Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thiên Mệnh Lâm Sinh Chí Tôn - Chương 4: Tai Họa

Chủ quán trang sức lúc này chỉ còn biết bất lực lắc đầu cam chịu, bởi lão biết rõ người trước mặt là kẻ không thể đụng vào. Trước tiếng cười nhạo của tên thiếu gia nhà Lâm gia đang 'tác oai tác quái' và những lời ngon ngọt của hai cô gái bên cạnh, chủ quán đành nén nhục cúi xuống nhặt từng viên tinh thạch trắng dưới đất.

Những người chứng kiến cảnh tượng vừa rồi đều nhìn hắn bằng ánh mắt căm phẫn, bởi đây rõ ràng là hành vi cướp bóc trắng trợn giữa thanh thiên bạch nhật. Đáp lại, hắn vẫn cười ha hả, đầy thách thức, chờ xem ai dám làm gì. Với kẻ xuất thân từ đại gia tộc như hắn, những kẻ nghèo hèn này vốn chẳng đáng để mắt tới.

Nhiều người gần đó thấy cảnh tượng như vậy đều bức xúc không thôi.

Một tráng sĩ gần đó, thấy tên công tử coi trời bằng vung, liền tức giận định rút đao sau lưng lao tới dạy cho hắn một bài học. Từ bé đến lớn giờ gã bôn ba giang hồ chưa từng thấy thằng nhóc nào láo xược như tên kia:

– Thằng nhóc kia là ai mà nhìn mất dạy thế? Loại này chắc không ai dạy bảo. Lão đây từng này tuổi hành tẩu giang hồ chưa từng gặp kẻ ngông cuồng đến vậy.

Người ngồi gần đó khẽ thở dài. Tiếc thay, có lẽ gã tráng sĩ này mới đến thành thị này sinh sống, nên việc không biết kẻ kia thuộc tam đại gia tộc là điều hết sức bình thường. Gã vừa đứng dậy định rút đao thì ngay lập tức, vài người ngồi gần đó hoảng hốt giữ tay gã lại, vội vàng nói với kẻ 'đui mù' có ý định lao vào kia:

– Đừng đụng vào hắn! Ngươi muốn chết sao? Hắn là một trong những đứa con của tộc trưởng Lâm gia đó. Ở Lâm gia, cao thủ nhiều như mây, đến hoàng thất còn phải nể nang vài phần. Muốn hành hiệp trượng nghĩa thì trước tiên phải biết chọn đối tượng mà hành hiệp chứ. Đụng vào hắn là coi như xuống suối vàng gặp tổ tiên như chơi đấy!

Nghe đến Lâm gia, gã giật mình, tay cầm đao run lẩy bẩy. Gã nuốt khan vài ngụm nước bọt, rồi ngồi phịch xuống, chẳng còn ý định ra tay dạy dỗ tên công tử kia nữa. Lâm gia là một trong ba đại gia tộc lớn nhất tại thành thị xa hoa bậc nhất đất nước này, đến hoàng thất cũng phải nể mặt vài phần. Với tiềm lực như vậy, những người thường như bọn họ thì có là gì chứ? Mấy người khẽ thở dài, thân phận họ nào có thể sánh với tên công tử bất đạo đức kia. Quả nhiên, cái tên Lâm gia vẫn là nỗi ám ảnh mỗi khi được nhắc đến.

Trở lại với cậu thanh niên tay ôm gốc linh chi, cuối cùng cậu cũng đã vượt qua được dòng người đông đúc. Nhưng xui xẻo thay, niềm vui chưa kịp trọn vẹn thì cậu đã va phải tên thiếu gia đang cười đắc ý khi được ra vẻ với mỹ nhân.

Tên thiếu gia vừa mới cười tự mãn ban nãy, sau cú va chạm bất ngờ kia, liền ngã lăn quay xuống đất, nằm xõng xoài.

Thấy cảnh tượng đó, ai nấy đều hả hê. Dân chúng đi đường chỉ trỏ, bàn tán rằng 'quả nhiên luật nhân quả không chừa một ai'. Tất cả đều tán dương, muốn biết ai là người dũng cảm đứng lên đối phó với kẻ tai quái này! Đúng là đáng đời cho tên bất hảo vô giáo dưỡng vừa rồi!

Hai tên cận vệ phản ứng không kịp, chỉ biết đứng đờ đẫn nhìn thiếu gia của mình ngã. Mãi một lát sau chúng mới hoảng hốt gọi 'ngài thiếu gia' đầy lo lắng. Rồi cuống quýt chạy tới đỡ hắn dậy, điên cuồng phủi phủi quần áo. Nếu thiếu gia của chúng có mệnh hệ gì, chắc chúng chẳng còn cái đầu để ăn cơm mất!

Nói thật thì hai tên cận vệ này quá thất trách. Từ nãy đến giờ chúng chẳng làm được gì ra trò, chỉ biết đi theo sau hếch mặt tỏ vẻ oai phong. Thế nhưng mang danh cận vệ mà lại để một tên tiểu tử không biết từ đâu xông đến khiến thiếu gia của mình ra nông nỗi này. Chẳng còn gì gọi là cận vệ đi bảo hộ nữa! Hay có lẽ, hai tên này quá tự tin vào hai chữ Lâm gia, chủ quan đến mức nghĩ chuyện này là bất khả thi? Khiến những người xung quanh đều thầm nghĩ đám người này làm việc thật là tắc trách.

Được đỡ dậy, tên thiếu gia nhìn bộ y phục dính đầy bùn đất hôi hám, kèm theo một cú ngã khá đau, khiến hắn tức giận vô cùng. Hắn lập tức sai người phủi ngay những vết đất cát bẩn thỉu trên y phục mình. Từ bé đến giờ, đây là lần đầu tiên có kẻ dám va chạm khiến hắn ngã như vậy. Hắn vốn quen sống trong nhung lụa, giờ lại bị một kẻ bẩn thỉu nào đó 'đui mù' đụng phải.

Hai cô gái bên cạnh vội bịt mũi khi ngửi thấy mùi đất cát, nhanh tay rút lọ nước hoa trong người ra, liên tục xịt khắp nơi mới thấy dễ chịu. Đúng là mùi thật khó chịu. Tên thiếu gia hậm hực đảo mắt tìm kiếm, xem kẻ nào dám đối xử với 'bảo bối' như hắn thế này thì phải trả giá đắt.

– Tên nào muốn chết?

Nghe vậy, ai nấy đều vội vàng quay đầu lảng tránh, chu mỏ lên trời, cố tình làm vẻ như mình chẳng liên quan đến chuyện này. Những người chứng kiến tuy miệng thì hả hê vì có kẻ gặp họa, nhưng thực chất lại sợ hãi cái uy áp thế lực đủ sức khiến họ về chầu tổ tiên. Trong khi tên thiếu gia vẫn đứng đó giận dữ tìm kiếm kẻ nào dám to gan làm vậy với hắn, thì đám người xung quanh đều tránh thẳng mặt hắn. Họ chỉ thầm tiếc thương và cầu nguyện cho kẻ đã gây họa với tên thiếu gia Lâm gia có thể tai qua nạn khỏi.

Cậu thanh niên nghèo vẫn còn choáng váng vì cú va chạm mạnh vừa rồi, khẽ xoa xoa đầu, gắng lắm mới đứng vững được, người vẫn còn hơi lảo đảo. Tên thiếu gia nhìn thấy kẻ ăn mặc rách rưới trước mắt thì thấy có vẻ quen thuộc. Hắn chợt nhận ra, kẻ đứng trước mặt không ai khác chính là kẻ phế vật nhất trong lịch sử Lâm gia, Lâm Vũ – 17 tuổi mà vẫn chưa khai thông được dù chỉ một tia kinh mạch, linh căn cũng không có. Đúng là phế vật nhất thành Dương Nam!

– Tưởng ai chứ hóa ra là Lâm Vũ, tên phế vật nhà ngươi bị mù đường dám cả gan va chạm với bổn thiếu gia!

Văn bản này thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free