Vạn vật không lên tiên - Chương 112: Trái Tim Lưu Luyến, Bước Chân Kiên Định
Tiếng mái chèo khua nước đều đặn, róc rách, nhịp nhàng như nhịp đập của một trái tim đã tìm thấy lẽ sống. Không khí trong lành, mát mẻ của dòng sông ôm lấy hắn, xua đi mọi ưu phiền. Bầu trời trong xanh rộng lớn mở ra phía trước, không một gợn mây, tượng trưng cho một tương lai rộng mở, dù đầy thử thách, nhưng cũng ẩn chứa vô vàn khả năng. Hắn nhìn về phía chân trời, nơi những vùng đất mới, những con người mới, những vạn vật mới đang chờ đợi. Mỗi ngọn núi, mỗi dòng sông, mỗi khu rừng ẩn chứa một 'ý chí tồn tại' riêng, một câu chuyện riêng, một bi kịch của sự mất cân bằng đang chờ hắn lắng nghe và hóa giải.
Trong nội tâm Tần Mặc, một tiếng nói vang lên, mạnh mẽ và rõ ràng: *'Ta đã hiểu. Con đường này, ta phải đi.'* Hắn không còn là thiếu niên chỉ biết bảo vệ quê hương mình nữa. Hắn đã trở thành người tiên phong cho một con đường mới, một sứ mệnh lớn lao hơn. Hắn sẽ dấn thân sâu hơn vào Huyền Vực rộng lớn, đối mặt với những cường giả tu sĩ, với những thế lực mù quáng chạy theo ảo ảnh thăng tiên. Hắn sẽ mang theo không chỉ triết lý, mà còn là minh chứng sống động từ Vô Tính Thành, nơi bản chất của vạn vật được tôn trọng, nơi sự cân bằng được gìn giữ.
Hắn nắm chặt mái chèo, dồn sức lực đẩy con thuyền đi nhanh hơn. Mỗi nhịp chèo, là một lời khẳng định cho quyết tâm của hắn. Mỗi dòng nước rẽ đôi, là một sự đoạn tuyệt với quá khứ và một sự chào đón tương lai. Tần Mặc không còn quay đầu lại. Toàn bộ ý chí và tinh thần hắn đều hướng về phía trước, về một hành trình dài và đầy thử thách, một hành trình để lắng nghe tiếng lòng của vạn vật, để khôi phục lại sự cân bằng nguyên thủy cho một thế giới đã bị lãng quên. *'Huyền Vực, ta đến đây, không phải để chinh phục, mà để lắng nghe.'* Hắn thì thầm, giọng nói hòa vào tiếng gió, mang theo một niềm hy vọng mãnh liệt. Con đường phía trước còn dài, nhưng Tần Mặc biết, hắn đã sẵn sàng.
Con thuyền nhỏ lướt đi trên mặt sông, nhẹ nhàng như một chiếc lá giữa dòng nước mênh mông. Phía sau hắn, Vô Tính Thành đã hoàn toàn biến mất trong làn sương sớm mờ ảo, chỉ còn là một chấm nhỏ mờ nhạt trong ký ức, rồi ngay cả chấm nhỏ ấy cũng tan biến. Một cảm giác trống trải bất chợt dâng lên, lan tỏa khắp lồng ngực Tần Mặc. Nỗi cô đơn của một lữ khách độc hành chợt ập đến, nặng trĩu. Hắn là người duy nhất trên con thuyền này, người duy nhất mang theo gánh nặng của 'chân lý thất lạc', người duy nhất bước trên con đường định mệnh mà chưa ai từng đi qua. Tiếng nước vỗ nhẹ vào mạn thuyền như những lời thì thầm của dòng sông, tiếng gió sớm lướt qua mang theo hơi lạnh từ mặt nước, tất cả đều góp phần tạo nên một bầu không khí tĩnh lặng, rộng lớn, và có chút cô đơn đến nao lòng. Mùi nước sông trong lành, mùi gỗ ẩm từ thân thuyền, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo thành thứ hương vị đặc trưng của sự khởi đầu, của một hành trình mới.
Tần Mặc hít sâu một hơi, cảm nhận cái lạnh buốt của sương sớm vẫn còn vương vấn trên da thịt. Nhưng cái lạnh ấy không còn làm hắn run rẩy, mà lại trở thành một sự thanh tẩy, gột rửa đi những ưu phiền còn sót lại. Hắn khẽ đưa tay vào túi áo, chạm vào một vật thể trơn nhẵn, mát lạnh. Đó là viên đá nhỏ Hạ Nguyệt đã trao cho hắn. Viên đá ấy, với sự rắn rỏi và bình yên cố hữu của nó, như một lời nhắc nhở rằng dù hắn đi xa đến đâu, Vô Tính Thành vẫn luôn ở đó, vững chãi, chờ đợi. Tần Mặc nhắm mắt lại, để dòng ký ức chảy ngược, quay về đêm cuối cùng ở Vô Tính Thành, những khoảnh khắc chia ly đầy cảm xúc mà hắn sẽ mang theo suốt hành trình này. *'Vô Tính Thành, ta sẽ trở về... Với một Huyền Vực cân bằng.'* Hắn tự nhủ, lời hứa như một sợi chỉ vô hình, nối kết hắn với quê nhà, với những người thân yêu, và với sứ mệnh thiêng liêng mà hắn đã chọn.
***
Trong căn nhà nhỏ quen thuộc của gia đình Tần Mặc, tiếng suối chảy róc rách từ xa vẫn vọng lại đều đặn, hòa cùng tiếng côn trùng đêm rỉ rả, tạo nên một bản nhạc tĩnh mịch mà an yên. Mùi gỗ ẩm từ mái nhà, mùi đất tươi xốp từ khu vườn nhỏ, và thoang thoảng mùi thức ăn dân dã ấm cúng vẫn còn vương lại trong không khí. Đêm khuya, trăng thanh vằng vặc qua khung cửa sổ, chiếu rọi ánh sáng bạc lên sàn nhà gỗ, tạo nên một bầu không khí ấm áp, nhưng lại ẩn chứa nỗi lòng chất chứa.
Tần Mặc ngồi giữa cha mẹ, Tần Thị và Tần Sơn, trên chiếc chiếu cũ kỹ trải giữa nhà. Ngọn đèn dầu le lói, hắt bóng ba người lên vách, những cái bóng lay động như những tâm tư đang không ngừng trăn trở. Mẹ Tần Mặc, Tần Thị, mái tóc đen điểm vài sợi bạc, khuôn mặt hiền từ, phúc hậu, giờ đây ánh mắt đỏ hoe, những nếp nhăn nơi khóe mắt càng hằn sâu vì lo lắng. Nàng cố gắng nở một nụ cười thật tươi, nhưng khóe môi run rẩy đã phản bội nàng. Nàng cầm lấy tay Tần Mặc, bàn tay gầy guộc nhưng ấm áp, siết nhẹ.
"Con đi đâu cũng phải nhớ về nhà, đừng quên gốc gác của mình," Tần Thị thì thầm, giọng nói nghẹn ngào, "Đừng quên nơi con sinh ra, nơi cha mẹ con đang chờ đợi. Ở ngoài đó, thế giới rộng lớn, hiểm nguy vô vàn. Con phải tự bảo trọng, biết chưa?" Nàng vuốt ve mái tóc đen nhánh của Tần Mặc, đôi mắt ngấn lệ nhưng vẫn chất chứa tình yêu thương vô bờ bến của một người mẹ. "Đừng để cha mẹ phải lo lắng quá nhiều. Dù con không có linh căn, không tu luyện, nhưng con có một trái tim nhân hậu, đó là điều quý giá nhất. Hãy dùng trái tim ấy mà đối đãi với vạn vật, con trai."
Tần Mặc cảm nhận được sự run rẩy trong giọng nói của mẫu thân, cảm nhận được cái ấm áp từ bàn tay nàng. Hắn khẽ gật đầu, đưa tay lên nắm lấy bàn tay gầy gò ấy. "Con biết rồi, mẹ. Con sẽ cẩn thận. Con sẽ không làm mẹ phải lo lắng đâu." Trong lòng hắn, nỗi xót xa dâng trào. Hắn biết, lời hứa này thật khó để giữ trọn, bởi con đường phía trước của hắn là một con đường chông gai, đầy rẫy hiểm nguy và hiểu lầm. Nhưng hắn vẫn phải nói, để trấn an người mẹ hiền của mình.
Cha Tần Mặc, Tần Sơn, thân hình rắn rỏi, gương mặt khắc khổ vì lao động, đôi mắt chân thật, ít nói, nhưng chất chứa một sự ủng hộ thầm lặng mà vững chắc. Y im lặng nãy giờ, chỉ chăm chú nhìn ngọn đèn dầu lay động. Giờ đây, y chậm rãi đưa tay lên, đặt mạnh mẽ nhưng dịu dàng lên vai Tần Mặc. Cái chạm ấy chứa đựng sự tin tưởng, sự tự hào, và cả một gánh nặng của người cha trao cho con trai. "Con trai, hãy sống thật với bản thân, đó là điều quan trọng nhất," Tần Sơn trầm giọng, giọng y khàn khàn nhưng kiên định, "Vô Tính Thành sẽ luôn đợi con. Dù con đi đâu, làm gì, chỉ cần con giữ được tấm lòng chân thật, thì con vẫn là con trai của cha, vẫn là niềm tự hào của Vô Tính Thành này." Y nhìn sâu vào mắt Tần Mặc, ánh mắt không hề có sự nghi ngờ hay lo sợ, chỉ có niềm tin tuyệt đối.
Tần Mặc nhìn cha, nhìn mẹ, cảm nhận tình yêu thương vô bờ bến đang bao bọc lấy hắn. Hắn biết, đây không chỉ là lời dặn dò, mà còn là một lời chúc phúc, một lời hứa hẹn từ họ. Hắn gật đầu, giọng nói chắc chắn hơn, dù trong lòng vẫn còn nặng trĩu. "Con sẽ trở về, cha mẹ. Con sẽ mang theo bình yên cho tất cả, cho Vô Tính Thành này, và cho cả Huyền Vực." Hắn hứa, không chỉ với cha mẹ, mà còn với chính bản thân mình, với ý chí tồn tại của vạn vật đang chờ hắn lắng nghe. Ánh trăng chiếu qua kẽ lá, rọi lên khuôn mặt kiên định của hắn, như một lời chứng giám cho lời hứa ấy. Hắn biết, nỗi lo của cha mẹ là thật, nhưng niềm tin họ đặt vào hắn còn lớn hơn vạn lần. Chính niềm tin ấy là sức mạnh, là ngọn lửa sưởi ấm tâm hồn hắn trong đêm dài sắp tới. Hắn sẽ mang theo hình ảnh của căn nhà ấm cúng này, của tiếng suối róc rách, của mùi hương quen thuộc, như một ngọn hải đăng dẫn lối, nhắc nhở hắn về mục đích cuối cùng của hành trình.
***
Rạng sáng, sau khi tạm biệt cha mẹ, Tần Mặc lặng lẽ bước ra khỏi nhà, tiến về phía bờ Suối Tinh Lộ. Sương sớm dày đặc bao phủ khắp nơi, khiến không khí trở nên se lạnh, ẩm ướt. Tiếng nước chảy róc rách nhẹ nhàng của dòng suối, cùng tiếng lá cây xào xạc trong gió sớm, tạo nên một bản hòa tấu trầm buồn nhưng cũng đầy thanh bình. Mùi nước trong lành, mùi cây cỏ dại, và mùi đất ẩm ướt từ bờ suối len lỏi vào khứu giác, gợi lên những ký ức thân thuộc của tuổi thơ.
Hạ Nguyệt đã đứng đợi ở đó. Nàng thanh tú trong bộ váy áo màu xanh ngọc nhẹ nhàng, mái tóc đen dài thường ngày buộc gọn gàng, nay buông xõa trên vai, thấm đẫm hơi sương. Đôi mắt trong veo của nàng, vốn luôn ánh lên sự kiên định, giờ đây lại đong đầy một nỗi buồn sâu thẳm, nhưng vẫn không kém phần thấu hiểu. Khi Tần Mặc đến gần, nàng không nói một lời, chỉ lặng lẽ tiến lại, đưa hai tay ra. Trong lòng bàn tay nàng, một viên đá nhỏ, trơn nhẵn, được mài dũa bởi dòng nước suối đã ngàn năm chảy trôi, hiện ra. Viên đá ấy có màu xám tro, nhưng dưới ánh sáng mờ ảo của rạng đông, nó ánh lên một vẻ đẹp giản dị mà bền bỉ.
"Viên đá này, như ý chí của Vô Tính Thành," Hạ Nguyệt khẽ thì thầm, giọng nàng dịu dàng như tiếng suối chảy, "Nó không tranh, không cầu, nhưng vĩnh viễn tồn tại. Huynh hãy giữ nó, như giữ lấy bình yên trong tâm hồn huynh." Nàng đưa viên đá vào lòng bàn tay Tần Mặc, cảm giác mát lạnh, trơn nhẵn của nó lập tức truyền qua da thịt. "Nó sẽ là lời nhắc nhở rằng dù huynh đi đâu, dù gặp phải khó khăn gì, hãy nhớ về gốc gác của mình, về nơi đã nuôi dưỡng tâm hồn huynh. Em sẽ đợi." Ánh mắt nàng nhìn thẳng vào Tần Mặc, không có sự bi lụy, chỉ có sự kiên cường và một lời hứa hẹn vô hình, không cần thốt ra bằng lời, nhưng Tần Mặc có thể cảm nhận được sâu sắc.
Tần Mặc nắm chặt viên đá trong lòng bàn tay, cảm nhận hơi lạnh từ nó thấm vào da thịt, nhưng đồng thời cũng cảm nhận được một luồng hơi ấm lạ lùng lan tỏa từ trái tim. Hắn nhìn Hạ Nguyệt, nhìn vào đôi mắt trong veo ấy, nơi chứa đựng cả một bầu trời tình yêu và sự tin tưởng. Hắn muốn nói thật nhiều, muốn ôm nàng thật chặt, nhưng những lời nói đều nghẹn lại trong cổ họng. Hắn biết, mọi lời nói lúc này đều trở nên thừa thãi. Chỉ có hành động và sự trở về mới là câu trả lời trọn vẹn nhất.
"Anh sẽ trở về, Hạ Nguyệt," Tần Mặc cuối cùng cũng cất lời, giọng hắn trầm ấm nhưng chất chứa nỗi niềm, "Anh hứa. Vì em, vì nơi này, anh nhất định sẽ trở về." Hắn đưa tay chạm nhẹ lên má nàng, cảm nhận cái lạnh của sương sớm trên làn da mềm mại. Một cái chạm nhẹ nhàng nhưng chất chứa bao nhiêu là tình cảm, bao nhiêu là lời thề ước. Trong khoảnh khắc ấy, không gian xung quanh dường như ngưng đọng. Chỉ có tiếng suối róc rách vẫn chảy, như một chứng nhân cho tình yêu và lời hứa của họ. Viên đá trong tay Tần Mặc không chỉ là một vật kỷ ni���m, mà còn là một sợi dây liên kết vô hình, một phần của Vô Tính Thành, của Hạ Nguyệt, sẽ đồng hành cùng hắn trên mỗi bước đường. Nó là biểu tượng của sự kiên định, của bản chất không thay đổi, một ý chí tồn tại không cần phải "thăng tiên" vẫn vĩnh cửu. Hắn sẽ mang theo nó, mang theo bình yên của Vô Tính Thành, mang theo lời hứa của Hạ Nguyệt, như một ngọn lửa nhỏ sưởi ấm trái tim cô độc của mình giữa thế giới rộng lớn và lạnh lẽo.
***
Khi những tia nắng đầu tiên của bình minh vừa ló dạng, xua tan dần lớp sương sớm, Phố Chợ Sáng của Vô Tính Thành đã bắt đầu nhộn nhịp. Các gian hàng gỗ đơn giản, đường phố lát đá cuội, mái che bằng vải đủ màu sắc, tất cả đều đang chuẩn bị cho một ngày mới. Tiếng rao hàng lanh lảnh, tiếng cười nói rộn ràng, tiếng gà gáy từ những mái nhà lân cận, và cả tiếng trả giá rôm rả đã bắt đầu vang lên. Mùi thức ăn thơm lừng, mùi hoa quả tươi mới, mùi đất ẩm và thảo mộc quen thuộc hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí sôi động, dân dã, và ấm áp.
Một nhóm nhỏ thôn dân đã tập trung ở đầu phố chợ, nơi con đường dẫn ra bến tàu. Họ đứng đó, ánh mắt dõi theo Tần Mặc, người đang chuẩn bị rời đi. Trong số đó có Lão Khang, Phong Dao, Bà Lý, Thúc Thợ Rèn Mã Đại Lực, và nhiều gương mặt quen thuộc khác của Vô Tính Thành. Lão Khang, với dáng người lưng còng, mái tóc bạc phơ, bộ râu dài trắng muốt, và đôi mắt hiền từ nhưng sâu sắc, tiến lại gần Tần Mặc. Y đặt bàn tay nhăn nheo của mình lên vai Tần Mặc, cái vỗ vai nhẹ nhàng nhưng chứa đựng cả một đời kinh nghiệm và sự thấu hiểu.
"Bình yên không phải là không có sóng gió, mà là biết cách thuận theo dòng chảy, con trai," Lão Khang nói, giọng y trầm tĩnh, vang vọng như tiếng chuông chùa cổ, "Con đường của con sẽ khó khăn, có lẽ còn gian nan hơn bất cứ ai từng đi. Nhưng đừng quên gốc rễ của mình, và chân lý thất lạc. Vạn vật đều có bản chất, có ý chí tồn tại riêng. Con hãy lắng nghe chúng, đừng cố gắng thay đổi chúng theo ý mình, mà hãy giúp chúng tìm lại sự cân bằng vốn có." Y nhìn sâu vào mắt Tần Mặc, ánh mắt đầy sự tin tưởng và một chút u hoài. "Thế giới ngoài kia đã lãng quên điều đó quá lâu rồi. Con sẽ là người nhắc nhở họ."
Phong Dao, cao ráo, mái tóc nâu bù xù, đôi mắt tinh nhanh, lanh lợi, giờ đây cũng đỏ hoe. Y cố tỏ ra mạnh mẽ, nhưng giọng nói vẫn run run. "Mặc kệ chúng nó nói gì, tao tin mày là đúng! Cứ đi đi, Vô Tính Thành có tụi tao lo." Phong Dao đấm nhẹ vào vai Tần Mặc, một cử chỉ quen thuộc giữa những người bạn thân. "Nhớ giữ mình đó, thằng khốn! Đừng có chết ở đâu đó rồi không về được, tao mà biết thì tao xuống tận âm phủ lôi mày về đấy!" Lời nói có vẻ cộc cằn, nhưng ẩn chứa tình bạn sâu sắc và sự lo lắng tột độ.
Những khuôn mặt khác, từ Bà Lý với nụ cười hiền hậu nhưng ánh mắt đầy lo âu, đến Thúc Thợ Rèn Mã Đại Lực với vẻ mặt nghiêm nghị nhưng đầy tin tưởng, đều dõi theo Tần Mặc. Họ không nói gì nhiều, nhưng ánh mắt của họ đã nói lên tất cả: sự lo lắng cho một người con của Vô Tính Thành phải rời xa quê hương, nhưng cũng là niềm tin và hy vọng mãnh liệt vào sứ mệnh mà Tần Mặc đang gánh vác. Họ biết, Tần Mặc không chỉ đi cho riêng mình, mà còn đi cho cả Vô Tính Thành, cho cả Huyền Vực.
Tần Mặc nhìn từng người, từng ánh mắt, từng khuôn mặt thân thuộc. Hắn cảm nhận được sức nặng của niềm tin ấy, sức nặng của những lời dặn dò, và cả sức nặng của tình cảm đang bao bọc lấy hắn. Hắn cúi đầu thật sâu, một cử chỉ thể hiện lòng biết ơn và sự trân trọng. "Cảm ơn mọi người," Tần Mặc nói, giọng hắn vang vọng giữa không khí chợ sáng, "Ta sẽ không phụ lòng tin của Vô Tính Thành. Ta sẽ trở về." Hắn siết chặt tay, cảm nhận hơi ấm của viên đá Hạ Nguyệt trao vẫn còn vương vấn trong túi áo. Những lời dặn dò của Lão Khang về 'chân lý thất lạc', lời hứa của Phong Dao sẽ bảo vệ quê nhà, và nỗi lo lắng ẩn sâu trong ánh mắt của mọi người, tất cả đều là động lực, là ngọn đuốc soi sáng con đường cô độc phía trước. Hắn biết, con đường này sẽ đầy rẫy hiểm nguy, đầy rẫy những kẻ mù quáng chạy theo ảo ảnh thăng tiên, nhưng hắn không đơn độc. Hắn mang theo không chỉ triết lý, mà còn là tình yêu, niềm tin và hy vọng của cả Vô Tính Thành. Hắn sẽ đối mặt với mọi thử thách, để một ngày nào đó, có thể trở về, không chỉ mang theo bình yên cho quê hương, mà còn cho cả Huyền Vực đang mất cân bằng.
Tần Mặc nắm chặt mái chèo, cảm nhận hơi ấm của viên đá trong túi, và hướng ánh nhìn kiên định về phía chân trời, về một hành trình mà hắn biết sẽ định hình lại không chỉ vận mệnh của riêng hắn, mà còn của cả Huyền Vực.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.