Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thiên Mệnh Lâm Sinh Chí Tôn - Chương 5: . Vực hay gục

Những người xung quanh xôn xao khi nghe rõ cái tên Lâm Vũ bật ra từ miệng tên thiếu gia trẻ trâu kia. Họ bắt đầu suy đoán về thân phận của kẻ xui xẻo trước mặt, tò mò hỏi han. Vài người trẻ tuổi nghe cái tên Lâm Vũ quen tai, chợt sực nhớ ra:

- Kẻ kia là Lâm Vũ nào mà dám lớn mật đến vậy? Cái tên thiếu gia kia hoành hành bấy lâu nay, có ai dám ngăn cản đâu cơ chứ!

Vài người ngay lập tức nhận ra cái tên quen thuộc này, khiến tin đồn nhanh chóng lan rộng.

- Ta cũng không rõ, nhưng nghe cái tên này quen lắm, hình như đã từng nghe ở đâu rồi thì phải.

- Ngươi hỏi làm gì? Với cái bộ dạng ăn mặc bẩn thỉu thế này, ai mà chẳng biết đó là tên phế vật Lâm Vũ của Lâm gia chứ!

- Cái mặt này trông giống Doãn Chí Bình thì có, Lâm Vũ cái nỗi gì!

Lúc này, ai nấy đều hiểu rằng chàng thanh niên ăn mặc nghèo nàn dưới kia chính là Lâm Vũ. Nhắc đến giai thoại về Lâm Vũ, quả thực nó quá đỗi nổi tiếng tại thành thị lớn nhất Chân Nam đế quốc. Từ già trẻ lớn bé, ai cũng ít nhất một lần trong đời nghe qua. Đến cả những đứa trẻ đang chập chững tập đi cũng đã đôi ba lần được người thân xung quanh thoáng nhắc đến. Lâm Vũ! Cái tên này quả thực đã quá đỗi nổi tiếng.

Trớ trêu thay, giai thoại này chẳng phải về một vị anh hùng hay thiên tài xuất chúng nào đó khiến người ta mỗi lần nhắc tên phải ngẩng cao đầu ngưỡng mộ. Mà là giai thoại về một kẻ phế vật vô cùng nổi tiếng, được lưu truyền từ xưa đến nay mà chưa ai có thể phá vỡ kỷ lục.

Lẽ ra Lâm Vũ cũng sinh ra như bao đứa trẻ nhà nghèo bình thường khác. Điều đáng tiếc là, hắn đã bước sang tuổi 17 mà vẫn chưa thể ngưng tụ nổi dù chỉ một tia 'kinh mạch khí'. Các cụ có câu "tuổi 17, 18 bẻ gãy sừng trâu", còn Lâm Vũ thì bê đồ nhẹ đã thở hồng hộc, nói gì đến chuyện bẻ sừng trâu.

Lâm Vũ sinh ra trong một gia đình nghèo, sống ở cái nơi gọi là 'ngoại phủ' của Lâm gia. Nhưng điều đặc biệt là, gia đình hắn lại có hoàn cảnh sống khó khăn nhất trong tộc. Hắn sống cùng mẫu thân tên Yên Nương, người từ sáng đến tối đều ra ngoài thành kiếm đủ mọi việc để gồng gánh gia đình.

- Ta nghe nói, mẫu thân hắn nổi tiếng là dù lớn tuổi nhưng sắc đẹp không hề kém cạnh thiếu nữ đôi mươi. Dung mạo đẹp đến thế mà không ai rõ vì sao Yên Nương lại phải tần tảo vất vả như vậy! Ngoài ra, hắn còn sống cùng với biểu muội nữa. Về phần phụ thân hắn, không một ai trong thành biết chút tin tức gì cả.

Một tên thanh niên kể lể khiến mấy người xung quanh càng thêm tò mò, xúm xít lại bàn tán. Giờ đây, chuyện về Lâm Vũ không chỉ dừng ở chuyện tu luyện của hắn, mà cả gia thế cũng bị lôi ra mổ xẻ. Không khí thoáng chốc trở nên sôi động.

- Ái chà, ngươi nói đúng. Ta cũng vài lần thấy người tên 'Yên Nương' trông cứ ngỡ tuổi đôi mươi. Trẻ đẹp kinh khủng, eo ôi, ước gì được làm râu xanh.

Người khác nghe thấy, không nhịn được m�� vả vào đầu hắn một cái:

- Thằng điên này, muốn làm dượng của tên phế vật đó hả? Khôn như ngươi thì ở quê ta xích đầy chuồng rồi!

Ai nấy đều biết rõ, những đứa trẻ sinh ra trên thế gian ở Tân Kỳ Đại Lục, dù bình thường đến mấy thì từ nhỏ đã được ban cho khả năng tu luyện để có thể trở thành cường giả. Đúng với tên gọi của lục địa "Tân" (mang ý nghĩa mới mẻ), đại diện cho một thế giới kỳ diệu muôn màu, đã tạo nên điều kiện thuận lợi cho con người ngay từ khi chào đời. Mỗi đứa trẻ sinh ra đều đã có khả năng sở hữu linh căn.

Linh căn, mặc dù không mang lại điều gì quá đặc biệt ngay lập tức cho những đứa trẻ, nhưng lại vô cùng quan trọng. Bởi lẽ, linh căn được xem là cội nguồn của linh lực, thể hiện tiềm năng tu luyện của một tu luyện giả trong tương lai. Linh căn càng tốt, càng biểu hiện cho thiên phú tu luyện cao, mang lại lợi thế lớn trên con đường sau này. Đương nhiên, ai rồi cũng phải lìa xa cõi đời, điều quan trọng là trong thời gian đó, tu luyện được đến đâu so với bạn bè cùng trang lứa.

Giả dụ có hai người cùng tuổi nhưng sinh ra đã có linh căn khác nhau. Hiển nhiên, người sở hữu linh căn tốt hơn đồng nghĩa với tư chất cao hơn, mở ra con đường tu hành đầy thuận lợi. Tuy nhiên, không phải cứ chăm chỉ tu luyện là có thể tiến xa.

Những đứa trẻ này chỉ cần chăm chỉ tu luyện là đủ hy vọng đạt đến cảnh giới Nhập Hà Cảnh, để trở thành một tu luyện giả, chính thức bước vào con đường tu đạo. Tuy vậy, việc có thể tiến xa hay không còn phụ thuộc vào rất nhiều yếu tố khác như tư chất, vận may, thiên phú, hay việc được tiếp xúc với 'địa tài bảo vật' bồi bổ từ thuở ấu thơ.

Để bước vào con đường tu luyện, tiến đến tụ đạo, và sau đó là tu tiên chân chính, trước hết cần phải hình thành hai mươi kinh mạch khí, đả thông toàn bộ từng tế bào trong cơ thể. Kinh mạch được hình thành do hà khí từ thiên địa, ngấm vào thể chất, dần dần thay đổi gân cốt. Cái gọi là kinh mạch khí, nói đơn giản, là quá trình tu luyện thân thể, làm cho thân thể dần dần cường hóa. Hà khí bám vào, đả thông kinh mạch, cuối cùng khi gân cốt trong cơ thể cường hóa đến một trình độ nhất định, sẽ phát sinh ra một tia nguyên lực hà khí từ bên trong. Khi nguyên lực hà khí này xuất hiện và kết tinh thành đơn hà, tức là hắn đã chân chính trở thành một 'chân giả'.

Vậy còn Lâm Vũ thì sao? Hắn thậm chí còn không bằng người thường. Đối với người khác, hắn chẳng khác gì phế nhân. Trong khi đó, một người bình thường sinh ra đã có thể tu luyện hai mươi kinh mạch.

Trong con đường tu luyện, lấy luyện thể làm nền tảng tiên quyết, tất cả đều bắt đầu từ chính thân thể của mình. Nhân thể vốn là thứ huyền ảo và khó lường nhất trong thiên địa. Chính vì thế, Lâm Vũ yếu kém đến mức tên thiếu gia hay bất kỳ ai khác cũng đều có thể cưỡi lên đầu hắn.

Trái ngược với vẻ mặt khinh bỉ của tên thiếu gia kia, Lâm Vũ thấy người quen trong tộc, có chút vui mừng. Hóa ra tên thiếu gia ngông cuồng kia là Lâm Khoa Tiếu, con trai của một trong các tộc trưởng Lâm gia, có địa vị vô cùng cao quý.

Dù Lâm Vũ sống ở nơi thấp kém nhất Lâm gia, nhưng cả hai đều cùng một gia tộc, nên hắn nghĩ ít r���c rối hơn là va chạm với người ngoài. Mặc kệ những lời bàn tán chẳng tốt đẹp của những người xung quanh, Lâm Vũ vẫn cố gắng đứng thẳng dậy. Hắn biết bản thân là một phế vật, sinh ra đời đã chịu sự bất công. Dẫu biết Khoa Tiếu ngày xưa đối xử với hắn tệ bạc, thế nhưng hắn vẫn tin vào câu 'người trong sông còn hơn người nước giếng'.

- Khoa Tiếu, đệ... sao lại làm vậy với ta, hụ hụ... chúng ta là người nhà mà?

Nghe được lời lẽ thê thảm của Lâm Vũ, Khoa Tiếu coi lời nói chân thành ấy là thứ ghê tởm, chỉ khinh bỉ đáp lại:

- Lâm Vũ, tên phế vật nhà ngươi mà dám nhận là người nhà ta sao? Ta nhổ vào!

Năm xưa, hắn từng đánh đập, bắt nạt Lâm Vũ. Cộng thêm việc sinh ra từ dòng dõi chính thống, hắn chẳng sợ gì. Còn Lâm Vũ vốn hiền lành, bản tính lương thiện nhưng không có thực lực phản kháng, càng làm cho Lâm Tiếu ngang ngược dần dần thành một thói quen. Nhìn lại xem, thân phận hai người quá khác biệt. Chẳng khác nào cóc ghẻ với phượng hoàng, hay nước cống đòi sóng sánh với đại dương.

Mọi người sửng sốt nhìn h��nh động không chút nương tay của Khoa Tiếu. Ai nấy đều biết, kẻ xui xẻo bị tên thiếu gia ăn chơi hống hách đó nhắm tới thì đen đủi vô cùng.

Vài người đặt ra câu hỏi: “Nhưng Lâm Khoa Tiếu có nhất thiết phải làm vậy không?” Dẫu sao Lâm Vũ cũng mang họ Lâm. Dù ai cũng biết danh tiếng 'phế vật nhất thành Dương Nam' của Lâm Vũ, hẳn ít nhiều cũng từng nghe qua. Sinh ra linh căn không có nổi một chút, đến 17 tuổi vẫn chưa ngưng tụ nổi một đoạn hà khí nào.

Tìm được kẻ thứ hai tệ như Lâm Vũ quả thật là khó. Có điều, huynh đệ trong nhà với nhau đáng lẽ ra phải đoàn kết, ai ngờ lại không bằng người dưng nước lã. Nhưng sau này họ chợt hiểu ra: đời là vậy! Dù là người trong tộc thì cũng chẳng khác người dưng với nhau là mấy.

Lâm Khoa Tiếu thản nhiên chẳng để tâm đến những lời bàn tán của dân chúng. Hắn thách ai dám chê trách mình mà để hắn nghe thấy, thì xác định chỉ có nước 'đắp mộ cuộc tình'. Đột nhiên, một gốc thảo dược lọt vào mắt hắn. Ngạc nhiên khi thấy một gốc linh dược màu xanh biếc đang nằm trên đất, hắn lập tức nhận ra đó là Linh Chi. Một linh dược quý hiếm có thể giúp bước vào cánh cửa 'chân giả'.

Mặc dù gốc Linh Chi đối với hắn không có nửa điểm tác dụng, nhưng cũng rất “đáng giá”. Đáng giá ở đây là đối với những người như Lâm Vũ, chứ gia cảnh hắn thì thiếu gì tiền bạc.

Khoa Tiếu nhìn Lâm Vũ đang thở hổn hển, hắn xoa xoa tay trầm ngâm một lát. Là kẻ mất dạy từ nhỏ, hắn biết chắc gốc Linh Chi này là của Lâm Vũ. Hắn nhíu mắt, toát ra khí lạnh, chuẩn bị cho một màn kịch hay.

Truyen.free hân hạnh được mang đến phiên bản biên tập hoàn chỉnh này, mọi quyền sở hữu đều được bảo lưu.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free