉ có những tia nắng hiếm hoi xuyên qua tán lá rậm rạp, tạo thành những vệt sáng nhảy nhót trên thảm thực vật dày đặc. Không khí ẩm ướt bao trùm lấy hắn, mang theo mùi đất ẩm, rêu phong, gỗ mục và hương hoa dại nồng nàn. Đó là một sự pha trộn của các mùi hương tự nhiên, đặc trưng của một khu rừng nguyên sinh, nguyên thủy và hoang dã.
Rừng xanh như một sinh vật khổng lồ đang thở, "ý chí" của nó bao la, trầm mặc nhưng cũng đầy cảnh giác. Tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng, tiếng chim kêu lạ lùng từ sâu trong rừng vọng lại, tiếng lá cây xào xạc trong gió như những lời thì thầm bí ẩn, tiếng suối chảy róc rách không ngừng và tiếng thú vật di chuyển nhẹ nhàng, đôi khi là tiếng gầm gừ trầm đục từ những linh thú ẩn mình. Tất cả tạo nên một bản giao hưởng hoang dã, một "ý chí tồn tại" mạnh mẽ của tự nhiên. Tần Mặc di chuyển nhẹ nhàng giữa các thân cây cổ thụ, đôi mắt sắc bén quét khắp xung quanh. Hắn không chỉ nhìn, mà còn "nghe" bằng "ý chí tồn tại" của mình, để cảm nhận từng sự sống, từng nguy hiểm tiềm tàng. Hắn lướt qua những bẫy tự nhiên của dây leo chằng chịt, né tránh những linh thú nhỏ đang ẩn mình trong bụi cây, không làm kinh động đến bất cứ sinh linh nào.
"Rừng đang thì thầm về những kẻ xa lạ... Chúng không thuộc về nơi này," Tần Mặc thầm nghĩ trong nội tâm. Hắn cảm nhận được "ý chí" của khu rừng, một sự bình yên cổ xưa, đang bị khuấy động bởi một sự "lạ lẫm" không tự nhiên. Đó không phải là sự thù địch, mà là một sự nhiễu loạn, một sự bất hòa trong bản giao hưởng của tự nhiên. "Ý chí" của cây cối, của đá tảng, của dòng suối đều đang phát ra một tín hiệu cảnh báo, một sự khó chịu mơ hồ trước sự xuất hiện của những kẻ xâm nhập. Chúng không hiểu tại sao những sinh vật mang "ý chí" mạnh mẽ lại cố tình phá vỡ sự hài hòa vốn có của khu rừng.
Tần Mặc bám sát theo những "rung động" mà hắn đã cảm nhận được từ Bến Tàu Hải Nguyệt. Chúng không di chuyển theo một cách tự nhiên, mà có phần vội vã, thiếu tôn trọng đối với "ý chí tồn tại" của rừng. Hắn dừng lại bên một con suối nhỏ, dòng nước trong vắt chảy róc rách qua những tảng đá rêu phong. Hắn không chỉ lắng nghe tiếng nước, mà còn "nghe" được "ý chí" của dòng chảy – sự kiên trì, mềm mại nhưng mạnh mẽ, ôm ấp mọi thứ trên đường đi. Rồi, hắn phát hiện ra một dấu hiệu nhỏ, một cành cây bị bẻ gãy một cách không tự nhiên, nằm vắt vẻo trên bờ suối. Nó không phải là một cành cây bị gãy do gió bão hay do sự di chuyển của thú vật, mà là một vết gãy sắc gọn, thể hiện một lực tác động có chủ đích của con người.
"Đây rồi," hắn thầm nhủ. "Chúng đã đi qua đây." Vết gãy ấy tựa như một vết sẹo trên da thịt của khu rừng, một sự tổn thương mà "ý chí" của Tần Mặc có thể cảm nhận được. Cành cây ấy, dù đã lìa khỏi thân, vẫn còn mang theo một chút "ý chí" hoang mang, bàng hoàng vì bị bẻ gãy một cách vô cớ. Điều đó càng củng cố thêm suy nghĩ của Tần Mặc về sự thiếu tôn trọng của những kẻ xâm nhập đối với "vật tính" của vạn vật.
Hắn tiếp tục cuộc hành trình, theo dấu vết mong manh ấy. Mỗi bước chân của hắn đều cẩn trọng, như sợ làm tổn thương đến "ý chí" đang bao trùm lấy mình. "Ý chí" của khu rừng dần trở nên nặng nề hơn, pha lẫn chút lo lắng, chút buồn bã, như một người mẹ đang chứng kiến những đứa con của mình bị quấy phá. Tần Mặc hiểu rằng khu rừng đang cố gắng cảnh báo hắn, cũng như cố gắng bảo vệ chính mình. Hắn cảm nhận được sự kiên cường của những thân cây cổ thụ, đã chứng kiến bao nhiêu mùa thay lá, bao nhiêu giông bão, nhưng chưa bao giờ phải chịu sự xúc phạm như thế này.
Hắn men theo con suối, đôi khi phải vượt qua những ghềnh đá trơn trượt, đôi khi phải luồn lách qua những bụi cây gai góc. Ánh nắng chiều tà bắt đầu len lỏi, tạo nên những vệt sáng vàng cam xuyên qua kẽ lá, nhưng không làm xua tan đi vẻ u ám, bí ẩn của khu rừng. Tần Mặc biết mình đang đến gần mục tiêu. Những "rung động" của kẻ xâm nhập ngày càng rõ ràng, không còn là những sợi tơ mỏng manh mà đã trở thành những làn sóng mạnh mẽ hơn, mang theo sự bồn chồn, thiếu kiên nhẫn. Chúng không giấu giếm được "ý chí" của mình khỏi Tần Mặc, mặc dù chúng cố gắng che giấu sự hiện diện vật lý của mình khỏi những ánh mắt phàm trần.
Hắn nhận ra rằng, con đường mà nhóm tu sĩ kia chọn không phải là một con đường ngẫu nhiên. Chúng đang hướng về một nơi mà "ý chí" của rừng già trở nên trầm mặc nhất, nơi những ký ức cổ xưa nhất đang ngủ yên. Đó là Phế Tích Cổ Miếu, nơi mà Lão Khang đã từng nhắc đến như một nơi chứa đựng những dấu vết của "chân lý thất lạc". Sự lựa chọn của chúng không khỏi khiến Tần Mặc suy nghĩ. Liệu chúng có biết về điều đó? Hay chỉ là sự trùng hợp của những kẻ đang tìm kiếm một "ý chí nguyên thủy" để phá vỡ? Dù là gì đi nữa, Tần Mặc biết hắn phải đối mặt với chúng, phải tìm hiểu ý đồ thực sự của chúng. Hắn tăng tốc bước chân, hòa mình hoàn toàn vào bóng tối đang dần bao trùm khu rừng.
***
Phế Tích Cổ Miếu hiện ra trong ánh chiều tà u ám, một khung cảnh tĩnh mịch đến rợn người, tựa như một vết thương rỉ máu trên da thịt của Rừng Nguyên Sinh Bất Tận. Những bức tường đá đổ nát, rêu phong phủ kín, đứng trơ trọi như những bộ xương của một quá khứ huy hoàng đã bị thời gian gặm nhấm. Những tượng thờ bằng đá, từng mang vẻ uy nghiêm của thần linh, giờ đã vỡ nát, đầu lìa khỏi thân, nằm ngổn ngang giữa đám cây cối um tùm mọc xuyên qua từng kẽ đá, từng vết nứt. Cỏ dại và dây leo chằng chịt, phủ lên mọi thứ, biến phế tích thành một phần của tự nhiên, nhưng lại là một phần u buồn, nặng trĩu những "ý chí" của sự tàn lụi và quên lãng.
Tần Mặc ẩn mình sau một khối đá lớn, cao gần bằng người, bề mặt xù xì, lạnh lẽo. Gió nhẹ luồn qua những khe đá, tạo thành tiếng rít mơ hồ, như những tiếng thở dài của linh hồn cổ miếu. Tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng, và đôi khi, một tiếng động lạ từ sâu trong phế tích vọng lại, khiến không khí càng thêm bí ẩn, có chút đáng sợ. Mùi đất ẩm, rêu mục và gỗ phân hủy bao trùm lấy không gian, một mùi hương của sự cũ kỹ và mục nát.
Từ nơi ẩn nấp, Tần Mặc quan sát kỹ lưỡng. Một nhóm ba tu sĩ, trang phục màu tối, hòa lẫn vào bóng đêm đang dần buông xuống, đang tỉ mỉ kiểm tra các tàn tích. Đôi mắt họ sắc bén, quét qua từng phiến đá, từng mảng tường đổ nát, như đang tìm kiếm một điều gì đó vô cùng quan trọng. Khí tức tu luyện mạnh mẽ tỏa ra từ họ, một sự đối lập hoàn toàn với vẻ u tịch của phế tích, như những ngọn lửa đang cố gắng bùng cháy giữa đống tro tàn.
Một tu sĩ trẻ, có vẻ là người thiếu kiên nhẫn nhất trong nhóm, tiến đến một phiến đá nhỏ, bề mặt đã bị phong hóa đến mức gần như không còn hình dạng ban đầu. Y đặt tay lên phiến đá, đôi mắt lóe lên ánh sáng xanh kỳ dị. Một luồng linh lực mạnh mẽ, thô bạo, từ lòng bàn tay y tuôn trào, bao phủ lấy phiến đá. Đó là một loại pháp thuật "khai linh" cưỡng ép, Tần Mặc nhận ra.
Ngay lập tức, Tần Mặc "nghe" được tiếng kêu đau đớn, hoảng loạn của phiến đá. Không phải là tiếng kêu bằng âm thanh, mà là một "ý chí" bị tra tấn, một sự sợ hãi tột cùng. Phiến đá, vốn đã sống hàng ngàn năm trong sự bình lặng, chấp nhận bản chất vô tri của mình, giờ đây bị một luồng sức mạnh ngoại lai cố gắng bẻ cong "vật tính", ép buộc nó phải "sống" theo một cách mà nó không muốn. "Ý chí" của nó gào thét, muốn chống cự, muốn tự bảo vệ, nhưng lại yếu ớt đến đáng thương trước sức mạnh của kẻ xâm nhập. Tần Mặc cảm nhận được sự ngạo mạn và thiếu hiểu biết của nhóm tu sĩ này, khi chúng cố gắng thay đổi bản chất của vạn vật bằng vũ lực, mà không hề lắng nghe "ý chí tồn tại" của chúng.
"Chết tiệt! Vùng đất vô tính này quả nhiên kỳ lạ. Ngay cả một phiến đá cũng không thể khai linh hoàn toàn!" Tu sĩ trẻ gầm gừ, thu tay lại, vẻ mặt đầy bực tức. Phiến đá vẫn là phiến đá, không hề biến đổi, chỉ có "ý chí" của nó là bị tổn thương nặng nề, co rúm lại trong sự sợ hãi.
Tu sĩ thứ hai, có vẻ điềm tĩnh hơn, tiến đến gần, quan sát phiến đá và người đồng đội. Hắn ta khẽ lắc đầu, ánh mắt thoáng vẻ trầm tư. "Trần Trưởng Lão đã nói, đây là nơi duy nhất còn sót lại 'ý chí nguyên thủy'. Chúng ta phải tìm ra cách phá vỡ nó!" Giọng nói của hắn trầm thấp, nhưng ẩn chứa một sự quyết đoán lạnh lùng. "Chúng ta không thể vội vàng. Nơi này ẩn chứa những bí mật vượt xa suy nghĩ của chúng ta."
"Ý chí nguyên thủy... phá vỡ..." Tần Mặc ghi nhớ từng chi tiết về hành động và lời nói của nhóm tu sĩ. Hắn cảm nhận được "ý chí" của Trần Trưởng Lão, đầy tham vọng và coi thường, đang thúc đẩy những kẻ này từ xa. Đó là cùng một "ý chí" hung hãn mà hắn đã cảm nhận được ở Cây Thần Cổ Thụ, giờ đây được tái khẳng định thông qua lời nói của những kẻ thực thi. Chúng không muốn "khai linh" để vạn vật sống tốt hơn, mà muốn "khai linh" để kiểm soát, để bóc lột, để biến vạn vật thành công cụ cho khát vọng "thăng tiên" ích kỷ của mình. Sự thất bại của chúng trong việc "khai linh" phiến đá cho thấy "đặc tính vô tính" của Vô Tính Thành không dễ bị phá vỡ, nhưng đồng thời cũng báo hiệu rằng chúng sẽ tìm cách tàn bạo hơn, không khoan nhượng hơn.
Một tu sĩ thứ ba, im lặng nãy giờ, bỗng lên tiếng, giọng nói khô khốc: "Cổ miếu này từng là nơi thờ cúng một vị Thần Cổ Xưa, người đã lập ra một trật tự cho Huyền Vực. Có lẽ 'ý chí nguyên thủy' mà Trần Trưởng Lão nhắc đến nằm ở đây, bị niêm phong cùng với chân lý thất lạc."
Lời nói đó làm Tần Mặc giật mình. "Chân lý thất lạc" – chính là điều mà Lão Khang đã nói, và là điều mà Cây Thần Cổ Thụ đã "cho hắn thấy" trong những hình ảnh cổ xưa. Hắn đã bước ra khỏi vùng an toàn của Vô Tính Thành, và giờ đây, hắn đang đứng trước những mảnh ghép đầu tiên của một bức tranh lớn hơn, một âm mưu đã kéo dài hàng ngàn năm. Rừng Nguyên Sinh Bất Tận và Phế Tích Cổ Miếu không chỉ là nơi ẩn chứa những bí mật cổ xưa, mà còn là mục tiêu của các thế lực tu sĩ, những kẻ đang cố gắng giải mã "chân lý thất lạc" để phục vụ cho mục đích riêng của mình.
Tần Mặc cảm nhận một sự bất lực sâu sắc khi chứng kiến phiến đá nhỏ kia vẫn đang run rẩy trong "ý chí" của nó. Gánh nặng trách nhiệm ngày càng đè nặng lên vai hắn. Hắn phải làm gì? Hành động ngay bây giờ để bảo vệ phiến đá vô tri kia, hay tiếp tục ẩn mình để thu thập thêm thông tin? Hắn biết, nếu hắn lộ diện, năng lực đặc biệt của hắn sẽ bị bại lộ, và Vô Tính Thành sẽ đối mặt với nguy hiểm còn lớn hơn.
Cuối cùng, hắn quyết định. Hắn sẽ không hành động. Chưa phải lúc. Hắn cần phải hiểu rõ hơn về kế hoạch của chúng, về mức độ nguy hiểm mà Vô Tính Thành đang phải đối mặt. Tần Mặc ghi nhớ từng chi tiết nhỏ, từ cách chúng di chuyển, cách chúng nói chuyện, đến cả những biểu cảm trên khuôn mặt chúng. Sau khi đã thu thập đủ thông tin, hắn nhẹ nhàng rút lui, không để lại bất kỳ dấu vết nào. Bóng lưng hắn hòa vào bóng đêm đang dần bao trùm phế tích, như một bóng ma lướt qua giữa những tàn tích của một thời đại đã qua.
Tần Mặc quay trở lại con đường xuyên rừng, nhưng tâm trí hắn không còn bình yên. Hắn đã hiểu rõ hơn về bản chất của cuộc xung đột này. Đó không chỉ là một cuộc chiến tranh giành lãnh thổ, mà là một cuộc chiến tranh giành triết lý sống, tranh giành "ý chí tồn tại" của vạn vật. Hắn biết, Vô Tính Thành không thể tiếp tục ngủ yên trong sự bình lặng của mình. Sóng gió đã thực sự ập đến, và hắn, Tần Mặc, phải là người đối mặt với nó. Con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng hắn không còn cảm thấy cô đơn. Hắn chiến đấu không chỉ cho mình, mà cho tiếng than vãn của Lạc Nhật Cung, cho tiếng thì thầm của Cây Thần Cổ Thụ, và cho cả "ý chí" đang quằn quại của một phiến đá vô tri. Hắn sẽ là người bảo vệ "ý chí" của vạn vật, người tìm kiếm lại "chân lý thất lạc," và là người đưa ra một lựa chọn khác cho Huyền Vực, nơi "thăng tiên" không còn là mục tiêu duy nhất, mà là một con đường tự do, tự tại, không cưỡng ép bản chất.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.