Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Tối Cường Phụ Thân - Chương 9: Dị Giới Xâm Lược

Với tính cách của Molt, lão ta sẽ liên tục nghĩ cách chiếm được vùng đất mới bên kia cánh cổng.

Bởi lẽ, lão ta luôn tâm niệm rằng: "Đất càng rộng, đế chế càng mạnh."

Thế nhưng, với Ảnh Quân, việc hoàn thành mục đích đã là đủ.

Cánh cổng sắp mở ra.

Đây sẽ là trận chiến đầu tiên của Ảnh Quân.

***

11 giờ 40 phút sáng

"Em gái, em đang nhìn gì thế?" Duy Khang hỏi, thấy cô bé đang chằm chằm nhìn vào khoảng không một cách khá lạ lùng.

Cô bé đưa tay lên chỉ: "Ở đây nè anh, có một cánh cổng rất mờ ảo." Vừa nói, cô bé vừa khoa tay múa chân miêu tả hình dáng cánh cổng.

"Cổng sao?"

Vậy là nó đang sắp xuất hiện ở đây?

Phù... Đúng là may mắn. Sau bao ngày tìm kiếm khắp thành phố, cuối cùng hắn cũng tìm thấy nó.

Cánh cổng.

Chỉ là... thứ thực sự tồn tại bên kia cánh cổng là gì?

"Cô nhóc, ở đây sắp có quái vật đấy, nguy hiểm lắm, nên tránh xa ra đi!" Dù miệng nhắc nhở, hắn ngẫm nghĩ một lúc, rồi vẫn quyết định tự mình hành động.

Duy Khang dự định di chuyển quanh khu vực cánh cổng sắp xuất hiện, để có thể dự đoán được số người sẽ tụ tập tại đây.

Bởi ai cũng sẽ dễ dàng bị hấp dẫn bởi một cánh cổng có hình dạng kỳ lạ như thế này.

Điều tiếp theo mà hắn không thể dự đoán chính là vũ khí tầm xa của địch. Duy Khang có thể bảo vệ người dân trước sự tấn công của đám lính cận chiến.

Nhưng với một đợt mưa tên, thương vong là điều không thể tránh khỏi.

Chỉ là... hôm nay vận may không đứng về phía Duy Khang.

***

Bên kia cánh cổng...

Ở bên kia cánh cổng, mọi người có thể thấy rõ các đường nét mờ ảo chi tiết, nên họ biết được cánh cổng sắp xuất hiện.

Tuy nhiên, trong quân đội hiện giờ, một bầu không khí ngột ngạt đang bao trùm.

Khác với những cuộc xâm lược trước đây, đám quý tộc thường xuyên ăn chơi trước khi ra trận để nâng cao sĩ khí.

Nhưng giờ đây, rượu chè cũng chẳng còn, bởi sự thay đổi kỳ lạ của nhà vua từ hai tháng trước.

Bệ hạ, vị vua vốn không thèm để ý đến bọn họ, nay lại trở nên vô cùng "quan tâm" đến đời sống của họ.

Và tất nhiên, bệ hạ cũng hứa hẹn sẽ bảo vệ tốt lãnh thổ của họ.

Giữa bầu không khí căng thẳng này, một tên Nam Tước chủ động mở miệng:

"Này các ngươi! Sao không nghĩ đến lợi ích khi làm việc cho Bệ hạ chứ!"

"Nhìn xem, những con quái vật ở ngoài kia còn đang mong đợi được chiến đấu kìa!"

Nếu là trong hoàn cảnh bình thường, tên Nam Tước này lập tức sẽ bị ném đá không ngớt vì dám đem bọn họ so sánh với lũ quái vật thấp hèn.

Thì giờ đây, đáp lại chỉ có sự im lặng.

"Các ngươi nhìn xem, giờ đây chúng ta đã có thêm những vũ khí mạnh mẽ hơn!"

Tên Nam Tước cố gắng nói lớn hơn nữa, mong muốn khuấy động sĩ khí:

"Đó là nhờ Bệ hạ! Nhìn xem này, Pháo Thần Công, súng Bôn Lôi..."

"Là súng Hoa Mai, thưa ngài Nam Tước."

Tên Tướng Quân im lặng nãy giờ bỗng nhiên nhắc nhở.

"Là lỗi của ta, nhưng nhờ những thứ thần kỳ này, sau này cuộc sống chúng ta sẽ đổi thay!"

"Nếu nói cuộc sống trước đây là sung sướng, thì giờ đây, phải nói là... siêu sung sướng!"

"Thôi không nói nhiều nữa ngài Nam Tước! Chỉ cần nhớ làm theo nhiệm vụ là được, Bệ hạ đã cảnh báo nếu gặp phải kẻ địch mạnh hơn tuyệt đối không được ở lại chiến đấu."

"Bắt càng nhiều sinh vật giống người cho Bệ hạ là được."

"Và nhớ không được tổn thương hay gây tổn hại gì, nếu không thì thứ kinh khủng nhất sẽ xảy ra với các ngươi!"

"Chết tiệt, con chó trung thành của lão già đó! Nếu không phải vì yếu hơn...!" Đám quý tộc thầm mắng.

Lần này lão tướng quân la lớn: "Được rồi! Tập trung tinh thần lại đi! Chúng ta là lính, sắp đi đánh trận, không phải lính cảm tử mà để bộ mặt ủ rũ như thế!"

"Rõ!" Đám quý tộc miễn cưỡng đồng thanh.

Nhìn đám quý tộc xung quanh, lão tướng quân nhếch miệng cười.

"Một đám ô hợp, vẫn là chết trên chiến trường sẽ vinh quang hơn nhiều cho các ngươi."

***

Tokyo Ginza.

11 giờ 50 phút sáng.

"Tuyệt quá!"

"Cái gì đây?"

"Để quay phim à?"

Một cánh cổng khổng lồ đột nhiên xuất hiện giữa đường, thu hút đám đông hiếu kỳ. Nhiều người tụ tập lại chụp hình mà không hề hay biết bản thân sắp phải mất mạng vì hành động này.

Bên kia cánh cổng, ở dị giới, họ đang chuẩn bị những bước đầu tiên.

"Lũ ô hợp! Chỉ cho phép giết những kẻ có khả năng phản kháng, nếu được thì nên bắt hết!"

"Nhưng trước hết! Khi vừa bước qua cánh cổng, phải ra oai phủ đầu đối phương... Nên cứ giết thoải mái trước!"

"Grào...!" Những tiếng gào thét vang lên như biểu thị đồng ý.

"Được rồi! Đội cưỡi rồng, đi trước dẫn đầu cho đội quân!"

"Vâng!" Nói rồi, một tiểu đội mang theo những cây thương có gắn lưỡi lê, dùng roi quất vào con Wyvern của mình, bay vượt qua cánh cổng.

Có thể nói khi buông lỏng cảnh giác... cũng chính là thời điểm yếu ớt nhất của con người!

Đại chiến... bắt đầu!

Vèo ~

Một sinh vật khổng lồ lướt qua đầu người dân.

Khi mọi người còn đang hoang mang chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, thì một lũ sinh vật kỳ lạ đột nhiên xông ra từ cánh cổng.

Và mở đầu là...

*Đoàng ~*

Một chàng thanh niên trong đám người bỗng nhiên ôm bụng, nét mặt nhăn nhó, rồi bất thình lình ngã gục xuống đất.

Máu từ cơ thể anh ta tuôn ra, màu đỏ tươi dần nhuộm đỏ màu xám của nhựa đường.

Lúc này, dường như chưa nhận ra tính nghiêm trọng của vấn đề, mọi người xúm lại, tỏ vẻ lo lắng cho tình trạng của chàng trai.

Nhưng chưa kịp làm gì, một người cũng có "triệu chứng" giống hệt như vậy.

Mọi người dần nhận ra có gì không đúng ở đây...

Một người la lớn cảnh báo: "Là súng! Mọi người mau chạy mau!"

Bầu không khí trở nên im lặng, sau đó vỡ tan như bức tường chống không nổi lũ lụt.

Sống trong thời kỳ hòa bình, người dân lúc nào cũng an toàn, không lo việc có một quả bom từ trên trời rơi xuống.

Nhưng giờ đây, chỉ cần nghĩ đến việc có một đám khủng bố với đủ các loại súng cũng đủ để làm mọi người bỏ chạy tán loạn.

Một bé gái khi đang cố gắng chạy khỏi thì bị vấp té. Nếu nhìn kỹ, đây chính là cô bé đã giúp Duy Khang phát hiện ra cánh cổng.

Cùng lúc đó, một con Orc thân hình to lớn phát hiện có một con mồi đã mất khả năng hành động, lập tức lao tới, giương cao chùy gỗ, lao thẳng tới bé gái.

Tưởng chừng sắp có một cảnh tượng máu me xảy ra, thì một bóng người lao tới, dùng tay đẩy chùy gỗ làm chệch hướng tấn công.

*Răng rắc ~*

Không biết vì lực quá lớn hay chùy quá nặng, mặt đất bị nứt ra trong bán kính một mét.

Quay sang với vẻ mặt tươi cười, Duy Khang hỏi thăm: "Có sao không, nhóc?"

"Dạ- dạ em không sao!" Đôi mắt long lanh của cô bé không ngừng lay động vì cảnh tượng vừa rồi.

Cô bé có vẻ tò mò hỏi hắn: "Anh ơi! So với ba thì anh có mạnh bằng không?"

Duy Khang: "..."

"Có lẽ là không. Nhưng giờ quan trọng hơn là em phải chạy đi!"

"Vâng!" Cô bé gật đầu rồi chạy ra khỏi nơi này.

"Grào...!" Có lẽ con Orc nhận ra mình đang bị phớt lờ nên gào lên để thông báo.

Ta còn ở đây!

Duy Khang: Kệ ngươi!

Không chút chần chừ, hắn thuận thế xoay người, tung một cước vào má phải khiến con Orc choáng váng cả đầu óc.

Orc chưa kịp làm gì tiếp thì Duy Khang bồi thêm một cú đấm móc trực diện khiến nó bất tỉnh nhân sự.

Xử xong Orc, Duy Khang tiếp tục tìm kiếm xung quanh, tìm người cần trợ giúp. Đại khái, tình hình lúc này là như vậy.

Quái vật: Grào!

Người vô tội: Cứu tôi!

Duy Khang không nói một lời nào, liền tung combo đấm đá liên hoàn trong thời gian nhanh nhất, khiến quái vật bất tỉnh nhân sự.

*Đoàng ~ đoàng ~*

Khi đang dở dang công cuộc giải cứu, một làn đạn đã bay tới sau lưng Duy Khang. Cũng may, hắn phản ứng nhanh nên lập tức né tránh được.

Nhìn thấy số đạn ghim trên người con quái vật chẳng khác nào một con nhím, Duy Khang không khỏi đổ mồ hôi hột vì suýt nữa thì bay màu.

Lúc này, từ trong cánh cổng xuất hiện một đám người. Lợi dụng việc ánh sáng mặt trời không thể chiếu thẳng vào, những kẻ núp trong bóng tối để phục kích có lợi thế tuyệt đối.

Nhưng không hiểu vì lý do tại sao họ lại chủ động bại lộ hành tung ngay bây giờ.

Một trong những tên đó đột nhiên lớn tiếng nói một thứ ngôn ngữ khá giống với ngôn ngữ của Sally lúc trước.

Tiếc là Duy Khang không phải thiên tài trong việc học ngoại ngữ, và Sally vẫn còn quá nhỏ để hiểu nhiều mà dạy hắn.

Nhưng Duy Khang lập tức hiểu được lời nói của tên đó.

Bởi vì... ngay sau đó, toàn bộ quái vật đang rượt đuổi người dân, đột nhiên quay mặt lại nhìn chằm chằm như muốn ăn tươi nuốt sống hắn.

Duy Khang: "Ực! Cái này hơi đáng sợ thật! Dù sao, bị cả đám để mắt đến cũng thật đáng sợ."

Đám quái vật sau khi thay đổi mục tiêu, dùng toàn bộ những gì có trong tay lao thẳng tới Duy Khang.

Duy Khang biết, với tình huống căng thẳng như thế này, mà khi thấy đám thú nhân dùng chùy gai "đâm" tới, hắn vẫn không khỏi nhịn được cười.

Duy Khang: "Một đám không nói võ đức!"

Nhưng hắn cũng không dám chậm trễ, lập tức nhảy vọt lên tránh khỏi đợt tấn công, rồi lấy đà từ đầu một tên thú nhân để nhảy ra xa.

Nhưng hắn hình như đã quên mất một việc, là đám người kia có vũ khí nóng.

*Đoàng ~*

Tiếng súng vang lên, ngay sau đó là một lỗ máu xuất hiện ngay vai phải Duy Khang.

Cố nén đau thoát khỏi vòng vây, Duy Khang tiếp đất thành công.

*Hồng hộc*

Duy Khang gắng sức dùng tay lấy viên đạn ra khỏi vai phải, sau đó chỉ việc để vết thương tự lành.

Nói thật, việc liên tiếp hoạt động đã khiến Duy Khang nhanh chóng đuối sức. Dù có thể duy trì trong một giờ, nhưng hắn không thể cứ thế mãi được.

Bởi vì một giờ đó chỉ là dự đoán của hắn, có thể xuất hiện những tình huống ngoài ý muốn.

Dân bản địa của dị giới có súng!

Bản chuyển ngữ này, độc quyền tại truyen.free, là món quà dành cho những tâm hồn khao khát phiêu lưu.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free