(Đã dịch) Vạn Giới Vĩnh Tiên - Chương 33:
Tôn Lập nhìn thi thể Túc Lan từ xa, rồi bước tới với một dáng vẻ cổ quái, thân thể y uốn éo kỳ dị, hóa thành hư ảnh, vượt qua vực sâu rộng mấy chục trượng để đến bên cạnh thi thể.
La Hoàn khinh miệt nói: "Chẳng qua chỉ là không gian trận pháp, tiểu tử đó lại chẳng nhìn ra, còn ngỡ mình cách xa ngươi lắm chứ..."
Máu Túc Lan nhuộm đỏ đàn tế, từ từ chảy xuống.
Tôn Lập thầm lắc đầu, tâm tính gã đã biến thành quái đản rồi. Hai người vốn vô oán vô cừu, chẳng qua vì mình tu hành nhanh hơn một chút mà đã trở thành cái gai trong mắt gã, chỉ muốn trừ khử cho bằng được. Kẻ giết người rồi cũng sẽ bị người giết. Khi gã nảy sinh ác niệm, lẽ ra nên hiểu rõ đạo lý này.
Đại đỉnh dấy lên luồng linh quang đỏ rực, Tôn Lập lại bị thu hút sự chú ý. Đại đỉnh có chín con rồng lửa đang bảo vệ một quang cầu đỏ rực lấp lánh. Tuy không thể nhìn rõ bên trong có gì, nhưng chắc chắn lời Túc Lan nói không sai.
Tôn Lập do dự hỏi: "Bảo vật này làm cách nào để lấy được?"
Chín con rồng lửa hiển nhiên không phải chuyện đùa. Nếu không cẩn thận, gã sẽ lập tức bị thiêu thành tro bụi.
La Hoàn chẳng hề khách sáo: "Cách ngu ngốc nhất là dùng Linh lộ phù dập tắt chúng. Thật ra, đồng môn của ngươi đúng là ngu xuẩn, gã cứ tưởng vào đây là có thể lấy được bảo vật ư? Mười ba người lần này, kể cả Vọng Kiếp, chỉ có ngươi là có cách lấy được bảo vật. Còn những kẻ khác, chỉ cần khẽ chạm vào rồng lửa cũng sẽ lập tức bị thiêu thành tro!"
Tôn Lập loáng thoáng nhận ra La Hoàn vẫn chưa nói hết lời, gã không định để y có cơ hội nói tiếp. Y định kích phát Linh lộ phù, La Hoàn liền nói nhanh: "Kỳ thực có rất nhiều cách, nhưng hiện giờ ngươi..."
Tôn Lập cười khổ, quả nhiên vẫn không thoát khỏi câu nói này.
Võ Diệu bực mình: "Cái đồ ẻo lả kia, ngươi nói xong chưa? Tôn Lập vừa mới tu hành, lần nào ngươi cũng lôi câu đó ra là sao? Muốn thể hiện đẳng cấp của mình ư? Ngươi nhìn xem, y cầm cây thiết bổng đó khiến chế khí đại sư như ta đây mất mặt đến nhường nào hả? Nhưng ta có nói ra đâu..."
Tôn Lập chẳng hề khách khí: "Lão nhân gia, người đừng nói thế nữa có được không?"
La Hoàn cười ha hả.
Tôn Lập chỉ tay, Linh lộ phù bay ra, rồi tấm thứ hai, tấm thứ ba cũng theo đó mà xuất hiện. Ba tấm phù chia làm ba tầng, thay nhau kích phát, ba làn Lôi thủy cam lâm chảy vào. Khói bốc lên nghi ngút, chín con rồng lửa tắt dần, chỉ còn lại quang cầu đỏ rực.
Được La Hoàn bảo đảm, Tôn Lập liền đưa tay ra lấy quang cầu.
Không còn hỏa long bảo vệ, thứ bên trong quang cầu hiện rõ mồn một: đó là một hộp ngọc dài màu đỏ.
Tôn Lập cầm hộp lên, tỏ vẻ vui mừng khi Võ Diệu và La Hoàn đồng thanh nói: "Hỏa chi lực linh ngọc!"
Linh ngọc cũng như linh thạch, đều là vật phẩm tiêu hao trong quá trình tu hành. Nếu có chúng trong tay, tốc độ tu hành sẽ nhanh hơn rất nhiều. M���t chiếc hộp lớn như vậy mà đựng tới bốn, năm khối linh ngọc! Tôn Lập hiện giờ đang nghèo rớt mồng tơi, lại có Hỏa chi lực linh ngọc hợp với công pháp của mình, cớ sao lại không hoan hỉ chứ?
Chiếc hộp ngọc này còn quý hơn nhiều so với mấy khối linh ngọc bên trong. Tôn Lập biết nó được điêu khắc từ nguyên khối linh ngọc quý hiếm. Vừa mở nắp ra, một luồng hỏa diễm hư ảo đã bắn lên cao ba thước, thiêu rụi lông mày của Tôn Lập.
Tôn Lập nhăn nhó, còn La Hoàn và Võ Diệu thì cười ha hả.
Tôn Lập tức giận: "Hai vị đã biết cớ sao không nói cho mỗ biết!"
Võ Diệu cười gian: "Nói cho ngươi biết thì còn gì thú vị nữa? Hiện tại bọn ta đang rất vui vẻ đây."
Tôn Lập nhìn thứ trong hộp, nhủ thầm: cùng lắm thì cũng chỉ đáng giá bằng mấy sợi lông mày thôi.
Hộp ngọc chia làm hai ngăn, một ngăn nhỏ và một ngăn to. Ngăn to đựng một cuộn tơ trắng cỡ nắm tay, cán của nó không rõ làm bằng kim loại gì nhưng có hoa văn tinh xảo, nhìn qua là đã thấy không phải phàm phẩm. Tôn Lập lấy cuộn tơ ra, bên trên có những văn tự vô cùng cổ xưa. Tôn Lập chỉ đi học mấy năm, những văn tự cổ như thế này đừng nói là biết, mà thậm chí y còn chưa từng nghe nói đến.
Y tròn mắt, rồi hiểu ra điều gì đó: "Hai vị chắc chắn biết chứ?"
La Hoàn khinh miệt nói: "Đừng hỏi ta cái loại cổ yêu linh văn thô thiển này, Võ Diệu cũng giải thích được thôi."
Võ Diệu tức giận: "Thế nào? Đồ ẻo lả kia, ngươi lúc nào cũng chỉ muốn hạ nhục ta sao..."
Tôn Lập cuống lên: "Lưỡng vị, xin đừng cãi nhau nữa. Mau nói cho tiểu tử biết được không?"
Võ Diệu hầm hừ: "Hàng chữ này là: Thiên bộ binh hỏa liên thiên kiếp."
Tôn Lập ngẩn người: "Không phải Túc Lan đã nói đó là "Thiên hỏa luyện thần quyết" sao?"
Võ Diệu tức giận: "Vớ vẩn! "Thiên hỏa luyện thần quyết" là cái thứ gì chứ? Sao có thể so sánh với "Thiên bộ binh hỏa liên thiên kiếp" được? Ngươi đúng là..."
Tôn Lập thấy y không dừng lại, liền vội vàng ngăn: "La tổ, xin người cho tiểu tử biết "Thiên bộ binh hỏa liên thiên kiếp" này rốt cuộc là gì được không?"
Tôn Lập đã cân nhắc cách xưng hô với La Hoàn và Võ Diệu. Gọi là "tiền bối" thì quá xa cách. Chẳng biết họ đã tồn tại từ bao giờ, nhưng chắc chắn là từ rất xa xưa, nên y quyết định gọi luôn là "La tổ", "Võ tổ".
La Hoàn quả nhiên rất mãn ý, sảng khoái đáp: "Cái đồ mỏ nhọn đó nói đúng rồi..."
"Đồ ẻo lả dám nói kháy bản tọa!"
Tôn Lập ngứa ngáy trong lòng: "Lưỡng vị, xin hai vị tạm dừng, nói cho tiểu tử biết rốt cuộc là chuyện gì!"
La Hoàn khẽ ho một tiếng, hiển nhiên gã vẫn còn nhiều lời muốn chê bai Võ Diệu. Nếu không nói ra, gã sẽ cảm thấy không vui.
"Sự truyền thừa của Cổ Yêu tộc kỳ thực đã có từ rất lâu rồi, tuy bị đứt đoạn mấy lần nhưng đều có người nâng đỡ nên lại nối liền. Cổ Yêu tộc không tu luyện công pháp mà là 'kiếp'. Từ khi sinh ra, Cổ Yêu tộc đã bị trời ghen ghét, người oán thán, kiếp nạn trùng trùng. Họ có một thế giới quan về khổ nạn rất đơn giản..."
"Được rồi, đừng khoác lác nữa. Chẳng phải trong quá trình tu hành, ngoài Thiên kiếp, còn phải trải qua Nhân kiếp, Địa kiếp sao? Nhưng sao họ lại không nói mình có ưu thế tiên thiên vô cùng? Lấy đâu ra chuyện gì tốt đẹp cũng do họ chiếm hữu chứ?"
Bị Võ Diệu cắt lời, La Hoàn vốn đã chuẩn bị bao nhiêu lời để nói cũng không thể nói tiếp được nữa: "Thôi vậy, công pháp của Cổ Yêu tộc phân chia đẳng cấp cực kỳ nghiêm ngặt. Cũng như hiện tại, người ta dùng Thần vị, Thiên vị, Địa vị, Nhân vị để phân chia công pháp, Cổ Yêu tộc lại sử dụng Thần bộ, Thiên bộ, Địa bộ, Nhân bộ để phân chia. Nếu chưa đạt đến đẳng cấp nào thì tuyệt đối không thể thêm chữ đó vào tên công pháp."
Tôn Lập hiểu ngay, kích động kêu lên: "Thiên bộ! Công pháp này chính là Thiên bộ pháp quyết!"
La Hoàn nói: "Đúng vậy! Ta đã nói rồi, Cổ Yêu tộc đặt tên cho công pháp cực kỳ nghiêm ngặt. "Thiên bộ binh hỏa liên thiên kiếp" có từ 'binh hỏa'. Binh hỏa là công pháp chú trọng thực chiến nhất trong số các Hỏa chi lực công pháp của Cổ Yêu tộc, uy lực vô cùng mạnh mẽ."
Võ Diệu hầm hừ: "Hiện tại ngươi đã hiểu rõ chưa? "Thiên bộ binh hỏa liên thiên kiếp" ưu việt hơn rất nhiều cái gọi là "Thiên hỏa luyện thần quy���t" rắm chó gì đó của ngươi!"
Tôn Lập gật đầu liên tục: "Chính phải! Tiểu tử vô tri, mong Võ tổ bỏ qua."
Võ Diệu tuy lắm lời nhưng lại thích nghe nịnh. Tôn Lập vừa nói vậy, y liền quên ngay việc gã vừa rồi còn có mắt không tròng.
Thiên bộ, tương đương với Thiên vị công pháp.
Điều này rốt cuộc là sao? Lúc nhập môn, Tố Bão sơn cấp cho "Thiên hà quyết" cũng chỉ là Nhân vị công pháp. Giang Sĩ Ngọc khi ấy còn nói Tố Bão sơn đã rất rộng tay rồi. Vậy mà, Thiên vị công pháp, ngay cả Tố Bão sơn cũng không hề có!
Tôn Lập cầm chặt quyển trục cổ, trong lòng y dâng lên một cỗ nhiệt huyết.
Võ Diệu hiểu điều đó nên lấy làm lạ: "Ngươi đang vui cái gì thế?"
Tôn Lập không hiểu: "Hả? Được một bộ Thiên bộ công pháp mà lại không đáng để vui sao?"
Võ Diệu cười: "Hừ, Thiên bộ công pháp mà thôi, dù là Thần bộ thì đã sao? Đừng quên ngươi đang tu luyện công pháp "Tinh hà chân giải" đứng đầu thiên hạ! Ngươi có thể khá hơn một chút được không? Thiên bộ công pháp này đối với ngươi cũng chỉ là rác rưởi mà thôi."
Tôn Lập thu "rác rưởi" đó lại, thầm nhủ: rác thì cũng có giá trị của rác, ném ra ngoài là cả Tu chân giới sẽ tranh giành nhau đấy. Gã cẩn thận đặt nó vào hộp ngọc: "Tuy mỗ không dùng, nhưng cho ai đó hoặc bán đi cũng được."
Trong hộp ngọc, ở ngăn nhỏ hơn, có một viên nội đơn màu hồng phấn to cỡ trứng gà.
"Hỏa thiềm Yêu đơn?"
Tôn Lập đưa tay lên, cảm nhận rõ ràng sự chuyển động của Hỏa chi lực.
"Chắc là thế. Chẳng qua, Hỏa thiềm nội đơn này hỏa hậu còn quá kém."
Tôn Lập vội hỏi: "Nó đã bao nhiêu năm rồi?"
Võ Diệu ơ hờ đáp: "Xem ra chừng ba trăm năm..."
Tôn Lập suýt nghẹn, thế mà còn bị coi là kém! Hiện tại, ở Tu chân giới, muốn tìm được Bách niên linh dược cũng đã khó khăn rồi. Một viên cổ yêu nội đơn đã tu luyện ba trăm năm mà còn bị coi là hỏa hậu kém ư!
Tôn Lập đỡ trán: "Tiểu tử đã hiểu rồi, không thể nâng tiêu chuẩn lên cao như hai vị được. Nếu không thì Tu chân giới bây giờ..."
Võ Diệu kêu lên: "Lẽ nào ta nói sai ư? Cùng với một công pháp tầm cỡ "Thiên bộ binh hỏa liên thiên kiếp" thì phải có một viên Đại yêu nội đơn xứng tầm chứ? Ít nhất cũng phải có hỏa hậu ba nghìn năm. Đằng này mới ba trăm năm, ta thực sự không hiểu sao viên yêu đơn này lại xuất hiện ở đây..."
Tôn Lập tắt tiếng, chẳng hề khách khí thu hộp ngọc lại. "Các vị coi thường, chứ mỗ vẫn coi đây là bảo bối." Y thầm nghĩ. "Mèo nhỏ bắt chuột con, tùy theo sức của mình." Y không rõ tiên tổ của Túc Lan đã làm cách nào để có được tin tức, nhưng thông tin lại sai lệch quá xa so với bảo vật thật.
Tôn Lập thu hộp ngọc, rồi lại nhìn lên đại đỉnh.
Võ Diệu hiểu ý, nhạt giọng nói: "Đại đỉnh này cũng tầm thường thôi..."
Tôn Lập lập tức nâng cao lời nhận xét đó lên gấp mười lần.
"Chẳng qua là dùng Bắc hải đồng mẫu làm nguyên liệu, hỗn hợp với Hỏa trầm bạch kim và Băng huyết nam hồng thạch, dùng thủ đoạn thô thiển mà luyện chế thành. Thứ này còn chưa đáng gọi là pháp khí, cùng lắm thì chỉ là những nguyên liệu quý được ghép lại với nhau mà thôi."
Tôn Lập nhớ ra: Bắc hải đồng mẫu, trong "Thiên hạ kỳ vật chí" xếp hàng Ngũ ph��m thượng! Một chiếc cự đỉnh lớn cỡ này mà lại toàn bộ là Bắc hải đồng mẫu! Hỏa trầm bạch kim, trong "Thiên hạ kỳ vật chí" xếp vào hàng Tứ phẩm hạ! Băng huyết nam hồng thạch, trong "Thiên hạ kỳ vật chí" xếp vào hàng Tứ phẩm trung! Ngần ấy nguyên liệu trân quý như vậy mà Võ Diệu lại coi là chẳng có gì tốt...
Tôn Lập chẳng hề nghĩ ngợi, nhét luôn chiếc đại đỉnh vào trữ vật giới chỉ. Chiếc trữ vật giới chỉ của y lập tức đầy ứ.
Giờ đã có vốn, Tôn Lập vững tâm hẳn, nhìn quanh rồi hỏi: "Làm cách nào để ra ngoài được?"
Truyện được dịch và đăng tải độc quyền tại truyen.free, không sao chép dưới mọi hình thức.