Vạn vật không lên tiên - Chương 19: Tiếng Thở Dài Của Thành Phố Và Ánh Mắt Xa Xăm Của Quá Khứ
Bóng tối đã nhường chỗ cho ánh bình minh, xua đi những đợt gió lạnh lẽo cuối cùng của đêm trường. Tần Mặc rời Rừng Linh Chi, mang theo trong lòng lời thề non sông và gánh nặng của một sứ mệnh vừa được tôi luyện. Chiếc lá linh chi xanh mướt vẫn nằm gọn trong lòng bàn tay hắn, như một lời nhắc nhở không ngừng về “vật tính” thuần khiết, về sự sống không cầu kỳ, không tranh đoạt. Hắn bước đi trên con đường mòn quen thuộc, tâm trí vẫn còn vương vấn những rung động bất an từ “ý chí tồn tại” của cây cỏ, của đất đá, một nỗi lo lắng tinh tế mà chỉ hắn mới có thể thấu hiểu.
Khi hắn trở về Vô Tính Thành, Phố Chợ Sáng đã bắt đầu nhộn nhịp. Tuy nhiên, sự nhộn nhịp ấy không còn mang vẻ vô tư lự như ngày nào. Kiến trúc các gian hàng gỗ đơn giản, đường phố lát đá cuội, mái che bằng vải bạt cũ kỹ vẫn vậy, nhưng không khí đã đổi khác. Tần Mặc đi chậm rãi qua khu chợ, đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn quan sát từng gương mặt quen thuộc, lắng nghe từng tiếng động, cảm nhận từng “ý chí tồn tại” đang giao thoa trong không gian.
Tiếng rao hàng vẫn vang lên, nhưng không còn hào sảng, phóng khoáng. Tiếng cười nói vẫn có, nhưng xen lẫn những khoảng lặng đầy ưu tư. Tiếng gà gáy vẫn xé tan màn sương sớm, nhưng dường như cũng mang theo chút gì đó bối rối. Tần Mặc cảm nhận được “ý chí” của những thanh gỗ làm nên quầy hàng, chúng không còn sự vững chãi, kiên định như trước, mà phảng phất một nỗi bất an, một sự “thở dài” vô hình. Những viên gạch lát đường dưới chân hắn cũng dường như đang “than thở” cùng với nỗi lo của con người, sự “vật tính” của chúng bị nhiễu loạn bởi những cảm xúc hỗn độn đang lan tỏa.
Hắn nhìn thấy Lý Đại Ca, người đàn ông vạm vỡ, chất phác thường ngày vẫn luôn hò hét oang oang mời khách, nay lại đang cố gắng hô hào: “Rau tươi đây! Rau tươi mới hái đây!” Giọng điệu của y thiếu đi sự nhiệt thành thường thấy, thay vào đó là một sự gượng gạo, miễn cưỡng. Ánh mắt y không còn tập trung vào mớ rau xanh mướt hay những khách hàng lướt qua, mà liên tục liếc nhìn ra phía cổng thành, nơi những tin đồn về thế giới bên ngoài bắt đầu len lỏi vào. Tần Mặc cảm nhận được “ý chí” của Lý Đại Ca, một sự giằng xé giữa mong muốn giữ gìn cuộc sống thường nhật và nỗi sợ hãi đang lớn dần.
Xa hơn một chút, hắn bắt gặp Bà Lý, người phụ nữ hiền hậu với mái tóc bạc phơ, đang ngồi bên gánh rau củ quả của mình. Đôi tay già nua, vốn dĩ thoăn thoắt sắp xếp những củ khoai, trái bí, nay lại run rẩy một cách bất thường. Bà thì thầm với người bên cạnh, giọng nói nhỏ đến mức Tần Mặc phải căng tai lắng nghe, không phải bằng thính giác thông thường, mà bằng năng lực thấu cảm “ý chí tồn tại” của hắn. “Nghe nói, bọn chúng sắp đến thật rồi… có phải không?” Câu hỏi ấy như một làn sóng lạnh lẽo, lan tỏa trong không khí, chạm đến “vật tính” của từng ngọn rau, từng trái cây trong gánh hàng, khiến chúng cũng như co mình lại trong nỗi sợ hãi.
Một vài thôn dân khác tụm năm tụm ba ở góc chợ, khuôn mặt chất phác của họ giờ đây hiện rõ nét ưu tư. Họ thì thầm những tin đồn về các tu sĩ cường đại từ Huyền Vực, về những điều kỳ lạ đang xảy ra bên ngoài Vô Tính Thành. “Vô Tính Thành chúng ta… liệu có còn bình yên được nữa không?” Một thôn dân nữ trẻ tuổi nói, giọng nói đầy hoài nghi và sợ hãi. “Cầu mong mọi sự bình an,” một người khác đáp lại yếu ớt, ánh mắt vô định. Những lời thầm thì ấy, những ánh mắt lo âu ấy, như những lưỡi dao vô hình, từ từ cứa vào sự bình yên tưởng chừng vĩnh cửu của Vô Tính Thành. Tần Mặc cảm nhận được “ý chí tồn tại” của họ, một sự lay động sâu sắc, một nỗi sợ hãi bản năng trước một mối đe dọa nằm ngoài tầm hiểu biết và kiểm soát của họ. Họ không ham muốn thăng tiên, họ chỉ muốn được sống yên ổn, nhưng giờ đây, ngay cả cái quyền cơ bản ấy cũng đang bị đe dọa.
Đột nhiên, Tần Mặc cảm thấy một ánh mắt dõi theo mình. Hắn ngẩng đầu, bắt gặp Hạ Nguyệt đang đứng lặng lẽ ở một góc chợ, cạnh quầy hàng của mẹ nàng. Nàng mặc một chiếc váy áo màu xanh ngọc nhẹ nhàng, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng, nhưng đôi mắt trong veo của nàng lại ẩn chứa một nỗi lo lắng sâu sắc, khác hẳn với vẻ kiên định thường ngày. Ánh mắt nàng hướng về phía Tần Mặc, như thể muốn nói lên hàng ngàn điều không thể thốt thành lời, một nỗi sợ hãi cho hắn, cho thành phố, và cho chính bản thân nàng. Tần Mặc gật đầu với nàng, một nụ cười nhẹ nhõm cố gắng trấn an cô bằng ánh mắt, bằng “ý chí” bình tĩnh mà hắn cố gắng duy trì. Hắn muốn nói với nàng rằng mọi thứ sẽ ổn thôi, nhưng ngay cả hắn cũng không dám chắc điều đó.
“Này Tần Mặc! Đứng đó làm gì? Ra đây giúp ta một tay!”
Tiếng gọi vang lên, phá vỡ bầu không khí trầm lắng. Phong Dao, bạn thân của hắn, đang cố gắng tỏ ra vui vẻ, hào sảng như mọi khi, nhưng Tần Mặc cảm nhận được “ý chí” bất an đang ẩn sau giọng nói và ánh mắt tinh nhanh, lanh lợi của y. Phong Dao cao ráo, mái tóc nâu bù xù, và nụ cười rộng đặc trưng của y dường như cũng gượng gạo hơn một chút. Y thích mặc đồ thoải mái, dễ vận động, nhưng hôm nay, ngay cả trang phục ấy cũng không thể che giấu được sự căng thẳng đang ngấm dần vào từng cử chỉ. Tần Mặc bước đến, đặt tay lên vai Phong Dao, cảm nhận được sự run rẩy nhẹ dưới lớp áo vải thô. Hắn biết, ngay cả những người lạc quan nhất như Phong Dao cũng không thể tránh khỏi sự ảnh hưởng của nỗi sợ hãi đang bao trùm Vô Tính Thành.
Hắn ở lại giúp Phong Dao một lát, nhưng tâm trí hắn không ngừng xoay vần. Sự bình yên của Vô Tính Thành đang bị xói mòn từng chút một. “Ý chí tồn tại” của vạn vật, từ con người cho đến những vật vô tri, đều đang phản ứng lại mối đe dọa vô hình nhưng hiển hiện này. Hắn hiểu rằng, sự thay đổi không chỉ đến từ bên ngoài, mà còn đang bắt đầu từ bên trong, từ chính niềm tin và bản chất của người dân Vô Tính Thành. Đây không chỉ là một cuộc chiến của sức mạnh, mà còn là cuộc chiến của tâm trí, của niềm tin, của sự lựa chọn. Hắn phải tìm ra cách để củng cố “ý chí tồn tại” của họ, để họ không bị cuốn theo làn sóng hoang mang, sợ hãi, để họ vẫn được là chính mình.
Khi chiều tà buông xuống, nhuộm vàng cả những mái nhà cũ kỹ của Vô Tính Thành, Tần Mặc tìm đến Quán Trà Vọng Nguyệt. Nơi đây thường ngày vẫn là chốn tụ họp của những câu chuyện phiếm, những tiếng cười sảng khoái, nhưng hôm nay, không khí có phần trầm lắng hơn. Hắn ngồi đối diện Lão Khang, người cố vấn già với mái tóc bạc phơ và đôi mắt hiền từ nhưng sâu sắc. Lão Khang đặt chén trà xuống bàn, tiếng sứ chạm nhẹ vào nhau trong không gian yên tĩnh đến lạ. Ông thở phào một tiếng nặng nề, như trút đi một phần gánh nặng vô hình.
Tần Mặc kể lại những gì hắn đã cảm nhận được ở chợ, về sự thay đổi trong “ý chí tồn tại” của thành phố. Hắn nói về Lý Đại Ca, về Bà Lý, về những lời thì thầm của thôn dân, và cả sự bất an ẩn giấu trong ánh mắt của Phong Dao, Hạ Nguyệt. Hắn cũng không quên nhắc đến những rung động bất an mà hắn cảm nhận được từ cây cỏ, linh chi trong Rừng Linh Chi. “Thành phố đang lo sợ, Lão Khang. Tôi có thể nghe thấy nó, từ mọi vật, mọi người. Ngay cả những thân cây cổ thụ, những phiến đá vô tri cũng đang ‘run rẩy’,” Tần Mặc nói, giọng trầm mặc, ánh mắt xa xăm. Hắn cảm nhận được “ý chí tồn tại” của chén trà trên bàn, của những bức tường gỗ cũ kỹ của quán trà, chúng đều đang hấp thụ nỗi lo lắng và truyền tải nó theo cách riêng của mình.
Lão Khang gật đầu, khuôn mặt hiện rõ vẻ ưu tư. “Ta cũng cảm nhận được, Tần Mặc. Sự bình yên này, có lẽ đã đến lúc phải trả giá.” Ông nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh chiều tà đang dần phai nhạt, nhường chỗ cho màn đêm sắp buông xuống. “Những gì con cảm nhận được là đúng. Tin đồn không phải là vô căn cứ. Các tu sĩ từ Huyền Vực không chỉ nhắm vào Vô Tính Thành chúng ta, mà còn đào bới cả những nơi đã ngủ yên từ vạn năm, những di tích cổ xưa mà người đời đã lãng quên. Họ tin rằng ‘chân lý thất lạc’ có thể được tìm thấy ở những nơi ấy, thứ mà họ cho rằng có thể khôi phục sự cân bằng của Huyền Vực, hay nói đúng hơn, là thứ có thể giúp họ đạt được cảnh giới ‘thăng tiên’ tối thượng.”
Tần Mặc nắm chặt tay, sự lo lắng xen lẫn quyết tâm. Hắn cảm nhận được sự lạnh lẽo từ bàn gỗ dưới tay, nhưng cũng cảm nhận được “ý chí” kiên định đang nhen nhóm trong lòng mình. “Những nơi nào, Lão Khang?” hắn hỏi, giọng nói vang lên có phần gấp gáp hơn. Hắn biết, nếu muốn bảo vệ Vô Tính Thành, hắn phải hiểu rõ kẻ thù đang tìm kiếm điều gì, và mục tiêu của chúng nằm ở đâu.
Lão Khang thở dài một hơi nữa, như thể mỗi lời nói ra đều mang một gánh nặng của thời gian. “Có lẽ con đã từng nghe qua… về Lạc Nhật Cung. Một cái tên từ thời thượng cổ, một cung điện của tiên nhân đã phi thăng, nay chỉ còn là tàn tích.” Ông dừng lại, ánh mắt nhìn thẳng vào Tần Mặc, như muốn dò xét điều gì đó. “Người đời truyền tai nhau rằng Lạc Nhật Cung là nơi cuối cùng một vị tiên nhân đã lưu lại trước khi phi thăng, chứa đựng những bí mật về con đường ‘thăng tiên’ chân chính, không bị ràng buộc bởi ‘vật tính’ thông thường. Nhưng cũng có lời đồn khác, rằng đó là nơi cất giấu ‘chân lý thất lạc’ thực sự, lời cảnh báo ‘Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới’ bắt nguồn từ đó.”
Khi Lão Khang nhắc đến Lạc Nhật Cung, một luồng thông tin mạnh mẽ, kỳ lạ đột ngột ập vào tâm trí Tần Mặc. Nó không phải là một hình ảnh rõ ràng qua thị giác, cũng không phải là âm thanh vang vọng bên tai, mà là một “ý chí tồn tại” từ xa xăm, một ký ức sâu thẳm, một rung động cổ xưa của vạn vật nơi đó, truyền thẳng vào ý thức hắn. Hắn nhắm mắt lại, cơ thể hơi chao đảo.
Trong phút chốc, hắn không còn ở Quán Trà Vọng Nguyệt nữa. Hắn “nhìn thấy” những tàn tích của Lạc Nhật Cung, không phải bằng đôi mắt thịt, mà bằng một thứ nhận thức sâu sắc hơn. Đó là một cung điện đổ nát, vĩ đại nhưng hoang tàn. Những mái vòm đá cẩm thạch đã sụp đổ một nửa, để lộ bầu trời vĩnh cửu hoàng hôn, nơi ánh sáng vàng cam huyễn hoặc không bao giờ tắt. Những bức tường đá cổ kính, chạm khắc tinh xảo những hình ảnh tiên nhân, thần thú, nay đã bị phong hóa bởi thời gian, rêu phong phủ kín. Từng phiến đá, từng vết nứt trên tường đều mang trong mình một “ý chí tồn tại” đầy bi ai, một nỗi buồn khôn tả của sự lãng quên, của một thời huy hoàng đã mãi mãi chìm vào dĩ vãng.
Hắn “bước đi” qua Vườn Thượng Uyển Cũ, nơi từng là một vườn hoa rực rỡ, khoe sắc với trăm ngàn linh thảo, kỳ hoa. Nhưng giờ đây, chỉ còn là những cây cối khô héo, thân cành khẳng khiu vươn lên trời, như những ngón tay gầy guộc cầu xin điều gì đó. Những bông hoa tàn úa, đã hóa đá từ lâu, nằm rải rác trên nền đất nứt nẻ, mang trong mình một nỗi đau dai dẳng của sự mất mát, của vẻ đẹp đã bị thời gian cướp đi. Tần Mặc cảm nhận được “ý chí tồn tại” của từng gốc cây, từng cánh hoa, chúng không còn là những thực thể sống động, mà là những ký ức đau buồn, những di vật của một quá khứ đã mất. Chúng đang “thở” một cách chậm rãi, đầy bi ai, chất chứa sự trống rỗng, sự mất mát nhưng cũng là một sức mạnh tiềm ẩn, một nỗi đau của “vạn vật” nơi đó khi bị bỏ lại, khi bản chất của chúng bị biến đổi bởi sự tàn phá.
Cái không khí ở Lạc Nhật Cung và Vườn Thượng Uyển Cũ không phải là sự chết chóc hoàn toàn, mà là một sự tĩnh lặng đến rợn người, một sự chờ đợi vô tận. Tiếng gió rít qua những khe đá đổ nát, không phải tiếng gió bình thường, mà như tiếng than vãn của thời gian, tiếng vọng của những lời thề, những khát vọng của tiên nhân thuở trước. Mùi đất ẩm trộn lẫn với mùi đá cổ phong hóa, mùi hoa khô héo, tạo nên một hương vị lạnh lẽo, u buồn. Tần Mặc cảm nhận được sự lạnh lẽo của những “ký ức” cổ xưa, của một nơi bị nguyền rủa bởi sự truy cầu “thăng tiên” vô độ.
Đây không phải là một nơi đã chết, mà là một nơi đang “thở” một cách chậm rãi, đầy bi ai. Tần Mặc hiểu rằng, đây là một phần của “chân lý thất lạc” mà Lão Khang nhắc đến, và cũng là một mục tiêu khác của các tu sĩ. Họ không chỉ muốn “khai linh” Vô Tính Thành, mà còn muốn khai thác những bí mật từ những di tích cổ xưa như Lạc Nhật Cung, để tìm ra con đường “thăng tiên” cho riêng mình, bất chấp hậu quả.
“Con cảm nhận được gì sao, Tần Mặc?” Giọng Lão Khang vang lên, kéo Tần Mặc trở về thực tại, nhưng tâm trí hắn vẫn còn vương vấn những tàn tích hoang tàn, những “ý chí tồn tại” đầy bi ai của Lạc Nhật Cung. Hắn mở mắt, ánh mắt sâu thẳm ánh lên một vẻ bối rối, một sự kinh ngạc, nhưng cũng là một sự kiên định mới.
“Lạc Nhật Cung… không còn là cung điện của tiên nhân nữa, Lão Khang,” Tần Mặc nói khẽ, giọng nói chất chứa nỗi buồn. “Nó là một di tích của sự truy cầu vô độ, của một giấc mơ ‘thăng tiên’ đã biến mọi thứ thành tro tàn, thành ký ức đau khổ.” Hắn cảm nhận được sự liên kết giữa Vô Tính Thành và những di tích cổ xưa này. Vô Tính Thành không phải là một nơi ngẫu nhiên bị nhắm đến, mà có thể là một phần của một câu đố lớn hơn về sự cân bằng của Huyền Vực. Có lẽ, Vô Tính Thành chính là mảnh ghép cuối cùng, là lời giải cho cái “chân lý thất lạc” mà ai cũng tìm kiếm.
Gánh nặng trên vai Tần Mặc càng trở nên nặng nề hơn bao giờ hết. Hắn không chỉ phải bảo vệ sự bình yên của Vô Tính Thành, mà còn phải đối mặt với một âm mưu lớn hơn, phức tạp hơn, liên quan đến cả lịch sử và tương lai của Huyền Vực. Hắn hiểu rằng, con đường phía trước sẽ không chỉ là đối đầu với những kẻ tu sĩ hùng mạnh, mà còn là khám phá những bí ẩn cổ xưa, những chân lý bị lãng quên. Khả năng “nghe ý chí tồn tại” của hắn đã không còn giới hạn trong không gian vật lý gần kề, mà đã mở rộng ra, cho phép hắn “chạm” vào những ký ức, những rung động từ xa xăm, từ quá khứ. Đây là một sự phát triển năng lực, nhưng cũng là một lời nguyền, bởi càng biết nhiều, gánh nặng càng lớn.
Tần Mặc nhìn vào chén trà đang tỏa khói nghi ngút, cảm nhận được “ý chí” an nhiên của lá trà đang hòa tan vào nước. Hắn tự hỏi, liệu Vô Tính Thành có thể giữ được sự an nhiên ấy không? Liệu hắn có thể tìm ra cách để vạn vật, kể cả con người, được quyền là chính nó, được quyền lựa chọn con đường của mình, không bị ép buộc phải truy cầu một khát vọng vô độ, một giấc mộng “thăng tiên” đã từng hủy hoại cả một Lạc Nhật Cung vĩ đại?
Trong ánh chiều tà dần tắt, Tần Mặc ngồi đó, trầm tư, bối rối trước những kiến thức cổ xưa và tầm vóc của mối đe dọa. Nhưng trong sâu thẳm tâm hồn hắn, một ngọn lửa kiên định vẫn âm ỉ cháy. Hắn phải cân bằng giữa việc giữ gìn sự bình yên hiện tại và khám phá sự thật để tìm giải pháp lâu dài. Hắn sẽ không lùi bước, dù phải đối mặt với sự hiểu lầm của thiên hạ, dù phải chống lại cả một thế giới đang chạy theo ảo vọng. Bởi vì, hắn biết, nếu hắn không làm, không chỉ Vô Tính Thành sẽ không còn, mà cả Huyền Vực sẽ mất đi sự cân bằng vĩnh viễn, biến thành một Lạc Nhật Cung thứ hai, đầy bi ai và đổ nát.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.