(Đã dịch) Tối Cường Phụ Thân - Chương 11: Dị Giới Xâm Lược (3)
Giơ tay lên cao, lão ra hiệu mọi người lùi lại, lão mở lời:
"Là ngươi phải không?" Một giọng nói vang lên từ thế giới khác.
"Là ta."
"Cuối cùng... cũng có thể kết thúc nhiệm vụ rồi!" Lão tướng quân nói một câu khó hiểu rồi ra hiệu cho chàng trai lên ngựa.
Nếu Duy Khang ở đó, chắc chắn sẽ nhận ra chàng trai này chính là Atsushi!
Không... chính xác hơn, đó phải là Ảnh Quân!
Đúng vậy, Ảnh Quân đã tính toán để quân đội mang "bản thể" của mình về đế chế này. Bởi vì những thông tin hắn cần ở đây đã có giới hạn, điều hắn cần bây giờ là một không gian để phát huy. Còn kế hoạch, sau khi đến được đế chế, hắn sẽ tiến hành.
"Được rồi, chủ của các ngươi yêu cầu sau khi gặp được ta thì phải nhanh chóng rút quân. Ở đây thêm một giây phút nào nữa cũng không ổn."
Khi nghe thấy lời nói phách lối đến vậy, lão tướng quân và đám quý tộc không thể chấp nhận. Vừa định nhắc Ảnh Quân cẩn thận lời lẽ, họ đã thấy hắn ngước nhìn lại cả đám. Chẳng hiểu sao, đám quý tộc và lão tướng quân lại cảm nhận được ánh nhìn này "khá" giống ánh mắt của bệ hạ mà họ quen thuộc.
"Được rồi, đừng làm những việc không cần thiết! Rút quân!"
"Rõ!" Mồ hôi nhanh chóng đổ xối xả vì quá sợ hãi, đến mức bọn họ nghi ngờ đây là con riêng của bệ hạ.
Lão tướng quân trấn tĩnh hơn nhiều, nhanh chóng ra lệnh trở về cổng, đồng thời đưa toàn bộ những người đã bị bắt giữ ở đây theo về.
Duy Khang đã làm rất tốt công việc bảo vệ người dân, nhưng hắn sẽ không bao giờ đoán được cuộc xâm lược này lại có một "quan hệ" vô cùng ảo diệu như vậy.
Khi Ảnh Quân dần bước vào cánh cổng, lão tướng quân hỏi: "Thưa ngài, vậy thì những người chưa quay về sẽ thế nào?"
Ảnh Quân lạnh lùng đáp: "Sống chết do bọn chúng tự định đoạt!"
"Vâng!" Dù đã đồng ý, nhưng thân thể lão tướng quân vẫn khẽ run lên, bởi "bọn chúng" ở đây là hơn một vạn lính đó...?
Mang theo chút bất lực, lão tướng quân bước vào cánh cổng. Ông chưa từng nghĩ đây lại là cách diễn ra trận chiến đầu tiên ở một vùng đất mới. Vô cùng nhạt nhẽo, không hề có những pha xông trận huyết tinh như trước, tất cả vì câu nói của bệ hạ: "Con người chính là hàng hóa".
Giờ đây, ông chỉ hy vọng bệ hạ vẫn sẽ dẫn dắt đế chế ngày càng hùng mạnh là đủ.
"Ta... quả là đã già rồi sao...?" ***
Quay trở lại chỗ Duy Khang, hiện giờ hắn đã được tăng cường "năng suất" nhờ thanh kiếm cướp được từ tên Nam Tước. Không còn rườm rà như trước, phải làm cho á nhân bất tỉnh, rồi dùng tay xoay đầu, tốn rất nhiều công sức. Giờ đây, hắn chỉ cần nhanh, chuẩn xác đánh vào các điểm yếu như đầu, cổ, họng là có thể kết liễu đối phương.
Trong khi chiến đấu với thú nhân, Duy Khang nhận thấy người dân đang đổ về cùng một hướng, thế là hắn đi theo để xem chuyện gì đang xảy ra.
Thì ra, do ai đó tung tin rằng cung điện hoàng gia là một pháo đài kiên cố có thể bảo vệ mọi người, nên toàn bộ người dân đều tụ tập bên ngoài cung điện, tạo nên một khung cảnh vô cùng hỗn loạn.
Luồn lách giữa dòng người đông nghịt, Duy Khang vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa Itami và hai cảnh sát.
"Ra là vậy, chẳng lẽ việc di sản văn hóa có thể bị phá hủy lại quan trọng hơn nhiều so với mạng sống con người!?"
Mặc dù đã cố nói nhỏ tiếng, nhưng hình như hắn quên mất mình đang ở trong một đám đông, và đặc biệt, hắn còn có kỹ năng "lan truyền thông tin" cấp viên mãn.
"Cái gì? Tại sao lại không cứu?! Đó là mạng người mà!"
"Chính phủ đang làm gì? Quân đội đâu? Mọi thứ đã loạn lên cả rồi!"
"Bố mẹ đâu rồi!? Huhu!"
"Ai đang tung tin đồn thất thiệt?!" Một thanh tra tức giận mắng.
Tình hình vốn đang dần ổn định nhờ sự hỗ trợ của các thanh tra, nhưng lại bị một câu nói của Duy Khang làm cho hỗn loạn trở lại. Duy Khang nghĩ: Ta không biết gì hết, chỉ là lỗ tai có chút thính thôi, chứ không hề có thù hằn gì với mấy chú thanh tra.
Duy Khang tiếp tục lắng nghe cuộc trò chuyện:
"Thanh tra! Đây!" Cậu thanh tra đưa chiếc điện thoại bàn cho sếp mình.
"V-Vâng...!"
"Đ-Đã rõ rồi ạ!" Sau khi trò chuyện với người ở đầu dây bên kia, chú thanh tra quay lại nhìn Itami.
Itami hỏi: "Này, đó là...?"
Cậu thanh tra đáp: "Đúng vậy." Chú thanh tra tiếp lời: "Thường dân phải được ưu tiên hàng đầu."
Nói xong, chú thanh tra bước ra khỏi quầy, ra lệnh cho các thanh tra đang ổn định tình hình: "Các chàng trai! Mở cổng Hanzou!"
"Vâng!" Nói rồi, mọi người nhanh chóng chạy về phía cổng và thông báo cho người dân.
"Cổng Hanzou sẽ được mở ra! Mọi người phải nhanh chóng sơ tán về cổng trước khi 'bọn chúng' tới!"
*Két két ~*
"Nó mở rồi kìa!"
Cánh cổng vừa mở ra, người dân lập tức ồ ạt chạy thục mạng vào bên trong.
"Đừng chen lấn! Xin hãy làm theo chỉ thị!"
Trong đám đông, một cô bé bất ngờ ngã xuống đất. Ngay khi sắp có người dẫm lên do hoảng loạn, Duy Khang xuất hiện, bế cô bé đi.
Với những bước di chuyển gọn lẹ, Duy Khang nhanh chóng luồn lách như con lươn qua dòng người tấp nập, đặt cô bé xuống một nơi trống trải rồi hỏi:
"Bố mẹ em đâu mà lại đi một mình thế này?"
Dùng đôi tay dụi đi nước mắt trên má, cô bé thút thít đáp: "Con không biết, sau khi chia nhau ra thì con không gặp được mẹ!"
Nói xong, cô bé sà vào lòng Duy Khang, ôm lấy anh và khóc để giải tỏa sự sợ hãi nãy giờ.
Duy Khang nói: "Cứ khóc đi, mọi chuyện rồi sẽ qua thôi nhóc!"
Vừa dứt lời, một tiếng *đoàng ~* quen thuộc lại vang vọng trong ký ức của Duy Khang. Vết thương ở vai phải, vốn đã hồi phục, vô thức lại đau nhói lên.
Quay lại nhìn đoàn người đang dần hồi phục tinh thần sau cú sốc, cùng với một số người đang được đưa đi cấp cứu vì thương tích trong cuộc bạo loạn. Một trong số đó đột nhiên xuất hiện một lỗ máu ngay trên trán, rồi lăn ra chết tại chỗ.
"A...!" Sau đó là tiếng hét thất thanh của mọi người.
"Cái gì?!" Ánh mắt Duy Khang nhìn chằm chằm "kỵ sĩ rồng" ngay trên không trung. Với thị lực vượt xa người thường, hắn lập tức nhận ra phát súng vừa rồi là do tên chó ch���t kia nổ.
"Nhóc, anh có chuyện cần giải quyết! Nhóc đợi anh ở đây một chút, anh sẽ quay trở lại ngay lập tức!"
Nói xong, thân hình Duy Khang chỉ còn lưu lại tàn ảnh. Hắn không ngừng tăng tốc độ rồi nhảy lên cột điện gần đó.
Người ta nói rằng, bắp chân con người là cơ khỏe nhất. Theo lý thuyết, một người có thể nhảy cao bằng một tòa nhà mười chín tầng. Nhưng để thực hành thì gần như là điều không thể, bởi khả năng hồi phục cơ bắp không đáp ứng được yêu cầu rèn luyện khắc nghiệt như vậy.
Và giờ đây, Duy Khang đang thực hiện điều đó.
Tương tự, nếu muốn nhảy cao như vậy là vô cùng tốn sức, nên Duy Khang không thường xuyên sử dụng sức bật khủng khiếp này. Nhưng giờ đây, vì lý do nào đó, Duy Khang buộc phải sử dụng nó.
Hắn tự đặt tên cho kỹ năng tự chế này là:
"Ná Thun!"
Gầm nhẹ, hai chân tụ lực, hắn lao nhanh như ná ra khỏi mặt đất, thẳng tới bầu trời, nơi trú ngụ của tên "kỵ sĩ rồng".
"Bố ơi!"
"Gì vậy con trai? Con nên hỏi điều gì quan trọng hơn, chạy nhảy liên tục nãy giờ khiến bố đuối sức rồi."
"Trên đời này có người hùng không bố?"
"Làm thế nào lại có được hả con? Chỉ có trong phim khoa học viễn tưởng thôi!"
"Nhưng bố xem! Có người đang bay tấn công kỵ sĩ cưỡi rồng kìa!"
Người bố đứng hình sau khi nhìn thấy cảnh tượng trên bầu trời. Giờ đây, con quái vật từng làm anh ta tuyệt vọng khi chạy trốn lại đang bị một thanh niên đánh cho rơi xuống.
Con "rồng" mà mọi người sợ hãi giờ đây lại càng ngày càng muốn tiếp xúc thân mật với mặt đất.
*Rầm ~*
Xác con rồng nằm trên nền cỏ dại. Bước ra từ đó là một chàng thanh niên mặc chiếc áo khoác màu đen, và với hành động vừa rồi, trông hắn càng "ngầu lòi".
"Có lẽ... đây là một giấc mộng...!" Người bố thở dài, nhưng trên khuôn mặt ông vẫn không giấu được cảm xúc nhẹ nhõm sau khi trút bỏ được nỗi lo lắng trong lòng.
"Con trai, giờ bố nghĩ lại rồi, có lẽ anh hùng có thật!"
"Con biết mà!" Với khuôn mặt hớn hở, bé trai đáp.
Giờ đây, Itami và các thanh tra vô cùng há hốc mồm trước màn trình diễn vừa rồi của Duy Khang.
Thanh tra: "Anh có thể kiểm tra giúp tôi xem đây là mơ hay là thực không?!"
Itami: *nhéo tay*
Thanh tra: "Đ-Đau! Dừng lại! Tôi biết đây là sự thật rồi!"
Itami không quan tâm tới vị thanh tra, bởi dù là một quân nhân đã giải ngũ từ lâu để trở thành Otaku, nhưng có một điều anh cũng biết rõ hơn người thường.
"Tốc độ, phản xạ, thể chất, sức mạnh... đều vượt xa hơn người thường!"
"Nếu tính theo thời gian từ khi cuộc bạo loạn xảy ra cũng đã khá lâu, vậy mà hắn vẫn còn nhiều năng lượng đến thế, hẳn khả năng hồi phục của hắn cũng không hề kém!"
"Tên này..." Liếc nhìn Duy Khang đang được mọi người xung quanh vây lại cảm ơn liên tục, Itami chỉ đành thán phục.
"Sắp có rắc rối rồi đây..."
"Này!"
Mải mê suy nghĩ, Itami nhận ra mình đang làm lơ cậu cảnh sát đối diện, vội vàng xin lỗi:
"Xin lỗi, tôi chỉ hơi thất thần, mời cậu nói tiếp."
Thấy đối phương không phải cố ý, cậu ta cũng không làm khó dễ:
"Phần lớn khu vực hành chính đã bị chiếm đóng. Nơi chúng ta đang đứng hiện tại là Sakuradamon, cũng là địa điểm phòng th�� cuối cùng."
"Quân tiếp viện sẽ được gửi đến sớm nhất có thể."
"Quân đội chính của kẻ địch đang ở đâu?" Itami thắc mắc.
Cậu cảnh sát nói với giọng điệu chắc nịch: "Chúng đang đến."
"Vì thế, trước khi quân viện trợ tới nơi, nhiệm vụ hàng đầu của chúng ta là bảo vệ người dân!"
"Đã rõ!" Mọi người đồng thanh đáp.
Trong lúc ấy, Duy Khang cũng đã liếc nhìn Itami.
"Tên này... không tầm thường!"
Toàn bộ nội dung dịch thuật này là tài sản độc quyền của truyen.free.