(Đã dịch) Thiên Mệnh Lâm Sinh Chí Tôn - Chương 3: Tai họa
Từ thuở sơ khai, khi vũ trụ mới hình thành, các vị thần bế tắc trong việc tìm ra người có thể chấp chưởng Thiên Đạo, đứng đầu toàn hệ thống. Điều này dẫn tới một cuộc xung đột nội bộ ác liệt, suýt chút nữa khiến vũ trụ diệt vong. Để ngăn chặn nguy cơ vũ trụ bị hủy diệt trong tình thế bất đắc dĩ đó, sau khi thương nghị, các vị thần đã đi đến một th��ng nhất chung: đó là phân chia vũ trụ thành Ngũ Chi Đại Đạo. Sự kiện vĩ đại này đã thay đổi toàn bộ số phận của vạn vật sinh linh tồn tại trong vũ trụ.
Ngũ Chi Đại Đạo được định nghĩa là "Năm nhánh của nền Đại Đạo", phân chia rõ ràng khắp vũ trụ, bao gồm Nhân Đạo, Tiên Đạo, Thánh Đạo, Thần Đạo và Phật Đạo, tương ứng với các vực cùng tên. Mỗi đạo trong số này đều phân bố rộng khắp vũ trụ.
Mọi sinh vật đều điên cuồng tu luyện, không ngừng thăng tiến cảnh giới. Đặc biệt, có một đại đạo phổ biến nhất khắp vũ trụ, chiếm số đông tuyệt đối, đó là Tiên Đạo. Họ được gọi là tu tiên giả, khao khát thoát khỏi cảnh phàm tục, trẻ mãi không già, trường sinh bất tử để trở thành tiên.
Lục địa Tân Kì nằm ở rìa Tiên Vực. Năm xưa, nơi đây cũng giống như bao tinh cầu tu tiên khác, mọi tu tiên giả được phân chia cảnh giới thành ba giai đoạn lớn: Hạ Cảnh giới, Trung Cảnh giới và Thượng Cảnh giới.
Hạ Cảnh giới bao gồm năm tầng: Luyện Khí, Trúc Cơ, Kết Đan, Nguyên Anh, Hóa Thần.
Trung Cảnh giới có ba tầng: Luyện Hư, Hợp Thể, Đại Thừa.
Đến Thượng Cảnh giới, kỳ thực chỉ có một cửa quan duy nhất là Độ Kiếp. Vượt qua được tầng này, người tu luyện có thể phi thăng Tiên Giới, thọ ngang trời đất.
Thế nhưng, một chuyện lạ đã xảy ra, thay đổi hoàn toàn số phận lục địa Tân Kì. Không rõ từ khi nào, mọi thứ nơi đây vẫn vận hành theo quy luật bình thường của Tiên Đạo, cho đến khi điều kỳ lạ đột ngột xảy ra. Ba đạo giới không rõ vì lý do gì đã bạo loạn, xé toạc không gian. Cánh cửa không gian ở ba nơi liền bị xé toạc, dẫn đến một hiện tượng hiếm thấy vô cùng éo le: lục địa Tân Kì, vốn nằm kẹt giữa Thần Giới, Tiên Giới và Hạ Giới, bỗng chốc trở thành trung gian giữa các giới, cô độc như hòn đá trơ vơ không lối thoát giữa biển khơi.
Sau đại chiến Thiên Đạo, lục địa này biến đổi. Điều này vừa mở ra tai họa, lại vừa ẩn chứa cơ duyên. Linh khí thiên địa trước kia không còn có thể hấp thu vào cơ thể sinh linh. Thiên hạ dần rơi vào hỗn loạn, cảnh chém giết diễn ra khắp nơi, vô cùng bi thương. Đáng thương nhất là loài người nơi đây. Không rõ con người xuất hiện từ bao giờ trên lục địa Tân Kì, chỉ biết rằng trước đó, nơi đây chỉ có Ma tộc, Yêu tộc, Linh tộc và vô số chủng loài khác sinh sống.
Khi mất đi linh khí, việc con người trở nên yếu ớt nhất so với các chủng tộc khác là điều dễ hiểu, nên họ đành phải cam chịu những tai họa trời đất gây ra. Trải qua ki���p nạn bi kịch, may thay trời còn có mắt, con người về sau ngẫu nhiên phát hiện ra rằng linh khí thiên địa, tuy không còn hấp thụ trực tiếp vào cơ thể được nữa, nhưng lại có thể "đi mượn". Nguyên do là Thiên Đạo đã mở lối, kết nối nơi đây trở thành vùng trung tâm của vũ trụ.
Ba nguồn nguyên khí thuở khởi nguyên sơ khai của ba đại đạo vũ trụ dần dung hợp, hình thành nên một loại dị khí. Nói cách khác, thiên địa linh khí giờ đây được gọi là Hà Khí, một loại dị khí đặc biệt, là dòng chảy linh khí từ các thiên đại vũ trụ đổ về. Vừa hỗn loạn, lại vừa yên bình. Người tu luyện Hà Khí bằng cách mượn nó để cường hóa bản thân, tạo ra các đường kết nối tới các thiên đại vũ trụ. Những luồng khí này giúp họ vượt xa người thường, ban cho họ những năng lực đặc biệt: về sau, người ta gọi đó là nguyên tố trời đất, có thể xé rách không gian, khống chế càn khôn... hệt như thần tiên vậy.
Chiến tranh giữa các chủng tộc vẫn nổ ra, nguyên do là tranh đoạt loại sức mạnh thần thánh kỳ diệu này. Cứ thế, cuộc chiến tiếp di���n đã hàng vạn năm, khiến sinh linh đồ thán thê lương. Ánh sáng dẫn lối cho lục địa Tân Kì chỉ xuất hiện khi trong đám con người nhỏ bé kia, trời ban cho một nhân vật kiệt xuất đầu tiên đạt đến cảnh giới mang tên Thiên Tôn. Người này đã tạo ra con đường kết nối vô tận, giúp tất cả chúng sinh thiên hạ đều có thể tu luyện và phân chia toàn bộ cảnh giới. Với sức mạnh làm chủ cả đại lục, một sức mạnh vô địch thiên hạ như vậy, chiến tranh mới chấm dứt, thống nhất toàn bộ lục địa.
Nhờ đó, con người mở rộng địa bàn sinh sống khắp đại lục, nhiều vùng đất mới được khám phá, và vị thế đứng đầu các chủng loài cùng tồn tại đã hình thành như hiện nay.
Trước khi biến mất, vị Thiên Tôn đó đã khám phá ra một mối cơ duyên nối liền với Tiên Đạo và lục địa Tân Kì, đó là sự kết nối vô tận. Linh hồn tồn tại ở các giới liên thông với nhau, khác xa so với trước kia. Đặc biệt hơn, người ta phán đoán rằng phía trên lục địa Tân Kì, tồn tại một vùng đất mới lạ mang tên Thần Giới. Nơi mà kẻ mạnh có thể trường sinh bất tử, bá chủ mọi sinh linh khác trong vũ trụ.
Chính vị Thiên Tôn đó đã đặt nền móng, hình thành nên cái tên "lục địa Tân Kì" sau này. Và mọi thần dân gọi tắt nó với niềm tự hào – Tân Kì Đại Lục.
Ai nấy cũng hiểu ra rằng "Hà Khí" mà mình đang tu luyện chính là một loại dị linh khí, sự dung hợp giữa ba nguyên khí Thánh – Nhân – Tiên, chỉ có duy nhất tại Tân Kì đại lục. Tân Kì đại lục được vị Thiên Tôn gọi là "trung tâm của thiên hà", nơi toàn bộ sinh khí từ khắp các giới đổ dồn về. Do đó mới gọi là Hà Khí, "hà" ở đây mang ý nghĩa trung tâm – Hà Khí chính là sinh khí trung tâm của vũ trụ.
Tân Kì Đại Lục đích xác là một trong những hành tinh đã thoát khỏi cảnh giới Tiên Đạo, tạo ra một cảnh giới mới sánh ngang với các loại khí của thế giới khác như Đấu Khí, Hồng Mông Linh Khí, Nguyên Khí...
Từ lúc vị thần nhân ấy biến mất, Tân Kì Đại Lục đã trải qua nhiều thời kỳ và phát triển khác nhau. Đã có 20 vị Thiên Tôn xuất hiện, phi thăng Thần Giới, tạo nên những kỳ tích. Thế nhưng, suốt hàng trăm nghìn năm nay, chưa từng có thêm một vị Thiên Tôn nào xuất hiện. Cả thiên hạ đều điên cuồng tập luyện, ai nấy đều khát khao và hy vọng một ngày nào đó vị thần nhân mới sẽ xuất thế.
Cảnh giới Thiên Tôn: nghịch chuyển đại đạo.
Thành Dương Nam, thuộc Chân Nam đế quốc, nằm ở một địa phương không xác định trên đại lục.
Thành Dương Nam được xây dựng trên mảnh đất bằng phẳng, trù phú và màu mỡ bậc nhất cả nước. Nhìn từ trên cao tại những ngọn đồi cách đó ngàn thước, vẫn có thể thấy rõ tòa thành thị rộng lớn với sự phồn vinh đập vào mắt người. Nơi đây cách Hoàng thất khoảng một ngày đường. Với vị trí tọa lạc tại trung tâm đế quốc, cùng vô số tài nguyên quý hiếm và giao thương nhộn nhịp, nó thu hút vô số người từ nơi khác đến sinh sống, trở thành trung tâm đô thị phồn hoa bậc nhất của cả đế quốc.
Tòa thành được xây dựng ở một vị trí đắc địa, bao bọc bởi hàng loạt dãy núi cao chót vót trải dài ba hướng tây, bắc, nam. Điều này tạo nên một bức tường tự nhiên vững chắc, khiến tòa thành tựa như một phòng tuy��n kiên cố khó lòng lung lay trước đội quân xâm lược. Phía trước thành là hệ thống tuyến đường kết nối với các tòa thành lân cận, tạo điều kiện dễ dàng cho việc chi viện khi cần thiết. Quả thực, địa hình như vậy vô cùng dễ thủ khó công.
Phía đông tòa thành hiện ra một vùng đất màu mỡ. Những đàn chim bay lượn khắp bầu trời, cánh đồng lúa trải dài ngút tầm mắt với những dòng sông uốn lượn. Vô số thương gia từ khắp các địa phương đổ về, xếp hàng nối đuôi nhau tiến vào cổng thành, tạo nên một cảnh tượng tràn trề sinh khí. Đối với những người mới đến, việc kinh ngạc trước sự rộng lớn và thịnh vượng bậc nhất đế quốc này không phải là hiếm. Thậm chí, nơi đây còn thịnh vượng hơn cả kinh đô của các quốc gia nhỏ khác.
Hàng loạt kiến trúc đồ sộ, tráng lệ được xây dựng khắp nơi. Dòng người nhộn nhịp chen chúc nhau trên từng con phố, vô số đồ hiếm quý lạ, bảo vật khan hiếm, mọi loại vật phẩm xa xỉ trên đời đều được bày bán tại đây. Đặc biệt hơn, một ngọn tháp cao vài chục tầng, được xây hoàn toàn b��ng gỗ quý hiếm và kiên cố, sừng sững giữa trung tâm thành thị, biểu tượng cho sức mạnh của nơi đây. Ngay cả khi đứng ở tận ngoài thành, nó cũng khiến kẻ khác phải mở mang tầm mắt, ngắm nhìn không ngớt lời than phục.
Thi thoảng lại có những nhóm cường giả vận chuyển những chuyến xe chở linh dược, ma hạch, đá quý lấy từ các mỏ khoáng sản hay hang động ở những ngọn núi gần đó, tiến vào thành mua bán lấy tinh thạch.
Thường xuyên xuất hiện những nhóm quý tử, tiểu thư ăn vận những bộ đồ trang sức xa hoa, có kẻ hầu người hạ... Sự giàu có của họ đến mức đáng sợ, quả không hổ danh là nơi hoa lệ đáng sống hơn kinh đô vài phần.
Tiếng huyên náo từ xa lộ vang vọng không hồi kết, dòng người đông đúc qua lại gần tòa đại tháp sừng sững tại trung tâm thành thị. Thoáng qua, ai nấy đều ăn mặc đẹp đẽ bằng vải lanh cao cấp, toát lên vẻ uy quyền. Thế nhưng, giữa vẻ đẹp đồng bộ ấy, thấp thoáng một bóng dáng đơn độc, lạc lõng. Giữa dòng người đông đúc, một cậu thanh niên hiện ra, nhưng ngoại hình lại gầy gò ốm yếu, mặc m���t chiếc áo vá chằng vá đụp, chỗ lành chỗ rách, đến cả chiếc giày cũng có vết vá. Cả người cậu mệt mỏi thở dốc, khuôn mặt lấm lem bùn đất nhưng vẫn nở nụ cười tươi rói, nhìn về phía trước:
- Hôm nay thật may mắn khi tìm được gốc Linh Chi hiếm có này! Bán ở Bảo Lâu Các chắc chắn sẽ được giá rất cao. Đến lúc đó, con sẽ đủ tiền mua thuốc chữa bệnh cho mẫu thân rồi. Nếu còn dư, có thể dành ít tiền cho biểu muội đi học.
Trên tay phải của cậu thanh niên gầy gò là một cọng linh dược nâu tím khá dài, chừng vài chục phân, trên lá còn đọng vài đốm trắng. Hóa ra, lý do khiến cậu vui mừng khôn xiết là vì đang cầm trên tay gốc Linh Chi hiếm có mà mình vừa tìm thấy. Cả sáng nay, khi lên núi kiếm củi để về sửa ấm cho mùa đông sắp tới, cậu ngẫu nhiên phát hiện một gốc cây lạ sinh trưởng trên vách đá. Trèo núi vất vả cả ngày, có lúc suýt ngã xuống vực nguy hiểm tính mạng, nhưng bằng sự nỗ lực phi thường, cuối cùng cậu đã lấy thành công gốc linh dược quý giá này. Ngay lập tức, cậu chạy bộ hàng chục cây số từ ngọn núi toàn vách đá cheo leo, tức tốc đến nơi luyện dược tên Bảo Lâu Các để bán đổi lấy tiền.
Cậu thanh niên ngước nhìn cự tháp sừng sững kia, càng thêm phấn khích, dốc hết sức bình sinh chạy nhanh hơn, tiến về phía tòa tháp nguy nga ở đằng xa. Nghĩ đến việc bán gốc Linh Chi... Nghĩ đến gốc linh chi này có thể dùng để mua thuốc chữa khỏi căn bệnh cho mẫu thân vốn khổ sở mỗi khi trời đông tới, nếu dư tiền còn có thể cho biểu muội cậu ta đi học.
Nụ cười trên môi cậu thanh niên yếu ớt, gầy gò càng thêm rạng rỡ:
- Muội muội tư chất thông minh, nếu được đi học ắt sẽ thành công hơn ta. Dù có phải làm trâu làm ngựa, ta cũng sẽ gánh vác trọng trách gia đình, không để hai người phải khổ sở nữa. Gốc Linh Chi này chắc chắn sẽ chấm dứt 17 năm nghèo khổ của gia đình ta!
Gốc linh dược nâu tím này trông vẻ bình thường, nhưng nếu ai biết được độ trân quý của nó thì khó lòng không thèm muốn. Cây Linh Chi là một loại dược liệu quý hiếm, muốn trưởng thành phải mất đến vài năm mới có thể đạt yêu cầu. Nó thường sinh trưởng ở những đ��a hình hiểm trở, nên việc tìm thấy rất khó khăn. Tuy nhiên, giá trị của nó không chỉ vì hiếm thấy. Điều trân quý nhất là gốc Linh Chi này được coi là thành phần chủ chốt để luyện ra Đột Cảnh Đan – một loại đan dược giúp người tu luyện đột phá, đạt tới tu vi Nhập Hà Cảnh, mở ra con đường chân chính cho tu luyện giả.
Nhắc tới Nhập Hà Cảnh, dù tâm có định đến mấy cũng khó lòng đứng yên. Cậu thanh niên này tất nhiên biết rõ vật này trân quý vô cùng! Ai cũng ao ước sở hữu một lần trong đời, nên đủ hiểu giá trị mà nó mang lại. Nhưng nghĩ đến việc bản thân không có khả năng sử dụng nó thì cũng đành chịu. Cậu thanh niên ngậm ngùi lắc đầu.
Trong lúc cậu thanh niên nhem nhuốc này đang cố lách mình vượt qua dòng người đông đúc, di chuyển hỗn loạn không theo quy tắc nào hết. Không xa phía trước, một gã thanh niên khá trẻ tuổi, chừng 16-17, hiện ra. Vài người đi đường khi thấy vậy đều cố gắng tránh xa, dạt sang lề đường để không đụng phải, trông có vẻ hốt hoảng. Hắn ăn mặc những bộ đồ đắt tiền, trang sức gắn đầy người, theo sau là vài tên người hầu. Hai tay hắn ôm hai cô đào ăn mặc hở hang đang nũng nịu, chứng tỏ hắn thuộc hàng người có thế lực và giàu có.
Hai cô gái kia áp sát bộ ngực nóng bỏng vào thân thể gã thiếu gia, làm nũng nói:
- Thiếu gia, bọn thiếp là người của ngài, tất nhiên phải thể hiện đẳng cấp xứng đáng với quý tử đẹp trai như chàng. Vậy mà thiếp lại chẳng có món đồ đáng giá nào để khoe. Thật sự tấm thân ngọc ngà trong trắng này hoang phí lắm a~
Tên thiếu gia nhìn bộ ngực phập phồng đang phô diễn kia, lập tức thấy khó chịu trong lòng. Cơn ham muốn nhục dục khó kiềm chế dâng lên. Quyết tâm không để mất mặt trước hai cô nàng nuột nà mới rước từ kỹ viện về. Đúng lúc đang khó xử trước yêu cầu của họ, hắn chợt thấy một tiệm bán trang sức đối diện bên trái. Chợt tìm ra cách giải quyết, hắn cười một tiếng tự mãn:
- Các nàng yên tâm, bổn thiếu gia ta vung tiền một cái là có thể mua được cả khu phố này. Cứ chọn thỏa thích đi. Chưa ai dám động vào người của Lâm gia ta đâu.
Để chứng minh lời mình nói, hắn b��ớc vào tiệm, đi thẳng đến chỗ ông chủ bán trang sức gần đó. Không nói một lời, hắn đạp mạnh ông chủ xấu số bay ra cửa, sau đó ném vài viên tinh thạch màu trắng xuống đất, sai người lấy hết trang sức đưa cho hai cô đào nữ đang điên cuồng sung sướng kia.
Trong khi tên thiếu gia nở nụ cười khoái chí, hai cô gái ăn mặc hở hang, để lộ cả da thịt, thích thú nhìn đống trang sức như vớ được vàng, rồi quay ra ôm ấp trước vẻ mặt đắc chí của hắn:
- Thiếu gia thật là đào hoa quá đi! Moa moa~
Mọi nỗ lực biên tập và quyền sở hữu đối với nội dung này đều thuộc về truyen.free.