Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Túy Quỳnh Chi (Dịch) - Chapter 5: Khách đến có ý

Tiếp theo đó là mọi người quây quần uống trà, hàn huyên chuyện nhà.

Qua đôi câu qua lại, Sở Lâm Lang cũng nghe ra được đại khái.

Vị Doãn Tuyết Phương tiểu thư này, thân phụ từng làm thư lại ở Tiêu Thành, chức quan tuy nhỏ nhưng gia cảnh lại khá giả. Ông ta cùng Chu lão gia, vốn là cấp trên của mình, từng làm việc chung nhiều năm.

Mẫu thân của Doãn thị, Lưu thị, lại là bạn khuê phòng thân thiết với Triệu thị. Khi Chu lão gia còn sống, hai nhà qua lại thường xuyên, con cái cũng chơi với nhau. Như vậy, Doãn Tuyết Phương và Chu Tùy An đúng là thanh mai trúc mã từ thuở nhỏ.

Tương truyền, khi Doãn Tuyết Phương tròn trăm ngày tuổi, Chu Tùy An lúc ấy mới tám tuổi đã ôm ấp nữ nhi không nỡ rời, còn nằng nặc đòi nương mang về nhà nuôi.

Tiếc thay, Chu lão gia sau này bị liên lụy vào vụ án quan trường, mất chức công sai, lại bồi thường một khoản bạc lớn, cuối cùng bệnh tật qua đời. Mẹ góa con côi nhà họ Chu cũng trở về quê nhà ở Giang Khẩu, từ đó mất liên lạc với Doãn gia.

Doãn tiểu thư này vốn đã xuất giá nhưng đáng tiếc phu quân mệnh yểu, chưa đầy hai năm sau khi cưới đã cưỡi ngựa té gãy cổ mà chết.

Nhà phu quân cay nghiệt, một mực khẳng định Doãn thị mệnh cứng khắc chết phu quân, suốt ngày mắng nhiếc không thôi. Còn ép nàng thủ tiết, nhận nuôi một đứa cháu trong tộc để nối dõi hương hỏa cho nhi tử đã khuất.

Doãn gia không nỡ để nữ nhi tuổi xuân mười tám phải chịu cảnh goá bụa, bèn làm ầm ĩ với nhà thông gia rồi đón nữ nhi về.

Bởi vì ban đầu đã cãi nhau với nhà phu quân, bà bà cay nghiệt kia đi khắp nơi bêu xấu danh tiếng của Doãn thị.

Nữ nhân này mang tiếng goá bụa, mệnh cứng, việc hôn sự sau này khiến người ta phải lo lắng.

Sở Lâm Lang hiểu rõ lai lịch của hai mẫu nữ này, thấy mình cũng không thể tiếp lời được, bèn viện cớ thay y phục rồi cáo lui trước, rời khỏi viện của bà bà.

Hạ Hà thấy Sở Lâm Lang có vẻ ủ rũ không vui, nhỏ giọng hỏi: "Đại nương tử, nhà có khách đến, người không ở lại tiếp chuyện, sao lại về phòng sớm vậy?"

Sở Lâm Lang rửa mặt xong, dùng sức vẩy nước, hừ lạnh một tiếng: "Khách gì chứ, e rằng đã coi như người thân trong nhà rồi. Ta không ở đó, họ mới được tự nhiên hơn."

Hạ Hà chớp chớp mắt, lo lắng nói nhỏ: "Ý người là... Lão phu nhân muốn cho đại quan nhân của chúng ta..."

Sở Lâm Lang không nói gì, thay xong y phục liền cầm lấy giỏ kim chỉ, cúi đầu dùng ngón tay tách sợi chỉ.

Hạ Hà không khỏi thở dài một tiếng. Thực ra cũng không thể trách lão thái thái được, đại nương tử vào cửa nhà họ Chu đã bảy năm nhưng vẫn chưa thể sinh cho Chu gia một mụn con nào.

Nữ nhân dù hiền thục đến đâu, nếu không sinh được nhi tử thì đó là tội lớn hàng đầu. Đại nương tử không may lại vướng phải cái tội này.

Triệu thị vốn đã không ưa Sở Lâm Lang vì môn không đăng hộ không đối nhưng khi ấy nhi tử khăng khăng một mực, Chu gia lại đang lúc suy tàn, chuyện đã rồi, bà đành miễn cưỡng chấp nhận người nhi tức này.

Ai ngờ nàng này tuy giỏi giang tháo vát nhưng lại hiếm muộn đường con cái. Mấy năm gần đây, Triệu thị không ít lần khuyên bảo Chu Tùy An nạp thiếp nhưng Chu Tùy An vẫn một mực không chịu.

Sở Lâm Lang vô cùng cảm kích tấm lòng ấy, âm thầm cầu thầy bốc thuốc, bái Phật, mong có ngày sinh được mụn con nối dõi tông đường cho phu quân.

Tiếc thay, thần lực của nàng e rằng đã dùng hết khi nàng và Chu Tùy An mới quen biết, bao năm qua vẫn không có tiến triển gì.

Hạ Hà thiên vị cô nương nhà mình, đôi khi không khỏi nghĩ, liệu có phải Chu đại quan nhân kia mới là người không thể sinh con hay không.

Nhưng ba năm trước, sau một chuyến đi xa, Chu Tùy An đột nhiên mang về một nữ hài, mang vẻ mặt áy náy nói với đại nương tử rằng. Trước khi thành thân, hắn từng uống rượu với đồng học, trót dại khiến một ca kỹ hầu rượu có thai. Nay nàng ta mắc bệnh nặng, chỉ còn cách trả đứa bé về cho Chu gia.

Sự việc xảy ra quá đột ngột, bỗng dưng lòi ra một đứa trẻ, Hạ Hà và những người khác đều vô cùng kinh ngạc. Huống chi là Sở Lâm Lang, người luôn coi phu quân là bậc quân tử thanh cao, không vướng bụi trần? Nếu là những ngày đầu mới cưới, biết phu quân lại có chuyện phong lưu như vậy ở bên ngoài, đại nương tử nhất định sẽ nổi trận lôi đình, làm ầm ĩ với Chu Tùy An một trận.

Nhưng lúc đó, nhìn nữ hài có nhiều nét giống phu quân, đại nương tử lại đổ bệnh một trận, suốt ba ngày không nói một lời. Sau này nàng cũng mở miệng nhưng lại tự giễu với Hạ Hà rằng – hóa ra đúng là nàng không thể sinh con!

Phu quân hoang đường nhưng đó là nợ phong lưu trước khi cưới, có tính toán cũng vô ích.

Sau khi lạnh nhạt với Chu Tùy An trọn mười ngày, lại nghe Chu Tùy An không ngừng cam đoan rằng chỉ vì say rượu một lần mới gây ra chuyện hoang đường, sau này tuyệt đối không tái phạm. Sở Lâm Lang chỉ còn cách thực tế hơn, cho phép nuôi dưỡng nữ hài tên Diên Nhi dưới danh nghĩa của mình.

Để che đậy chuyện Chu Tùy An từng lầm lỡ thời thiếu niên, nữ hài còn được khai gian nhỏ đi một tuổi, giờ tính ra mới sáu tuổi. Dù sao sau này Chu Tùy An cũng được điều chuyển đi nơi khác, vừa hay che giấu được chuyện này, tránh cho người ta truy cứu những việc hoang đường thời trẻ của hắn.

Nào ngờ mới yên ổn được vài năm, Triệu phu nhân lại muốn gây thêm phiền toái cho đại nương tử, làm dấy lên những sóng gió.

Sở Lâm Lang rửa mặt xong, liền bắt đầu cắt vải may cổ áo quan phục. Nàng lại dặn dò Hạ Hà chia những chiếc khăn tay và trâm cài tóc mình mua thành ba phần, lần lượt biếu cho bà bà Triệu thị, tiểu cô Chu Linh Tú và vị khách quý trong nhà là Doãn Tuyết Phương.

Còn nữ nhi Diên nhi thì không có những thứ này. Sở Lâm Lang vẫn như thường lệ, chỉ mua cho con một rương sách nhỏ, cùng giấy bút, bảo Hạ Hà mang đi.

Đông Tuyết, một nha hoàn khác hầu hạ trong phòng nàng, tính tình thẳng thắn, ăn nói bộc trực, hỏi thẳng: “Đại nương tử, chẳng lẽ người không biết lão thái thái đang tính toán gì sao, người đối tốt với Doãn tiểu thư như vậy, chẳng phải là ngầm đồng ý rồi sao?”

Sở Lâm Lang tay chân thoăn thoắt vẽ mẫu lên vải, vừa giải thích vừa như tự thuyết phục chính mình: “Người ta chưa hề nhắc đến chuyện đó, sao ta có thể thất lễ với khách? Ta gả vào Chu gia đúng là đã trải qua vài năm nghèo khó nhưng giờ lại là người lấy được phu quân tốt nhất trong số các tỷ muội họ Sở. Làm người phải biết đủ, biết ơn, Tùy An yêu thương ta, bao nhiêu năm nay chưa từng nạp thiếp. Ta cũng không thể nghi thần nghi quỷ, làm mất mặt bà bà trước mặt người ngoài.”

Đông Tuyết nghe mà trợn mắt, Chu gia bây giờ không thiếu tiền bạc, đó chẳng phải là do một tay đại nương tử gầy dựng nên hay sao! Nếu cứ theo đức tính lười nhác, chẳng biết làm gì của mẫu nữ Chu gia kia, e rằng dù có làm quan cũng phải húp cháo cầm hơi!

Nhưng một câu nói của Sở Lâm Lang đã ngăn Đông Tuyết càu nhàu tiếp: “Không biết hai người có còn nhớ không nhưng ta vẫn nhớ cảm giác tuyệt vọng khi suýt bị người ta trói lại rồi nhét vào kiệu… Dù sao đi nữa, ta vẫn cảm kích quan nhân.”

Hạ Hà và Đông Tuyết đều im lặng. Đương nhiên họ nhớ rõ những tháng ngày khốn khổ và bất lực của cô nương khi còn ở Sở gia. Chỉ vì cô nương là thứ nữ, lại là phận nữ nhi, dù có giỏi giang hơn mấy người huynh đệ trong nhà, cuối cùng cũng không thoát khỏi cái kết bị phụ thân tùy ý gả đi.

Giống như cô nương đã nói, may nhờ có Chu đại quan nhân. Có lẽ chính vì điều này, Sở Lâm Lang đối đãi với đại quan nhân đôi khi còn nuông chiều hơn cả phụ mẫu hắn, dù Chu Tùy An có chút thiếu sót cũng một mực bao dung.

Tiếc thay, Sở Lâm Lang tuy có lòng thương yêu phu quân như phụ mẫu thương con. Chu Tùy An lại chẳng hề có lòng từ hiếu, ôm một bụng uất ức đá cửa xông vào nhà.

Khi hắn “ầm” một tiếng đá tung cánh cửa, Sở Lâm Lang đang thêu hoa văn trên cổ áo, không cẩn thận bị kim đâm vào ngón tay, một giọt máu đỏ tươi lập tức trào ra.

Nếu là ngày thường, Chu Tùy An nhất định sẽ vội vàng chạy tới xem, xin lỗi nương tử. Nhưng hôm nay, hắn chỉ muốn trút hết nỗi kinh hoàng mà mình đã phải chịu đựng suốt nửa ngày.

“Sở Lâm Lang, nàng điên rồi sao? Lại dám làm ra chuyện bắt cóc hoàng tử! Còn ăn nói lung tung trước mặt Lục điện hạ, nàng có biết hôm nay ta suýt chút nữa đã bị nàng dọa chết ở nha môn rồi không!”

Sở Lâm Lang mút nhẹ đầu ngón tay, dè dặt hỏi: “Lục điện hạ không truy cứu nữa rồi? Chàng đang giận chuyện khác sao?”

Nàng lo lắng nhất là chuyện sổ sách giả kia, nếu thật sự bị tên Tư Đồ Thịnh lắm mồm kia nhặt được thì hỏng bét.

Trong tai Chu Tùy An, lời này như thể nàng chẳng hề để tâm đến cái họa lớn tày trời mà mình đã gây ra ban ngày.

Hắn trừng mắt nhìn thê tử, hỏi ngược lại: "Nàng còn dám hỏi?"

Sở Lâm Lang chăm chú nhìn vào mắt hắn, tiến lại gần, ánh mắt sáng quắc: "Thật sự có chuyện khác sao? Chàng nói rõ hơn đi..."

Thấy bộ dạng chẳng sợ trời sập của nàng, Chu Tùy An bất lực nói: "Nàng được lắm! Còn mong có chuyện khác nữa sao? Đã bảo nàng mấy ngày nay đừng ra ngoài, nàng cứ không nghe! Nếu không phải Lục điện hạ nhân từ, giờ này nàng đã làm liên lụy cả nhà rồi, chẳng phải nói muốn quỳ từ đường sao? Sao còn ngồi đây? Lẽ nào những lời ở công đường ban ngày đều là giả vờ?"

Sở Lâm Lang chắc chắn Tư Đồ Thịnh không hề nhắc đến chuyện sổ sách giả, trong lòng lập tức nhẹ nhõm hẳn. Xem ra tên Tư Đồ Thịnh kia chỉ kiếm cớ bắt chuyện, chắc chỉ là trò đùa bỡn vô vị của gã háo sắc mà thôi.

Hơn nữa, tờ giấy kia chẳng đầu chẳng đuôi, chắc là lúc lên xuống xe ngựa bị rơi mất. Nếu bị người qua đường nhặt được cũng chỉ làm giấy chùi nhà xí.

Nghĩ vậy, Sở Lâm Lang trong lòng vững như bàn thạch, ngược lại có lòng dạ trêu chọc phu quân: "Quỳ thì phải quỳ, nhưng trong nhà có khách quý, nếu chàng thương thiếp thì cũng phải chừa cho thiếp chút mặt mũi, qua mấy ngày này rồi hãy nói."

Thấy Chu Tùy An vẻ mặt khó hiểu, Sở Lâm Lang vừa cầm kim chỉ lên thêu thùa, vừa chậm rãi bổ sung: "Bằng hữu thân thiết lúc sinh thời của công công đến thăm, nghe nói họ Doãn..."

Vừa nói, nàng vừa liếc mắt nhìn phu quân.

Nghe Sở Lâm Lang nói vậy, Chu Tùy An hơi ngả người ra sau, không hỏi thêm gì nữa mà chỉ hắng giọng, có chút không tự nhiên nói: "À, phụ thân quả thật có giao hảo với Doãn gia, mẫu thân... không nói gì với nàng chứ?"

Mũi kim trong tay Sở Lâm Lang lại trượt, vô tình đâm vào đầu ngón tay. Nhưng lần này nàng không kêu ca, chỉ lặng lẽ mút ngón tay rồi ngẩng đầu nhìn Chu Tùy An đầy ẩn ý.

Vốn tưởng rằng cố nhân Doãn gia đột nhiên đến thăm, bà bà vừa mới biết Doãn thị góa bụa nên mới nảy sinh tâm tư khác.

Nhưng thấy Chu Tùy An không hề bất ngờ, lại có chút mất tự nhiên, Sở Lâm Lang mới chợt nghĩ, có lẽ việc Doãn thị đến thăm không phải là nhất thời cao hứng mà đã ấp ủ từ lâu.

Thậm chí ngay cả Chu Tùy An cũng đã được bà bà báo trước, chỉ có mình nàng là bị che mắt không hề hay biết.

Nghĩ đến đây, dù trước đó đã tự an ủi mình, Sở Lâm Lang vẫn cảm thấy một ngọn lửa dần bốc lên. Nhưng nàng vẫn tiếp tục giữ vẻ mặt bình tĩnh thăm dò: "Đã có khách quý đến, sao mẫu thân còn rảnh rỗi nói chuyện với thiếp? Đúng rồi, lần gần nhất chàng gặp Doãn gia là khi nào?"

Chu Tùy An nghe vậy, khẽ điều chỉnh tư thế, giọng điệu hòa hoãn hơn nhiều nhưng không trả lời Sở Lâm Lang mà rộng lượng nói: "Thôi đi, Lục điện hạ đã thưởng cho nàng, tức là không tính toán với nàng nữa. Mấy ngày nay nàng đừng ra ngoài, đợi khách quý đi hết rồi hãy tính."

Sở Lâm Lang mím môi đứng dậy hầu hạ Chu Tùy An cởi quan phục, thay thường phục xong, liền đứng trước cửa sổ nhìn theo bóng hắn ra khỏi viện đi thỉnh an bà bà.

Chu Tùy An lớn hơn Sở Lâm Lang ba tuổi, tướng mạo đoan chính, vóc dáng không quá cao nhưng dung mạo tuấn tú, mang vẻ ôn nhuận đặc trưng của nam tử Giang Nam. Dù đã hai mươi sáu tuổi, hắn trông vẫn phong độ phi phàm, mang theo vài phần chất phác của thiếu niên.

Lúc gia cảnh khó khăn nhất, Sở Lâm Lang cũng chưa từng để phu quân thiếu thốn y phục. Chu công tử ra ngoài thăm bạn bè, tiếp khách, một thân bạch y như tuyết, tay cầm quạt lông, đi đến đâu cũng được khen là tuấn tú thanh tú, phong nhã như ngọc.

Nếu không phải gia đạo hắn sa sút, e rằng từ lâu đã có khuê tú môn đăng hộ đối đến tranh nhau cầu thân.

Một vị lang quân như ngọc thế này đã từng khiến Sở Lâm Lang vô cùng tự hào, cảm thấy dù mình có vất vả ngược xuôi lo toan sinh kế, cuối cùng cũng không uổng phí, nuôi được một người phu quân tài giỏi.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free