Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Giới Vĩnh Tiên - Chương 14:

Đơn hỏa đỏ rực cháy, Sùng Sơn lần lượt cho các nguyên liệu vào, cuối cùng ném cả mười nhánh Thất tử thủ ô. Lò luyện bỗng nổ vang, lửa bốc rừng rực, phun trào qua những khe hở.

Sùng Sơn hớn hở, cho rằng đó là biểu hiện của nguyên liệu phẩm chất thượng thừa.

Y thầm nhủ Sùng Trọng chẳng ra gì, nhưng mười nhánh Thất tử thủ ô này cũng tạm được, trong số dược tài thông thường có thể coi là thượng phẩm.

Đang lúc y vui vẻ, không ngờ đơn hỏa không tắt. Dược tài phẩm chất thượng thừa khi luyện xong lẽ ra phải khiến lửa dịu đi, nhưng lần này đơn hỏa càng lúc càng vượng, lò luyện đỏ lừ trong nháy mắt. Sùng Sơn thấy không khống chế được thì luống cuống. Mấy pháp quyết được y thi triển nhưng lò luyện không hề suy giảm, ngược lại càng lúc càng mạnh. Sùng Sơn sợ hãi, không chút do dự bỏ chạy.

"Oành!" Lò luyện nổ tung. Sùng Sơn vừa chạy ra, vẫn bị sóng khí thổi bay mười mấy trượng, rồi ngã mạnh xuống đất.

"Chuyện gì vậy!" Vọng Thanh đạo nhân chắp tay sau lưng, mặt mày xanh lét bước ra. Y đang luyện một lò đơn dược quan trọng, vì không được yên tĩnh nên cả lò đơn dược trân quý đã bị hủy hoại, dĩ nhiên là không vui vẻ gì.

Sùng Sơn bò dậy, quỳ rạp xuống: "Sư tôn! Đồ nhi, đồ nhi vô năng..."

Vọng Thanh đạo nhân đương nhiên nhận ra vấn đề: "Nổ lò? Ngươi luyện đơn dược gì?"

Sùng Sơn đỏ mặt, run giọng đáp: "Cửu, Cửu Khí Đơn..."

Vọng Thanh nổi giận đá y: "Đồ phế vật! Theo bản tọa tu hành mấy chục năm trời mà luyện Cửu Khí Đơn cơ bản nhất cũng nổ lò! Cút ngay! Bản tọa không có đệ tử phế vật như ngươi, bản tọa không thể chịu mất mặt hơn được nữa!"

"Sư tôn thứ tội, sư tôn hãy cho đệ tử thêm một cơ hội nữa..." Sùng Sơn khóc lớn dập đầu. Nếu bị đuổi, sau này y sẽ không còn cơ hội thăng tiến tại Tố Bão sơn nữa. Thân truyền đệ tử và nội môn đệ tử cách nhau một trời một vực.

"Ngậm miệng! Nếu không cút, bản tọa sẽ chém chết ngươi!" Nhớ đến cả lò nguyên liệu trân quý vừa nổ tung, Vọng Thanh đạo nhân nhỏ máu trong lòng, càng thêm tức giận.

Sùng Sơn biết tính sư phụ mình, vái ba cái rồi xoay người bước đi.

Mới đi được hai bước, Vọng Thanh đạo nhân chợt hít hít mũi: "Khoan đã!"

Sùng Sơn ngẩn người. Vọng Thanh đạo nhân nhíu mày đi vào đơn thất bị nổ tan tành, dùng hai ngón tay nhúm một chút bột lên ngửi, sắc mặt lập tức biến đổi: "Ngươi đã dùng nguyên liệu gì để luyện Cửu Khí Đơn?"

Sùng Sơn không hiểu vì sao sư tôn lại hỏi như vậy, nhưng vẫn đáp lời đúng sự thật.

Vọng Thanh đạo nhân sầm mặt: "Thất tử thủ ô đó ở đâu ra? Có phải ngươi đã ăn trộm trong kho của bản tọa không?"

Sùng Sơn giật mình, quỳ phịch xuống: "Đệ tử vạn lần không dám! Mười nhánh Thất tử thủ ô này là do Sùng Trọng sư đệ đưa tới, là thứ đệ tử mới nhập môn trồng trong nhập môn khảo thí. Vốn dĩ y muốn hiếu kính sư tôn, nhưng đồ nhi nghĩ Thất tử thủ ô này dù là thượng phẩm, song cũng không thể lọt vào pháp nhãn của người, cho nên đệ tử mới sử dụng..."

"Đánh rắm!" Vọng Thanh đạo nhân mắng: "Nhập môn khảo thí ư? Đệ tử mới ư? Năm xưa ngươi nhập môn có trồng được bách niên Thất tử thủ ô không?!"

Sùng Sơn tròn mắt: "Bách niên... làm sao có thể như vậy được!"

Y bỗng hiểu ra: "Bách niên Thất tử thủ ô! Chẳng trách đệ tử bị nổ lò, hóa ra thứ Thất tử thủ ô đó không hề tầm thường. Sùng Trọng đã hại đệ tử rồi!"

Sắc mặt Vọng Thanh đạo nhân dễ coi hơn một chút. Y thầm nhủ Sùng Trọng tìm bách niên Thất tử thủ ô để lấy lòng bản tọa, nhưng không dám nói rõ, thật đáng tiếc lại để tên đồ đệ ngu xuẩn này lãng phí mất.

Bách niên Thất tử thủ ô, tuyệt đối là một dược tài trân quý không phải cứ muốn là có được. Vọng Thanh đạo nhân đến nay cũng chỉ mới được thấy hai lần.

Trong núi trong rừng vốn dĩ có vô vàn linh dược, nhưng vấn đề là không phải cứ xông vào là tìm được. Ngay cả khi khu rừng đó có linh dược, cũng không phải tìm là thấy ngay.

Bởi vậy, bách niên linh dược mà bày ra trước mặt, ngay cả tu sĩ cỡ Vọng Thanh cũng sẽ trở mặt tranh giành. Nếu là thiên niên linh dược, có mất mạng cũng không có gì lạ.

Thất tử thủ ô thông thường chỉ cần nửa năm là chín, còn nếu trồng trong chậu của Tố Bão sơn thì chỉ một tháng đã chín.

Vọng Thanh đạo nhân bình thường cũng chỉ dùng Thất tử thủ ô loại hai ba mươi năm. Bách niên Thất tử thủ ô bị mất, Vọng Thanh đạo nhân cơ hồ nhỏ máu trong lòng. Sắc mặt vừa giãn ra lại sầm xuống, y trừng mắt với đồ đệ: "Còn không cút mau!"

Y đã quyết định sẽ gọi Sùng Trọng tới hỏi xem bách niên Thất tử thủ ô đó có được từ đâu, liệu còn nữa không...

Tôn Lập có tám điểm thưởng để đổi, không cần đợi đến khi nhập môn khảo thí kết thúc.

Nói trắng ra, điểm thưởng cũng như điểm nhiệm vụ, không khác gì bạc trắng dưới trần tục, có thể dùng để mua đồ của môn phái.

Lúc mở sơn môn, mỗi đệ tử được phát một ngọc bài do tiền bối trưởng lão luyện chế, phong ấn khí tức của đệ tử đó, không thể làm giả. Trong ngọc bài có ghi lại điểm thưởng.

Có điểm là có thể đổi đồ vật, La Hoàn giục Tôn Lập đi xem có thể đổi được gì.

La Hoàn có nhiều pháp môn, nhưng nguồn lực hiện tại lại không thể thực hiện được.

Tôn Lập bị Sùng Bá phạt mười điểm, lẽ ra có thể dùng điểm thưởng để trừ bớt, nhưng La Hoàn không hề do dự bảo y hãy giữ điểm lại, đi đổi đồ trước đã.

Có nguồn lực, việc thi cử trong tương lai sẽ không thành vấn đề, mười điểm này sẽ sớm lấy lại được thôi.

Nơi đổi đồ là "Thương Lan Đường". Đệ tử phụ trách là một nội môn đệ tử, có tạo nghệ khá cao trong Vọng Khí chi thuật. Y nhìn một cái đã nhận ra Tôn Lập tư chất tầm thường, tu vi không cao. Tám điểm trong ngọc bài tức là đứng thứ ba ở một môn, nhưng y nhìn kiểu gì cũng không thấy Tôn Lập đạt được thành tích đ��.

Nhưng ngọc bài ghi lại thì không thể giả mạo. Tuy không hiểu, y vẫn chỉ vào màn sáng trên tường và nói: "Cứ xem đi, chọn xong thì gọi ta."

Trên màn sáng là danh sách các vật phẩm có thể đổi cùng số điểm tương ứng.

Có pháp bảo, linh đơn, linh thú, nguyên liệu, đương nhiên giá cả cũng khác nhau.

La Hoàn bực mình: "Cái môn phái hạng bét này keo kiệt quá, tám điểm mà không đổi được gì ra hồn."

Linh thạch, linh ngọc cấp thấp nhất cũng mỗi điểm một khối, Tôn Lập chỉ đổi được tám khối là cùng.

Kỳ thực, đối với đệ tử mới nhập môn, một khối linh thạch đã đủ dùng nửa năm. Ngay cả nội môn đệ tử, tám khối linh thạch cũng là một món lớn, không ít người làm nhiệm vụ cả năm trời cũng chưa chắc kiếm được nhiều như vậy.

Tuy nhiên, trong mắt La Hoàn, tám khối linh thạch cấp thấp nhất thật sự chẳng đáng gì.

Võ Diệu bực mình: "La Hoàn, ngươi đừng than thở nữa, mau nghĩ xem nên đổi gì đi."

La Hoàn châm chước một lúc rồi bảo Tôn Lập: "Ta có cách khiến tiến độ tu hành của ngươi nhanh hơn, nhưng cũng sẽ tiêu hao rất nhiều linh thạch."

"Lắm lời thế! Đại đạo là quan trọng nhất! Chọn đi!" Võ Diệu chờ được cơ hội liền mắng.

La Hoàn nói: "Ngũ hành thuộc tính linh thạch, mỗi loại một khối, hai khối linh ngọc cấp thấp... À, số điểm còn lại để xem nào..."

Màn sáng có hàng chữ chợt ánh vào óc Tôn Lập. La Hoàn hớn hở: "Nó đấy!"

"Nó ư?" Tôn Lập do dự. Thứ đó cần một điểm quý giá, nhưng lại chỉ là hạt Mặc Ngọc Thảo!

Sùng Trọng sẽ phát hạt. Tôn Lập không hiểu vì sao La Hoàn lại lãng phí một điểm thưởng quý giá chỉ để đổi lấy một hạt giống.

La Hoàn bảo: "Nghe lời ta đi, đổi lấy nó."

"Được."

Tôn Lập cầm ngọc bài, đổi đồ theo lời La Hoàn. Trước khi y rời đi, đệ tử Thương Lan Đường vẫn thấy làm lạ, hạt Mặc Ngọc Thảo này do một đệ tử đi chấp hành nhiệm vụ vô tình lấy được, ngay cả đơn đạo đại sư Vọng Thanh đạo trưởng cũng không có cách nào cho nảy mầm được, không biết gã lấy đi làm gì?

Tôn Lập về phòng. La Hoàn cẩn thận dặn: "Tôn Lập, đóng cửa lại."

Tôn Lập làm theo, cẩn thận cài cả chốt cửa.

La Hoàn không rõ dùng cách gì, nhưng trong óc Tôn Lập chợt hiện lên một hình ảnh. Tôn Lập nhíu mày: "Đây là... trận pháp?"

La Hoàn bó tay: "Đây là Tụ Linh Trận duy nhất mà ngươi có thể khắc họa hiện tại. Nếu thành công, tốc độ tu hành của ngươi sẽ tăng cao."

Tôn Lập có biết về Tụ Linh Trận, bất quá theo lời đồn ở Tố Bão sơn, hiệu quả của nó chẳng đáng là bao, chỉ khiến thiên địa linh khí quanh mình dày hơn một chút, còn tốc độ tu hành vẫn hoàn toàn trông vào bản thân tu sĩ.

La Hoàn biết gã đang nghĩ gì, cấm cảu: "Đừng so Tụ Linh Trận của cái môn phái hạng bét này với của ta! Ta thật sự không thể hiểu nổi tu chân giới hiện tại đã thành ra thế nào nữa, những trận pháp có hiệu quả rác rưởi đến cực điểm mà cũng dám gọi là Tụ Linh Trận sao?"

"Cứ theo lời ta, khắc Tụ Linh Trận này, rồi ngươi sẽ hiểu."

Tôn Lập hít sâu một hơi, chuẩn bị tâm lý.

Lần trước, chỉ sáu nét bổ sung trận pháp cho chiếc chậu sành đã đủ khiến gã kiệt sức. Lần này là một trận pháp hoàn chỉnh, nhiệm vụ hiển nhiên càng khó khăn hơn.

Tôn Lập đếm được ba mươi sáu đạo trận pháp. Tuy hiện tại tu vi của gã đã đại tăng, nhưng đây v���n là một quá trình vô cùng vất vả.

Theo chỉ dẫn của La Hoàn, Tôn Lập bắt đầu khắc trận pháp. Quả nhiên như dự đoán, chỉ ba đạo đã khiến gã mệt nhũn người. Gã nghỉ một chốc, rồi đả tọa vận chuyển "Phàm Gian Nhất Thế Thiên", khôi phục thực lực xong mới khắc tiếp.

Lặp đi lặp lại như vậy, Tôn Lập kiệt sức mới hoàn thành Tụ Linh Trận đơn giản nhất theo lời La Hoàn.

Nghỉ thêm một chốc, gã lại được La Hoàn chỉ dẫn khảm ngũ hành linh thạch và linh ngọc vào các kết điểm của trận pháp. Đoạn, Tôn Lập bình tĩnh xếp bằng trong trận pháp, thoáng chút mong chờ.

Trận pháp từ từ sáng lên. Tôn Lập vận chuyển công pháp, cảm nhận rõ ràng chu thiên tinh lực càng lúc càng dày đặc. Lúc đầu, nó như làn gió nhẹ mơn man qua da, rồi từng đạo trượt trên da thịt. Tiếp đó, cảm giác như từng bát cháo đặc sệt đổ tắm lên người gã.

Tôn Lập giật mình, hiệu quả của Tụ Linh Trận này thật quá kinh người!

"Thu nhiếp tâm thần, toàn lực vận công!"

La Hoàn quát. Tôn Lập vội vàng tĩnh tâm tồn thần, toàn lực vận chuyển "Phàm Gian Nhất Thế Thiên". Gã nhanh chóng cảm tạ La Hoàn, vì sau khi y nhắc nhở, chu thiên tinh lực dày đặc trong Tụ Linh Trận chợt điên cuồng chui vào lỗ chân lông của gã.

Đột nhiên có quá nhiều chu thiên tinh lực dồn về, kinh mạch của Tôn Lập suýt chút nữa không chịu nổi. Gã đành điên cuồng vận chuyển công pháp, hút chu thiên tinh lực về mi tâm Ấn Đường huyệt, thần hóa huyệt vị.

Chu thiên tinh lực càng lúc càng nhiều, chảy vào thể nội càng lúc càng nhanh. Tôn Lập bị ép đến mức rũ bỏ hết mọi tạp niệm, toàn tâm vận chuyển công pháp.

Tôn Lập thống khổ vô cùng, cảm giác như tứ chi sắp bị kéo tan.

Nếu lúc này mà không chịu được, toàn thân kinh mạch sẽ tan nát, kiếp này đừng mong tu hành nữa!

Tôn Lập không cần ai nhắc nhở cũng hiểu rõ lợi hại. Gã nghiến răng vận chuyển công pháp. Tuy tốc độ chu thiên tinh lực chảy vào Ấn Đường huyệt chậm lại, nhưng vẫn liên tục cuồn cuộn từ kinh mạch dồn ra.

Tinh thần phải cố gắng chống đỡ, tiêu hao vô cùng.

Thân thể phải gắng sức chống chịu, thống khổ vô biên!

Ngay cả Tôn Lập cũng không tin mình có thể kiên trì được. Nhưng ý niệm cố chấp trong lòng gã tuyệt đối không cho phép từ bỏ, chỉ thêm một chút nữa thôi là sẽ thành công!

Không biết bao lâu sau, quang mang của Tụ Linh Trận càng lúc càng nhạt, chu thiên tinh lực cũng càng lúc càng mỏng. Sau cùng, Tụ Linh Trận lóe lên một cái rồi tắt hẳn, một đạo linh hỏa từ dưới chân gã cháy lên, thiêu rụi toàn bộ trận pháp. Mặt đất cháy đen, không còn dấu tích gì của trận pháp.

Chu thiên tinh lực vẫn tiếp tục chảy vào cơ thể gã, nhưng giờ đây Tôn Lập đã có thể ứng phó dễ dàng.

Tia cuối cùng chảy vào Ấn Đường huyệt. Huyệt vị này sáng lên rực rỡ như sao trời, huyệt đạo đã triệt để bị thần hóa!

Trong thể nội gã có một cỗ khí thế bộc phát, như có một bàn tay vô hình chạm lên cánh cửa, khiến khung cửa rung lên dữ dội, rồi một chốc sau mới yên lặng trở lại.

Tôn Lập mở mắt, há miệng phun ra ngân sắc tinh mang. Từ lúc này, gã đã thoát khỏi Dung Nhân cảnh giới, chính thức bước vào Phàm Nhân cảnh.

Đại đạo dằng dặc mới hé mở một khe hở cho gã!

Đạt được đệ nhất trọng, gã đã gần với tiêu chuẩn Phàm Nhân cảnh đệ tam trọng của Tố Bão sơn hơn.

Tôn Lập là đệ tử duy nhất trong lứa này đạt Phàm Nhân cảnh, nhưng ai có thể bì được sự gian khổ mà gã đã trải qua?

Tư chất của gã kém, nguồn lực cũng kém xa chín đệ tử kia. Gã chỉ có thể dựa vào bản thân có được tám điểm thưởng để đổi tám khối linh thạch. Trừ đó ra, không còn ngoại lực nào tương trợ.

Nếu bảo trong vòng một tháng gã đã đột phá đến Phàm Nhân cảnh, thì cả Tố Bão sơn hay thậm chí toàn bộ tu chân giới cũng sẽ không ai tin.

"Tinh Hà Chân Giải", thiên hạ đệ nhất.

"Phàm Gian Nhất Thế Thiên", cơ sở xưng hùng.

Tụ Linh Trận của La Hoàn, quán tuyệt thiên hạ.

Tôn Lập, đạo tâm vô địch, nghị lực vô song!

Từng dòng chữ này là sự tâm huyết của truyen.free, xin hãy trân trọng công sức của chúng tôi.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free