Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Giới Vĩnh Tiên - Chương 173:

Sau bốn canh giờ, Chung Lâm mệt mỏi thở phào: "Thật là một công pháp tuyệt diệu! Quả nhiên là công pháp nghịch thiên, uyên thâm khó lường!"

Y lại cười, tràn đầy cảm kích: "Ta nợ ngươi càng lúc càng nhiều."

Tôn Lập xua tay: "Có những món ân tình cần phải trả, khó trả nhất chính là chúng. Lại có nh���ng món không cần phải trả."

Chung Lâm vui vẻ: "Những người nói ân tình là món nợ khó trả nhất, khó gánh nhất, hình như đâu có giải thích như vậy?"

Tôn Lập vuốt mũi: "Thôi cứ thế đi."

Tôn Lập đưa tay vào không gian trữ vật, lấy ra hơn mười viên yêu tâm.

Tại tầng thứ hai Liệt Hỏa cốc, gã đã thu hoạch được mấy trăm viên yêu tâm, nên lấy ra mười viên cũng chẳng thấm vào đâu. Gã không phải keo kiệt, mà mười viên yêu tâm này đã đủ giúp Chung Lâm tăng liền hai cấp, hơn nữa, dùng quá nhiều chưa chắc đã là điều hay.

"Ngươi hãy dùng những viên yêu tâm này, nếu hết cứ nói với ta, ta vẫn còn." Chung Lâm ngây người, sau đó e ngại đáp: "Làm sao có thể được? Ngươi đã ban cho công pháp, giờ lại cả yêu tâm, ta..."

Tôn Lập xua tay: "Đừng nói vậy, đây là Tố Bão sơn, ngươi tìm được thứ gì có tinh huyết thịnh vượng ở đây chứ? Chẳng lẽ là đồng môn của ngươi?"

Gã nói đùa, Chung Lâm cũng bật cười, sau đó nghiến răng cất yêu tâm đi: "Được, là ta cố chấp. Sau này ta cũng sẽ như Giang Sĩ Ngọc, kiên quyết không khách khí nữa."

Tôn Lập cười ha hả: "Đúng rồi, cứ thoải mái đi, ha ha ha!"

Các đệ tử muốn kết thân với gã càng thêm ấm ức. Trước kia gã bế quan không gặp khách, thì còn có Chung Lâm tiếp đãi. Ai cũng biết Chung Lâm có quan hệ tốt với gã, vẫn còn có thể liên hệ được.

Mấy hôm nay, cửa phòng Chung Lâm cũng dán một mảnh giấy vàng viết: Bế quan, xin thứ lỗi.

Nếu Giang Sĩ Ngọc còn ở đó, chắc chắn sẽ chỉ trích Chung Lâm.

Có được "Thiên Táng Minh Ý Đạo", Chung Lâm phải bế quan khổ tu. Đây không chỉ liên quan đến cảnh giới mà còn là sinh tử, sao y dám lơ là?

Mọi bản quyền nội dung thuộc về Truyen.Free, xin đừng sao chép dưới mọi hình thức.

"Phù..."

Trong bóng tối, một hơi thở được phun ra.

Hơi thở nồng đậm hỏa chi lực, tạo thành một luồng khí đỏ chói.

Phùng Trung mở mắt, đôi con ngươi lóe sáng trong bóng tối, y cúi nhìn hai tay mình... bỗng trở nên to gấp đôi so với trước!

Huyết quản nổi rõ như những con giun dưới da, kinh mạch rộng gấp ba lần, linh nguyên có thể vận chuyển với tốc độ gấp ba lần, theo bất cứ nơi nào tâm niệm y chỉ dẫn!

Phùng Trung hít sâu, các loại năng lượng chảy vào thể nội, hòa vào đan điền. Ngoại hình y khôi phục như cũ.

Y cười mãn ý, Phàm Nhân Cảnh tầng thứ tư!

Y không ngờ mình nhập môn sáu tháng đã đột phá đến Phàm Nhân Cảnh tầng thứ tư.

Đông Phương Phù gầy yếu đi nhiều vì chuyện của Giang Sĩ Ngọc, không còn chú tâm tu hành trận pháp, khiến sư tôn Vọng Thắng bất mãn. Phùng Trung nhân cơ hội này mà chiếm được thiện cảm của sư phụ.

Phùng Trung gần đây xuân phong đắc ý!

Tính ra, từ lúc y phát hiện ra ban thờ thần bí và có được linh đơn cho đến khi đạt tới Phàm Nhân Cảnh tầng thứ tư, tốc độ này còn nhanh hơn cả Tôn Lập.

Phùng Trung cười lạnh: Tôn Lập ư? Có là gì đâu! Chắc chắn y sẽ bị mình giẫm đạp dưới chân.

Tất cả quyền lợi thuộc về nền tảng đọc truyện truyen.free, không cho phép tái bản.

Hậu sơn Tố Bão sơn có mấy chục động phủ. Động phủ của Sùng Ngọc tuy mới lập nhưng trông khá khí thế.

Cổng lầu được chế tác từ Thọ sơn thanh ngọc, hai cánh cửa màu đỏ rực làm từ Thiên niên kim ti nam mộc, ngay cả vòng kéo cửa và đinh tán cũng đều bằng vàng.

Bước qua cổng là một chiếu bích hoàn chỉnh được chế tác từ Hoàng long ngọc. Hoàng long ngọc có khoáng vật thiên nhiên hòa lẫn, trông như cỏ nước lay động, trân quý vô cùng. Tấm chiếu bích này ngay cả Thiên tử Đại Tùy thấy cũng phải thèm muốn.

Đi vòng qua chiếu bích là một khoảng sân rộng, hai bên là sương phòng ngăn nắp, chính đường có một tấm biển đen mạ vàng khắc ba chữ Sấu Ngọc Trai.

Sùng Mạch thầm bĩu môi, nhìn thấy tấm biển liền thầm mắng: Ái nam ái nữ.

Sùng Ngọc lại cực kỳ đắc ý với tấm biển đó.

Sùng Ngọc đã đợi sẵn. Tuy cùng là đệ tử hệ Sùng, nhưng thân phận, địa vị, tu vi của Sùng Mạch còn kém xa, nên việc Sùng Ngọc đợi sẵn cũng coi như đã nể trọng y.

"Sư đệ ngồi đi."

Sùng Mạch không thích Sùng Ngọc, nhưng buộc phải hợp tác. Y bước vào chính đường, chắp tay hành lễ: "Để sư huynh đợi lâu rồi."

Sùng Ngọc có hai đồng tử hầu hạ, ngoan ngoãn dâng trà rồi lui ra.

Sau khi đồng tử lui xuống, Sùng Ngọc giơ chén trà lên: "Sư đệ, hãy nếm thử Kim Phong Thúy Chi mà sư tôn đã ban cho xem."

Sùng Mạch không có ý định uống trà, nhưng vẫn nhấp một ngụm, khen ngợi vài câu xã giao rồi đi vào chính đề: "Sư huynh, mấy hôm nay đệ âm thầm chú ý, Tôn Lập vẫn luôn tu luyện trong nhà, không tìm được lý do gì để ra tay."

Sùng Ngọc nhíu mày: "Sư tôn sắp sửa đưa ta đi Thiên Đô Thần Điện. Khi ta đi thì việc này phải gác lại, đợi lúc về sẽ luận công ban thưởng. Tôn Lập phát hiện Long Hình Ngọc Thược là một công lớn, lúc đó muốn trị tội y cũng sẽ khó khăn."

Y lén nhìn Sùng Mạch, quả nhiên thấy y đầy phẫn hận.

Sùng Ngọc cười hỏi: "Sư đệ định thế nào?"

Sùng Mạch kỳ thực đã nghĩ trước, Sùng Ngọc hỏi thì y giả vờ suy nghĩ một chút: "Sư huynh, nghe nói sư huynh hiện đang nắm quyền phân phối công việc cho các đệ tử trong môn phái?"

Sùng Ngọc thản nhiên: "Chính xác là vậy, sư đệ hỏi thế làm gì?"

Sùng Mạch giọng điệu hờ hững: "Không bằng ngày mai sư huynh sắp xếp cho Tôn Lập xuất sơn? Để y chết ở bên ngoài?"

Sùng Ngọc nhìn y: "Cũng được, gần đây có mấy việc cần người làm..."

Sùng Mạch tiếp lời: "Chỉ là, lúc Tôn Lập xảy ra chuyện, đệ sẽ ở cạnh sư huynh."

Sùng Ngọc hơi biến sắc nhưng rồi lại trở lại bình thường, giọng điệu hờ hững nói: "Tất nhiên, ngày đó ta cùng sư đệ sẽ uống trà đàm đạo."

Sùng Mạch gật đầu, định cáo từ ra về, Sùng Ngọc chợt lấy ra hộp ngọc trắng xanh: "Sư đệ hãy cất thứ này đi, ta đã tốn không ít công sức mới có được linh đan thần diệu này, trong vòng hai canh giờ có thể tăng một đại cảnh giới!"

Sùng Mạch nhíu mày: "Đại cảnh giới?"

Sùng Ngọc cười ha hả: "Tức là từ Đạo Nhân Cảnh trực tiếp đạt tới Hiền Nhân Cảnh!"

Sùng Mạch rùng mình, trên đời lại có đan dược nghịch thiên đến thế sao?!

"Hậu quả thế nào?"

"Hậu quả ư? Sau hai canh giờ sẽ mất đi một tiểu cảnh giới."

Sùng Mạch suy nghĩ trong chốc lát, sau đó cất hộp ngọc vào tay áo: "Đa tạ sư huynh, sư đệ cáo từ."

Sùng Ngọc cười: "Sư đệ cứ thong thả, ngày mai ta sẽ pha trà đợi."

Sùng Mạch rời khỏi Sấu Ngọc Trai, thầm cười lạnh: Coi thường ta sao? Tưởng ta không thu thập nổi đệ tử như Tôn Lập à? Hừ, chắc các ngươi không biết ta còn có bí mật kia?

Chỉ là linh đan mà Sùng Ngọc đưa cho tuy phải trả cái giá đắt, nhưng công dụng kinh người, coi như một thu hoạch bất ngờ. Dù không dùng tới, nhưng tương lai có thể cứu mạng, nên y cũng vui mừng.

Truyen.Free giữ bản quyền duy nhất cho tác phẩm này.

Trời tảng sáng, tinh lực chu thiên từ từ rút đi, Tôn Lập hít sâu một hơi, kết thúc thổ nạp, mở mắt.

Linh nguyên vốn sôi trào trong cơ thể đã bình tĩnh lại, mang theo chút tiếc nuối.

Vốn tưởng tối qua có thể đột phá Phàm Nhân Cảnh tầng thứ sáu, thậm chí gã đã dốc hết mọi thứ nhưng chỉ còn thiếu một chút nữa là thành công.

Vẫn theo thói quen, gã ra ngoài tắm rửa xong, thay y phục sạch sẽ. Lúc này bên ngoài có người hỏi: "Tôn Lập sư đệ có ở nhà không?"

Tôn Lập đi ra, đó là một trong các đệ tử của Huyền Vũ Đại Điện.

Vì từng thư���ng đến đó, gã khách khí chắp tay: "Sư huynh đến có chuyện gì?"

Đệ tử đó cười ha hả, đưa ngọc bài và nhẫn trữ vật cho Tôn Lập: "Tôn Lập, môn phái sắp có việc quan trọng, cần mua một số thứ. Nghe nói sư đệ rất quen thuộc với Qua Lam phường thị, nên bề trên muốn sư đệ đi mua sắm."

Sau vụ Giang Sĩ Ngọc yêu hóa lần đầu tiên, việc Tôn Lập thường đến Qua Lam phường thị đã bị bại lộ, nhưng chỉ có vài người như chưởng giáo Vọng Hư biết được. Tại sao lại đột nhiên dùng cớ này để sai gã đi?

Truyen.Free nắm giữ toàn bộ bản quyền đối với bản dịch này, mọi hành vi sao chép đều không được phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free