Vạn vật không lên tiên - Chương 110: Lời Khuyên Từ Gốc Rễ: Gánh Nặng Tiên Tri
Ánh trăng non vắt vẻo trên vòm trời đêm, dịu dàng rải một tấm lụa bạc lên những mái nhà và con đường của Vô Tính Thành. Gió đêm lướt nhẹ qua những tán cây, mang theo hơi ẩm và mùi đất nồng từ dòng suối Tinh Lộ. Trong không gian tĩnh mịch ấy, tại Quán Trà Vọng Nguyệt, nơi ánh đèn lồng tỏa ra thứ sắc vàng ấm áp, Tần Mặc ngồi đối diện Lão Khang. Bên cạnh hắn, Hạ Nguyệt khẽ tựa vào vai hắn, ánh mắt trong veo dõi theo từng cử chỉ của Lão Khang. Quán trà giờ đây vắng vẻ, chỉ có tiếng nước chảy róc rách từ ao cá nhỏ trong sân, hòa cùng tiếng lá xào xạc ngoài hiên, tạo nên một bản nhạc đêm êm đềm, thanh bình đến lạ.
Lão Khang chậm rãi rót trà, động tác của ông nhẹ nhàng và điềm tĩnh, như thể từng giọt trà là cả một triết lý sống. Hơi trà thơm thoang thoảng mùi hoa nhài, quyện lẫn với hương gỗ trầm mặc của bàn ghế, lan tỏa trong không khí ấm cúng. Tần Mặc nhấp một ngụm trà nóng, cảm nhận vị chát dịu tan chảy nơi đầu lưỡi, nhưng trong lòng lại là một nỗi niềm trĩu nặng. Đôi mắt đen láy của hắn, vốn luôn ánh lên sự quan sát tinh tế, giờ đây lại mang theo một chút xa xăm, một nỗi trầm tư khó gọi thành lời. Hắn đã bảo vệ được Vô Tính Thành, đã nhìn thấy những hạt giống niềm tin nảy mầm khắp nơi, nhưng con đường phía trước, lại mở ra một vực thẳm của sự cô độc.
“Con đã bảo vệ được Vô Tính Thành, Lão Khang,” Tần Mặc khẽ nói, giọng hắn trầm thấp, mang theo chút mỏi mệt. “Nhưng con đường phía trước… dường như không ai hiểu, không ai đi cùng. Con đường này, liệu có phải là một gánh nặng quá lớn?” Hắn đặt chén trà xuống, ngón tay khẽ miết theo vành chén, như thể đang tìm kiếm một điểm tựa vô hình. Nỗi sợ hãi về sự cô độc, về việc phải đối mặt với một thế giới rộng lớn đầy hoài nghi và thù địch, dần hiện rõ trong ánh mắt hắn. Hắn lo sợ mình sẽ lạc lối giữa biển người, giữa những ý chí mù quáng của kẻ thăng tiên. Gánh nặng của một sứ mệnh không ai chia sẻ, của một triết lý bị coi là dị đoan, đang đè nặng lên đôi vai gầy của thiếu niên Vô Tính Thành. Hắn nhớ lại những ánh mắt nghi ngờ, những lời lẽ khinh miệt của các tu sĩ bên ngoài khi họ xâm lược Vô Tính Thành, những kẻ chỉ nhìn thấy sức mạnh linh lực mà không hề thấu hiểu bản chất vạn vật.
Lão Khang vuốt chòm râu bạc phơ, một nụ cười hiền từ nở trên môi. Đôi mắt ông, tuy đã nhuốm màu thời gian, nhưng lại ánh lên sự thấu hiểu sâu sắc, như thể đã nhìn thấu mọi ngóc ngách trong tâm hồn Tần Mặc. “Khi một hạt giống nảy mầm, nó phải tự mình xuyên qua đất mẹ, Tần Mặc à. Con đường của chân lý luôn cô độc, nhưng không có nghĩa là không có ý nghĩa. Ngược lại, chính vì cô độc, nó mới càng trở nên quý giá, càng cần được kiên định gìn giữ.” Ông ngừng lại một chút, để những lời của mình thấm sâu vào không khí, vào tâm trí Tần Mặc. “Con đường của con, không phải là con đường của số đông, mà là con đường của sự thức tỉnh. Mỗi bước chân của con, dù cô độc đến mấy, cũng đang gieo mầm cho một tương lai khác, một tương lai mà vạn vật có thể là chính nó, không bị ép buộc phải trở thành cái bóng của bất kỳ ai, bất kỳ thứ gì.”
Hạ Nguyệt, với mái tóc đen dài thường buộc gọn gàng, nhẹ nhàng đặt bàn tay ấm áp của mình lên tay Tần Mặc. Nàng không nói nhiều, nhưng ánh mắt trong veo của nàng lại nói lên tất cả: sự ủng hộ vô điều kiện, niềm tin sắt đá, và cả nỗi lo lắng thầm kín cho người nàng yêu. “Dù anh đi đâu, Vô Tính Thành sẽ luôn là nhà, và chúng em luôn ở đây,” nàng khẽ thì thầm, giọng nói như một làn gió mát xoa dịu những ưu tư trong lòng Tần Mặc. Bàn tay nàng, tuy nhỏ bé, nhưng lại truyền cho hắn một nguồn năng lượng ấm áp, một lời hứa không lời về một nơi chốn để trở về, một bến đỗ bình yên giữa bão táp phong ba. Nàng hiểu gánh nặng mà Tần Mặc đang mang, và nàng chọn cách ở bên, trở thành điểm tựa vững chắc nhất cho hắn.
Tần Mặc nắm chặt tay Hạ Nguyệt, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay nàng lan tỏa khắp cơ thể. Hắn nhìn Lão Khang, rồi lại nhìn Hạ Nguyệt, trong lòng dấy lên một cảm giác phức tạp. Hắn biết mình không hề cô độc hoàn toàn. Vô Tính Thành, với những con người chất phác, những ý chí tồn tại thuần khiết, sẽ luôn là ngọn hải đăng dẫn lối cho hắn. Hắn nhớ lại những gương mặt quen thuộc của Lý Đại Ca, của Thợ Săn Trẻ, của Thúc Thợ Rèn, của những thôn dân đã cùng hắn trải qua hoạn nạn và giờ đây đang xây dựng lại quê hương với một niềm tin mới. “Con hiểu rồi,” Tần Mặc đáp, giọng hắn đã bớt đi vẻ ưu tư. “Con đường này có thể cô độc, nhưng nó không vô nghĩa. Con sẽ không quên những gì Vô Tính Thành đã dạy con.” Hắn nhấp thêm một ngụm trà, vị trà giờ đây không còn chát nữa, mà đã hòa quyện với hương vị của hy vọng và quyết tâm. Ánh trăng ngoài kia càng lúc càng sáng, như soi rọi con đường hắn sẽ đi, dù có gian nan đến mấy. Quán trà Vọng Nguyệt, trong đêm tĩnh mịch, trở thành một không gian thiêng liêng, nơi những lời thề được củng cố, nơi một thiếu niên Vô Tính Thành chuẩn bị cho hành trình định mệnh của mình.
Bình minh hé rạng, xua tan màn đêm huyền ảo, mang theo ánh nắng vàng dịu len lỏi qua từng kẽ lá, từng mái hiên. Phố Chợ Sáng của Vô Tính Thành, vốn đã quen với sự bình yên, nay lại vang lên những âm thanh rộn ràng của một ngày mới. Tiếng rao hàng của Thợ May Vân, tiếng búa gõ lanh canh của Thúc Thợ Rèn từ xa vọng lại, tiếng cười nói giòn tan của những đứa trẻ đang nô đùa, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh sinh động, tràn đầy sức sống. Mùi bánh nướng thơm lừng từ quán ăn đầu phố, mùi thảo mộc từ sạp hàng của Bà Lý, mùi đất tươi và gỗ mới từ những công trình đang được tái thiết, tất cả quyện vào nhau, tạo nên một hương vị đặc trưng, ấm áp của Vô Tính Thành.
Tần Mặc một mình bước đi trên con phố lát đá cuội, ánh mắt hắn lướt qua những gian hàng gỗ đơn sơ, những mái che bằng vải đã được sửa sang lại tươm tất. Hắn cảm nhận được ý chí tồn tại mạnh mẽ, thuần khiết từ mỗi vật thể xung quanh: từ chiếc bàn gỗ mộc mạc khao khát được nâng đỡ, đến chiếc chum sành muốn chứa đựng, hay tấm vải thô mong muốn được che chắn. Những ý chí này, không hề ham muốn thăng tiên, chỉ đơn thuần muốn sống đúng với bản chất của mình, muốn cống hiến cho cuộc sống bình dị của Vô Tính Thành. Chúng là minh chứng sống động cho triết lý mà hắn đang theo đuổi.
Bước chân hắn dừng lại trước một công trình đặc biệt. Giữa quảng trường nhỏ, nơi xưa kia là một góc thành lũy bị phá hủy, giờ đây sừng sững một golem khổng lồ làm từ đá tảng và thân cây cổ thụ. Thân hình nó to lớn, phủ đầy rêu phong và dấu vết của thời gian, nhưng lại toát lên một vẻ vững chãi, kiên định lạ thường. Hai viên đá quý màu xanh biếc, được khảm vào vị trí đôi mắt, phát sáng mờ ảo, như một linh hồn đang ngủ say. Đây chính là Mộc Thạch, một tạo vật được người dân Vô Tính Thành dựng lên từ những mảnh vỡ của thành lũy và những cây cối bị đổ trong trận chiến vừa qua, nay đứng đó như một người bảo vệ thầm lặng, một biểu tượng cho sự hồi sinh và kiên cường của Vô Tính Thành.
Tần Mặc đưa tay chạm nhẹ vào bề mặt thô ráp của Mộc Thạch. Làn da hắn cảm nhận được sự lạnh lẽo của đá, sự sần sùi của vỏ cây. Ngay lập tức, một luồng ý chí tồn tại mạnh mẽ, không chút tạp niệm, truyền vào tâm trí hắn. Nó không phải là một ý chí phức tạp, không phải là khao khát vươn tới cảnh giới cao siêu. Đó chỉ là một ý niệm đơn giản, thuần túy đến mức khó tin: “Bảo vệ. Vững chãi.” Ý chí ấy không chứa đựng sự oán hận hay giận dữ vì đã bị phá hủy, mà chỉ là sự chấp nhận bản thân, và mong muốn được tiếp tục cống hiến, được đứng vững, che chở cho Vô Tính Thành.
Tần Mặc nhắm mắt lại, hoàn toàn đắm chìm vào dòng ý chí thuần khiết ấy. Hắn cảm nhận được sức nặng của hàng ngàn năm tồn tại, sự kiên nhẫn của đá, sự dẻo dai của gỗ, tất cả hòa quyện thành một thực thể duy nhất với ý chí "bảo vệ". Mộc Thạch khẽ rung chuyển, những viên đá quý trên mắt nó bỗng phát sáng rực rỡ hơn một chút, như thể nó cũng đang cảm nhận được sự kết nối, sự thấu hiểu từ Tần Mặc. Đây không phải là khai linh theo cách mà các tu sĩ bên ngoài vẫn làm, ép buộc vạn vật phải thức tỉnh linh lực và đi theo con đường thăng tiên. Đây là sự "thức tỉnh" của bản chất, sự chấp nhận và củng cố ý chí tồn tại vốn có của Mộc Thạch, cho phép nó tỏa sáng một cách tự nhiên nhất.
Tần Mặc mở mắt, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi. Hắn đã tìm thấy một minh chứng sống động nữa cho con đường mình chọn. Mộc Thạch, không cần phải trở thành một thần binh, không cần phải tu luyện linh lực, nó vẫn có một ý chí mạnh mẽ, một sứ mệnh rõ ràng: bảo vệ. “Ngươi không khao khát thăng tiên, chỉ muốn bảo vệ. Một ý chí thuần túy đến vậy,” Tần Mặc thì thầm, không phải với Mộc Thạch, mà với chính bản thân hắn, như một lời khẳng định cho niềm tin của mình. Sự "thức tỉnh" này không chỉ là của Mộc Thạch, mà còn là sự thức tỉnh trong lòng Tần Mặc, rằng con đường của hắn không hề cô độc. Sẽ có những ý chí thuần khiết khác, những "vật" khác, trên hành trình rộng lớn của Huyền Vực, đang chờ đợi được hắn lắng nghe, được hắn thấu hiểu và dẫn lối. Mộc Thạch, với vẻ ngoài trầm mặc nhưng ý chí kiên định, là một lời hứa thầm lặng, một dấu hiệu cho thấy Tần Mặc sẽ không đơn độc mãi mãi trên con đường tìm kiếm sự cân bằng cho vạn vật. Hắn cảm nhận được sự đồng điệu, một sự kết nối sâu sắc với ý chí thuần túy ấy, và từ đó, một niềm hy vọng mới bừng cháy trong lòng hắn.
Khi mặt trời bắt đầu ngả về tây, nhuộm vàng cả một góc trời, Tần Mặc lại tìm đến gốc cây cổ thụ lớn nhất Vô Tính Thành, nơi hắn đã có biết bao cuộc đàm đạo sâu sắc cùng Lão Khang và Hạ Nguyệt. Ánh nắng chiều tà xuyên qua kẽ lá, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên mặt đất phủ rêu phong. Gió nhẹ mơn man da thịt, mang theo hơi thở của đất trời và mùi hương của hoa dại. Lão Khang đã ngồi đó, vẻ mặt điềm tĩnh như mọi khi. Hạ Nguyệt đứng cạnh, mái tóc đen dài khẽ bay trong gió, ánh mắt nàng chất chứa một nỗi lo lắng thầm kín, nhưng cũng đầy sự tin tưởng vào Tần Mặc.
Lão Khang nhìn Tần Mặc, đôi mắt ông ánh lên sự thấu hiểu và trân trọng. “Con đường của vạn vật vốn là chính nó, Tần Mặc à. Con không cần phải là Tiên, chỉ cần là Tần Mặc. Đó mới là sức mạnh thật sự.” Giọng ông trầm ấm, vang v��ng trong không gian tĩnh mịch dưới gốc cây cổ thụ, mang theo một sức nặng triết lý sâu xa. “Cái gọi là ‘thăng tiên’ mà thế gian tu sĩ vẫn tôn thờ, vốn dĩ chỉ là một ảo ảnh. Họ đã quên mất ‘chân lý thất lạc’ từ Kỷ Nguyên Khai Sáng, rằng khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới. Họ đã đánh đổi bản chất của mình, sự thuần khiết của ý chí tồn tại, để chạy theo một quyền năng hư ảo, một sự vĩnh cửu không có linh hồn.”
Tần Mặc lắng nghe từng lời của Lão Khang, mỗi câu chữ như một hạt sương thấm đẫm vào tâm hồn hắn. Hắn đã thấy những bi kịch của việc "thoát ly bản chất", đã nghe những tiếng kêu cứu thầm lặng của vạn vật bị cưỡng ép khai linh. Hắn đã chứng kiến Vô Tính Thành đứng vững, hồi sinh, không phải bằng linh lực, mà bằng ý chí thuần khiết và sự trân trọng bản thân. “Con hiểu rồi, Lão Khang,” Tần Mặc đáp, giọng hắn giờ đây đã tràn đầy sự kiên định, không còn chút do dự nào. “Con sẽ không quên Vô Tính Thành, và con sẽ tìm thấy con đường cân bằng cho Huyền Vực, một con đường mà vạn vật có thể là chính nó, không bị ép buộc phải ‘cao hơn’ hay ‘vượt thoát’ khỏi bản chất vốn có.” Hắn đã chấp nhận hoàn toàn số phận và trách nhiệm của mình, không còn sợ hãi sự cô độc. Hắn biết, dù có đối mặt với những thế lực nào, hắn cũng sẽ giữ vững bản tâm, giữ vững triết lý của Vô Tính Thành.
Lão Khang mỉm cười hài lòng. Ông đưa bàn tay già nua, xương xẩu của mình đặt lên vai Tần Mặc. Cái chạm ấy không chỉ là sự an ủi, mà còn là một lời truyền gửi, một gánh nặng của niềm tin và hy vọng. “Hành trình của con sẽ còn gian nan gấp vạn lần những gì Vô Tính Thành đã trải qua. Con sẽ phải đối mặt với sự cố chấp, sự mù quáng đã ăn sâu vào tâm trí bao đời. Nhưng hãy nhớ, Tần Mặc, cái giá của sự thăng tiên mù quáng là sự hủy diệt bản chất, là sự mất cân bằng toàn diện. Con đường của con, là con đường đưa vạn vật trở về với chính mình, là con đường khôi phục sự cân bằng nguyên thủy.” Lời nói của Lão Khang không chỉ là lời dặn dò, mà còn là một lời tiên tri, một định hướng rõ ràng cho những thử thách và khám phá mà Tần Mặc sẽ đối mặt trong tương lai.
Hạ Nguyệt không kìm được nữa, nàng ôm nhẹ lấy Tần Mặc, đầu nàng tựa vào vai hắn. Nàng không nói thêm lời nào, để những cảm xúc nghẹn ngào trong lòng nói thay tất cả. Nỗi lo lắng cho sự an nguy của hắn, sự chia ly sắp tới, nhưng trên tất cả, là niềm tin yêu và sự ủng hộ tuyệt đối. “Hãy cẩn thận, Mặc. Chúng em sẽ đợi anh trở về,” nàng thì thầm, giọng nói dù nghẹn ngào nhưng vẫn toát lên sự kiên định. Vô Tính Thành, với những con người và ý chí thuần khiết của nó, sẽ là điểm tựa tinh thần vững chắc cho Tần Mặc, là ngọn lửa ấm áp sưởi ấm trái tim hắn trong những lúc gian nan nhất.
Tần Mặc hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi đất, mùi rêu phong và mùi cây cỏ từ gốc cây cổ thụ. Hắn ngẩng đầu nhìn về phía chân trời, nơi những tia nắng cuối cùng đang dần tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm huyền ảo. Bóng dáng Vô Tính Thành phía sau hắn, với những mái nhà vừa được tái thiết, những con người đang sống một cuộc đời bình yên và kiên cường, vững chãi như một lời hứa, một biểu tượng sống động cho triết lý "Vạn Vật Không Lên Tiên".
Từ khoảnh khắc này, Tần Mặc không còn là thiếu niên chỉ biết bảo vệ quê hương mình nữa. Hắn đã trở thành người tiên phong cho một con đường mới, một sứ mệnh lớn lao hơn. Hắn sẽ dấn thân sâu hơn vào Huyền Vực rộng lớn, đối mặt với những cường giả tu sĩ, với những thế lực mù quáng chạy theo ảo ảnh thăng tiên. Hắn sẽ mang theo không chỉ triết lý, mà còn là minh chứng sống động từ Vô Tính Thành, nơi bản chất của vạn vật được tôn trọng, nơi sự cân bằng được gìn giữ. Ánh mắt hắn, giờ đây, không còn trầm tư hay u sầu, mà tràn đầy quyết tâm và một niềm hy vọng mãnh liệt. Hắn đã sẵn sàng.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.