(Đã dịch) Vạn Giới Vĩnh Tiên - Chương 172:
Tôn Lập điều khiển Tử Cực Thiên Hỏa, suốt sáu ngày đêm liên tục, mấy bận suýt hỏng, mới cực kỳ cẩn trọng luyện chế thành công linh đan.
Đan dược vừa thành, La Hoàn bất mãn: "Ít nhất có thể luyện thành ba mươi sáu viên, nhưng ngươi lại mấy lần sai sót, thành ra chỉ có hai mươi bốn viên. Tuy nguyên liệu không quý giá, song bản tọa dạy ngươi lâu đến vậy mà vẫn..."
Tôn Lập quyết định giả vờ lơ đi tất cả: "Dù gì lão nhân gia cũng chẳng có đệ tử nào khác, tiểu tử ta là thế đấy, lão nhân gia làm gì được ta?"
La Hoàn: "..."
Võ Diệu cười ha hả: "Ha ha ha, đồ ẻo lả, ngươi phải nhẹ nhàng khuyên nhủ như sư nương ấy, chứ nghiêm mặt dạy dỗ không phải sở trường của ngươi đâu. Thế nào, bực mình hả?"
La Hoàn phụ họa: "Phải lắm, lải nhải mới là sở trường của đồ mỏ nhọn."
Võ Diệu: "..."
Mẻ Vinh Tâm Đan này được hai mươi bốn viên, cộng thêm Địa Hoàn Đan trước đây, Tôn Lập đã đủ để xung kích Phàm Nhân Cảnh đệ lục trọng.
Hắn chuẩn bị xong xuôi, chỉ đợi thời khắc cuối cùng.
Hắn đợi liền hai ngày.
Sáng hôm đó, trời vừa hửng sáng, hắn bị tiếng gõ cửa dồn dập đánh thức.
Hắn uể oải ngáp một cái, Chung Lâm đứng bên ngoài với vẻ mặt nhăn nhó.
Tôn Lập định cất lời, Chung Lâm đã hoảng hốt chỉ vào Hỏa Khôi Hồn Tinh: "Mau lên, ta không trấn áp được nữa..."
Tôn Lập cả kinh, vươn tay xuyên qua "thân thể" y, nắm lấy Hỏa Khôi Hồn Tinh, Linh nguyên cuồn cuộn tuôn ra.
Trong Hỏa Khôi Hồn Tinh, sát lục chi khí hung hãn cùng một dải ý thức tàn nhẫn khát máu đang ép ý thức của Chung Lâm vào một góc, không khác nào ngọn nến trước gió, sắp tắt lịm!
Linh nguyên của hắn đến từ Chu Thiên Tinh Lực, hùng hậu vô cùng. Chung Lâm được hắn giúp đỡ, nhanh chóng bức lùi ý thức hung tàn kia.
"Phù...", y thở phào nhẹ nhõm: "May quá!"
Tôn Lập nghi hoặc hỏi: "Thật ra là sao vậy?"
Chung Lâm cười khổ: "Cũng như bệnh mãn tính, cứ một thời gian lại phát tác. Chỉ là gần đây tần suất dày hơn, mỗi lần lại một mãnh liệt hơn. Tối qua ta tưởng mình đã qua được, không ngờ sáng nay nó lại mạnh hơn khiến ta suýt không chống nổi..."
Tôn Lập nhớ đến đạo hồng quang quỷ dị trong đêm hắn luyện thành trận kỳ.
Hỏa Khôi Hồn Tinh là thứ Tôn Lập lấy được tại Đại Lương Thành, cho Chung Lâm làm nơi "dung thân", tổ phụ Chung Mộc Hà đã ra tay tẩy luyện, xóa bỏ Hỏa Khôi Âm Hồn hoàn toàn.
Hỏa Khôi Hồn Tinh là tinh hoa của Hỏa Khôi, khí tức khát máu đã cắm rễ sâu, Chung Mộc Hà cũng không thể gột sạch.
Hỏa Khôi Âm Hồn từ từ trọng sinh, Chung Lâm phát hi��n ra thì cũng không để ý nhiều, trấn áp dễ dàng.
Lúc đó Hỏa Khôi Âm Hồn vô cùng nhỏ yếu, không phải đối thủ của y.
Nhưng Hỏa Khôi Âm Hồn quen thuộc hồn tinh hơn y, nên âm hồn càng lúc càng mạnh.
Cũng may thực lực của Chung Lâm cũng càng lúc càng tăng.
Gần đây, Chung Lâm vì vấn đề công pháp mà khi đ���t Phàm Nhân Cảnh đệ tam trọng thì tiến bộ rất khó khăn. Hỏa Khôi Âm Hồn liên tục mạnh lên, y không áp chế nổi nữa.
Tính y không thích làm phiền người khác, cứ âm thầm chống chọi một mình. Định nói với Tôn Lập thì vướng chuyến đi Liệt Hỏa Cốc, đến tận bây giờ mới suýt gặp nguy hiểm.
Chung Lâm kể rõ ràng mọi chuyện, Tôn Lập thầm kinh hãi: Chung Lâm suýt bị tiêu diệt!
Hắn lo lắng nói: "Đừng cuống, để ta nghĩ cách."
Thực tế, hắn đang thương nghị với Võ Diệu và La Hoàn.
Tôn Lập không cần hỏi, La Hoàn đã lên tiếng nói: "Chung Lâm là Âm Thần chi thể, không có nhục thân. Nhưng y tu luyện vẫn trải qua đủ kiếp nạn. Khác với tu sĩ có nhục thân, kiếp nạn của y đều từ linh thể mà ra. Nói đơn giản hơn thì chính là ma do tâm sinh. Hỏa Khôi Âm Thần tuy đã bị diệt, nhưng Chung Lâm sống trong đó lại vô tình tạo cho nó cơ hội trọng sinh. Nếu y mạnh mẽ, Âm Thần như lửa, Hỏa Khôi Âm Thần sẽ không có cơ hội. Nhưng vì công pháp mà y tiến bộ càng lúc càng chậm, Hỏa Khôi Âm Thần thấy cơ hội, tất nhiên sẽ phải chộp lấy."
Tôn Lập hiểu ra: "Tức là, quan trọng vẫn ở công pháp của Chung Lâm."
Chung Lâm là Âm Thần tu chân, dù Chung Mộc Hà cũng không thể giúp được nhiều, nên mới để y theo Tôn Lập. Chung Mộc Hà nhận ra hắn là phúc tướng sớm hơn Vọng Hư rất nhiều, theo hắn thì cơ duyên của Chung Lâm có lẽ sẽ tới.
Công pháp trọng yếu thế nào không cần phải nhắc lại kỹ càng, công pháp cấp thấp không thể đạt tới đại đạo.
Chung Lâm cần công pháp tu luyện Âm Thần, nhưng công pháp cao cấp thông thường đã hiếm có, nói gì đến công pháp dành riêng cho Âm Thần.
Tôn Lập lo lắng, đành mặt dày khẩn cầu: "Lưỡng vị lão tổ, có công pháp thích hợp nào, xin ban cho một bộ?"
Cả hai không tình nguyện lắm, một chốc sau, La Hoàn mới hỏi: "Công pháp ngươi cho Giang Sĩ Ngọc và Tô Tiểu Mai đều có lai lịch xuất xứ rõ ràng, nếu cho Chung Lâm thì giải thích thế nào?"
Giải thích không rõ sẽ để lộ tung tích của bọn La Hoàn.
Tuy nhiên, khả năng này gần như bằng không.
Tôn Lập nói: "Tiểu tử ta sẽ nói là tìm được ở tầng thứ ba Liệt Hỏa Cốc."
La Hoàn và Võ Diệu thoáng suy nghĩ, tầng thứ ba Liệt Hỏa Cốc thì Tôn Lập tự mình đi xuống, Lục Bạt Đỉnh và Triệu Thục Nhã không có mặt, không sợ bị đối chất.
"Được." La Hoàn miễn cưỡng đáp ứng: "Nhưng còn một khó khăn nữa, bộ Âm Thần công pháp này khác hẳn, có thể là chính cũng có thể là tà. Ngươi nói rõ với Chung Lâm xem y có nguyện ý tu luyện không."
La Hoàn giảng giải "Thiên Táng Minh Ý Đạo" cho Tôn Lập.
Chung Lâm đợi một lúc, thấy Tôn Lập ngẩng đầu lên, nét mặt có phần do dự.
"Sao vậy?" Chung Lâm hiếu kỳ hỏi. Y không hiểu Tôn Lập đang cân nhắc điều gì, y là hồn tu, Tôn Lập có nhục thân, dù muốn giúp cũng không thể trực tiếp.
Tôn Lập nhìn y với ánh mắt phức tạp, rồi thở dài: "Chung Lâm, chuyến đi Liệt Hỏa Cốc này, ta đã kể cho ngươi rồi."
"Đúng vậy, sao vậy?"
"Có một chuyện ta chưa kể, vào tầng thứ ba, ta gặp một thi hài, trong trữ vật giới chỉ có pháp môn tu luyện Âm Thần."
Mắt Chung Lâm sáng lên.
Tuy mắt y không có bất kỳ ý nghĩa nào khác, nhưng Tôn Lập vẫn quyết định giải thích, có khi một vết nứt nhỏ sẽ khiến tình cảm b��n chắc tan rã.
"Ta không cho ngươi biết vì muốn tìm thứ khác tốt hơn, nhưng không ngờ tình huống đã nghiêm trọng đến mức này. Để ta nói rõ thêm, ngươi xem có nên tu luyện không."
Chung Lâm thở dốc, cố nén ham muốn để bình tĩnh lại: "Ngươi nói đi."
Y biết Tôn Lập nói thế tất nhiên có nguyên nhân.
Tôn Lập thầm khen, điệt tôn của Chung Mộc Hà kỳ thực rất có tiền đồ, nếu không gặp nạn ở Đại Lương Thành thì đâu đến nỗi thế này?
"Bộ công pháp đó là "Thiên Táng Minh Ý Đạo", có thể là chính đạo hoặc tà đạo. Đi theo một lối riêng, đó là gom hết tế phẩm tinh huyết thịnh vượng, luyện hóa để tăng cường Âm Thần."
Chung Lâm hiểu ngay.
Nói trắng ra, Âm Thần cần dương khí.
Không ít Âm Hồn đạt tới cấp bậc Âm Thần, bước vào ma đạo là không từ thủ đoạn để hút dương khí. Vì thế, dân gian truyền thuyết mới có nhiều chuyện về nữ quỷ như thế.
"Thiên Táng Minh Ý Đạo" hiển nhiên càng cao cấp, yêu cầu không phải dương khí mà là tinh huyết.
Nếu Âm Thần của y có năng lượng như hỏa diễm thì Hỏa Khôi Âm Thần không dám giở trò, nguy cơ tự nhiên sẽ hóa giải.
Đúng như Tôn Lập nói, công pháp này có thể là chính, có thể là tà.
Vì tinh huyết có thể đến từ Yêu Tộc, Yêu Thú, thậm chí Dã Thú, hoặc... Tu Sĩ!
Tôn Lập thấy y đã hiểu rõ, liền thận trọng nói: "Kỳ thực ta có thể giúp ngươi tạm thời áp chế Hỏa Khôi Âm Thần, đã tìm được bộ công pháp này thì cũng sẽ tìm được bộ khác."
Chung Lâm cúi đầu trầm ngâm một chốc, sau đó ngẩng đầu hỏi: "Tôn Lập, bộ "Thiên Táng Minh Ý Đạo" này thuộc đẳng cấp nào?"
Tôn Lập tính toán nói: "Ít nhất cũng là Thiên Vị công pháp."
Chung Lâm cảm thán: "Thiên Vị công pháp, có thể thẳng tới Đại Đạo."
Tôn Lập mấp máy môi nhưng không nói gì.
Chung Lâm thở dài, chợt nghiêm túc hành lễ: "Đa tạ!"
Tôn Lập hơi bất lực. Tu chân Đại Đạo lấy đâu ra lắm lựa chọn? Thường thì có một lựa chọn đã là may mắn lắm rồi, con đường của Chung Lâm hiển nhiên còn hẹp hơn nhiều.
Việc này không liên quan đến tư chất, gia cảnh. Tu hành vốn là nghịch thiên, ông trời đời nào cho phép?
Chung Lâm quyết định nắm lấy cơ hội này, Tôn Lập hiểu thấu.
Hắn gật đầu: "Đó là lựa chọn của ngươi."
Chung Lâm cảm thán: "Ta đã hiểu cảm thụ của Giang Sĩ Ngọc và Tô Tiểu Mai..."
Tôn Lập lại gật đầu, truyền thụ "Thiên Táng Minh Ý Đạo".
Chung Lâm ghi nhớ xong liền xếp bằng lĩnh ngộ, Tôn Lập hộ pháp. Bản dịch này là một phần của công sức truyen.free, không được sao chép khi chưa có sự cho phép.