Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Trường Ninh Đế Quân (Dịch) - Chương 226: Động tâm

Trà gia là một người học rộng biết nhiều nhưng tính cách vẫn đơn thuần. Nàng quen biết Trang Nhược Dung nên chào hỏi rất chân thành, cười tươi roi rói. Nàng không biết Lâm Lạc Vũ, nhưng cũng chẳng coi Lâm Lạc Vũ là mối đe dọa gì… Nàng thậm chí còn chẳng nghĩ đến điều đó. Nàng trừng mắt nhìn Thẩm Lãnh một cái chỉ là trêu chọc thôi, dù sao cũng là người nhà mình. Từ tận đáy lòng, nàng không tin, cũng chưa từng nghĩ Thẩm Lãnh sẽ thích cô gái khác, giống như nàng biết Thẩm Lãnh cũng sẽ chẳng bao giờ nghĩ liệu nàng có thích chàng trai khác hay không.

Cho nên, khi Lâm Lạc Vũ cảm thấy trong ánh mắt cô nhóc kia nhìn mình ngay cả một chút cảnh giác và địch ý cũng không có, trong lòng nàng chợt dâng lên chút thất vọng: Chẳng lẽ mình lại không có sức uy hiếp đến thế sao?

Nàng đâu biết rằng, Trà gia cảm thấy ai cũng chẳng phải mối đe dọa.

"Y phục thật là đẹp."

Ánh mắt Trà gia sáng bừng, bởi vì bộ y phục trên người Lâm Lạc Vũ quả thật rất đẹp, không phải váy vóc cầu kỳ mà toát lên một vẻ anh khí đặc biệt của một cô gái.

Lâm Lạc Vũ chỉ muốn ôm mặt. Cô nhóc này và tên ngốc kia đúng là một cặp trời sinh... Cái tên Thẩm Lãnh đó, lần đầu thấy nàng, ánh mắt cũng sáng bừng lên, nhưng chắc chắn không phải vì nàng xinh đẹp, mà là vì bộ xiêm y này quá lộng lẫy.

Tên ngốc và cô nhóc ngốc, ừm, rất hợp...

"Tỷ tỷ cũng xinh đẹp."

Trà gia ý thức được chỉ khen y phục thì hơi bất lịch sự, bèn cười ha hả vội vàng bổ sung thêm một câu. Vì thế, Lâm Lạc Vũ càng vui vẻ hơn, lại nghĩ đến trước đó Trang Nhược Dung gọi mình một tiếng “a di”, niềm tin kiên định ủng hộ Thẩm Trà Nhan của nàng càng vững thêm vài phần.

Cũng không biết tại sao, rõ ràng mình còn rất trẻ, rõ ràng tâm thái tốt như vậy, nhưng sau khi nhìn thấy Thẩm Lãnh và cô nhóc này, nàng lại luôn không tự chủ được lộ ra vẻ mặt giống như một người mẹ già. Nàng chợt hiểu ra điều gì đó: Mình không muốn phá hỏng gia đình hôn nhân của nam nhân đó, chẳng phải là hy vọng mọi chuyện đều viên mãn hoàn mỹ sao? Mà suy nghĩ trong giờ phút này cũng là điều dĩ nhiên, tình cảm của Thẩm Lãnh và tiểu nha đầu này đơn thuần như thế, nếu bị phá hủy thì chẳng phải là tạo nghiệp sao?

Vì thế, ánh mắt nàng nhìn sang Trang Nhược Dung trở nên xa cách hơn một chút, dù rằng vốn dĩ hai người họ cũng chẳng thân thiết gì.

"Thật sự quá đẹp."

Trang Nhược Dung không kìm được bước tới, cùng Trà gia, mỗi người một bên kéo ống tay áo của Lâm Lạc Vũ ra xem xét tỉ mỉ. Trà gia chỉ thấy họa tiết này thật đẹp, còn Trang Nhược Dung lại nhận ra kỹ thuật thêu này cực kỳ tinh xảo.

"Tỷ tỷ, y phục này mua ở đâu vậy?"

"Ồ, thợ may trong nhà ta làm đấy."

"Tỷ có thể cho ta mượn thợ may nhà tỷ một chút được không?"

"..."

Trang Nhược Dung kéo tay Thẩm Trà Nhan: "Nếu tỷ thích y phục này, chi bằng mời tỷ tỷ đến nhà muội, để muội xem kỹ kiểu dáng và chất vải, muội sẽ làm tặng tỷ một bộ. Chỉ là... làm vậy có vẻ hơi đường đột, không biết tỷ tỷ có phiền lòng không?"

Hai cô gái trẻ không ai còn gọi là "a di" nữa, miệng lưỡi ngọt xớt gọi một tiếng "tỷ tỷ". Lâm Lạc Vũ thấy vậy cũng rất hài lòng, hai người họ thích y phục của nàng như thế, nàng càng thêm vui vẻ. Cứ thế, ba người vốn chưa quen thân bỗng chốc trở nên thân thiết một cách lạ lùng. Khi ba người sóng vai đi về, Lâm Lạc Vũ toát lên vẻ thành thục, duyên dáng; Trang Nhược Dung cầm ô, thanh thuần điềm tĩnh như nụ hoa sen chớm nở; còn Trà gia, vác con hắc cẩu đi được vài bước thì thấy bất tiện, liền ném nó xuống. Con hắc cẩu kêu ư ử đầy tủi thân, sau đó lủi thủi một mình chạy về phía huyện thành.

Ba cô gái nắm tay nhau lên xe ngựa của Trang Nhược Dung, tiếng cười nói cũng dần xa. Thẩm Lãnh ngớ người ra, thầm nghĩ phụ nữ quả nhiên là loài sinh vật khó hiểu nhất. Biết đâu ngày mai ba người này đã trở thành tỷ muội thân thiết rồi cũng nên...

Trần Nhiễm và Vương Khoát Hải vẫn luôn ngồi trên thuyền xem kịch vui. Cả túi lạc ngũ vị hương to đùng đã hết nhẵn, mà kịch vui cũng đã tàn. Hai người đều thoáng chút thất vọng, tướng quân cũng chưa bị đánh, thật là nhạt nhẽo.

Thẩm Lãnh đến ngồi xổm bên cạnh, nhón mấy hạt lạc khô quắt queo còn sót lại bỏ vào miệng. Vớ phải một hạt bị thối, hắn liền hung hăng trừng mắt lườm Trần Nhiễm. Trần Nhiễm cảm thấy mình bị lườm một cách quá đỗi oan uổng.

"Ba người phụ nữ, một tấn trò đời, tướng quân ngươi phải cẩn thận rồi."

"Ta hơi đâu mà đề phòng ba người phụ nữ kia?" Thẩm Lãnh bĩu môi: "Ta chỉ cần cẩn thận Trà gia là đủ rồi..."

Trần Nhiễm nói: "Ta khá hiểu tâm tư con gái, ngươi đừng thấy hiện tại họ đang tay trong tay. Ta nói ngươi nghe, biết đâu trong lòng người nào đó đang chướng mắt người nào đó, vào trong xe rồi thì người ngoài không nhìn thấy, một lời không hợp biết đâu lại đánh nhau."

Thẩm Lãnh nghĩ lại hình ảnh đó, mặt hắn trắng bệch, hắn đột nhiên đứng phắt dậy: "Không được, ta phải đi theo, nếu Trà gia bị bắt nạt thì sao?"

Trần Nhiễm: "Ngươi... nghĩ nhiều rồi đấy?"

Thẩm Lãnh trấn tĩnh lại một chút, sau đó phát hiện quả thật mình đã nghĩ nhiều.

Ba gã đàn ông ngồi xổm ở đây đoán mò, đâu ngờ rằng, ba cô gái trở về nhà Trang Nhược Dung lại có những chuyện thú vị đến thế. Để nhìn rõ ràng cách thêu và cắt may y phục trên người Lâm Lạc Vũ, đương nhiên Lâm Lạc Vũ phải cởi y phục. Vì thế, nàng đổi sang một bộ y phục của Trang Nhược Dung và ở đó giải thích, giới thiệu. Mà để làm cho Trà gia một bộ vừa vặn, Trà gia cũng phải cởi áo khoác để lấy số đo. Chuyện này, thoạt nghe thì có vẻ không ổn, nhưng với họ thì lại hoàn toàn tự nhiên.

Thử nghĩ xem, nếu như ba gã đàn ông, ngoại trừ ở nhà tắm là nơi cởi y phục ra, thì tuyệt đối chẳng có chút duy mỹ nào...

Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, tình cảm giữa các cô gái, dù có tốt đến mấy cũng khó tránh khỏi việc so sánh ngầm, hơn nữa có rất nhiều khía cạnh để so sánh.

Ví dụ như vòng eo của ai nhỏ hơn một chút, làn da của ai tốt hơn một chút, chân của ai dài hơn một chút, và vân vân. Dù không nói ra miệng thì họ vẫn sẽ âm thầm so bì với nhau. Còn đàn ông thường so sánh đơn giản hơn nhiều... Họ chỉ nhìn "quy cách"...

Lúc chạng vạng, Thẩm Lãnh nghĩ kiểu gì mình cũng phải ghé nhà Trang Ung một chuyến. Sau đại thắng hải chiến lần trước, người Cầu Lập đã không còn dám chủ động khiêu khích. Dù có hội quân với hai đội thủy sư khác, chúng cũng chẳng dám tùy tiện đổ bộ tấn công nữa. Cho nên, Trang Ung liền đưa người nhà từ huyện Viễn Thủy đến Nha Thành. Nơi ở cũng thật trùng hợp, ngay cạnh căn nhà Thẩm Lãnh chọn cho Trà gia. Căn nhà Thẩm Lãnh chọn vốn là gia trang cũ của huyện thừa Nha Thành, còn nhà Trang Ung chọn là nhà cũ của huyện lệnh. Hai căn nằm trên cùng một con đường, chỉ cách nhau một hàng cây nhỏ, vẫn có thể nhìn thấy nhau. Nếu đứng trên sân thượng, thậm chí còn có thể trò chuyện được.

Thẩm Lãnh về nhà định gặp Thẩm tiên sinh trước, nhưng lại phát hiện ông đã ra ngoài, ngay cả con chó cũng chẳng thấy đâu. Trong phòng, trên bàn trà có để lại một tờ giấy. Lúc Thẩm Lãnh cầm lên, hắn nghĩ bụng chắc tiên sinh nhớ mình, biết mình sẽ về nên để lại lời nhắn đi đâu. Nhưng vừa nhìn nội dung trên tờ giấy, Thẩm Lãnh liền vo nó lại thành một cục rồi ném đi, môi mím chặt đến mức có thể buộc được một con lừa.

Tờ giấy Thẩm tiên sinh để lại khiến hắn cảm thấy thế gian này bi thương thật, người không bằng chó. Thẩm tiên sinh nói ông ấy lo hắc cẩu Miêu Nhi sẽ không quen ăn cơm nhà Trang Ung, bảo Thẩm Lãnh đi mua chút xương hầm lên trước, làm cơm cho Miêu Nhi xong xuôi rồi hãy đến nhà Trang Ung.

Thẩm Lãnh vừa muốn ra ngoài thì nhìn thấy Trà gia xách một túi xương trở về. Vừa nhìn thấy Thẩm Lãnh, khóe môi nàng không tự chủ được khẽ cong lên.

"Này, ngươi tới nhà tìm ta chơi à?" Trà gia từ rất xa đã vẫy tay: "Đúng lúc thật, cha ta không có nhà."

Một người đi đường liếc nhìn Trà gia một cái, rồi thở dài thườn thượt, thầm nghĩ: Thói đời ngày càng sa đọa...

Thẩm Lãnh cũng vẫy tay: "Cha tỷ không có nhà à? Vậy thì tốt quá, mau lại đây ôm một cái nào."

Thế là một túi xương bay tới. Thẩm Lãnh đưa tay trái đỡ lấy, sau đó vươn tay phải ra. Trà gia hết sức tự nhiên đặt tay mình vào lòng bàn tay hắn, hai người sóng vai bước đi. Trà gia dùng mông huých vào mông Thẩm Lãnh một cái: "Tỷ tỷ Lâm này không tồi chút nào nha, ngươi dụ dỗ ở đâu về thế?"

Thẩm Lãnh: "..."

Trà gia nheo mắt như tiểu ác ma, giơ bàn tay còn lại lên không trung, bóp bóp một cái: "Thật là to, thật muốn bóp thử."

Thẩm Lãnh: "..."

Trà gia: "Ngươi đang nghĩ gì thế?"

"Ta không nói gì cả."

"Nhưng ta nhìn ánh mắt ngươi là biết ngươi đã hiểu rồi, tại sao ngươi lại hiểu được cơ chứ?"

Thẩm Lãnh: "..."

Trà gia: "Xem ra gần đây ngươi ở bên ngoài đã học được không ít kiến thức mới nhỉ? Tỷ đệ đồng môn, không muốn chia sẻ với ta một chút sao?"

Thẩm Lãnh: "Thôi, ta đi hầm xương vẫn hơn."

Trà gia cười ha hả, cảm thấy tên ngốc Lãnh Tử nhà mình thật thú vị.

"Tỷ đoán được tiên sinh sẽ bảo ta ở nhà hầm xương cho Miêu Nhi sao?"

"Đương nhiên, tiên sinh đối với Miêu Nhi tốt như vậy, làm sao nỡ để nó phải chịu đói?"

"Thế còn ta thì sao?" Thẩm Lãnh vẻ mặt u oán: "Lo chó bị đói, không lo ta bị đói?"

Trà gia: "Ngươi là được nhặt về nuôi mà."

Thẩm Lãnh: "Chó không phải sao?"

"Không giống nhau. Ngươi là tiên sinh và ta tiện tay nhặt về, còn chó là ngươi tiện tay nhặt về. Khác biệt thế hệ rồi."

Thẩm Lãnh: "Tỷ nói như vậy thì ta hiểu rồi, có tin ta bỏ độc vào xương không?"

Trà gia bỗng nhiên sáp lại gần hôn lên môi Thẩm Lãnh một cái, nhẹ nhàng chạm vào rồi nhanh chóng rời đi. Thẩm Lãnh vừa cảm nhận được độ ấm trên môi đã mất đi cảm giác tuyệt vời, trong lòng tất nhiên rất ngứa ngáy, sáp lại gần muốn hôn nữa. Trà gia đã chắp tay sau mông đi: "Lúc nãy ta đã hạ độc ở trên môi, ngươi có sợ không?"

Thẩm Lãnh: "Giết người phải triệt để chứ, mau hạ độc ta đi!"

Cùng lúc đó, cách Nha Thành chưa đầy năm dặm về phía bắc có một thôn nhỏ. Trương Bách Hạc bị một đám người trông như thương nhân áp giải vào thôn, hiển nhiên bọn họ đối xử với y chẳng chút khách khí. Trương Bách Hạc chỉ tự trách mình vận khí quá kém. Nhưng nghĩ lại, nếu không phải vận khí kém thì làm sao tìm được những người này? Trời vẫn còn có chút ưu ái mình. Có thể giết được tên Thẩm Lãnh kia thì còn gì bằng, chút khuất nhục tạm thời này cứ nhịn xuống đã.

Vân Tỉnh dặn dò người đi tìm chỗ ở đừng quá lộ liễu, đoạn quay sang nhìn Trương Bách Hạc: "Ngươi vận khí tốt gặp được chúng ta, có thể giúp ngươi báo thù rửa hận. Nhưng nếu ngươi không thành thật hợp tác, ngươi nhất định sẽ chết trước Thẩm Lãnh."

Khi Trương Bách Hạc đến huyện Khảm, đang loay hoay không biết tìm kiếm chi phản quân kia bằng cách nào, thì chính trong lúc đi lạc đã bị người của phản quân bắt giữ. Những kẻ đó tưởng y là một thương nhân từ nơi khác bị lạc đoàn, định trói lại. Nào ngờ, Trương Bách Hạc lại tìm được người mình muốn tìm theo cách đó.

"Các ngươi sẽ không giết ta." Trương Bách Hạc cười: "Ta sống thì đối với các ngươi có lợi lớn hơn nhiều. Ta là chủ bộ trong Chiến binh Lang Viên, thân tín của Thạch Phá Đang. Ta ở Lang Viên có thể thông báo trước cho các ngươi mọi nhất cử nhất động. Cho nên ta khuyên một câu, hãy khách khí với ta một chút. Các ngươi làm khó ta, cùng lắm thì ta chết. Nhưng nếu ta sống, các ngươi sẽ có lợi hơn nhiều."

Vân Tỉnh hừ một tiếng: "Đợi ngươi chứng minh mình là người của Chiến binh Lang Viên rồi hãy nói."

Trương Bách Hạc giơ tay chỉ về phía Nha Thành: "Người nhà của Thẩm Lãnh sống trong thành kia, ta biết vị trí. Vợ hắn còn rất xinh đẹp, ngươi nhìn thấy nhất định sẽ động lòng."

Trương Bách Hạc chắc chắn điểm này, bởi vì trước đó y đã lén nhìn thấy nàng, và y cũng đã động lòng.

Bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, xin đừng mang đi nơi khác khi chưa được cho phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free