Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 111: Tiếng Gọi Từ Khởi Nguyên: Bước Chân Định Mệnh

Dưới ánh trăng tàn và những tia hừng đông le lói, con thuyền nhỏ của Tần Mặc nhẹ nhàng tách khỏi bến, lướt đi trên mặt nước tĩnh lặng của Bến Tàu Hải Nguyệt. Cảm giác lạnh lẽo của sương sớm vẫn còn vương vấn trên làn da, nhưng trong lòng hắn, một ngọn lửa ấm áp của quyết tâm đã bùng cháy. Hắn không đẩy mái chèo quá nhanh, để con thuyền trôi đi từ tốn, như một lời từ biệt chậm rãi với nơi đã nuôi dưỡng hắn. Dù đã bước lên thuyền từ tối qua, nhưng khoảnh khắc này, khi Vô Tính Thành dần chìm vào màn sương mờ ảo của rạng đông, hắn mới thực sự cảm nhận được sự rời đi.

Hắn quay đầu nhìn lại. Vô Tính Thành, dù vẫn còn mang những vết sẹo của cuộc chiến, nhưng giờ đây đã hiện lên với một vẻ kiên cường mới. Những mái nhà ngói xanh vừa được lợp lại, những bức tường đá được gia cố, tất cả đều toát lên một sức sống âm ỉ, bền bỉ. Hắn biết, Lão Khang, Hạ Nguyệt, Mẹ, Cha, Phong Dao, và tất cả những người dân Vô Tính Thành khác, có lẽ vẫn đang chìm trong giấc ngủ, hoặc đã thức dậy và bắt đầu một ngày mới với niềm hy vọng mới. Những hình bóng của họ, những lời dặn dò cuối cùng, những cái ôm siết chặt, giờ đây chỉ còn là những chấm nhỏ trong tâm trí, nhưng tình cảm và lời hứa của họ vẫn vẹn nguyên, như một sợi dây vô hình níu giữ trái tim hắn.

Mùi nước biển mặn mà hòa quyện với mùi gỗ ẩm từ thân thuyền, mùi rêu phong từ những tảng đá ven bờ, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc, an lành. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận từng luồng khí lạnh tràn vào lồng ngực, như muốn ghi nhớ trọn vẹn hương vị của quê nhà. Tần Mặc nhắm mắt lại trong giây lát, hồi tưởng lại những lời cuối cùng của Lão Khang, giọng nói trầm ấm mà đầy triết lý: *“Sứ mệnh của con không chỉ là bảo vệ một thành, mà là thức tỉnh cả một Huyền Vực.”* Những lời nói đó, không chỉ là một lời dặn dò, mà còn là một lời tiên tri, một gánh nặng của niềm tin và hy vọng mà ông đã đặt trọn vào vai hắn. Hắn còn nhớ cả cái chạm tay già nua, xương xẩu của Lão Khang lên vai mình, cái chạm ấy không chỉ là an ủi, mà còn là một sự truyền gửi, một trọng trách lớn lao.

Tần Mặc mở mắt, đôi mắt đen láy sâu thẳm nhìn về phía chân trời, nơi những tia nắng đầu tiên bắt đầu xé toạc màn đêm, nhuộm đỏ cả một vùng trời. Hắn biết, Vô Tính Thành sẽ vững vàng. Những con người nơi đây, bằng ý chí thuần khiết và sự trân trọng bản thân, đã hồi sinh, đã đứng vững. Họ là minh chứng sống động cho triết lý "Vạn Vật Không Lên Tiên". *'Vô Tính Thành, ta sẽ trở về. Và khi đó, thế giới này sẽ tìm lại được sự cân bằng.'* Lời thề thầm kín ấy vang vọng trong tâm trí hắn, không chỉ là một lời hứa với quê hương, mà còn là một lời cam kết với chính bản thân hắn, với con đường mà hắn đã chọn. Tần Mặc nhẹ nhàng đẩy mái chèo, con thuyền từ từ tách khỏi bến, lướt đi trên mặt nước tĩnh lặng. Mỗi nhịp chèo, là một bước chân xa hơn khỏi những gì thân thuộc, và gần hơn với một hành trình vô định, đầy thử thách.

Con thuyền nhỏ chầm chậm lướt đi, Tần Mặc vẫn giữ đôi mắt nhắm nghiền. Hắn không ngủ, mà chìm vào một trạng thái nhập định sâu sắc, một sự kết nối bản năng với vạn vật xung quanh. Bỗng nhiên, không gian xung quanh hắn dường như tan biến, thực tại mờ đi, và một thị kiến đột ngột ập đến, mạnh mẽ như một dòng lũ ký ức cổ xưa. Hắn không còn ở trên con thuyền nhỏ, không còn cảm nhận được mùi nước, mùi gỗ hay gió sớm. Hắn bị cuốn vào một không gian siêu hình, một cõi hỗn độn nguyên thủy, nơi Huyền Vực khi nó mới sơ khai, khi vạn vật chưa thành hình, khi 'Vạn Vật Ý Chí' lần đầu tiên bùng nổ.

Xung quanh Tần Mặc là sự hỗn mang đầy năng lượng. Hắn cảm nhận được tiếng đất nứt vỡ, âm thanh trầm đục và hùng vĩ của những mảng địa chất đang xé toạc, tạo nên những dãy núi cao ngất trời. Hắn nghe thấy tiếng nước chảy xiết, tiếng gầm thét của những dòng sông cuộn trào, những đại dương mênh mông đang hình thành, mang theo sự sống và sự hủy diệt. Tiếng lửa bùng cháy, tiếng gió gào thét, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng nguyên thủy, một khúc ca của sự sáng tạo và hình thành. Hắn như một phần của sự hình thành đó, không phải là một người quan sát đơn thuần, mà là một thực thể đang đồng điệu với nhịp đập của khởi nguyên.

Trong không gian tràn ngập ánh sáng nguyên sơ, thuần khiết này, Tần Mặc cảm nhận được ‘ý chí tồn tại’ của vạn vật. Chúng không phải là những thực thể riêng lẻ, mà là một thể thống nhất, một mạng lưới vô hình của những khát khao thuần túy nhất. Hắn 'nghe' thấy tiếng lòng của một hạt cát, muốn được là cát, muốn được hòa mình vào bờ biển mênh mông. Hắn 'cảm' thấy ý chí của một tảng đá, muốn được vững chãi, muốn được đứng đó, bất chấp mưa gió thời gian. Hắn 'hiểu' được khát vọng của một dòng suối, muốn được chảy, muốn được nuôi dưỡng sự sống. Tất cả đều chân thật, đều thuần khiết, đều khao khát được tồn tại theo bản chất vốn có của mình, không hơn không kém.

Trong sâu thẳm của thị kiến này, một tiếng vọng cổ xưa, như một lời nguyền, lại như một lời cảnh báo, vang lên trong tâm trí Tần Mặc: *“Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới.”* Đó chính là 'Chân Lý Thất Lạc' mà Lão Khang đã nhắc đến, một chân lý được khắc ghi vào linh hồn của Huyền Vực ngay từ thuở khai thiên lập địa. Hắn 'thấy' mầm mống của sự mất cân bằng bắt đầu nhen nhóm. Đó không phải là một sự kiện cụ thể, mà là một sự chuyển biến tinh vi trong 'ý chí tồn tại'. Khi ý chí không còn hài lòng với việc 'là chính mình', mà bắt đầu khao khát 'vượt lên bản chất', muốn 'thăng cấp', muốn trở nên 'cao hơn' hay 'vượt thoát' khỏi những giới hạn tự nhiên.

Hắn 'thấy' một ngọn núi, ban đầu chỉ muốn vững chãi, nhưng rồi nó bắt đầu khao khát được bay, được nhẹ tựa mây. Hắn 'thấy' một dòng sông, ban đầu chỉ muốn chảy, nhưng rồi nó lại khao khát biến thành biển cả vô tận, nuốt chửng mọi thứ. Sự khao khát này, ban đầu có vẻ vô hại, thậm chí là một biểu hiện của sự tiến hóa, nhưng trong thị kiến của Tần Mặc, nó lại là khởi nguồn của mọi bi kịch. Nó tạo ra một sự dịch chuyển trong cân bằng nguyên thủy, một áp lực không ngừng nghỉ lên chính bản chất của vạn vật. Chúng không còn tìm thấy sự thỏa mãn trong việc là chính mình, mà chỉ tìm kiếm sự hoàn hảo trong một hình thái khác, một cấp độ khác, một sự 'thăng tiên' hão huyền.

Tần Mặc chiêm nghiệm, thấu hiểu, cảm nhận sâu sắc từng rung động của ý chí vạn vật. Hắn như một phần của sự hình thành đó, tiếp nhận tri thức cổ xưa, những ký ức sâu thẳm nhất của Huyền Vực. Hắn nhận ra, 'Vạn Vật Ý Chí' không phải là sự khao khát quyền năng hay sự bất tử, mà là sự khao khát được tự do là chính mình, được tồn tại trong sự hài hòa với tổng thể. Sự 'thăng tiên' mà thế gian tu sĩ vẫn tôn thờ, chẳng qua chỉ là một sự méo mó của 'ý chí tồn tại' nguyên thủy, một sự chạy trốn khỏi bản chất, một sự lãng quên 'chân lý thất lạc'.

Trong tâm trí Tần Mặc, những ý niệm về 'cân bằng', 'bản chất', 'khởi nguyên' vang vọng như những tiếng chuông ngân. *'Không phải là mạnh nhất, mà là chân thật nhất,'* một tiếng nói vô hình thì thầm. Hắn nhận ra, con đường của hắn không phải là chống lại sự 'thăng tiên', mà là giúp vạn vật tìm lại sự chân thật, tìm lại sự cân bằng, để chúng có thể lựa chọn con đường của mình một cách tự do, không bị ép buộc bởi những định kiến hay khao khát mù quáng. Thị kiến này không chỉ là một giấc mơ mà là một ký ức sâu thẳm, một chân lý được khắc ghi vào linh hồn hắn, định hình lại toàn bộ nhận thức của hắn về sứ mệnh. Sự mong manh của Huyền Vực, sự dễ vỡ của 'Vạn Vật Ý Chí' khi bị biến chất, tất cả đều hiện rõ, tạo nên một gánh nặng mới, nhưng cũng là một nguồn sức mạnh mới trong tâm hồn hắn.

Tần Mặc mở mắt. Thị kiến đã kết thúc, nhưng dư âm của nó vẫn vẹn nguyên, như một làn sóng tri thức cổ xưa vẫn đang cuộn chảy trong tâm trí hắn. Cái lạnh của sương sớm đã nhường chỗ cho hơi ấm dịu dàng của mặt trời đã lên cao. Sương mù trên mặt sông đã tan biến, để lộ ra một dòng chảy rộng lớn, mênh mông, dẫn hắn đi xa khỏi Vô Tính Thành. Giờ đây, Vô Tính Thành chỉ còn là một chấm nhỏ mờ ảo phía sau lưng hắn, tựa như một ký ức xa xôi, một điểm tựa vững chãi nhưng đã thuộc về quá khứ.

Ánh mắt Tần Mặc, giờ đây, không còn sự vấn vương hay lo lắng. Thay vào đó là sự thấu hiểu sâu sắc, một tia sáng của trí tuệ cổ xưa bừng lên, và một quyết tâm sắt đá chưa từng có. Hắn đã hiểu. Hắn đã thực sự hiểu rằng sứ mệnh của mình không chỉ dừng lại ở việc bảo vệ Vô Tính Thành khỏi sự xâm lược, mà còn là tìm lại sự cân bằng nguyên thủy cho cả Huyền Vực, một sự cân bằng đã bị lãng quên từ Kỷ Nguyên Khai Sáng, bị che mờ bởi khao khát 'thăng tiên' mù quáng của bao đời tu sĩ. Hắn đã chấp nhận hoàn toàn vai trò và trách nhiệm của mình, từ bỏ những nỗi sợ hãi cuối cùng về sự cô đơn, về gánh nặng của con đường phía trước.

Tiếng mái chèo khua nước đều đặn, róc rách, nhịp nhàng như nhịp đập của một trái tim đã tìm thấy lẽ sống. Không khí trong lành, mát mẻ của dòng sông ôm lấy hắn, xua đi mọi ưu phiền. Bầu trời trong xanh rộng lớn mở ra phía trước, không một gợn mây, tượng trưng cho một tương lai rộng mở, dù đầy thử thách, nhưng cũng ẩn chứa vô vàn khả năng. Hắn nhìn về phía chân trời, nơi những vùng đất mới, những con người mới, những vạn vật mới đang chờ đợi. Mỗi ngọn núi, mỗi dòng sông, mỗi khu rừng ẩn chứa một 'ý chí tồn tại' riêng, một câu chuyện riêng, một bi kịch của sự mất cân bằng đang chờ hắn lắng nghe và hóa giải.

Trong nội tâm Tần Mặc, một tiếng nói vang lên, mạnh mẽ và rõ ràng: *'Ta đã hiểu. Con đường này, ta phải đi.'* Hắn không còn là thiếu niên chỉ biết bảo vệ quê hương mình nữa. Hắn đã trở thành người tiên phong cho một con đường mới, một sứ mệnh lớn lao hơn. Hắn sẽ dấn thân sâu hơn vào Huyền Vực rộng lớn, đối mặt với những cường giả tu sĩ, với những thế lực mù quáng chạy theo ảo ảnh thăng tiên. Hắn sẽ mang theo không chỉ triết lý, mà còn là minh chứng sống động từ Vô Tính Thành, nơi bản chất của vạn vật được tôn trọng, nơi sự cân bằng được gìn giữ.

Hắn nắm chặt mái chèo, dồn sức lực đẩy con thuyền đi nhanh hơn. Mỗi nhịp chèo, là một lời khẳng định cho quyết tâm của hắn. Mỗi dòng nước rẽ đôi, là một sự đoạn tuyệt với quá khứ và một sự chào đón tương lai. Tần Mặc không còn quay đầu lại. Toàn bộ ý chí và tinh thần hắn đều hướng về phía trước, về một hành trình dài và đầy thử thách, một hành trình để lắng nghe tiếng lòng của vạn vật, để khôi phục lại sự cân bằng nguyên thủy cho một thế giới đã bị lãng quên. *'Huyền Vực, ta đến đây, không phải để chinh phục, mà để lắng nghe.'* Hắn thì thầm, giọng nói hòa vào tiếng gió, mang theo một niềm hy vọng mãnh liệt. Con đường phía trước còn dài, nhưng Tần Mặc biết, hắn đã sẵn sàng.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free