(Đã dịch) Vạn Giới Vĩnh Tiên - Chương 410:
Sùng Dần ra hiệu cho Tôn Lập cùng lui ra. Rời sơn động, Sùng Dần về ngay thạch bảo.
Tôn Lập và Chung Lâm đi theo, vừa đi vừa bàn luận.
"Cái gì kia?!"
"Hung thú!" Tôn Lập giải thích sơ lược về mối quan hệ giữa hung thú và huyết nguyệt ác lực, còn việc chúng là thú nuôi của "tiên nhân" tại thiên ngoại tiên quốc thì gã không nói vì quá đỗi kinh thế hãi tục.
"E là quân binh Thiên Hồ Khẩu không rút lui an toàn như chúng ta tưởng..."
Tôn Lập không nói rõ nhưng cả hai hiểu, có thể mọi quan binh đã vong mạng trong miệng thú, với hung thú cỡ này, việc đối phó với quân đội phàm nhân thật quá dễ dàng, hung thú khát máu nên chẳng để sót bất kỳ ai.
Có lẽ vì thế thường có thương nhân, thương đội mất tích, không dám đi lối này nữa mà đành đi đường vòng.
Cả ba về thạch bảo, gọi lớn: "Có hiểm, đi mau..."
Mặt trời khuất núi, trong thạch động cuồn cuộn hắc khí, âm thầm ngưng tụ thành đám mây đen rộng cả trăm mẫu, sấm sét tím đen nổ vang trời, khí tức bao trùm khắp Thiên Hồ Khẩu.
Tôn Lập nói nhanh: "Huyết nguyệt ác lực!"
Y lấy Cửu Đế Mông Đồng ra, sắc mặt biến đổi: "Tất cả vào đi!"
Mọi người rất tin gã, vào ngay. Tôn Lập thu hồi pháp khí, thi triển Bản Ngã Luyện, không chút tiếng động.
Trong hõm núi có triều dâng đen kịt ập tới, hàng vạn hung thú hóa thành dòng thác cuồn cuộn.
Thú triều chỉ hơi dừng lại, rồi ập vào thạch bảo.
Dẫn đầu là ba cự thú siêu cấp dài hơn ba mươi trượng. Mặt đất rung lên, như sấm rền vang vọng mấy trăm dặm.
Hai bên vách núi, nham thạch rơi xuống ào ào.
Ba cự thú hơi dừng lại, Tôn Lập thầm nhủ chúng quả nhiên rất nhạy cảm với khí tức người sống. Thú triều nhấn chìm lấy thạch bảo, hung thú trông như khỉ linh cao hơn một trượng, miệng chảy dãi xông vào, lùng sục khắp nơi nhưng chẳng thấy gì.
Hung thú tức giận, trên tường thạch bảo bám đầy những cự hầu hung thú, đồng loạt gầm vang, những hung thú to lớn hơn ở phía sau cũng gầm rống, Thiên Hồ Khẩu huyên náo!
Thú triều không tìm được mồi ngon thì phá hủy hơn nửa thạch bảo, những tảng đá kiên cố đủ sức chống đỡ Thiết Kỵ Quỷ Nhung mà bị chúng cào nát vụn.
Thú triều hoành hành nửa canh giờ, ba cự thú gầm vang, lao về phía đầu kia sơn cốc, đàn hung thú đành phải đi theo.
Thú triều từ một đầu sơn cốc xông qua, tiến về phía đông. Tôn Lập lướt lên không trung, bám sát theo sau, từ góc nhìn của gã, dưới mặt đất hiện lên một dải đen dài miên man kéo dài về phía đông.
Những chỗ rậm rạp cây cối có dã thú, linh thú nhưng đều biến thành thức ăn cho hung thú.
Chúng không hề kén chọn thức ăn, ngay cả lông và móng cũng bị nuốt gọn, đến cả máu vương vãi trên đất cũng bị liếm sạch không còn chút nào.
Thú triều càn quét qua, trong một đêm đi được nghìn dặm, khi bầu trời chìm vào bóng đêm sâu thẳm nhất, ba hung thú dẫn đầu chợt dừng lại, gầm lên một tiếng đầy bất mãn, sức mạnh tỏa ra khiến thân thể chúng căng cứng như tượng thép!
Hung thú phía sau ngửa mặt gầm rống, ba cự thú đào mấy cái hố sâu dưới đất, chạy ngược lại.
Tôn Lập nhìn lên không trung, khoảnh khắc đen tối nhất đã qua.
Thú triều đến hõm núi Thiên Hồ Khẩu, con hung thú cuối cùng chui vào sơn động thì phía đông có ánh sáng.
Ngay sau đó, ánh sáng chiếu rọi xuống, ánh vàng rực rỡ lan tỏa khắp nơi.
Hắc vân trên không tan biến nhanh chóng, huyết nguyệt ác lực thấm sâu vào lòng đất.
Hơi ấm trở lại, hung thú ẩn mình.
Tôn Lập thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng ma vật vẫn còn e ngại, Đại Nhật Thần Hỏa dường như gây ra t��n hại không nhỏ cho chúng.
Hung thú gây ra tổn hại cho thế giới này ít hơn so với những gì gã dự liệu.
Trong nghìn dặm quanh Thiên Hồ Khẩu không một bóng dáng người, dã thú ngày càng thưa thớt, hung thú không được bổ sung đầy đủ nên khó lòng mạnh lên, tức là rời Thiên Hồ Khẩu xa nghìn dặm sẽ an toàn.
Sơn động Thiên Hồ Khẩu là doanh trại của đám hung thú, cũng như Liệt Hỏa Cốc mà gã từng thấy, chắc chắn Liệt Hỏa Cốc hiện tại cũng đã trở thành như vậy.
Gã thầm thở phào nhẹ nhõm.
Về đến thạch bảo, định thi triển Bản Ngã Luyện, gọi mọi người ra thì thấy ở phía tây Thiên Hồ Khẩu có một bóng người.
Gã lấy làm lạ: "Giờ này mà lại xuất hiện tại Thiên Hồ Khẩu? Đã đi suốt đêm sao? Con đường đó đã bị bỏ hoang rồi cơ mà?"
Gã giữ vững trạng thái Bản Ngã Luyện giả đợi cho bóng người đó đến gần.
Bóng người đi thẳng tới, tay cầm mộc trượng. Mộc trượng không rõ được làm từ loại gỗ gì, từ đầu đến cuối chi chít những nốt đỏ sậm.
Đỏ và đen hòa quyện vào nhau, tạo nên một cảm giác quỷ dị, tà ác khôn tả.
Tôn Lập nhìn rõ thì khẽ rùng mình: "Chẳng lẽ là y?"
Người đó đội chiếc nón rộng vành, mặc áo đen.
Ngoài việc có thêm cây mộc trượng, y chẳng khác gì người truyền thụ Huyết Nguyệt Ác Lực cho Giang Vĩnh Hán!
Tôn Lập quyết định án binh bất động, quan sát diễn biến.
Bản Ngã Luyện cực kỳ tinh diệu, với đẳng cấp của Tôn Lập thì Chí Nhân Tông Sư cũng không thể phát hiện, tu vi của người đó hiển nhiên chưa đạt đến Chí Nhân Cảnh, nhưng y tới thạch bảo thì dừng lại, ngẩng nhìn thạch bảo, chỉ một lát sau, Tôn Lập thậm chí cảm giác được ánh mắt của y dường như đã quét qua mình vài lần.
Y hơi lắc đầu, vào thạch bảo, đi qua thông đạo ngổn ngang đá vụn vào sơn cốc rồi ngồi xuống, mộc trượng để trên đầu gối.
Y không hề động đậy, Tôn Lập cũng bất động: y nhắm vào đám hung thú, nên dù không phải là người mà Giang Vĩnh Hán nhắc tới thì chắc chắn cũng có liên quan.
Tôn Lập thực ra lo lắng đó là người Giang Vĩnh Hán nói: Vạn Cổ Hồng Hoang Hung Cơ Vô Hạn thì y làm cách nào mà xuyên qua được chứ?!
Một ngày tr��i qua trong im lặng tuyệt đối, người đó không hề tu luyện, Tôn Lập cảm giác rõ linh khí thiên địa trong Thiên Hồ Khẩu không hề có bất kỳ biến hóa nào.
Đến tối người đó vẫn không động đậy.
Trong Cửu Đế Mông Đồng, bọn Sùng Dần đang nóng ruột chờ đợi, Chung Lâm dùng linh thức để liên lạc với Tôn Lập, gã truyền hình ảnh về, sau đó giải thích.
Mọi người đều lo lắng.
Tôn Lập không hề lãng phí cả một ngày, gã ngẫm nghĩ về nhược điểm của hung thú và cách để khắc chế chúng.
Khi mặt trời lặn hẳn xuống núi, người áo đen đứng lên.
Ma khí cuồn cuộn bay lên không trung, mây đen bắt đầu nổi lên. Đàn thú lại tràn ra, ba cự thú thấy người áo đen thì cực kỳ hưng phấn lao tới, như muốn nuốt chửng y.
Người áo đen giơ cao mộc trượng, một vũng xoáy Huyết Nguyệt Ác Lực hiện ra, xoay tít, càng lúc càng mở rộng, tạo thành một cơn bão xoáy vút lên không trung, nối liền với đám mây đen trên đỉnh đầu.
Hung thú đứng sững lại, đồng loạt quỳ rạp xuống, người áo đen giơ mộc trượng, một luồng ánh sáng màu vàng sẫm vút bay lên!
Ba cự thú phục rạp xuống, người áo đen thanh thoát lướt đi, đáp xuống trên đầu con cự thú dẫn đầu, chỉ huy bằng mộc trượng.
Vạn thú gầm rống, biến thành dòng thác cuồn cuộn lao về phía đông.
Tôn Lập thầm cảm thán, vị chí cao vô thượng ở Thiên Ngoại Tiên Quốc quả nhiên đã sắp xếp một cách chặt chẽ.
Hung thú, người áo đen, chỉ sợ rằng đêm nay hung thú sẽ công phá thành trì của loài người cách đó nghìn dặm.
Tôn Lập khó xử vô cùng: Nếu đúng như gã dự liệu thì không thể khoanh tay đứng nhìn, nhưng hung thú cộng với người áo đen thì mạnh đến mức kinh người, dù là Chí Nhân Tông Sư cũng không dám đối đầu trực diện với sự công kích của thú triều!
Gã bám sát theo sau, thú triều đi xa nghìn dặm, thông thường sẽ rút lui trở về nhưng người áo đen vẫn chỉ huy bằng mộc trượng.
Ba cự thú gầm rống lên, lao tiếp.
Những hung thú phía sau do dự không tiến, sợ hãi vầng thái dương sắp mọc.
Hai cự thú còn lại tức giận, quay lại nuốt sống những con hung thú đang chần chừ.
Cả đàn tăng tốc độ lao về phía thành trì của loài người.
Trời gần sáng, thành trì của loài người đã hiện ra trước mắt, sự hưng phấn khát máu và nỗi sợ hãi ánh dương quang hòa quyện vào nhau, khiến cả đàn hung thú càng thêm bất an.
Mộc trượng giơ lên, Huyết Nguyệt Ác Lực theo đó bay lên, mây đen càng lúc càng dày đặc, tựa như một chiếc lồng bàn khổng lồ bao trùm lấy hư không.
Tia nắng đầu tiên chiếu rọi xuống, làm bốc lên một làn khói trên đám mây đen nhưng đã bị chặn đứng.
Công sức chuyển ngữ này, truyen.free tự hào độc quyền gửi gắm.