(Đã dịch) Trường Ninh Đế Quân (Dịch) - Chương 227: Mưu
Tại nhà Trang Ung, ba cô nương trẻ tuổi xinh đẹp đang ở trong bếp cười nói ríu rít, vui vẻ như bầy chim sẻ. Trong phòng khách, chỉ còn lại ba người đàn ông là Trang Ung, Thẩm tiên sinh và Thẩm Lãnh, dường như đang thong thả thưởng trà.
Hai vị lão nhân đang nói chuyện về chuyện dưỡng sinh, Thẩm Lãnh thấy mình không nên xen vào, giữ thái độ trầm mặc.
"Lần này đi Nam Lý..." Cuối cùng Trang Ung vẫn chuyển đề tài sang chuyện chính cần bàn, ông liếc nhìn Thẩm Lãnh một cái: "Về lý trí, ta không nên để ngươi đi. Về tình riêng, ta và Thẩm Tiểu Tùng là bằng hữu, ngươi lại là bậc con cháu ta yêu mến, ta cũng thích Trà Nhi, thế nên ta muốn ngươi bình an ở lại Nha Thành."
Ông liếc nhìn Thẩm tiên sinh như muốn trưng cầu ý kiến, sau đó lại nhìn sang Thẩm Lãnh: "Nhưng cuối cùng ta vẫn quyết định để ngươi đi, có lẽ ngươi hiểu ý ta."
Trang Ung hy vọng Thẩm Lãnh hiểu rằng, nếu hắn có thể cứu được người về, hoặc cho dù không cứu được nhưng vẫn dũng cảm lên đường, bản thân chuyện này cũng đã mang ý nghĩa lớn lao hơn nhiều so với việc Mạnh Trường An giải cứu hàng trăm bách tính tộc Lang Quyết khỏi tay người Hắc Vũ.
Thẩm Lãnh ngàn dặm xa xôi dẫn theo trăm người thâm nhập vào Nam Lý quốc để cứu người Đại Ninh về. Chuyện này sẽ được ghi vào sử sách, nâng cao quốc uy Đại Ninh, thể hiện thiên uy của bệ hạ. Cho dù những người trong triều đình không thích thủy sư đến mấy, hay không ưa Thẩm Lãnh đến mức nào đi chăng nữa cũng kh��ng dám có bất kỳ dị nghị nào về chuyện này. Chuyện này, chỉ cần Thẩm Lãnh thực hiện và sống sót trở về, tên tuổi của hắn sẽ vang danh khắp Đại Ninh!
Ý nghĩa của chuyện này thật sự rất lớn lao, cho dù bệ hạ phong hầu cho Thẩm Lãnh vì công trạng này thì ai có thể ngăn cản được?
"Ta tin tưởng năng lực của ngươi, nhưng chuyện này dù sao cũng sẽ có rất nhiều điều khó lường. Nam Lý là nước nhỏ không đáng sợ, nhưng ải Cầu Lập thì không dễ vượt qua. Người Cầu Lập kiểm soát Nam Lý rất chặt chẽ, mặc dù họ sẽ không tin Đại Ninh thực sự phái người đến, nhưng chắc chắn cũng sẽ có sự chuẩn bị để ứng chiến."
Trang Ung nhìn Thẩm Lãnh: "Ta không muốn nói những đạo lý lớn lao như thân là quân nhân phải thủ quốc hộ dân cao xa gì cả. Hôm nay là ở trong nhà ta, chúng ta chính là người nhà, không bàn chuyện công, ta chỉ nói với ngươi về những điều lợi hại... Nguy hiểm thì thật sự rất nguy hiểm, dù nói cửu tử nhất sinh cũng không ngoa. Nhưng nếu ngươi thật sự đưa được người dân về, mười chín tuổi phong hầu sẽ là người đầu tiên ở Đại Ninh, ngay cả những tướng lĩnh huyền thoại thời Đại Ninh khai quốc cũng chưa có ai được phong hầu ở độ tuổi như ngươi. Chuyện này, để ta thay ngươi đi xin bệ hạ, nếu không được, ta sẽ tự nguyện thôi chức đề đốc thủy sư."
Sắc mặt Thẩm Lãnh thay đổi: "Tướng quân, lúc ta nói muốn đi cứu người, chưa từng nghĩ đ��n những điều này."
"Ngươi có thể không nghĩ, nhưng ta nhất định phải nghĩ." Trang Ung nói: "Vì ngươi và Mạnh Trường An, bệ hạ đã hoãn thời gian cuộc thi lớn các quân năm nay. Ta đã viết tấu chương tâu với bệ hạ rằng trong vòng hai tháng ngươi nhất định có thể quay về. Hai tháng sau, ngươi dẫn người dân Đại Ninh bị Nam Lý bắt giữ về cùng đến thành Trường An, ta sẽ tự tay đeo dải gấm đỏ cho ngươi."
Thẩm Lãnh chỉ cảm thấy lồng ngực nóng lên, trong lúc nhất thời cũng không biết nói gì.
Thẩm tiên sinh hừ một tiếng: "Bớt nói những lời hư vô, hãy cho chúng những thứ thực tế thì hơn."
Trang Ung trợn mắt nhìn Thẩm tiên sinh rồi nói: "Sở dĩ Lâm Lạc Vũ đến là vì cô ấy sẽ có trợ giúp rất lớn cho Lãnh Tử. Lâm Lạc Vũ cũng coi như quen thuộc với Cầu Lập, Nam Lý. Ngươi có thể không biết, đông chủ của Phiếu Hào Dương Thái không phải người Đại Ninh, cũng không phải người Lâm, mà là người Điệu quốc."
"Điệu quốc?"
Thẩm Lãnh nhớ lại khoảng thời gian này hắn vẫn luôn xem bản đồ nam cương. Bản đồ hải vực bên ngoài rất thô sơ, chỉ đánh dấu đại khái vị trí các nước. Cầu Lập quốc đông tây dài, nam bắc ngắn. Nam Lý quốc ở phía đông nam Cầu Lập quốc, nếu đi xuyên suốt từ bắc xuống nam thì vừa đúng là vùng lãnh thổ rộng nhất của Cầu Lập quốc, rộng gần 1200-1300 dặm. Điệu quốc nằm ở phía tây Nam Lý và Cầu Lập, giáp ranh ba nước. Nếu từ Cầu Lập quốc đi ngang qua thẳng đến Điệu quốc chỉ cần không quá sáu trăm dặm, nếu đảm bảo bí mật thì 3-4 ngày là có thể đến nơi.
"Lâm Lạc Vũ cũng là người Điệu quốc." Trang Ung nói: "Giống như Nam Lý, Điệu quốc vẫn luôn hướng về văn minh Đại Ninh, cực kỳ kính ngưỡng Đại Ninh, cho nên từ nhiều năm trước đã không ngừng phái người đến Đại Ninh để giao lưu. Đông chủ của Phiếu Hào Dương Thái tên là Thi Đông Thành. Sở dĩ triều đình chấp nhận cho Phiếu Hào Dương Thái tồn tại cũng là vì Thi Đông Thành. Mỗi năm, Thi Đông Thành đều cung cấp cho triều đình lượng lớn tin tức tình báo liên quan đến Cầu Lập quốc. Nhất cử nhất động của các tiểu quốc nam cương cũng đều do người của Phiếu Hào Dương Thái theo dõi giúp triều đình. Gần đây nhất, Thi Đông Thành còn đang làm một việc, nếu làm tốt, chắc hẳn bệ hạ cũng sẽ có chút ban thưởng xứng đáng cho hắn."
Trang Ung tiếp tục nói: "Chúng ta đánh tan thủy sư của Cầu Lập, nhưng việc này không phải một lần là xong. Nếu phải lựa chọn giữa việc tiêu diệt thủy sư và giết Nguyên Thanh Phong, ta thà giết Nguyên Thanh Phong hơn. Lần trước hắn mắc bẫy, nhưng sẽ không bao giờ có lần thứ hai nữa. Chỉ cần hắn còn là đại tướng quân thủy sư Cầu Lập thì mỗi trận chiến tiếp theo đều sẽ không dễ dàng. Thi Đông Thành đích thân đến Cầu Lập, đang mua chuộc các quan lớn Cầu Lập, chỉ cần có thể xúi giục hoàng đế Cầu Lập giết Nguyên Thanh Phong thì phần thắng của chúng ta trong trận chiến này sẽ lớn gấp đôi."
Trong lòng Thẩm Lãnh hơi chấn động, thầm nghĩ, hóa ra Phiếu Hào Dương Thái còn có bối cảnh như vậy.
"Thi Đông Thành là hoàng tử Điệu quốc."
Câu tiếp theo của Trang Ung khiến Thẩm Lãnh càng giật mình hơn. Mặc dù Điệu quốc là một tiểu quốc không đáng kể, nhưng việc một vị hoàng tử ở bên ngoài đã mang ý nghĩa rất lớn lao.
"Hắn là con tin do hoàng đế Điệu quốc gửi đến." Trang Ung nói: "Chỉ là không có mấy người biết chuyện này."
Thẩm Lãnh gật gật đầu: "Quả thực không ngờ được."
Trang Ung nói tiếp: "Khoảng cách sáu trăm dặm đó là nguy hiểm nhất với các ngươi. Chỉ cần vượt qua sáu trăm dặm này đi vào Điệu quốc, với thực lực và địa vị của Thi Đông Thành ở Điệu quốc sẽ đảm bảo các ngươi vào Nam Lý cũng không gặp vấn đề gì. Sau khi vào Nam Lý, vị tướng quân mà Thi Đông Thành mua chuộc được sẽ trực tiếp hộ tống các ngươi đến đô thành Nam Lý."
Thẩm Lãnh hỏi: "Thời gian ngắn như vậy, sao hắn an bài thỏa đáng được?"
"Sau khi quyết định để ngươi đi, ta đã đi gặp Lâm Lạc Vũ. Vừa hay hai ngày trước Thi Đông Thành đang ở nam cương, chuẩn bị đi Cầu Lập, nên hắn lập tức đáp ứng chuyện này."
Trang Ung nói: "Ta nghe suy nghĩ của Thi Đông Thành xong mới có thêm một chút chắc chắn. Thậm chí hắn còn đề xuất một phương án an toàn hơn... để hắn phụ trách nghĩ cách giải cứu người của chúng ta khỏi Nam Lý, sau đó công lao tính cho thủy sư."
Thẩm tiên sinh hừ một tiếng: "Làm như vậy, chẳng phải sau này thủy sư nợ hắn một nhân tình cực lớn ư?"
Trang Ung gật gật đầu: "Người này bản chất vẫn là một thương nhân, tất nhiên hắn sẽ nghĩ cách làm sao để nhận được hồi báo lớn nhất. Người được hắn cứu ra khỏi Nam Lý, hoặc là mua chuộc, hoặc là đánh cắp. Việc đưa người ra khỏi Nam Lý rồi giao cho thủy sư, lúc bình thường tất nhiên hắn sẽ không nói ra. Nhưng nếu khi có chuyện gì cần thủy sư giúp đỡ, hắn sẽ lôi chuyện này ra. Thủy sư không phải của ta, không phải của ngươi, mà là của bệ hạ, không thể khinh nhờn, cho nên cuối cùng ngươi vẫn phải đi một chuyến."
Thẩm tiên sinh thở dài nói: "Hắn có thể lấy thân phận con tin mà sống tốt ở Đại Ninh thì sao có thể là một người tầm thường."
Trang Ung nhìn sang Thẩm Lãnh: "Cho nên ta mới đi tìm Lâm Lạc Vũ. Lâm Lạc Vũ là người phụ nữ của Thi Đông Thành, hắn rất quan tâm đến cô ấy. Nếu ngươi dẫn theo Lâm Lạc Vũ thì Thi Đông Thành sẽ càng cẩn thận hơn."
Thẩm Lãnh có chút băn khoăn.
Nhận ra sắc mặt Thẩm Lãnh không tốt, Trang Ung bất đắc dĩ nói: "Ta biết làm như vậy dường như không được hay cho lắm, nhưng... đây là Lâm Lạc Vũ chủ động đề xuất, ta đã nhận lời."
Thẩm Lãnh thầm than một tiếng, nghĩ mình nhất định phải giữ cô ấy lại bằng được.
"Chuyện này trước tiên cứ quyết định như vậy đi." Trang Ung nói: "Ngươi đừng tùy hứng, đây là cách thỏa đáng nhất ta có thể nghĩ đến. Ta biết người trẻ tuổi có suy nghĩ của mình, cảm thấy chuyện chẳng có gì to tát. Nhưng trong mắt những lão già chúng ta đây, suy nghĩ ấy hơi quá ấu trĩ. Tuy chúng ta không có được nhuệ khí như ngươi, nhưng làm việc thận trọng, cẩn thận hơn, chuyện gì cũng lo lắng, suy nghĩ chu đáo hơn ngươi."
Thẩm Lãnh đứng dậy chắp tay khom người: "Tạ tướng quân."
"Ngồi xuống đi." Trang Ung cười cười: "Ngươi nghiêm túc như vậy ta có chút không quen."
Thẩm Lãnh cũng cười cười, bất giác liếc nhìn ra ngoài. Ba cô nương ở trong phòng bếp nói cười râm ran. Ngược lại, mấy nha hoàn và hạ nhân phụ giúp cứ thấp thỏm không yên, nếu ba v�� tiểu thư này chẳng may bị bỏng dầu, bỏng lửa, hoặc cho dù mặt chỉ bị ám khói một chút thôi, bọn họ cũng cảm thấy tội lỗi.
"Hay là ta đi xem thử."
Thẩm Lãnh chỉ chỉ về phía phòng bếp, Trang Ung gật gật đầu: "Đi đi, ta cũng sợ lát nữa thực sự không ăn nổi mà còn phải miễn cưỡng cười vui, ở lứa tuổi chúng ta, diễn kịch thực sự quá vất vả."
Sau khi Thẩm Lãnh ra ngoài, Trang Ung nhìn sang Thẩm tiên sinh: "Ngươi không nói thân phận của Lãnh Tử, nhưng ta cũng có thể đoán được một chút. Không chỉ mình ta, bây giờ ngay cả Diệp Khai Thái, Hàn Hoán Chi chắc hẳn cũng đã phát giác, cho nên Diệp Khai Thái mới không muốn để Lãnh Tử đi Nam Lý. Nhưng ta vẫn sẽ không ép hỏi ngươi điều gì cả, ngươi hãy tự suy nghĩ rõ ràng."
Thẩm tiên sinh nhìn về phía phòng bếp khẽ thở dài: "Chuyện này, ta không dám đảm bảo."
Trang Ung cũng thở dài theo: "Cuối cùng vẫn là ngươi vất vả."
Cùng lúc này, trong thôn nhỏ cách Nha Thành năm dặm về phía bắc, đám người Vân Tỉnh đang bàn bạc làm thế nào để có thể giết chết Thẩm Lãnh. Nha Thành có trọng binh canh gác, nếu bọn họ động thủ trong thành thì tuyệt đối không thể thành công. Sở dĩ bọn họ phải đến là vì nhòm ngó số tài sản bất minh của Phong Văn Đường. Chỉ cần lấy được khối tài sản lớn như vậy thì đội ngũ phản quân của hắn ta có thể mở rộng. Đương nhiên không phải hắn ta muốn làm phò trợ ấu chủ tưởng tượng gì cả, mà hắn ta muốn làm hoàng đế.
Mỗi người đàn ông đều ấp ủ một giấc mộng đế vương trong lòng, bất luận là ham muốn đặc quyền nào của hoàng đế cũng sẽ khiến họ không nhịn được mà nghĩ đến. Vân Tỉnh chìm đắm khá sâu, bởi vì hắn ta nghĩ mình đã chạm đến ranh giới ấy, phá vỡ nó, mình chính là cửu ngũ chí tôn.
"Đừng xem thường người phụ nữ đó." Trương Bách Hạc nhắc nhở: "Theo như ta biết, võ nghệ của cô ấy rất cao cường, phụ thân cô ấy cũng là một vị du hiệp, người bình thường căn bản không thể đến gần... Cho nên các ngươi đừng suy nghĩ đến việc ra tay với người phụ nữ đó, tuy cô ấy quả thực rất đẹp, rất thu hút. Ta có cách khiến các ngươi vừa giết được Thẩm Lãnh lại có thể có được cô ấy."
Đỗ Sùng Sơn nhìn y hỏi: "Rốt cuộc ngươi có cách gì, nói thẳng đi."
Trương Bách Hạc mỉm cười: "Thẩm Lãnh trọng nghĩa khí, hắn có bằng hữu thân thiết tên Trần Nhiễm. Người này võ nghệ hết sức bình thường, cũng không quá thông minh. Nếu có thể bắt được Trần Nhiễm, việc giết Thẩm Lãnh sẽ trở nên dễ dàng hơn."
"Hắn ta ở trong thủy sư, cũng không dễ hạ thủ đâu."
"Cũng tốt hơn là ra tay ở trong thành." Trương Bách Hạc cười nói: "Nếu bắt được Trần Nhiễm thì có thể dụ Thẩm Lãnh ra ngoài. Sau đó, ta sẽ tự nghĩ cách để người trong Nha Thành đi cứu Thẩm Lãnh, đến lúc đó lại ra tay với người phụ nữ kia sẽ dễ dàng hơn rất nhiều."
Y nhìn về phía Vân Tỉnh: "Nhưng Thẩm Lãnh võ nghệ siêu quần, các ngươi xác định mình giết được hắn?"
Vân Tỉnh cười gằn một tiếng: "Dù trói hai tay ta cũng có thể giết hắn."
Bản quyền của nội dung này thuộc về truyen.free.