(Đã dịch) Tối Cường Phụ Thân - Chương 10: Dị Giới Xâm Lược (2)
Thực lòng mà nói, việc chiến đấu liên tục đã khiến Duy Khang nhanh chóng đuối sức. Dù vẫn có thể cầm cự thêm một tiếng, nhưng hắn biết mình không thể duy trì mãi. Bởi lẽ, khoảng thời gian một tiếng đồng hồ đó chỉ là ước tính chủ quan của hắn, tình huống ngoài ý muốn hoàn toàn có thể xảy ra bất cứ lúc nào. Đặc biệt là khi những kẻ dị giới bản địa này lại có cả súng!
Súng đạn, trong mọi trường hợp, vẫn là vũ khí có sức mạnh tuyệt đối, và càng đáng sợ hơn nữa trong những trận chiến không cân sức như lúc này. Dù có thể né tránh đạn, nhưng việc vừa chiến đấu vừa phải tập trung quan sát đường đạn cùng lúc là điều vô cùng khó khăn đối với Duy Khang. Cộng thêm việc lũ quái vật liên tục lao đến khiến hắn đau đầu, Duy Khang tự hỏi, trong tình huống cấp bách như vậy, đám cảnh sát khu vực Tokyo đang làm gì?
Vừa dứt suy nghĩ, tiếng còi hú dồn dập vang lên từ phía sau. Ngay sau đó, một chiếc xe cảnh sát xuất hiện, từ trong đó, đội đặc nhiệm cảnh sát nhanh chóng đổ ra. Những người lính mặc áo đen in chữ "Police" sau lưng, trang bị đầy đủ vũ khí chống bạo loạn, lập tức lao vào trấn áp lũ quái vật.
Duy Khang: Vừa nhắc Tào Tháo, Tào Tháo tới liền!
Một trong số họ, dường như nhận ra Duy Khang vẫn chưa thoát khỏi vùng nguy hiểm, liền lớn tiếng quát:
"Anh kia! Không muốn chết thì nhanh chóng cút ra khỏi đây!"
Nói đoạn, người cảnh sát liền lao vào giáp lá cà với đám thú nhân. Tuy nhiên, dường như họ không được báo cáo về số lượng kẻ địch phải đối đầu, nên ngoài súng gây tê, baton chuyên dụng và súng hơi cay, gần như không có sự chuẩn bị nào khác.
Họ nhanh chóng bị áp đảo về số lượng, chỉ có thể chống trả nhờ vào những vũ khí tiên tiến. Một số người tuy bị trúng đạn, nhưng may mắn thay, viên đạn chỉ găm vào giáp chống đạn. Tóm lại, có thể gói gọn tình hình trong một chữ: "Thảm".
Thấy tình hình không ổn, Duy Khang không chần chừ nữa, lập tức lao đến dùng chân đá bay mấy người cảnh sát ra khỏi khu vực nguy hiểm, tránh để họ sớm "chầu ông bà". Xong việc, hắn lại tiếp tục lao vào chiến đấu với đám thú nhân. Điều hắn mong chờ lúc này là Lực Lượng Phòng Vệ Nhật Bản (JSDF) đến hỗ trợ, chứ chỉ với mấy tên tép riêu này thì làm sao có thể giảm bớt thiệt hại về người được.
Nhưng lúc này, một mối nguy hiểm mới lại xuất hiện: mấy tên kỵ sĩ rồng trông khá oai vệ kia. Dù có thể chúng không gây hại quá nhiều, nhưng lỡ đâu những con rồng đó lại biết phun lửa thì sao?
-+-+-+-
12 giờ 00 phút *Đùng ~ Đùng ~*
Chàng cảnh sát bất lực bóp cò súng, chỉ mong con "rồng" kia ngã gục. May mắn thay, vận may đã mỉm cười với cậu ấy, con rồng bỗng chệch hướng, loạng choạng vài lần rồi hạ thấp độ cao, khiến "kỵ sĩ rồng" phía trên rơi xuống.
Là một lính hoàng gia. Tên lính hoàng gia phản ứng rất nhanh, hắn lao tới khi chàng cảnh sát vẫn còn đang ngơ ngác, dùng lưỡi lê định kết liễu chàng cảnh sát ngay trước mặt. Ngay khi cái chết sắp ập tới, một bóng người nhanh chóng tinh xảo giật lấy khẩu súng trên tay chàng cảnh sát, ngắm thẳng vào đầu tên lính hoàng gia xui xẻo kia.
*Đùng ~*
"Không sao chứ!?" Youji Itami hỏi thăm.
Đáp lại là ánh mắt ngơ ngác từ ba người còn lại.
"Chậc, thần kinh cứ như đang loạn hết cả!" Itami thầm mắng.
Đang suy nghĩ về việc sự kiện mùa hè có nguy cơ bị hủy bỏ, Itami liền nhìn sang tấm bản đồ cung điện hoàng gia. Ngay lập tức trong đầu Itami hiện lên một câu hỏi:
"Coi cung điện hoàng gia như một pháo đài...!?"
Nghĩ là làm, Itami quay sang nói với chàng cảnh sát: "Cung điện! Hãy ra lệnh sơ tán mọi người đến cung điện hoàng gia!" Vừa nói, Itami vừa đưa tấm thẻ chứng nhận quân đội ra, cốt để lời nói thêm phần trọng lượng.
"Vâng!" Chàng cảnh sát hoàn hồn, vội lấy bộ đàm ở ngang hông, liên lạc với bộ trưởng về việc sơ tán đến cung điện. Quay sang nhìn hai cô gái, Itami la lớn:
"Này hai cô, còn đứng đó làm gì?! Mau chạy tới cung điện đi!"
Nhận thức được tính nghiêm trọng của vấn đề, hai cô gái nhanh chóng chạy về phía cung điện hoàng gia.
-+-+-+-
12 giờ 15 phút Tại Cục Kiểm Soát Cung Điện Hoàng Gia.
Đám đông chen lấn, tạo nên một khung cảnh vô cùng hỗn loạn. Nếu không phải lũ quái vật từ đằng xa vẫn đang cố tấn công, người ta hẳn đã lầm tưởng đây là một ngày tràn ngập khách du lịch.
"Xin hãy bình tĩnh!" "Đừng chen lấn! Xin hãy làm theo chỉ thị!"
Cũng may nhờ sự kiểm soát của lực lượng cảnh sát Nhật Bản, mọi người dần ổn định trật tự và đi theo từng hàng lối.
Tại quầy cảnh sát, Itami đang cố gắng thuyết phục hai vị thanh tra về việc sơ tán người dân vào cung điện hoàng gia.
"Mau sơ tán mọi người đến cung điện hoàng gia!" "Anh là ai!?" Vị thanh tra lớn tuổi bực dọc hỏi. "Mau làm theo những gì chúng tôi nói!" Thanh tra trẻ tuổi liền tiếp lời.
Itami cũng không chịu thua, lập tức đáp lại bằng lý lẽ:
"Nếu mấy người để những kẻ đó tràn vào đây, thì sẽ có một biển máu ngay tại đây đấy!"
Vị thanh tra lớn tuổi giật mình, dù nghĩ đến sinh mạng của thường dân, nhưng ông vẫn không thể biến một nơi linh thiêng như cung điện hoàng gia thành nơi trú ẩn phòng thủ được!
Cho dù đó có là mạng sống dân thường...!
-+-+-+-
12 giờ 20 phút Đây là Azetx, chú ngựa đã đồng hành cùng ta suốt một quãng thời gian dài, từ khi ta tròn mười tuổi cho đến tận bây giờ. Tất nhiên, thân là quý tử của nam tước, con ngựa mà ta cưỡi dĩ nhiên không thể được nuôi nấng tầm thường như bao con khác. Nhờ vậy, tốc độ của nó, tuy không dám nói là nhanh hơn tất cả ngựa của đế chế, nhưng người thường với hai chân thì khẳng định không thể đuổi kịp. Ấy vậy mà, tốc độ, niềm tự hào của nó, giờ đây lại đang bị một người trần mắt thịt đuổi kịp.
"Đồ quái v���t!" Mắng dứt lời, Nam Tước dùng khẩu súng hoa mai mà bệ hạ đã ban tặng, nhắm thẳng vào đầu con "quái vật" kia.
*Đoàng ~*
Hắn cứ tưởng rằng với khoảng cách ngắn ngủi cùng vết thương trên vai, đối phương sẽ không thể né tránh được viên đạn. Nhưng điều bất ngờ đã xảy ra, Duy Khang nhẹ nhàng lách đầu với tốc độ nhanh đến mức để lại tàn ảnh, tinh xảo chỉ cho viên đạn lướt qua thái dương.
"Chết tiệt!" Hắn lại mắng thêm lần nữa, Nam Tước tức giận đến mức không còn quan tâm kẻ địch trước mắt là người hay quái vật nữa, lập tức rút thanh kiếm bên hông ra. Khi vung kiếm, Nam Tước cảm nhận không hề có lực cản nào trên đường chém, hắn nghĩ rằng đối phương đã bị mình một kiếm phanh thây rồi. Mặc dù có chút không tin vì thanh kiếm truyền từ ba đời nhà hắn lại sắc bén đến vậy. Nhưng rồi, hắn biết, đó chỉ là ảo giác. Bởi ngay khoảnh khắc vừa rồi, khi Duy Khang nhìn thấy thanh kiếm, hắn lập tức vui mừng không kể xiết.
"Cuối cùng...! Cũng có vũ khí cận chiến rồi!"
Gồng cơ bắp ở hai chân, hắn dùng sức bật về ph��a trước, một tay đoạt lấy thanh kiếm, một tay xoay lưỡi kiếm chém bay đầu Nam Tước. Tra thanh kiếm ra sau lưng, coi nó như một chiến lợi phẩm, Duy Khang nhìn thấy con ngựa kia nhận ra chủ nhân mình chỉ còn là một cái xác không hồn. Lập tức hoảng loạn, rồi ngã lăn ra mặt đường. Thật không biết vô tình hay cố ý, đầu của chủ và ngựa lại đối diện nhau trên nền nhựa đường lạnh lẽo. Bất ngờ thay, Nam Tước lại vẫn còn chút ý thức. Và điều hắn nghĩ đến trước khi ý thức hoàn toàn tan biến, không phải là tài sản, nữ nhân hay những thứ hắn chưa từng được hưởng thụ, mà hoàn toàn là:
"Azetx, chỉ hẹn ta với ngươi kiếp sau lại làm bạn..."
Nước mắt chảy dài trên má của cả chủ lẫn ngựa, rồi không biết vì nguyên nhân gì, con ngựa đột nhiên xùi bọt mép, tắt thở. Nhìn cảnh tượng này, Duy Khang có chút không tin vào mắt mình, nhưng cuối cùng cũng chỉ cảm thán về tình bạn gắn bó giữa hai sinh linh này. Hắn không hề biết rằng, có một đội quân thầm lặng vẫn đang quan sát hắn từ nãy đến giờ.
Tướng quân, các quý tộc cùng một số lính hoàng gia ở lại bảo vệ, đang dùng "ống nhòm" quan sát nhất cử nhất động của Duy Khang.
"Phải thừa nhận rằng, tên này đủ mạnh để chiến đấu với cả một đội quân!" Vị Tướng quân sau khi quan sát Duy Khang liền đưa ra kết luận.
"Vâng! Không thể phủ nhận món đồ này thật hữu dụng trong việc ngắm gái!" Một tên bá tước mập mạp vừa nói vừa xoa xoa chiếc ống nhòm. Lập tức, tên bá tước trở thành tiêu điểm chú ý của mọi người.
"Ta nói đó chỉ là một trò đùa vô hại, các ngươi có tin không?"
Nhưng chợt nhận ra mình là bá tước lại có hành động ngu xuẩn đi xin lỗi người khác. Khi hắn định mắng mỏ, chợt nhận ra mọi người xung quanh đều im lặng không nói gì. Bởi sau lưng hắn là lão tướng quân, và bấy giờ, lão đang nhíu mày nhìn chằm chằm hắn. Lão tướng quân ra hiệu cho hắn lùi ra xa khu vực này. Tên bá tước tuy tức giận nhưng không thể làm gì khác ngoài việc nghe theo.
*Sột Soạt*
Bỗng nhiên, đám lính canh gác bỗng chuyển sang trạng thái cảnh giác cao độ, chĩa mũi thương về phía bụi cây. Lão tướng quân cũng cảnh giác nhìn về phía b���i cây, bởi sau khi chứng kiến một con người chiến đấu với cả một đội quân thú nhân mà vẫn sống sót ngoạn mục, lão đã có một ấn tượng không tốt về thế giới này. Tuy nhiên, lý do khiến lão vẫn còn ở đây đến giờ là vì nhiệm vụ mà bệ hạ giao vẫn chưa hoàn thành.
Từ trong bụi cây, một chàng trai trẻ bước ra, trang phục của cậu ta cho thấy đây là người thuộc vùng đất này. Điều này khiến đám lính và quý tộc càng nâng cao cảnh giác hơn nữa, nhưng lão tướng quân lại không như vậy. Giơ tay lên cao, ám hiệu cho mọi người lùi lại, lão mở lời:
"Là ngươi phải không?" Tiếng dị giới.
"Là ta."
Truyện này được truyen.free dịch thuật và biên tập, trân trọng gửi đến quý độc giả những trang văn tinh tế nhất.