(Đã dịch) Vạn Giới Vĩnh Tiên - Chương 2:
Một cỗ xe ngựa thong thả đi trên đường núi.
Xe không lớn, trang trí đơn giản, một con ngựa đen gầy uể oải kéo xe. Vó ngựa nó lớn cỡ miệng bát, đủ cho thấy nó có huyết thống trân quý, dù vẻ ngoài không bắt mắt.
Tuy nhiên, điều đặc biệt nhất là không có xa phu.
Vó ngựa gõ cồm cộp xuống đường. Mỗi lúc gặp chỗ rẽ, trong hư không lại ánh lên quang mang nhàn nhạt, ngưng tụ thành một thước chỉ đường. Con ngựa ngoan ngoãn rẽ theo.
Trong xe rất rộng, không tương xứng với thể tích bên ngoài của cỗ xe.
Trong xe chỉ có hai đạo sĩ, một người lớn tuổi hơn đang khoanh chân đả tọa, người trẻ hơn có phần nóng ruột, liên tục vén rèm nhìn ra ngoài. Cảnh sắc núi rừng tuy rất đẹp, nhưng vì vị đạo sĩ này đã nhìn quá nhiều nên chẳng còn thấy hứng thú.
Đường núi gập ghềnh, nhưng trong xe còn êm hơn đi thuyền.
"Sư huynh, Liên Hoa Đài thôn hai năm trước có thiên tai phải không? Sao đệ chưa từng nghe nói thôn này chịu tổn thất gì?"
Sư huynh đang đả tọa từ từ mở mắt, đáp: "Tin tức của bổn môn không sai được, nếu có sai thì chúng ta đi một chuyến cũng chẳng sao. Còn nếu đúng, thu hoạch được một đệ tử thiên tài, công lao của chúng ta không hề nhỏ."
Vị đạo sĩ trẻ tuổi cười lạnh: "Hắc hắc, hai năm trước ai có thể ngờ thiên tai ấy lại mang đến cho tu chân giới nhiều ngọc thô đến vậy!"
Sư huynh cũng cảm khái: "Đích xác, ở mỗi nơi có vẫn thạch rơi xuống đều phát hiện được tuệ căn. Trước kia cả chục năm chưa chắc có một trong Thập Đại Tuệ Căn xuất hiện, vậy mà lần này có tới bảy, tám mầm non. Chả trách các lão tiền bối của các môn các phái tìm đủ mọi cách lục lọi khắp hang cùng ngõ hẻm nơi có vẫn thạch rơi."
"Không ai ngờ tai họa lại thành cơ duyên của cả tu chân giới, càng không ngờ Ma Tu lại phái cao thủ tuyệt đỉnh lén vào Đại Tùy, tìm kiếm mầm non tu hành."
"Đúng vậy, nghe nói Thất Đại Phái đều phái người ngăn chặn Ma Tu, nhưng kết quả lại tổn binh chiết tướng, để người ta đưa nhân tài đi mất."
"Hừ, Ma Tu phái toàn Cường giả Chân Nhân Cảnh, Thất Đại Phái tổng cộng có được mấy vị Chân Nhân? Không thua sao được..."
Cả hai ở trong xe đàm luận về kiến thức trong tu chân giới, không hề lo lắng về việc giành được lòng tin của thôn dân Liên Hoa Đài.
Vị đạo nhân trẻ tuổi nhìn ra ngoài: "Sư huynh, sắp đến nơi rồi."
Sư huynh khẽ gật đầu, hai ngón tay điểm lên không trung, một tấm Hoàng Chỉ Linh Phù đột nhiên xuất hiện, trên tấm phù vẽ hình mây màu bằng chu sa.
Y bắt pháp quyết, thầm niệm chú ngữ, ngón tay khẽ rung rồi quát lớn: "Đi!"
Hoàng Chỉ Linh Phù vỡ nát thành một luồng quang mang, phóng to ra, bao lấy cỗ xe rồi kéo lên không. Con ngựa gầy vểnh cổ hí vang, bốn vó gõ trên không trung, xé gió lao về phía Liên Hoa Đài thôn.
...
Đúng như đạo sĩ trẻ tuổi Sùng Phác và sư huynh Sùng Triệu đã tính toán, khi cỗ xe bay đến Liên Hoa Đài thôn, quả nhiên những thôn dân sơn dã sợ hãi, quỳ xuống nghênh tiếp, cung kính mời cả hai vào.
Tại nhà Điền thôn trưởng, Sùng Triệu ngồi bất động, Sùng Phác nhanh chóng nói rõ ý định chuyến đi.
Nghe nói "Tiên nhân" đến thôn tìm truyền nhân, Điền thôn trưởng và mấy vị lão giả trong thôn hào hứng khôn tả. Điền thôn trưởng dặn gia nhân dâng những món ngon vật lạ chiêu đãi lưỡng vị thượng tiên, một mặt đi khắp thôn báo tin vui.
Cả thôn xôn xao: tiên nhân đến chọn đệ tử đấy, được chọn là một bước lên trời, có tiền đồ hơn tham gia khoa cử nhiều!
Chưa đầy một bữa cơm, tất cả nam nữ từ mười lăm tuổi trở xuống trong toàn thôn đều tụ tập bên ngoài nhà Điền thôn trưởng.
Trước đó, Điền thôn trưởng tự mình bưng rượu ngon lên rót cho lưỡng vị tiên nhân, cười hỏi: "Lưỡng vị thượng tiên, chuyện là... Tiểu lão nhi có việc muốn nhờ, không biết hai vị thấy tiểu nhi của ta thế nào?"
Sùng Phác đạo nhân không dám quyết, bèn nhìn sang sư huynh. Sùng Triệu đạo nhân hỏi: "Lúc đến đây, bọn tại hạ nghe nói trong thôn có tài tử kiệt xuất, không rõ là con cái nhà ai?"
Điền thôn trưởng mỉm cười chắp tay: "Ha ha, chính là khuyển tử của lão."
"A?" Hai đạo nhân nhìn nhau. Sùng Triệu không dám làm cao, hơi khom người nói: "Vậy thì mời công tử vào đây."
"Được, được..." Điền thôn trưởng vội vàng dẫn nhi tử Điền Anh Đông vào.
Điền Anh Đông không còn là thiếu niên tụ tập bạn bè vô công rồi nghề đi cười nhạo tên Tôn Lập như hai năm trước nữa.
Linh trí đại khai, mang danh tài tử, mỗi động tác của y hiện giờ đều toát ra đôi phần khí độ.
Thấy hai đạo nhân, dù biết cả hai phi phàm, nhưng y vẫn tiến thoái ung dung, hơi chắp tay vái chào: "Học sinh Điền Anh Đông, xin chào lưỡng vị thượng sư."
Sùng Phác háo hức nhìn sư huynh. Sùng Triệu bắt pháp quyết trong tay áo đạo bào, mắt trái ánh lên một tia kim quang gần như không thể nhận ra.
"Sư huynh, sao hả?"
Sùng Triệu mỉm cười, tỏ ra hết sức khách khí với Điền Anh Đông, đứng dậy chào: "Điền công tử, mau vào đây, sau này chúng ta sẽ ngang vai ngang vế với nhau."
Cha con Điền Anh Đông và Sùng Phác cùng hớn hở!
"Lưỡng vị thượng sư, ý là Anh Đông nhà tiểu lão nhi đã được chấp nhận?" Điền thôn trưởng không dám tin.
Sùng Phác cũng hỏi: "Sư huynh, sao hả?"
Sùng Triệu đáp: "Điền công tử tất nhiên đã thông qua. Toàn thân linh quang, e là thuộc về Thập Đại Tuệ Căn. Bất quá, Quan Khí Chi Thuật của sư huynh đạo hành chưa cao, là tuệ căn nào thì cần kiểm tra kỹ hơn."
Y đáp luôn cả câu hỏi của Điền thôn trưởng và sư đệ mình.
Điền thôn trưởng hớn hở, kéo nhi tử quỳ xuống: "Anh Đông, mau đa tạ đại ân của lưỡng vị thượng sư."
Sùng Triệu và sư đệ vội đỡ cả hai dậy: "Vạn lần không nên, sư huynh đệ mỗ không dám nhận."
Điền Anh Đông được xác định thuộc Thập Đại Tuệ Căn, dù là tuệ căn nào thì chỉ cần nhập môn, tương lai sẽ là Thân Truyền Đệ Tử, địa vị còn trên Sùng Triệu và Sùng Phác. Cả hai tuyệt đối không dám làm cao với y.
Điền thôn trưởng lại kéo Điền Anh Đông ra chúc rượu. Cả hai đạo nhân liên mồm không dám nhận, cuối cùng bốn người cùng nâng ly.
Sùng Triệu và Sùng Phác như quên hết đám đông bên ngoài, nhiệt tình kể cho Điền Anh Đông nghe về sự vụ trong tu chân giới.
Cả hai có ý giao hảo với Điền Anh Đông, tất nhiên phải chịu nhún nhường, kết giao được với vị thân truyền đệ tử tương lai này. Tuy không lộ dấu vết gì nhưng cũng để lại ấn tượng tốt, thủ đoạn quả thật tinh vi vô cùng.
...
Tôn Lập đứng trong đám đông, bên cạnh là đệ đệ Tôn Thuần.
Cũng như tất cả, họ cũng bị lãng quên, cứ đợi ở bên ngoài.
Sau chừng một bữa cơm, có người nóng ruột, dần dần có tiếng bàn tán bất mãn. Tôn Thuần kéo tay ca ca: "Ca ca, họ làm gì ở trong mà nghe có vẻ vui lắm vậy?"
Tôn Lập vẫn đứng yên: "Không vội gì."
Nếu nói thay đổi lớn nhất mà giọng nói trong óc mang lại cho hắn sau hai năm là sự trầm ổn, trầm ổn hơn xa những thiếu niên cùng tuổi – không thì hắn đã bị giọng nói ấy khiến cho phát điên rồi.
Hắn bảo được Tôn Thuần chứ không bảo được người khác.
Tiếng xì xầm càng lúc càng lớn, cuối cùng những người bên trong cũng nhận ra.
Sùng Triệu sư huynh đệ và Điền thị phụ tử đã uống đến độ, nhận ra quan hệ với Điền Anh Đông đã gần gũi hơn nhiều thì vỗ trán, ra vẻ: "Chà chà, để Điền thôn trưởng chê cười rồi, gặp Điền sư đệ mà quên cả việc chính. Đi nào, Điền sư đệ cùng bọn tại hạ ra ngoài xem Liên Hoa Đài thôn còn mầm non nào nữa không. Nhân tiện kiểm tra luôn xem Điền sư đệ là tuệ căn gì."
Điền Anh Đông kích động vô cùng. Tuy y rất tự tin vào mình, nhưng cũng được biết tu tiên là việc hư vô phiêu diêu, không thể nói cứ thông tuệ cơ linh là có thể tu tiên. Tựa hồ tiên nhân cần yêu cầu hà khắc gì đó.
Kỳ thực lúc mới vào, y không bình tĩnh như vẻ mặt bên ngoài. Khi biết mình được chọn rồi thì càng hớn hở, trò chuyện với lưỡng vị đạo huynh thì bất tri bất giác uống thêm không ít.
Cả bốn người đi ra. Lưỡng vị đạo trưởng không sao, vận công bức hơi rượu là trở lại như thường. Còn Điền thị phụ tử thì mặt đỏ tía tai.
Thấy lưỡng vị thượng tiên đi ra, tiếng bàn tán nhỏ dần.
Bọn Sùng Triệu bình dị dễ gần trước mặt Điền Anh Đông, chứ với trẻ con trong thôn thì không. Cả hai quét mắt một vòng, Sùng Triệu ngầm vận Quan Khí Chi Thuật, dù đã biết trước cũng khẽ "à" lên kinh ngạc.
Sùng Phác hỏi khẽ: "Sư huynh, sao hả?"
Sùng Triệu khẽ lắc đầu: "Không ngờ nơi đây còn một mầm non nữa, tuy tư chất bình thường nhưng có thể nhập tiên môn."
Sùng Phác cũng bất ngờ: "Thật sao? Khéo thế, một sơn thôn có tới hai người hợp cách."
Trước kia môn phái chọn đệ tử, đừng nói một tiểu sơn thôn, dù là đại thành với nhân khẩu mấy chục vạn cũng chưa chắc có ai hợp cách. Vậy mà tại một tiểu sơn thôn chỉ vài trăm người như Liên Hoa Đài lại có tới hai người, khó trách y kinh ngạc.
Sùng Triệu phất tay: "Ai đồng ý tham gia xét tuyển thì xếp hàng, lần lượt bước lên."
Bọn Sùng Triệu nhờ Điền thôn trưởng sai người khiêng bàn tới đặt trong sân. Sùng Triệu có ý chấn nhiếp những hài đồng trong thôn nên giơ tay, móc từ hư không ra một tấm Ngọc Nh�� Ý.
Quả nhiên tiếng xì xầm tiêu tan vô ảnh vô tung, ai nấy tỏ vẻ không tin nổi.
Tôn Thuần cũng tròn mắt. Mấy hài đồng chưa từng ra khỏi thôn đã bao giờ được thấy bản lĩnh tiên gia cỡ này chứ?
Những dòng chữ này, truyen.free độc quyền mang đến quý độc giả.
---
Chương 02: Tiên sư tới từ phía tây (2)
Trong óc Tôn Lập vang lên giọng nói khinh miệt: "Cái túi trữ vật hạng bét cũng đem ra khoe khoang."
Tôn Lập lấy làm lạ: "Túi trữ vật?"
Giọng nói đó đáp ngay: "Đủ tên phải là ‘Tiểu Hỗn Nguyên Hư Không Trận Pháp Độc Lập Trữ Vật Không Gian’, túi trữ vật, nhẫn trữ vật đều chỉ là tên gọi bề ngoài. Nguyên lý cụ thể là lợi dụng trận pháp móc nối với một không gian độc lập trôi nổi trong hư không vô tận..."
Giọng nói giảng giải rất kỹ nhưng Tôn Lập hoàn toàn không hiểu.
Hồi lâu sau, giọng nói tựa hồ hiểu ra, ai oán: "Đàn gảy tai trâu!"
Giọng nói vẫn tranh cãi lại vang lên tiếng cười thích thú.
"A -"
Tiếng hô kinh hãi vang lên. Tôn Lập nhìn qua, ở đầu đội ngũ xếp hàng, Điền Anh Đông là người thử đầu tiên, hắn ghì mi tâm sát Ngọc Như Ý, quang mang rực rỡ dấy lên, ngưng tụ thành cầu vồng bốn màu!
Sùng Triệu vội nói: "Đỏ, lam, trắng, xanh! Đây là... Bảo Lưu Tuệ Căn! Trong Thập Đại Tuệ Căn, Bảo Lưu Tuệ Căn thiên về thuật pháp! Chúc mừng Điền sư đệ!"
Bảo Lưu Tuệ Căn xếp vào nhóm đầu trong Thập Đại Tuệ Căn trứ danh. Sùng Triệu đạo nhân trực tiếp đổi xưng hô trước mặt đám đông.
Điền thôn trưởng cười không ngậm miệng được. Điền Anh Đông cố ra vẻ trấn định theo kiểu tài tử, khuyên phụ thân: "Cha, tuy có tuệ căn, nhưng thành tựu sau này vẫn do hài nhi nỗ lực."
Sùng Phác hoan hỉ, lạnh lùng liếc nhìn tất cả. Cả hai để Điền Anh Đông thử trước là vì muốn tất cả hiểu rằng Điền Anh Đông có tư cách khiến họ phải đợi ở ngoài!
Điền thôn trưởng lúc đó chợt nhớ đến những người khác: "Lưỡng vị tiên sư, có nên để những người khác thử không?"
"Được." Sùng Triệu phất tay ra hiệu cho người đầu tiên: "Nào, làm y như Điền sư đệ ban nãy."
Nam hài này là người Lý gia ở phía đông thôn, mới mười một tuổi. Cậu bé khẩn trương vô cùng lại quá khao khát, ghì Ngọc Như Ý vào mi tâm nhưng Ngọc Như Ý không hề phản ứng.
Thoáng sau, Sùng Triệu càu nhàu: "Thất bại, tiếp theo!"
Tiểu tử Lý gia thất vọng lui xuống.
Tiếp theo, không một ai khiến Ngọc Như Ý phát quang, bất tri bất giác đã sắp đến lượt Tôn Lập.
Đệ đệ Tôn Thuần ở sau lưng khẩn trương nắm chặt tay lại: "Ca ca, đệ có được không? Được không?"
Tôn Lập mỉm cười không đáp.
Cuối cùng cũng đến lượt Tôn Lập, nhưng không ai chú ý đến hắn.
Các hài tử trong thôn đang trong độ tuổi lanh lợi, biểu hiện của Điền Anh Đông cho thấy ai càng thông tuệ thì càng dễ vượt qua.
Tôn Lập từ bé đã không nổi bật. Cả thôn trừ cha mẹ hắn thì không ai chú ý, phu tử cũng không nhận xét tốt về hắn. Một người như hắn sao qua được?
Họ đều chú ý đến Lý gia lão tam đứng sau Tôn Thuần.
Trong thôn có ba họ chính: Điền, Lý, Tôn. Trước khi Điền Anh Đông quật khởi, Lý gia lão tam là đệ nhất cao đồ trong mắt phu tử. Nếu có ai đó qua được thì nhất định là Lý gia lão tam.
Tôn Lập bước lên, Sùng Triệu nhạt nhẽo nói: "Bắt đầu đi."
Tôn Lập cầm Ngọc Như Ý, ghì vào mi tâm.
Trong lúc tất cả đợi hắn bị quát lui đi để tới lượt Lý gia lão tam, thì Ngọc Như Ý trên tay hắn chợt lóe quang mang. Quang mang không mạnh, chỉ hơi vàng nhạt, không sánh được với khí thế cầu vồng bốn màu của Điền Anh Đông, nhưng Ngọc Như Ý đích đích xác xác đã sáng lên!
"A..."
Các hài đồng kinh ngạc, ngay cả Điền thôn trưởng cũng không ngờ Tôn Lập vốn không nổi bật trong thôn lại qua được.
Sùng Triệu và Sùng Phác không hề bất ngờ, bình thản gật đầu: "Đạt."
"Ca, đạt rồi, ha ha, đạt rồi!" Tôn Thuần hớn hở, nhào vào lòng Tôn Lập kêu to.
Mấy thiếu niên thất bại không khỏi ghen tị. Chỉ vì ở cùng thôn nên không tiện nói ra, nhưng đều thấy rõ hai huynh đệ này và Điền Anh Đông khác nhau thế nào.
Sự thực chỉ mình Tôn Thuần mừng cho Tôn Lập, bản thân hắn thì rất trấn định, kết quả này không có gì bất ngờ.
Tôn Lập xoa đầu đệ đệ: "Đừng ồn nữa, đến lượt đệ rồi."
"Vâng!" Tôn Thuần tự tin bước lên, nhưng kết quả lại thất vọng. Tiếp đó không ai qua được nữa.
Nếu Liên Hoa Đài thôn chỉ có mình Tôn Lập qua được, thu hoạch như thế cũng khiến Sùng Triệu sư huynh đệ chấp nhận. Như thế Tôn Lập sẽ thành tiêu điểm, nhưng giờ Sùng Triệu chỉ khẽ gật đầu với hắn: "Về chuẩn bị đi, ngày mai chúng ta lên đường." Đoạn mỉm cười, rồi cùng cha con Điền Anh Đông quay vào trong.
Cả đám đông tản đi. Vì Điền Anh Đông tỏa sáng rực rỡ, nên Tôn Lập dù qua được cũng không ai chú ý, không ai ngó ngàng gì đến. Chỉ có đệ đệ Tôn Thuần mừng thay, dọc đường líu lo suốt.
Tôn Thuần nói những gì, Tôn Lập đều không nghe thấy.
Đã đạt rồi, hắn thoáng nhận ra hình như mình đang bước lên một con đường không thấy quỹ tích, con đường mà hắn tất nhiên phải đi.
Niềm vui ban đầu qua đi, hắn chợt ý thức được rằng lần này không biết năm nào tháng nào mới quay lại nhà. Trong óc hiện lên dáng cha hình mẹ, chợt mũi cay cay. Hắn kéo đệ đệ lại. Tôn Thuần hơi kinh ngạc nhìn huynh trưởng trịnh trọng quá độ: "Ca ca?"
"Lão nhị, ca ca đi rồi, cha mẹ sẽ nhờ đệ trông nom!"
Tôn Thuần chợt như trưởng thành, gật đầu, ưỡn tấm thân gầy gò: "Ca ca cứ yên tâm!"
Tôn Lập theo quán tính xoa đầu đệ đệ. Hắn chợt nhận ra có lẽ còn rất lâu nữa sẽ không có cơ hội thân thiết với đệ đệ như thế này, nên động tác vốn bình thường suýt khiến hắn rơi lệ.
Tôn Thuần đi trước về nhà, Tôn Lập đi sau lén thở dài.
Chợt một giọng nói vang lên như tiếng sét nổ trong óc: "Tiểu tử, vì sao ngươi tu đạo?!"
Tôn Lập ngẩn người: sao hắn phải tu đạo?
Giọng nói hỏi tiếp: "Ngươi nên biết, ngày mai đi khỏi đây, không rõ năm tháng nào mới về lại. Có khi lúc ngươi trở về, phụ mẫu thân nhân đều đã thành nắm đất, thậm chí Liên Hoa Đài thôn cũng biến thành đống đổ nát."
"Vì sao ngươi tu đạo, ngươi thấy thế có đáng không?"
Vì sao ta lại tu đạo?
Tôn Lập cân nhắc, nhớ lại lúc Điền thôn trưởng đến thông báo từng nhà, hắn không hề kích động, hớn hở mà bình thản cho rằng: "Đến rồi."
Cái gì đến rồi?
Hắn cũng không giải thích rõ được.
Từ bé hắn bị bỏ qua. Trừ phụ mẫu huynh đệ, tựa hồ không ai chú ý đến một thiếu niên như hắn. Từ đáy lòng mình, hắn biết mình khác với trẻ con trong thôn!
Rời nhà tu hành, đáng không?
Hắn nhìn đệ đệ chạy trên con đường mòn, chợt mỉm cười:
Ta có đường riêng.
Đấy là đáp án.
"Nếu tương lai có thành tựu, ta sẽ nâng đỡ người nhà, còn hơn để họ trọn kiếp làm người phàm rồi sa vào lục đạo luân hồi, không biết kiếp sau làm người hay quỷ?"
"Ta, muốn tu hành!"
Hắn nói cực kỳ cố chấp.
Âm thanh trong óc trầm mặc.
"Ha ha ha!" Chợt có hai giọng cùng cười, Tôn Lập thống khổ vô vàn, óc hắn như nứt ra.
"Dạ Ma Thiên, ngươi thấy thế nào?" Hai giọng cùng hỏi.
Người thứ ba vẫn không nói gì, trầm mặc như hư không yên ắng.
Hai giọng nói kia đã quen, không thấy đối phương đáp thì tự mình nói.
"Tư chất tuy bình thường nhưng đạo tâm như bàn thạch, hay lắm!"
"Đạo tâm?" Tôn Lập không hiểu.
Trong hai giọng, một giọng uể oải đáp: "La Hoàn, giải thích cho tiểu tử biết đạo tâm là gì đi."
La Hoàn nổi giận mắng: "Phì! Võ Diệu, đồ không biết trời cao đất dày kia, sao dám sai bảo ta?"
Võ Diệu như khẩu pháo, đốt là cháy: "Ngươi biết dạy hơn, ngươi giải thích thì có gì không ổn? Chút việc vặt mà còn cãi nhau với lão tử..."
"..."
"Tiểu tử, đạo tâm là gì? Ngươi nhập môn rồi phải nhớ không để những tên xuẩn ngốc đó lừa gạt. Đạo tâm rắm chó gì đó, kỳ thực giản đơn vô cùng, chỉ là xem tấm lòng tu hành của ngươi có kiên định không thôi. Tiểu tử ngươi tư chất là một vấn đề lớn, nhưng đạo tâm tuyệt đối không có gì đáng chê trách."
Tôn Lập im lặng: vậy là khen hay chê đây?
...
Tôn Lập vào nhà, Tôn Thuần đã nói xong mọi chuyện.
Phụ thân mẫu thân đều vui mừng, phụ thân vỗ vai hắn: "Hảo tiểu tử, cha biết con hơn người mà, bao năm nay cha vẫn nói con có tài, họ không tin, ha ha, rồi sao, hiện tại tất cả đều sáng tỏ cả rồi!"
Mẫu thân cũng hào hứng: "A Lập, con đạt được là làm rạng rỡ Tôn gia. Mẹ sau này ra ngoài cũng được vinh dự..."
Phụ thân kéo Tôn Lập: "Đi nào, đến thắp hương bài vị tổ tông, cảm tạ tổ tông che chở!"
"Đúng đúng, A Lập, đi mau. Mẹ đã bảo là phong thủy mộ tổ nhà ta tốt mà..."
Tế bái tổ tiên là việc mẫu thân không dự được. Ba cha con Tôn Lập đốt hương, thành kính cúi đầu, phụ thân lầm rầm khấn. Mặt ông sáng lên, hiển nhiên Tôn Lập được tiên nhân chọn khiến ông mở cờ trong bụng, nuôi dạy được con như thế cũng không thẹn với tổ tông.
Thắp hương xong, phụ thân giơ cẳng tay gân guốc lên: "Mẹ nó, chuẩn bị cho con, nấu chút gì ngon ngon."
"Được."
Mẫu thân đi ngay.
Cũng chỉ có mấy bộ y phục sạch sẽ. Mẫu thân thu gói xong thì đun nước luộc trứng, hầm thịt cho hắn đem theo.
Phụ thân bò lên xà nhà, móc một cái hộp nhỏ trong hốc ra, mở nắp lấy một đĩnh ngân nguyên bảo mười lạng và chút bạc vụn.
Phụ thân nghiến răng, nhét đĩnh ngân nguyên bảo cho Tôn Lập, chỉ giữ lại bạc vụn.
"Mang theo, dùng được hay không thì có vẫn hơn."
Tôn Lập ngẩn người. Phụ thân phất tay: "Phần lớn là tiền bán thuốc con hái về, cất mau đi."
Mùi thơm từ dưới bếp bay lên, Tôn Thuần ở cạnh đó chảy nước miếng.
Mẫu thân cho thêm củi vào bếp lò, quạt mạnh. Khói bốc lên, mắt bà hơi đỏ, thầm lau lệ.
Không nghĩ đến thì thôi, nước mắt cứ thế tuôn tràn, bà bịt miệng khóc sau bếp lò.
"Mẹ, sao lại khóc? Cha mẹ vẫn bảo là chuyện vui của cả nhà cơ mà?" Tôn Thuần ngơ ngác.
Trong nhà, phụ thân bực mình vỗ bàn: “Khóc cái gì, đàn bà vô dụng! Trong thôn bao người mong mà không được, cứ đợi đấy, những nhà từ chối kết thân với A Lập cứ ở đấy mà hối hận cho lão tử xem..."
Phụ thân xua tay, đôi mắt như chuông đồng cũng hơi đỏ lên, chỉ là cố gượng.
Tôn Lập quỳ phịch xuống, vái phụ mẫu ba lần. Cổ họng hắn nghẹn ngào như bị nhét bông gòn ướt, muốn nói nhưng mở miệng lại không thành tiếng. Hắn nhanh chóng chạy về phòng đóng cửa.
Lau nước mắt, hắn vô ý chạm vào ba thạch nhân.
Hai năm nay, hắn vẫn mang theo ba thạch nhân, lúc vắng người lại lấy ra lau chùi. Ba thạch nhân giờ sáng bóng.
"Tiểu tử, nghĩ kỹ đi, sau này tu đạo, ly biệt kiểu này còn nhiều lắm. Tiên phàm lưỡng đạo, có thể là thiên nhân vĩnh cách!"
Tôn Lập nghiến răng, hồi lâu sau mới chật vật đáp: "Ta biết."
Bản dịch tinh túy này được truyen.free trân trọng giữ bản quyền.