(Đã dịch) Vạn Giới Vĩnh Tiên - Chương 1:
Năm Khai Nguyên thứ ba triều Đại Tùy, thiên tai ập đến.
Hàng nghìn vẫn thạch, cháy đỏ rực như máu, khủng khiếp vô cùng, cùng với động đất, lở núi, sóng thần… đổ ập xuống các châu huyện.
Trong chốc lát, Đại Tùy vương triều ngập chìm trong than oán.
Từ thiên tử cho đến thảo dân, không ai quên nổi năm đó.
Vũ Long hoàng đế của Đại Tùy ngay lập tức ban ba chiếu thư tự vấn tội, đổi niên hiệu thành "Thiên Thuận".
Thiên tai tiếp diễn suốt ba tháng, liên tục có những cấp báo đóng dấu đỏ được khoái mã đưa về kinh đô. Dân chúng kinh đô, hễ thấy chiến mã sùi bọt mép vì mệt mỏi, kỵ sĩ tiều tụy không kém vẫn không ngừng quất roi phi nước đại trên đường, lại ngậm ngùi đau xót, biết rằng nơi nào đó vừa gặp tai ương. Mỗi bản cấp báo đều đồng nghĩa với việc mất đi hàng nghìn, thậm chí hơn vạn sinh mạng vô tội!
May mà sau ba tháng, chiếu thư tự vấn tội của thiên tử dường như đã có hiệu nghiệm, thiên tai quỷ dị chưa từng có dần chấm dứt, suốt hơn mười ngày không còn cấp báo nào nữa.
...
Hôm nay là ngày đẹp trời, tại một nơi quanh năm mưa gió như núi La Mi gần Dự Châu thuộc Đại Tùy, trời cũng quang đãng lạ thường. Những ngày như vậy trong năm vốn dĩ chẳng mấy khi xuất hiện.
Trẻ con thôn Liên Hoa Đài xong buổi học, hớn hở ra về.
Tôn Lập đã mười ba tuổi hòa cùng đám đông. Phu tử đứng ở cửa, mỗi học sinh đi qua ��ều hành lễ cáo biệt.
Phu tử là một văn sĩ gầy gò đã ngoài bốn mươi, nghe đồn đã đỗ tú tài. Từ xa xưa, vùng lân cận núi La Mi đã nổi tiếng với văn phong hưng thịnh, ngay cả thôn nhỏ như Liên Hoa Đài cũng mời phu tử về dạy học cho trẻ nhỏ.
Chỉ là lớn như Tôn Lập đã trở thành lao động chính trong nhà, mỗi ngày sáng đến lớp nghe phu tử giảng kinh thư, chiều về làm việc đồng áng.
Với những môn sinh đắc ý, học hành xuất sắc, khi đi qua chào, phu tử tất nhiên mỉm cười, thỉnh thoảng còn xoa đầu khen ngợi đôi lời.
Môn sinh nghịch ngợm cứng đầu thì phu tử nghiêm mặt nhắc nhở.
Tôn Lập đi qua, cúi đầu cung kính, nghiêm trang: "Kính biệt phu tử."
Phu tử gật đầu, phất tay ý bảo gã cứ đi.
Không khen ngợi cũng chẳng nhắc nhở. Không hề có gì đặc biệt.
Tôn Lập đã quen rồi.
Ở thôn Liên Hoa Đài, gã không nổi bật, nhiều sự việc hay người khác đều vô tình bỏ qua gã.
Nhưng gã biết mình không tầm thường như người ta vẫn tưởng. So với đám trẻ con này, gã khác hẳn.
Rời học quán năm gian nhà tranh, gã thong thả trở về nhà.
Một đám bạn học bá vai bá cổ nhau: "Tam Tử, chiều nay làm gì?"
"Chán thật, phu tử bảo đọc “Dịch” kinh, thứ đó đọc thế nào cũng chẳng hiểu được, rốt cuộc là gì vậy?"
"Hắc hắc, hay là chiều nay đi bắt cá?"
"Không, bắt hôm qua rồi."
"Hay là đi trêu con gái Lý Quả Phụ?"
"Hắc hắc, được đấy..."
"Ha ha ha!"
Đấy đều là con cái phú hộ trong thôn, không phải lao động chân tay vất vả, kẻ cầm đầu là Điền Anh Đông, con trai của Điền thôn trưởng.
Điền Anh Đông thấy Tôn Lập đi cạnh đó thì mỉm cười quái dị gọi: "Lệ Lệ, trưa nay lại đi tiếp khách sao?"
Cả đám cười vang.
Tôn Lập biết chúng cười nhạo tên mình.
Gã là con cả, phụ thân đặt cho cái tên đó là hy vọng sau này gã có thể gánh vác gia tộc họ Tôn.
Không biết từ khi nào trong thôn đồn rằng Nghê Hồng Lâu ở huyện thành có một ca kỹ tên "Lệ Lệ", bọn Điền Anh Đông lấy làm thú vị, thường xuyên dùng cái tên này để trêu chọc Tôn Lập.
Tôn Lập chẳng thèm để tâm, bọn Điền Anh Đông tưởng rằng mình đắc thắng, cười nhạo một lúc rồi bỏ qua gã, tiếp tục đi.
Tôn Lập lắc đầu, khẽ nhăn mặt, nhớ đến một câu trong sách: ngơ ngơ ngác ngác, người tầm thường tự lấy làm vui.
Những hành vi mà chúng cho là thú vị ấy chưa bao giờ thực sự làm nhục được Tôn Lập. Chẳng khác nào khỉ nhe răng dọa dẫm con người, liệu con người có cảm thấy mình thất bại hay không?
Gã đọc sách từ bé, mười ba tuổi đang là lúc hình thành tư tưởng.
Đám thiếu niên phía trước vẫn cười đùa huyên náo, chợt một dải hỏa diễm đỏ rực lao nhanh từ trên không xuống. "Ầm" một tiếng, nổ vang ngay giữa đám đông.
"A..."
Vài tiếng kêu thảm thiết vang lên, có ba bốn thiếu niên ngã xuống, có đứa bị thương do sức nổ, có đứa cháy quần áo.
Điền Anh Đông cách xa hơn nên may mắn thoát được, sợ đến tái mét mặt mày. Ngây dại nhìn bạn bè bị thương mà không biết phải làm gì.
Hai người bị lửa thiêu, lăn lộn theo bản năng để dập lửa.
Hai người bị thương do sức nổ, một bị ở mặt, một ở tay, vết thương rất sâu, đau đớn rên rỉ.
Tôn Lập kinh hãi nhìn lên không trung, chợt tỉnh hồn, gào lớn: "Ch��y mau..."
"Vù, vù, vù..."
Từng đạo hỏa diễm đỏ rực xuyên qua không trung giáng xuống, viên nhỏ thì bằng nắm tay, viên to thì như đầu người.
Cả đám hồn xiêu phách lạc, rú to, đưa sách lên che đầu, chạy tán loạn.
Trên không trung trong veo, ba quả cầu lửa màu vàng đỏ khổng lồ từ từ rơi xuống, theo phương hướng thì rõ ràng là đang lao thẳng vào thôn Liên Hoa Đài!
Phần lớn hỏa cầu bao quanh ba quả lớn nhất kia rơi xuống đất trước.
"Vẫn thạch! Chạy mau!"
Cả thôn hỗn loạn, gặp phải thiên tai thế này, có ai trong cái sơn thôn nhỏ bé này mà giữ được bình tĩnh. Gà bay chó sủa, trẻ con khóc thét, đàn bà kêu gào, đàn ông gầm hét, tất cả hòa thành một cảnh hỗn loạn.
Tôn Lập kinh hãi nhìn ba viên hỏa diễm lưu tinh lớn nhất kia, lưu tinh kéo theo cái đuôi lửa dài, phía trước là vầng sáng lửa chói lòa, thể tích cực kỳ lớn, thậm chí gấp mấy lần lưu tinh lớn nhất mà Đại Tùy hoàng triều đã ghi lại trong lần thiên tai này.
Mỗi viên hỏa cầu khi giáng xuống, mặt đất đều rung chuyển, nhà cửa trong thôn cũng chao đảo theo.
Ai nấy hoảng hồn, biết rằng lưu tinh lớn thế này va xuống tất sẽ kéo theo hàng loạt tai họa khác, lại gần ngay tiểu sơn thôn này, họ không thể nào thoát khỏi.
Hoảng loạn rồi thì chỉ còn biết bó tay chờ chết. Ai nấy nhìn ba quả hỏa diễm lưu tinh to nhất giáng xuống, tuyệt vọng nhắm nghiền mắt lại.
Nhưng sau đó, trận động đất lớn như dự liệu không hề xảy ra, tiếng rít của lưu tinh lướt trên không cũng dần tắt lịm, ai nấy từ từ mở mắt, chỉ thấy ngọn núi phía sau thôn ngùn ngụt khói...
Ba quả hỏa diễm lưu tinh lặng lẽ giáng xuống, thậm chí mặt đất không hề rung chuyển chút nào. Thôn dân đang hoảng loạn nhìn nhau, không dám tin rằng tai họa đã qua đi dễ dàng đến thế, như thể không ai hiểu vì sao Diêm Vương Gia lại không bắt họ đi.
Trong núi rừng rực lửa, đừng nói đến việc cứu hỏa, ngay cả đến gần thôn dân cũng không dám, như chim sợ cành cong. Chợt có người chỉ vào đám khói đặc, kinh hãi hỏi: "Hình như có gì ở đó!"
Thôn dân vội đến xem, khói bốc lên ngùn ngụt nên không thể nhìn rõ nhưng dường như có thứ gì đó ở bên trong, hơn nữa v��a to lớn lại vừa hung ác!
Cái gì thế này?! Thôn dân run rẩy như cầy sấy.
...
Sang ngày thứ bảy, cơn mưa đột ngột đổ xuống mới dập tắt được lửa.
Từ lúc mưa bắt đầu rơi, thôn dân tụ tập lại, run rẩy nhìn về phía nơi lưu tinh đã rơi, tựa hồ đang chờ đợi lời phán xét định đoạt sinh mệnh của mình. Khói đặc từ từ tan đi, thứ ẩn chứa bên trong dần lộ diện.
Ba pho thạch tượng khổng lồ sừng sững đứng trong núi.
Nơi này tuy chỉ là ngoại vi núi La Mi nhưng núi non cũng cao mấy trăm trượng. Có điều, những đỉnh núi ấy chỉ cao đến gót chân thạch tượng.
Thạch tượng trông đều hung dữ, từ trên cao nhìn xuống, dường như khinh rẻ cả thế gian!
Thạch tượng bên trái có trăm mắt, bên phải có trăm tay, dường như pho tượng ở giữa là pho đứng đầu, nhưng pho này lại không có gì đặc biệt, trông quá đỗi bình thường, chỉ là cao hơn một chút.
"A!"
Thạch tượng to lớn hung ác như vậy, thôn dân đều thấy điềm chẳng lành, sắc mặt vô cùng khó coi. Điền thôn trưởng định báo tai nạn lên cấp trên, nhưng thôn Liên Hoa Đài không chịu tổn thất gì lớn, ông đành do dự rồi lắc đầu quan sát.
Nói ra cũng lạ, ba thạch tượng to lớn như thế nhưng chỉ ở thôn Liên Hoa Đài mới nhìn thấy, rời khỏi thôn là chỉ thấy mây khói.
Hiện tượng này khiến không ít thôn dân xì xào bàn tán, cho rằng trời cao đã giáng tai họa xuống thôn Liên Hoa Đài!
Không đầy mấy ngày sau, thôn dân tự lập hương án, giấy tiền, nến hương cung phụng ba sát thần. Ngày nào cũng có người đến vái lạy.
...
"A Lập, đến đây lạy một lạy cầu thạch thần tha tội cho gia đình ta, giữ cho cả nhà hưng vượng."
Tôn Lập bị mẫu thân kéo, miễn cưỡng quỳ xuống trước hương án. Nhưng gã luôn có một cảm giác khó tả về ba thạch tượng ấy.
Hương án đã đọng một lớp sáp nến dày, khói hương nến bốc lên nghi ngút. Qua làn khói, Tôn Lập chợt cảm giác được ngoài núi xa, thạch tượng ở giữa hình như đang nhìn gã!
Tôn Lập cười thầm cho rằng mình hoa mắt.
"Mau lạy đi, nhìn đệ đệ con đã lạy xong rồi kìa." Mẫu thân giục.
Nhị đệ Tôn Thuần rất nghe lời, thành kính quỳ vái, trán va xuống nền đá côm cốp. Tôn Lập hiếu thuận nói: "Mẹ, con lạy đây."
Gã cầm ba nén hương, cung kính vái ba vái, đứng dậy cắm hương vào bát.
Một giọng nói xa xăm vang lên ngay bên tai: "Đến đây..."
Một sát na sau đã vang vọng khắp núi non!
Tôn Lập dựng tóc gáy: "Hả?"
Gã nhìn quanh, mẫu thân đang nhắm mắt cầu khấn, đệ đệ Tôn Thuần đã chạy sang một bên, nghịch côn trùng trong bãi cỏ, lũ côn trùng dựng lông đủ màu lên thị uy.
Tôn Lập lấy làm lạ: mình nghe nhầm hả?
"Đến đây, đến đây..."
Tôn Lập giật mình: "Ai!?"
"Con sao lại sợ thế? Mau quỳ xuống tạ tội thạch thần, nếu thạch thần trách tội thì cả nhà sẽ không được yên lành đâu." Mẫu thân vội vàng kéo gã.
Tôn Lập đành làm theo. Mẫu thân lầm rầm khấn vái, toàn những lời xin thượng tiên thứ tội.
Rồi nghi thức cũng kết thúc, mẫu thân đứng lên, kéo Tôn Thuần, rồi gọi đứa con cả: "A Lập, về thôi, mẹ không về nấu cơm, cha con sẽ chết đói mất thôi."
Tôn Lập mỉm cười, đi theo. Được mười mấy bước, gã không nén được ngoái đầu nhìn lại. Giữa mây khói, rõ ràng thấy khóe môi thạch tượng ở giữa khẽ động.
"Đến đây..."
Giọng nói lại vọng tới, Tôn Lập kinh ngạc: "Mẹ, Nhị đệ, có thấy ai nói không?"
"Làm gì có ai nói đâu?" Tôn Thuần bĩu môi.
Mẫu thân cũng lắc đầu: "Con nói lung tung gì vậy? Chỉ có mẹ, làm gì có ai nói đâu?"
"Nhưng con nghe thấy tiếng người nói..."
Mẫu thân đặt tay lên trán gã: "Con bị ốm rồi sao?"
"Mẹ!" Tôn Lập gạt tay mẹ ra: "Con thấy môi thạch tượng khẽ động, đang nói chuyện với con mà..."
"Chát!" Trán Tôn Lập bị mẫu thân cốc nhẹ: "Thạch thần là đá, sao có thể mấp máy môi nói chuyện với con được? Không được nói lung tung, hàng xóm mà biết sẽ cho là con bị trúng tà."
Trúng tà! Lần trước có người trúng tà bị thiêu chết, thân nhân cũng bị ép phải rời thôn Liên Hoa Đài, lưu lạc tha hương. Thôn dân luôn sợ hãi những tai họa liên quan đến quỷ thần.
Tôn Lập rùng mình, rụt rè không dám nói nữa.
Đi được mấy dặm, gã lại ngoái nhìn. Mây trắng trên đỉnh đầu ba thạch tượng vẫn bất động. Gã cực kỳ nghi hoặc.
...
Mỗi sáng, trước khi phu tử giảng kinh thư, trẻ con lại lạy hình thánh nhân. Bức tranh hình thánh nhân treo trên tường học đường đã nhiều năm, nay đã ngả vàng. Tôn Lập nhìn mấy năm, không thể quen thuộc hơn được nữa.
Cung kính đứng dậy, trong mắt gã, bức tranh thánh nhân lại biến thành hình dáng thạch tượng, môi khẽ động, cất giọng sâu thẳm, xa vời: "Đến đây..."
Tôn Lập ngẩn người.
...
Gã không biết mình có trúng tà không, nhưng từ hôm nghe thấy tiếng nói của thạch tượng, dù ở đâu, làm gì gã cũng nghe thấy giọng nói đó gọi mình.
Giọng nói vang vọng khắp nơi đó dường như muốn khiến gã phát điên!
"Nếu trúng tà, thì để một mình ta gánh chịu, không liên lụy đến người nhà."
Tôn Lập ngồi cạnh giường, đi đến quyết định.
Gã lén mở cửa đi ra, chạy nhanh về phía hậu sơn. Trong màn đêm, thạch tượng trông càng thêm hung ác, đáng sợ. Tôn Lập không hiểu vì sao lại không thấy sợ, cứ lao nhanh về phía đó!
Từ khi thạch tượng rơi xuống đây, không ai dám tới gần vạt rừng này.
Trương Tam "lột da" nổi tiếng to gan trong thôn, một lần đánh cược ba hũ rượu lâu năm với người ta, nói rằng dám đến sờ thạch tượng, kết quả mới đi được nửa đường đã vỡ mật chạy về, ốm nặng nửa tháng, không dám nhắc gì đến những thứ đã thấy hôm đó.
Tôn Lập lớn lên trong núi, đôi chân đã được rèn luyện, nhưng chạy hết tốc độ cũng phải đến quá nửa đêm mới tới gần thạch tượng.
Gã đầm đìa mồ hôi, quần áo ướt nhẹp, tóc bết vào trán, dùng cả tay l���n chân mới bò lên được một đỉnh núi, không nhìn mà gào lớn với ba thạch tượng: "Ta đến đây!"
Thanh âm vang vọng, phảng phất như vô số sơn tiêu lệ quỷ cùng nhắc lại: "Ta đến đây..."
Chim rừng sợ hãi đập cánh, âm thanh phành phạch quái dị vang vọng.
Trong bóng tối, Tôn Lập nhìn rõ ba thạch tượng đang cúi nhìn mình!
Thạch tượng trăm mắt bên trái khẽ lắc đầu, mỗi con mắt đều nhìn gã một lần.
Bị nhìn vào, đầu óc Tôn Lập kêu ong ong, người lảo đảo, mềm nhũn ngã xuống!
...
Tôn Lập cảm thấy giấc ngủ đó không ngon, tỉnh lại còn thấy mê man. Trong giấc mơ có người liên tục nói gì đó...
"Thiên địa lưỡng nghi, âm dương tương hóa... Chưởng ép thiên địa, mắt trấn nhiếp âm dương!"
"Cửu Trọng Cực Pháp, Tiên Ma đầy trời, Diệt Tính Vô Tưởng, lay núi dốc biển. Dù Đại Đạo vô cùng, ta có nhất niệm tùy tâm. Con đường chinh phục dằng dặc, không thấy cổ nhân, chỉ có mình ta bước tới..."
"Dung Nhân tự nhiễu, Phàm Nhân ngưng luyện, Đạo Nhân điều nhiếp, Hiền Nhân hợp chân, Chân Nhân thủ thần, Chí Nhân tụ thần, Thánh Nhân nhiếp không, Tiên Nhân vô ngại..."
"Thiên địa bất nhân, coi vạn vật như cỏ rác. Cỏ rác nghịch thiên, nghịch tu đoạt mệnh thành tiên!"
"Đại Đạo Tam Thiên Trọng, thế nhân đều coi đạo là cánh cửa lên cõi tiên, ta tự mở đường riêng, mệnh không ở trong Ngũ Hành, hồn không ở Lục Đạo!"
"..."
Âm thanh hỗn loạn hòa vào nhau, gã cơ bản chưa từng nghe thấy bao giờ.
Đáng hận nhất là không chỉ có một giọng nói mà là ít nhất hai giọng đang tranh cãi. Còn có cảm giác: có thêm kẻ thứ ba. Chỉ là người thứ ba không hề mở miệng, không rõ vì sao.
Thỉnh thoảng có những hình ảnh thoáng qua, giữa hư không, mắt của Bách Nhãn Cự Nhân rực lên vô số quang mang, nhìn qua khiến từng vì sao rơi rụng!
Lại có Bách Tí Cự Nhân, chân ấn vào vô cùng hư vô, mỗi tay đỡ một dải tinh hà!
Người thứ ba như hư như ảo, cố định cả vũ trụ càn khôn...
Hỗn loạn vô cùng chứ không hề thanh tịnh!
Gã ngồi dậy lắc lắc đầu, tỉnh táo một lúc rồi nhìn ra cửa sổ, đã gần trưa rồi.
Tôn Lập chợt rùng mình: chẳng phải gã đang ở trong núi sao, thấy ba thạch tượng rồi ngất đi, sao lại tỉnh dậy trên giường?
Gã đứng phắt dậy, khóe mắt có thứ gì đó thoáng qua. Ngoái nhìn thì ngẩn ngơ: trên cái bàn sứt sẹo cạnh giường có ba thạch nhân nhỏ xíu.
Thạch nhân chỉ cỡ nắm tay, trông có phần thô thiển nhưng chính là ba thạch tượng ở hậu sơn sau thôn!
Tượng bên trái có Bách Tí, bên phải có Bách Nhãn, pho ở giữa thì cực kỳ bình thường.
Chỉ là nhỏ hơn không biết bao nhiêu lần.
Chợt bên ngoài có tiếng hô hoán kinh hãi: "Thạch tượng, thạch tượng không còn nữa! Thạch tượng không còn nữa..."
Tiếng người xôn xao dần, ai nấy bàn luận việc thạch tượng hung thần sát sao lại biến mất vô ảnh vô tung sau một đêm. Đủ kiểu đồn đoán.
Tôn Lập nhìn ba thạch nhân nhỏ xíu kia, không dám tin: "Chính là chúng sao?!"
Dù phải hay không, chàng cũng không dám cho ai biết về ba tiểu thạch nhân, càng không dám nói về việc đêm qua. Huống chi, chàng còn không hiểu sao mình về được.
Gã vội thu ba tiểu thạch nhân lại, mở cửa ra ngoài.
"Cha, mẹ."
Đang tiết nông nhàn, phụ mẫu chàng không rời nhà. Thấy chàng là cả hai mỉm cười. Mẫu thân nghe bên ngoài có tiếng ồn ào thì liếc nhìn cha Tôn Lập, thấy lão Tôn không tỏ vẻ gì thì bà liền dừng việc: "Thạch tượng không còn nữa sao? Sao lại thế, đương gia, thiếp ra ngoài nghe ngóng..."
Phụ thân Tôn Lập đương nhiên biết tính vợ, chỉ cười mà không nói gì. Mẫu thân chàng đã bước nhanh ra.
Tôn Lập do dự một lát rồi quyết định không cho phụ mẫu và đệ đệ biết về tiểu thạch nhân – cả nhà người "trúng tà" trước đó bị đối xử bi thảm khiến chàng chột dạ, quyết tâm: nếu trúng tà thì một mình chàng chịu, tuyệt đối không liên lụy đến người nhà.
...
Năm Thiên Thuận thứ hai triều Đại Tùy, Tôn Lập đã mười lăm tuổi nhưng chưa thành thân.
Nhà gã cũng có của ăn của để tại thôn Liên Hoa Đài, chàng trông cũng sáng sủa, không có tiếng xấu gì nhưng hôn sự không lần nào thành, đối phương có đủ lý do khiến cha mẹ chàng không nói gì được.
Phụ mẫu chàng dần sốt ruột, Tôn Lập vẫn như thường. Gã rất đồng ý với câu từ chối của bà mối: duyên phận chưa tới.
Gã thấy như có th��� gì đó đang đợi mình, ba kẻ trong đầu liên tục tranh cãi.
Vẫn là hai người cũ tranh cãi nhưng Tôn Lập cảm nhận được người thứ ba tồn tại, người đó trầm ổn như thần sơn hồng hoang, không thể lay động.
Hai người kia tranh cãi rất lớn, như tiếng sấm vang.
Nửa năm đầu, chúng còn chỉ cãi nhau khi chàng ngủ, sau đó thì bất kể lúc nào cũng cãi. Có lúc gã đang uống nước thì nghẹn họng, nước chảy ngược lên tận mũi...
Nhưng cứ liên tục nghe thì chàng dần hiểu rằng họ đang tranh luận về phương pháp "Tu hành" hư vô phiêu diêu.
Theo lời họ, thế giới này có một nhóm người là "tu sĩ", phân chia người trong cả thế giới thành các đẳng cấp.
Thông thường thì không đạt đến "Phàm Nhân", cả đời ngơ ngơ ngác ngác, đến rồi rời thế giới này trong tình trạng mù mờ, chẳng hiểu được gì. Người như thế chỉ là "Dung Nhân".
Trên "Dung Nhân" mới là "Phàm Nhân".
Tập luyện võ nghệ, căn cốt cứng cáp, đạt đến đỉnh cao, được tôn xưng "Thiên hạ đệ nhất" cũng chỉ miễn cưỡng đạt đến cảnh giới "Phàm Nhân".
Tu sĩ chỉ cần tu luy���n giản đơn nhất là đạt tới cảnh giới "Phàm Nhân".
Trên Phàm Nhân còn sáu đại cảnh giới: Đạo Nhân, Hiền Nhân, Chân Nhân, Chí Nhân, Thánh Nhân, Tiên Nhân. Mọi tu sĩ đều nỗ lực vì mục tiêu thành Tiên Nhân.
Nhưng không phải ai cũng có tư cách tu luyện, tựa hồ cần một yêu cầu hà khắc nào đó, nhưng là yêu cầu gì thì Tôn Lập không biết.
Tôn Lập bị tiếng cãi nhau giày vò suốt hai năm cũng không hiểu làm cách nào để tu luyện.
Ích lợi duy nhất là khi gã thấy thứ gì đó, nếu quý giá một chút là có tiếng nói nhắc nhở.
Hai năm nay, gã liên tục vào sâu trong núi La Mi. Thi thoảng thấy thảo dược trân quý thì được giọng nói nhắc nhở, lại hái về cho phụ thân mang bán. Thu hoạch không tệ, nhờ thế gia đình họ Tôn xây được nhà mới.
Phụ thân gã rất tự hào, thường khoe khoang về con với người ngoài.
Trừ thảo dược, trong núi còn đá, sừng thú, xương thú cổ quái. Có lúc giọng nói đó cho chàng biết danh xưng, công hiệu nhưng chàng không hiểu. Có điều vẫn thu lại. Những thứ đó không bán được, chàng lấy một cái túi cho vào, coi là đồ chơi.
Dù phụ thân chàng cố khoe thế nào, Tôn Lập vẫn là thiếu niên dễ bị mọi người bỏ qua như hai năm trước.
Vì trong hai năm này, một thiếu niên khác của Liên Hoa Đài quật khởi như sao băng chói rực!
Là con trai của Điền thôn trưởng: Điền Anh Đông.
Điền Anh Đông cũng mười lăm tuổi, chưa thành thân, nhưng Điền gia cự tuyệt ít nhất hai mươi vụ mai mối.
Điền Anh Đông vốn nghịch ngợm, sau khi ba thạch tượng rơi xuống hậu sơn thì thần bí thất tung rồi như được khai khiếu, nhìn qua là không quên. Chỉ trong một tháng đã thuộc hết Tứ Thư Ngũ Kinh, thậm chí cả những sách vở lạ lùng cũng nhớ được quá nửa. Phu tử vui mừng, dạy dỗ được một đệ tử như thế thì ông ta cho rằng không sống uổng kiếp này!
Sau đó Điền Anh Đông biểu hiện càng kinh người, dần nổi tiếng tại địa khu La Mi Sơn vốn văn phong hưng thịnh. Các thư sinh bàn về tài tử trẻ tuổi đều xếp y đứng đầu. Thậm chí không ít đại nho Dự Châu cũng cho rằng, rèn luyện thêm vài năm, Điền Anh Đông đủ thực lực bẻ cành quế ở kỳ thi điện (người đỗ đầu kỳ thi trạng nguyên sẽ được hoàng đế vời vào điện bẻ cành quế - ND)!
Người ngoài không biết rằng Điền Anh Đông không chỉ văn tài hơn người mà còn dũng võ phi phàm. Một tay nhấc được cục đá ba trăm cân. Mùa đông năm ngoái, y cùng huyện lệnh tiểu thư mộ danh mà tới, đi dạo trong núi, gặp một con hổ đói, y tay không giết được mãnh hổ khiến huyện lệnh tiểu thư xiêu lòng.
Điền thôn trưởng mừng rỡ khôn xiết, con trai văn võ song toàn, tất nhiên sẽ rạng danh dòng tộc. Ông ta muốn con trai an tâm học nghiệp, việc thành thân phải để thi cử xong đã, biết đâu con trai đạt cả văn võ song trạng nguyên, được thiên tử ban cho hôn sự!
Có Điền Anh Đông nổi bật như vậy, Tôn Lập càng thêm lép vế.
Dù cha chàng cố khoe thế nào, trong mắt người khác, Tôn Lập vẫn chỉ là một hậu sinh tầm thường.
Bản dịch này là tài sản trí tuệ của Truyen.free, không được sao chép dưới mọi hình thức.