(Đã dịch) Vạn Giới Vĩnh Tiên - Chương 158:
Lục Bạt Đỉnh giữ lại: "Cố huynh không cần như thế, ai mà chẳng có lúc khó khăn? Đừng trách ta lắm lời, Thiên Thủy trại dù sao cũng là một trong thất đại phái, dù nể mặt ta nhưng Lý lão trại chủ nhất định sẽ không vui vẻ gì, sau này muốn yên lành thì bất kể lần này ai đúng ai sai, chưởng môn quý phái nên tự mình đến tạ lỗi."
Cố Chi Tức liên tục gật đầu: "Đúng vậy, chỉ cần Cổ Phong Kiếm phái còn tồn tại, mất chút danh dự thì có đáng gì. Lục huynh nói rất phải.”
Y ngàn ân vạn tạ, Lục tử đã chuẩn bị xong xuôi, Cố Chi Tức mới rời đi.
Lục Bạt Đỉnh lắc đầu: "Đệ tử xung đột? Chỉ sợ Lý Đông Lượng cố tình sai đệ tử môn hạ gây hấn."
Y không nói thế trước mặt Cố Chi Tức,
Cổ Phong Kiếm phái chỉ thuộc hàng tam lưu, Cố Chi Tức trong một lần tu sĩ tụ hội, gặp Lục Bạt Đỉnh, chỉ mời một chén rượu mà thôi.
Nhưng Lục Bạt Đỉnh đồng ý ra mặt giúp đỡ Cố Chi Tức, động chạm đến Thiên Thủy trại, một trong thất đại phái.
Y không quá để tâm vì biết Lý Đông Lượng sẽ nể mặt mình. Thất đại phái trong mắt Cổ Phong Kiếm phái thì là bảy mãnh thú, nhưng với Kim Phong Tế Vũ Lâu thì kém xa tít tắp.
Lục Bạt Đỉnh là người đứng đầu lớp trẻ Kim Phong Tế Vũ Lâu, còn cả một vị Tổ phụ Chân Nhân cảnh là Lục Khiêm Vĩnh, y chính là Lâu chủ tương lai.
Lý Đông Lượng không dám đắc tội.
Lục tử có chút lo lắng: "Thiếu gia, như thế lại đắc tội người ta. Cổ Phong Kiếm phái đáng là gì đâu, vì họ mà đắc tội Thiên Thủy trại, lão gia mà biết sẽ giáo huấn Thiếu gia..."
Lục Bạt Đỉnh toét miệng cười: "Việc đó cần gì phải cân nhắc? Người ta đã cầu xin, lẽ nào mình lại không giúp?"
Lục tử còn lẩm bẩm, ngoài cửa có một người hầu đi vào: "Thiếu gia, Tổ phụ phái người đến bảo Thiếu gia tới Minh Hỏa Lão Sơn làm tiền trạm, bọn họ sẽ đến sau."
Lục Bạt Đỉnh hơi biến sắc mặt, xua tay: "Ta biết rồi, lui xuống đi."
Lục tử hỏi: "Thiếu gia, sao vậy?"
"Còn sao nữa, chẳng phải muốn ta ra sức hay sao." Lục Bạt Đỉnh lắc đầu: "Ta đi đây, việc Tổ phụ dặn phải làm xong, không lẽ lớn thế này rồi mà vẫn bị đánh đòn thì thật khó coi. Ở nhà, mọi việc trông cậy vào ngươi..."
Lục tử vâng dạ đáp lời, Lục Bạt Đỉnh đã hóa thành một đạo hư ảnh, vụt đi.
Y rời trang viên, không lăng không hay ngự khí, chỉ bằng đôi chân mà nhanh gấp mấy lần tốc độ chiến mã, không kém gì ngự khí phi hành, sau lưng cuốn lên bụi vàng cuồn cuộn.
...
"Vù!"
Một lưỡi phi đao hình tròn do xích sắt biến thành xuyên qua thân một yêu thú hình sói, nó ngã xuống, sợi xích thu lại, không phát ra tiếng động.
Là Bát phẩm thượng giai Cự Lực Cuồng Lang, độc lai độc vãng, bá chủ tầng thứ nhất.
Tôn Lập nhanh chóng lấy yêu tâm, ném thi thể sang bên, trước khi mùi tanh thu hút yêu thú khác, không tiếng động biến mất vào bóng đêm.
Gã đi như thế, đường phía dưới Liệt Hỏa Cốc chằng chịt, dù số lượng hỏa kiến Triệu Thục Nhã phái ra kinh người, nhưng trong thời gian ngắn cũng không tìm được gã.
Gã không biết tiểu ma nữ Yêu Yêu Lục đã bị Mộc Nhiên Tạ Vi Nhi dọa dẫm từ xa, nên không dám đi lên.
Dọc đường gã giết thêm ba yêu thú, một Bát phẩm trung giai, hai Bát phẩm hạ giai, Cự Lực Cuồng Lang này là con thứ tư. Gã không biết nhiều về Liệt Hỏa Cốc, không biết hiệu suất như vậy là cao hay thấp.
Đi một lúc, La Hoàn và Võ Diệu đều kinh ngạc: "À -"
Tôn Lập hỏi: "Sao vậy?"
La Hoàn không đáp mà nói: "Ngươi cứ đi đi, dốc lòng cảm thụ xung quanh..."
Nhưng lời này hơi khó hiểu, cảm thụ xung quanh là cái gì?
Nhưng Tôn Lập không nói thêm, biết La Hoàn không nói lời vô cớ, nếu có thể nói rõ thì không cần hỏi y cũng sẽ tự khắc nói rõ.
Gã trải rộng linh giác, cảm thụ xung quanh: không khí, nham thạch, âm thanh...
Tôn Lập vẫn chỉ Phàm Nhân cảnh, chưa tu thành linh thức, chỉ là linh giác.
Nhưng vì có ba vị lão tổ, linh giác của gã vượt xa người khác, thậm chí cả những tu sĩ đẳng cấp cao cũng chưa chắc đã hơn được.
Tôn Lập biết mình không thể đoán ra được, gã chỉ đơn thuần là cho hai vị lão tổ "mượn" linh giác mà thôi.
Quả nhiên, qua hơn nửa canh giờ, gã đi trong động huyệt được mười mấy dặm, La Hoàn khẽ thở phào: "Xác định được rồi."
Võ Diệu cũng nói: "Không sai, tuy rất mỏng nhưng Linh hồn lạc ấn vô cùng đặc biệt, không sai được."
Tôn Lập sốt ruột hỏi: "Hai vị lão tổ, rốt cuộc là chuyện gì?"
La Hoàn chợt tỏ ra hứng thú: "Có tin xấu và tin tốt, ngươi thích nghe tin nào?"
Tôn Lập đáp: "Tin xấu!"
La Hoàn: "..."
Tôn Lập: "Sao lão nhân gia không nói?"
La Hoàn bực mình: "Sao ngươi lại khác người đến vậy hả? Người ta thường thích nghe tin tốt trước, vì sao ngươi lại thích nghe tin xấu? Ngươi đúng là không theo lẽ thường, khiến bản tọa hết lời để nói..."
Tôn Lập: "..."
Võ Diệu cười ha hả: "Nghe tin tốt trước tin xấu sau sẽ có hiệu quả gây kịch tính, nhưng tiểu tử ngươi lại khác người, kẻ yếu ớt liền nổi giận, ngươi thấy y nhỏ nhen đến mức đó, dù thế nào thì cũng là kẻ yếu ớt!"
"Võ Diệu câm mồm!" La Hoàn nổi giận rồi dịu lại: "Thôi vậy, ngươi nói đi, bản tọa hết hứng thú rồi."
Võ Diệu: "Ngươi bảo ta câm rồi lại bảo nói, có mở miệng được không?"
La Hoàn: "..."
Tôn Lập cười thầm.
Trêu chọc La Hoàn xong, Võ Diệu liền thoải mái, bảo Tôn Lập: "Tin tốt mà kẻ yếu ớt nói, đây là Thiên Cơ Bí Đạo ở thời Thượng Cổ, tin xấu là đã hư hại quá nặng, bọn ta chưa chắc đã tìm được đường."
Tôn Lập hỏi: "Thiên Cơ Bí Đạo? Là nơi như thế nào?"
"Thiên Cơ Bí Đạo, con đường ẩn chứa thiên cơ và đầy hiểm nguy." Võ Diệu nói rồi bổ sung: "Đương nhiên, câu đó là dành cho những kẻ thực lực kém cỏi, còn với ba người bọn ta thì không phải vậy."
Tôn Lập: "..."
Gã thoáng suy nghĩ, quyết định không chủ động chọc giận để bị mắng nên không hỏi nữa, nhưng Võ Diệu không tha.
"Như ngươi bây giờ còn kém những kẻ thực lực kém cỏi ở thời đại đó nhiều."
Y dừng lại rồi hỏi Tôn Lập: "Ngươi có muốn biết mình kém những kẻ đó bao xa không?"
Tôn Lập quát lên: "Không!"
Võ Diệu giật mình: "Không muốn thì thôi, sao vậy, bị nói trúng nỗi đau sao?"
Tôn Lập: "..."
Võ Diệu lại hỏi: "Ngươi thật sự không muốn biết?"
Tôn Lập: "..."
"Thôi vậy, để ta nói tiếp. Thiên Cơ Bí Đạo là một nơi đặc biệt, thực lực đạt tới một cảnh giới nhất định đều thích đến đây mạo hiểm. Khi đó quy mô Thiên Cơ Bí Đạo lớn hơn bây giờ nhiều, gần như tìm thấy mọi thứ, bất kể là sinh linh hay vật chết. Trừ yêu thú, còn nhiều thứ khác đáng sợ. Giao chiến ở đây, cảm ngộ trong lúc sinh tử sẽ tăng tiến cảnh giới, lại có thêm kinh nghiệm chiến đấu, thu hoạch đủ loại bảo vật. Nên tuy có câu ‘Thiên Cơ Bí Đạo, con đường ẩn chứa thiên cơ và đầy hiểm nguy’ nhưng thực tế Thiên Cơ Bí Đạo còn có danh xưng là ‘con đường của cường giả’. Ở thời đại đó, con đường trở thành cường giả thì Thiên Cơ Bí Đạo là một điểm dừng chân trọng yếu."
Tôn Lập vẫn chưa hiểu: "Hai vị vừa nói Linh hồn lạc ấn là sao?"
"Thiên Cơ Bí Đạo đường sá ngoằn ngoèo, người xưa để tiện cho hậu nhân thì dùng Linh hồn lạc ấn đặc thù để khắc dấu ở những đường hầm đã được khai phá tại Thiên Cơ Bí Đạo. Sự dao động linh hồn này được thống nhất, khiến bất cứ ai đến cũng đều có thể hiểu rõ. Trong đó ghi rõ về địa đồ, dị thú, giúp ích rất nhiều với người đến sau. Đến giờ, tuy còn Linh hồn lạc ấn của cường giả nhưng đã rất mờ nhạt rồi."
Tôn Lập giật mình kinh hãi: "Linh hồn lạc ấn từ năm đó mà vẫn còn!"
Võ Diệu hờ hững nói: "Ta nói rồi, là do cường giả để lại."
Tôn Lập hiểu ngay: được Võ Diệu coi là "cường giả” thì đến cỡ nào! Thảo nào Linh hồn lạc ấn vẫn còn cho đến tận bây giờ.
"Đừng dừng, cứ đi tiếp, khi nào tìm thấy Linh hồn lạc ấn, bọn ta sẽ nói cho ngươi biết và dạy ngươi cách đọc nội dung."
Tôn Lập thong thả cất bước, linh giác trải rộng.
Đến một thạch động không lớn, xung quanh có sáu cửa động, Võ Diệu chợt nói: "Ở đây có một. Cảm thụ đi."
Tôn Lập dốc lòng cảm thụ, linh hồn gã không mấy mạnh mẽ nên không phát hiện gì.
La Hoàn hiếm khi khoan dung: "Đừng làm khó y, giờ y mới ở cảnh giới nào."
Võ Diệu đành chịu: "Được rồi, để lão tổ ta giúp y."
Võ Diệu truyền cho gã một luồng "cảm giác". Linh giác của Tôn Lập không tăng lên, không thể hình thành linh thức, nhưng tinh nhạy hơn nhiều.
Trong không khí có dao động cực kỳ khẽ.
Thuận theo dao động, gã đến trước một vách đá, vách đá nằm giữa hai cửa động, nham thạch hơi đỏ, không có gì đặc biệt.
Võ Diệu bảo: "Đặt tay lên."
Tay Tôn Lập chạm vào nham thạch, tức thì cảm giác mạnh hơn mấy phần, chảy thẳng vào tâm trí gã.
Dù mạnh hơn trước nhưng vẫn còn rất mỏng manh.
Đây là một đoạn trích độc quyền được dịch thuật và phát hành bởi truyen.free, xin chân thành cảm ơn quý độc giả đã dành thời gian thưởng thức.