(Đã dịch) Vạn Giới Vĩnh Tiên - Chương 13:
Tần Thiên Trảm đắc ý, Sùng Trọng gật đầu, vô cùng mãn nguyện: "Tuyệt đối là thượng phẩm!"
"Được!" Thuộc hạ của Tần Thiên Trảm hoan hô, tiếng vỗ tay vang dội.
Bên trái bày một chiếc bàn dài, lác đác vài nhánh Thất tử thủ ô đã thành hình người. Đương nhiên, chúng không thể sánh bằng nhánh của Tần Thiên Trảm.
Sùng Trọng trịnh trọng đặt nhánh Thất tử thủ ô của Tần Thiên Trảm lên vị trí đầu tiên.
Sùng Trọng sẽ chọn ra mười nhánh tốt nhất rồi xác định thứ tự. Những nhánh còn lại, vì không có điểm nổi bật, sẽ được tùy tiện cho điểm, sau này dễ xếp hạng là được.
Tần Thiên Trảm mỉm cười lùi sang một bên, không rời đi mà chờ đợi kết quả của Điền Anh Đông.
Y không phải đợi lâu đã đến lượt Điền Anh Đông. Cũng như trước, Sùng Trọng cẩn thận lấy Thất tử thủ ô ra, mọi người hít một hơi khí lạnh, nhánh này không hề kém cạnh của Tần Thiên Trảm!
Sùng Trọng cũng khó xử, rốt cuộc ai mới là đệ nhất đây?
Tần Thiên Trảm và Điền Anh Đông nhìn nhau, ánh mắt tóe lửa.
Sùng Trọng nghiến răng, đưa ra một cách không đắc tội ai: "Chuyện này rất khó quyết định, vậy thì hãy dùng cách ngốc nhất nhưng công bằng nhất: đếm rễ."
Đếm rễ là cách ngốc nghếch nhất để đánh giá các loại linh dược dạng thủ ô, nhân sâm, nhưng quả thật nó công bằng hơn cả. Rễ càng nhiều, phẩm chất càng cao.
Vì liên quan đến sự công bằng, Sùng Trọng đành tự mình đếm.
Mất nửa canh giờ mới đếm xong, Sùng Trọng ngẩng đầu lên, Điền Anh Đông và Tần Thiên Trảm đều căng thẳng nhìn y.
Sùng Trọng nhìn lên trời: "Điền Anh Đông thắng."
Thuộc hạ của Điền Anh Đông hoan hô, Điền Anh Đông như trút được gánh nặng, còn Tần Thiên Trảm hầm hừ bỏ đi.
Bên kia, ai nấy nịnh nọt Điền Anh Đông, còn bên này thì vẫn tiếp tục kiểm tra. Sùng Trọng đặt nhánh Thất tử thủ ô của Điền Anh Đông lên trước Tần Thiên Trảm, rồi vẫy tay với các đệ tử phía sau: "Tiếp tục đi, đừng lãng phí thời gian."
Mấy chục người tiếp theo không có gì nổi bật, Sùng Trọng xem rất nhanh, chỉ dựa vào kinh nghiệm mà cho điểm.
Sắp đến lượt Lục Đại Thông, y lại trở nên căng thẳng. Mười vị trí dẫn đầu chỉ còn lại hai.
Rồi cũng đến lượt Lục Đại Thông, y bưng chậu lên, cung kính nói: "Xin Giảng tập nhận xét."
Sùng Trọng thấy y phục y thêu chữ "Đinh" thì lãnh đạm gật đầu. Nhưng khi nhìn vào Thất tử thủ ô, y hơi ngẩn người, nhìn thêm một lần nữa rồi mới cầm lên nhận xét.
Đoạn y gật gù: "Miễn cưỡng coi là thượng phẩm."
Lục Đại Thông còn không dám tin, vội hỏi: "Có thể lọt vào nhóm mười vị trí đầu tiên không?"
Sùng Trọng gật đầu: "Có thể."
Lục Đại Thông hớn hở: "Đa tạ, đa tạ!"
Sùng Trọng mỉm cười, đặt Thất tử thủ ô của y vào cuối danh sách.
Tôn Lập nhìn sang, mấy nhánh Thất tử thủ ô xếp trước kém xa của Lục Đại Thông, vậy mà y lại bị xếp cuối.
Lục Đại Thông không để tâm đến việc đó, quay về ôm chặt Tôn Lập: "Ha ha ha, Tôn Lập, ta thành công rồi, có thể lọt vào, ha ha ha!"
"Được rồi, đừng tốn thời gian nữa." Sùng Trọng nhíu mày giục.
Lục Đại Thông vội vàng tránh ra: "Vâng..."
Tôn Lập bước lên, Sùng Trọng bất mãn lẩm bẩm: "Lại thêm một kẻ làm lãng phí thời gian..."
Các đệ tử khác hớn hở, vì Thất tử thủ ô của gã thấp hơn những nhánh khác, so với của Lục Đại Thông lại càng tệ.
Sùng Trọng thuận tay kéo nhánh Thất tử thủ ô của Tôn Lập ra, định cho y điểm thấp nhất.
Tôn Lập lặng lẽ thu chậu vào nhẫn trữ vật, bí mật trong chậu không bị phát hiện.
Rũ hết đất, rễ Thất tử thủ ô lộ ra, Sùng Trọng tùy ý liếc mắt một cái rồi không thể rời mắt được nữa!
Nhánh Thất tử thủ ô này cỡ nắm tay, đã thành hình người, thân và tứ chi, đầu óc đều đủ cả, so với của Điền Anh Đông và Tần Thiên Trảm cũng không hề kém cạnh!
Các đệ tử vốn ồn ào cũng nhận ra có chuyện kỳ lạ, giọng nói nhỏ dần, ai nấy đều nhìn chằm chằm Thất tử thủ ô trong tay Sùng Trọng.
"Tôn Lập trồng ra đó sao?"
"Không thể nào, y làm gì có bản lĩnh trồng được linh dược cỡ này chứ?"
"Nhưng nó lấy từ chậu của y mà..."
Sùng Trọng nhăn mặt: "Tôn Lập, ngươi trồng ra nó hả?"
Tôn Lập hơi bực, dứt khoát nói: "Vâng!"
Sùng Trọng nhìn quanh các đệ tử, nếu có ai đứng ra bảo Thất tử thủ ô của mình bị Tôn Lập lấy trộm, tất y cũng sẽ tin.
Nhưng không ai đứng ra.
Sùng Trọng tuy không muốn chấp nhận nhưng đành thừa nhận là do Tôn Lập trồng ra. Nhưng một đệ tử luôn lơ đễnh, không biết gì như thế này sao lại có thể trồng được Thất tử thủ ô tốt đến vậy?
Y do dự một lúc rồi mi���n cưỡng gật đầu: "Cũng coi là thượng phẩm."
Nói đoạn, y đặt nhánh Thất tử thủ ô của Tôn Lập vào sau Tần Thiên Trảm, đứng thứ ba.
Các đệ tử hít một hơi khí lạnh, đủ loại ánh mắt ghen tị đổ dồn vào Tôn Lập.
Tôn Lập vẫn bình tĩnh, đứng thứ ba đã vượt xa dự liệu của gã, vốn dĩ gã chỉ cần không phải là người đứng cuối cùng là được.
Đệ tử trông khó coi nhất chính là Túc Lan.
Y vừa "dạy dỗ" Tôn Lập, không ngờ Tôn Lập lại thành công vang dội. Y tự biết Thất tử thủ ô của mình đích xác kém xa gã, mặt liền nóng bừng như bị cả trăm mũi kim châm vào.
Sùng Trọng phất tay, hiển nhiên không muốn Tôn Lập nổi danh nên bảo gã lui nhanh.
Tôn Lập không có gì lưu luyến, lập tức đi xuống, Túc Lan bước lên.
Thấy áo Túc Lan thêu chữ "Bính", sắc mặt Sùng Trọng dễ chịu hơn, lấy Thất tử thủ ô ra, quả nhiên không tệ, y gật đầu nhìn lên bàn.
Đặt nhánh của Tôn Lập lên là đủ mười nhánh, nhưng nhánh của Túc Lan cũng không tệ. Trong khi Lục Đại Thông nát lòng, Sùng Trọng không hề do dự lấy nhánh Thất tử thủ ô của y khỏi bàn, thay nhánh của Túc Lan vào!
"Nhưng..." Lục Đại Thông kêu được nửa câu, bị Sùng Trọng lườm một cái thì nuốt lại.
Ít nhất có ba nhánh Thất tử thủ ô phía trước không bằng của Lục Đại Thông, vậy mà y lại bị xếp cuối.
Nhánh của Túc Lan cũng không hơn của Lục Đại Thông là bao nhưng vẫn được xếp trên.
Tại trường còn mấy chục đệ tử, mắt đều sáng lên, ai cũng nhận ra đúng sai nhưng không ai nói hộ Lục Đại Thông một câu nào.
Lục Đại Thông chưa kịp vui đã buồn, nghiến răng, nước mắt lưng tròng.
Tôn Lập ấm ức đến mức muốn nổ tung lồng ngực.
"Giảng tập Sùng Trọng, ai làm gì cũng có trời soi xét! Không cần nói đến luân hồi, báo ứng sẽ tới thôi!"
Sùng Trọng tức giận: "Ngươi bảo ta thiên vị sao?!"
Tôn Lập hầm hừ: "Giảng tập tự hiểu!"
Sùng Trọng tức giận vỗ nát bàn: "Không biết trời cao đất dày..."
Tôn Lập nổi giận, định cãi lại thì bị hai cánh tay kéo lại. Ngoái nhìn, đó là Lục Đại Thông đang ấm ức: "Tôn Lập, thôi đi, đành chấp nhận thôi? Ai bảo chúng ta thuộc nhóm chữ Đinh?"
Tôn Lập gầm lên: "Ngươi để người ta bắt nạt thế sao!?"
Lục Đại Thông vội quỳ xuống: "Tôn Lập, đa tạ. Gây chuyện thì chúng ta thiệt thôi, ngươi không sợ nhưng ta sợ, đừng liên lụy ta, thôi đi..."
Tôn Lập cảm giác như một chậu nước lạnh hắt thẳng vào đầu, hất tay Lục Đại Thông ra rồi bước đi.
"Sẽ có ngày các ngươi biết rằng đệ tử nhóm chữ Đinh cũng có thể nở mày nở mặt!"
Kỳ thi Đan đạo kết thúc, Điền Anh Đông đứng đầu, Tần Thiên Trảm theo sau. Kết quả này ai cũng đoán ra, nhưng việc Tôn Lập, kẻ được mệnh danh là Ác đồ bảng đệ nhất, lại đứng thứ ba thì tất cả đều bàn tán xôn xao. Không ai ngờ rằng hai môn trước gã đứng bét, vậy mà môn này gã lại có thành tích như vậy.
Kỳ thi kết thúc, Sùng Trọng mang mười nhánh Thất tử thủ ô đứng đầu đi.
Y đến một ngọn núi ở hậu sơn, thay đổi thái độ ngông cuồng như khi ở thư viện thành nịnh nọt, hỏi một đệ tử: "Sùng Sơn sư huynh vẫn khỏe chứ?"
Sùng Sơn gật đầu: "Vẫn vậy."
Sùng Trọng lấy mười nhánh Thất tử thủ ô ra: "Sư huynh, nghe nói sư thúc lão nhân gia sắp luyện đan, những nhánh Thất tử thủ ô này đều là thượng phẩm, không rõ sư thúc dùng được hay không."
Sùng Sơn có vẻ dễ chịu hơn: "Hay lắm, sư phụ lão nhân gia sắp dùng tới, cứ để lại đây đi, sư đệ có lòng quá."
Nhận được câu khen vu vơ, Sùng Trọng cười như hoa nở: "Ha ha ha, đâu có đâu có, sư thúc sử dụng được là vinh hạnh của sư đệ. Không dám làm phiền sư huynh tu luyện, cái này... Phiền sư huynh hỏi han sư thúc giúp. Hắc hắc!"
Sùng Sơn trợn mắt: "Yên tâm, ta sẽ nói rõ với sư phụ rằng sư đệ có lòng hiếu kính."
Sùng Trọng hớn hở: "Đa tạ sư huynh, đa tạ sư huynh..."
Y liên tục vái dài, cáo từ rồi lui đi.
Mười nhánh Thất tử thủ ô tốt nhất được y đem đi để lo lót. Sùng Trọng có chút thành tựu về đan đạo, nếu không thì đã không nhận nhiệm vụ của môn phái, dạy đệ tử mới nhập môn đan đạo.
Chỉ là bản lĩnh như y chỉ đủ để dạy cho các đệ tử mới nhập môn.
Đan đạo đại sư thật sự của Tố Bão sơn là Vọng Thanh Đạo nhân mà Sùng Trọng muốn gặp nhưng không được. Dù là thân truyền đệ tử như Sùng Sơn thì đẳng cấp cũng đã hơn Sùng Trọng rất nhiều.
Mười nhánh Thất tử thủ ô này đời nào lọt vào mắt xanh của Vọng Thanh Đạo nhân? Tất cả đều bị Sùng Sơn tham ô mất rồi.
Sùng Sơn đang chuẩn bị luyện "Cửu Khí Đan", đang thiếu Thất tử thủ ô. Mười nhánh đó bị y nghiền nát, cho vào làm nguyên liệu.
Bản chuyển ngữ này được thực hiện độc quyền dưới s�� bảo trợ của truyen.free.