Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thiên Địa Quyết - Chương 108:

Quyển 3 - Phi Long Tại Thiên

Gặp lại tiểu thư

Dịch: A Phương Biên: A Tút Nguồn: Banlonghoi

Nguyệt Hiểu Nhã lướt nhìn hắn, rồi lập tức bay vút ra khỏi phân đường.

Thiên Vũ nhìn thấy ánh mắt nàng, thoáng chần chừ, rồi cũng đuổi theo sau. Hai người nhanh chóng rời khỏi Phân Đường Thiết Thạch, lao lên đỉnh núi Thiết Lĩnh.

Dáng người trắng tựa tuyết của Nguyệt Hiểu Nhã đứng trong gió, toát lên vẻ phiêu dật tựa tiên tử cõi bồng lai, xung quanh nàng còn phảng phất hương thơm mê hoặc lòng người.

Thiên Vũ kinh ngạc, ngây người nhìn Nguyệt Hiểu Nhã. Khoảnh khắc này, hắn đã bị phong thái của nàng hớp hồn.

"Ngươi có biết vì sao ta cứu ngươi không?"

Giọng nói êm ái lay động lòng người cất lên, Nguyệt Hiểu Nhã như biến thành một người khác, vẻ lạnh lùng trước đó bỗng chốc biến mất, thay vào đó là sự trong trẻo, tao nhã khôn tả.

Nghe thấy giọng nói ấy, Thiên Vũ khẽ run lên, mở miệng đáp lời: "Ta cũng muốn biết, nhưng vẫn chưa có cơ hội hỏi nàng."

Nguyệt Hiểu Nhã quay đầu nhìn hắn, đột nhiên khẽ cười, rồi nói: "Đợi đến khi ngươi đạt đến Võ tướng cảnh, ta sẽ nói cho ngươi biết."

Nụ cười ấy tựa cơn gió đêm mát lành, tựa ánh tà dương mộng ảo, khiến Thiên Vũ si mê đến ngẩn ngơ.

Một lúc lâu sau, Thiên Vũ mới hoàn hồn, trầm giọng nói: "Nụ cười nàng thật đẹp, nếu nàng thường xuyên cười thì còn đẹp hơn nữa."

Nguy���t Hiểu Nhã nhìn về phía xa, lạnh nhạt nói: "Ngươi hy vọng ta mỉm cười thường xuyên sao?"

Thiên Vũ không chút do dự gật đầu nói: "Đúng vậy, phong thái của nàng hơi lạnh lùng. Nếu trên mặt nàng có thêm vẻ tươi cười, chắc chắn sẽ mỹ lệ hơn hẳn Niếp Tiếu Song."

Nguyệt Hiểu Nhã nói: "Nếu trên mặt ta luôn nở nụ cười, ta đã chẳng còn là Nguyệt Hiểu Nhã nữa."

Thiên Vũ nghe vậy thì trầm ngâm. Hắn vốn không phải người có tính cách bốc đồng. Giờ đây, khi Nguyệt Hiểu Nhã trở lại vẻ thờ ơ lạnh nhạt, không khí giữa hai người tự nhiên biến đổi rất nhiều.

Nhìn ánh hoàng hôn buông xuống cùng chút tia sáng còn sót lại, Thiên Vũ nhìn Nguyệt Hiểu Nhã rồi hỏi: "Ít khi thấy nàng xuất hiện ở phân đường. Bình thường nàng không ở đây sao?"

Nguyệt Hiểu Nhã nghiêng đầu nhìn hắn, ánh mắt nàng rất lạ, nhẹ giọng hỏi: "Ở phân đường, đã có ai từng nói ngươi ngu ngốc chưa?"

Thiên Vũ ngượng ngùng đáp lời: "Có, nhưng ta vẫn không hiểu mình ngu ở chỗ nào."

Nguyệt Hiểu Nhã thu ánh mắt về, lạnh nhạt nói: "Nếu ngươi hiểu rõ thì đâu còn là kẻ ngu. Đáng tiếc, đến bây giờ ngươi vẫn là kẻ ngu."

Thiên Vũ nghi hoặc hỏi: "Nàng có thể nói rõ hơn một chút được không?"

Nguyệt Hiểu Nhã nói: "Sau này ngươi sẽ biết, bây giờ chưa biết thì tốt hơn. Hiện tại, chân khí trong cơ thể ngươi đã đạt tới cảnh giới đỉnh phong, tiếp theo nên chuyển hóa chân khí thành Chân Nguyên thôi."

Thiên Vũ thấy Nguyệt Hiểu Nhã không muốn nói thêm, trong lòng biết hỏi cũng vô ích, vì thế đành trả lời vấn đề của nàng: "Tình trạng hiện tại của ta quả thật là như vậy. Có điều phẩm chất thân thể ta còn quá kém cỏi, dung lượng kinh mạch quá chật hẹp. Ta định rèn luyện kinh mạch trước, sau đó mở rộng kinh mạch để tiếp tục gia tăng thực lực."

Đôi mày thanh tú của Nguyệt Hiểu Nhã khẽ nhếch lên, hỏi: "Ngươi biết phương pháp rèn luyện kinh mạch sao?"

Thiên Vũ không chút do dự gật đầu đáp: "Có biết đôi chút, nhưng chưa từng thử."

Nguyệt Hiểu Nhã gật đầu nói: "Xem ra ngươi cũng khác với người bình thường, trên người ngươi ẩn chứa không ít bí mật."

Mắt Thiên Vũ khẽ động, hắn cười đánh trống lảng nói: "Việc này cũng nhờ nàng nhiều lần giúp đỡ. Nếu không có nàng mấy lần cứu mạng, ta đã chết từ lâu rồi."

Nguyệt Hiểu Nhã mang vẻ đầy ẩn ý, khẽ thở dài: "Đây mới chỉ là khởi đầu. Ngươi có thể đi đến đích hay không, bây giờ không ai biết được. Mặt trời sắp lặn rồi, người tìm ngươi cũng đã đến. Ngươi trở về đi thôi."

Thân ảnh Nguyệt Hiểu Nhã vút lên như ánh sao băng chợt lóe, thoắt cái đã biến mất vào màn đêm.

Thiên Vũ kinh ngạc trợn tròn mắt nhìn theo hướng Nguyệt Hiểu Nhã rời đi. Hắn không thể nhìn rõ nàng biến mất bằng cách nào.

Thực lực của Nguyệt Hiểu Nhã kín như bưng, không ai biết rõ. Dù Thiên Vũ đoán nàng đã đạt tới cấp bậc Võ tướng, nhưng cụ thể Võ tướng cấp độ nào thì hắn cũng không dám đoán bừa.

Thiên Vũ thu ánh mắt về, nhớ tới lời Nguyệt Hiểu Nhã nói trước khi đi: lúc này lại có ai đến tìm mình?

Thiên Vũ vừa suy tư vừa nhẹ nhàng như chim bay xuống, chỉ chốc lát đã về tới phân đường Thiết Thạch.

Vừa đi tới cửa khu Thiên tự, Thiên Vũ phát hiện ra một bóng hình xinh đẹp quen thuộc, mặt mày hắn liền rạng rỡ nở nụ cười.

Nhanh chóng bước tới, Thiên Vũ vui vẻ hỏi: "Thanh Nhi, sao muội lại đến đây?"

Thanh Nhi liếc Thiên Vũ, khẽ nói: ""Thanh Nhi" là để ngươi gọi thẳng vậy sao?"

Thiên Vũ cười ha hả đáp: "Vậy ta nên xưng hô với muội thế nào?"

Thanh Nhi đảo mắt, hừ một tiếng: "Ngươi phải gọi ta là Thanh Nhi tỷ tỷ."

Thiên Vũ chậm rãi đánh giá Thanh Nhi, ánh mắt dò xét lướt một vòng trên người nàng, mở miệng trêu chọc: "Gọi một tiếng Thanh Nhi muội muội được không? Tuổi của nàng hẳn nhỏ hơn ta mà!"

Thanh Nhi nũng nịu nói: "Không được, ta muốn làm tỷ tỷ."

Trong khi nói chuyện, trong mắt Thanh Nhi lóe lên tia tinh nghịch, ranh mãnh.

Thiên Vũ cau mày nói: "Nếu ta để nàng làm tỷ tỷ, vậy sau này gặp mặt tiểu thư thì ta phải xưng hô thế nào đây?"

Thanh Nhi nói: "Chuyện sau này thì để sau này tính. Bây giờ ngươi phải gọi ta một tiếng tỷ tỷ."

Thiên Vũ cười hỏi: "Có lợi ích gì sao?"

Thanh Nhi cười duyên dáng nói: "Đương nhiên có lợi ích rồi, nhưng phải xem ngươi có ngoan ngoãn hay không đã."

Thiên Vũ tâm tư khẽ động, mỉm cười nói: "Muốn làm tỷ tỷ cũng được, nhưng phải cho ta ôm một lần. Tỷ đệ gặp mặt sao có thể thiếu một cái ôm thắm thiết chứ?"

Thanh Nhi mặt ửng đỏ, mắng: "Đồ sắc lang! Coi chừng trước mặt tiểu thư ta cáo trạng ngươi đấy!"

Thiên Vũ cười nói: "Tiểu thư là người trí thức, hiểu lễ nghĩa, biết phân biệt phải trái. Ta đây yêu cầu hợp tình hợp lý, tiểu thư sẽ không trách cứ đâu."

Thanh Nhi hừ lạnh nói: "Ta sẽ nói xấu ngươi trước mặt tiểu thư, tiểu thư sẽ không thèm để ý đến ngươi nữa. Ngươi tốt nhất nên nói năng ngọt ngào khiến ta vui vẻ, nếu không ngươi sẽ chịu tội nặng đấy!"

Thiên Vũ nhìn vẻ hờn dỗi xinh đẹp của Thanh Nhi, trong mắt lóe lên một tia khác lạ. Vẻ xinh đẹp lay động lòng người của Thanh Nhi thật đúng là có một sức hút vô cùng mãnh liệt, khiến người ta muốn ôm nàng vào lòng mà cưng chiều một phen.

Không hề dời mắt đi, Thiên Vũ cười nói: "Thanh Nhi muội muội xinh đẹp lay động lòng người, làm sao có thể là tiểu nhân nói xấu sau lưng người khác chứ?"

Th���c lực gia tăng vượt bậc, vì thế phong cách nói chuyện và suy nghĩ của Thiên Vũ đều phong phú hơn rất nhiều, không còn thiếu tự tin như trước nữa.

Thanh Nhi trừng mắt nhìn Thiên Vũ, bực mình hỏi: "Gọi ta một tiếng tỷ tỷ là ngươi chết sao?"

Thiên Vũ cười nói: "Ta cảm thấy gọi nàng là Thanh Nhi muội muội rất tốt, như vậy trong lòng ta cũng sẽ sủng ái, che chở nàng, lúc nào cũng tự nhắc nhở mình phải bảo vệ nàng thật tốt."

Thanh Nhi nhìn thẳng vào mắt Thiên Vũ, nũng nịu nói: "Mới có chút thành tựu đã kiêu ngạo như vậy. Ngươi cho rằng giết được Dạ Thánh Vũ là ngươi tài giỏi lắm sao? Ngươi còn kém xa lắm."

Thiên Vũ bán tín bán nghi, hỏi: "Còn kém rất xa sao?"

Thanh Nhi nũng nịu nói: "Còn kém xa vạn dặm."

Thiên Vũ nghe vậy liền bật cười, biết rằng Thanh Nhi đang giận dỗi mình, nên đánh trống lảng: "Nàng lần này đến đây có gì phân phó sao?"

Thanh Nhi quét mắt nhìn quanh, nhẹ giọng nói: "Nơi này không thích hợp để nói chuyện này, ngươi theo ta về."

Thanh Nhi nhẹ nhàng cất bước, thẳng hướng cửa lớn Phân Đường Thiết Thạch mà đi.

Thiên Vũ đi theo sau Thanh Nhi, ngửi thấy mùi hương quyến rũ trên người nàng, trên mặt hắn hiện lên nụ cười, trầm giọng hỏi: "Thanh Nhi, ta có thể hỏi nàng một chuyện không?"

Thanh Nhi yêu kiều hỏi: "Chuyện gì?"

Thiên Vũ chần chừ một chút, hạ giọng nói: "Nếu trong tương lai tiểu thư lập gia đình, nàng vẫn đi theo bên cạnh tiểu thư chứ?"

Thanh Nhi nghe vậy bước chân dừng lại, quay đầu trừng mắt nhìn Thiên Vũ, cười khẩy nói: "Sao vậy, ngươi có ý đồ hư hỏng gì sao?"

Thiên Vũ sắc mặt khẽ đổi, miễn cưỡng cười gượng nói: "Không có, ta chỉ tò mò mà thôi. Không biết sau này người nào có phúc khí lấy được tiểu thư."

Thanh Nhi nghiêng đầu nhìn Thiên Vũ mấy lần, rồi lại xoay người đi tiếp. Điều này khiến Thiên Vũ càng thêm tò mò, không nhịn được hỏi lại lần nữa.

Thanh Nhi quay đầu lại, trừng mắt nhìn hắn, mắng: "Đồ ngốc! Ngươi muốn theo đuổi tiểu thư thì phải tự mình nỗ lực đi."

Thiên Vũ thấp giọng nói: "Ta sợ tiểu thư chê ta hèn kém."

Thanh Nhi hừ nhẹ nói: "Lúc nãy ngươi trêu chọc ta không phải rất tự tin sao? Chưa thử đã nhụt chí rồi sao?"

Thiên Vũ do dự đáp: "Không phải nhụt chí. Ta chỉ sợ với không tới. Dù sao ta bây giờ chỉ là một kẻ nghèo túng không tiền, không thế..."

Thanh Nhi nói: "Coi như ngươi tự biết thân biết phận. Có điều tiểu thư không phải người thế tục, chỉ cần ngươi cố gắng nhất định sẽ có hy vọng. Ta đi theo tiểu thư lâu như vậy, ngươi là người đầu tiên được tiểu thư ưu ái. Nếu ngươi không chịu hăng hái nỗ lực, chẳng những phụ lòng kỳ vọng của tiểu thư, tương lai ta cũng sẽ không tha cho ngươi."

Thiên Vũ nghe vậy đã có chút cảm động, hỏi: "Tiểu thư thật sự quan tâm ta sao?"

Thanh Nhi đáp: "Nếu không quan tâm ngươi, tiểu thư lại để ta tự mình đến mời ngươi sao, đồ ngốc."

Thiên Vũ nghe thế liền thoải mái bật cười, lớn tiếng nói: "Chỉ cần tiểu thư để mắt tới ta, ta nhất định sẽ không phụ kỳ vọng của nàng."

Thanh Nhi khẽ cười không nói gì thêm, dẫn Thiên Vũ đến trước cửa chính Phân Đường Thiết Thạch, rồi biến mất vào bóng đêm.

Đến Thanh Vân Hiên, Thiên Vũ vừa bước vào gian phòng ở lầu hai thì một giọng nói êm ái tuyệt vời của vị tiểu thư kia truyền đến tai hắn.

"Lần thứ hai gặp gỡ, ngươi đã có thay đổi lớn, thật đáng mừng."

Thiên Vũ ngồi ở bên này bức rèm, nhìn thân ảnh mơ hồ của vị tiểu thư kia, hạ giọng đáp: "Tiểu thư quá lời rồi."

Thanh Nhi lúc này vừa bưng trà thơm lên, cười duyên dáng nói: "Trước mặt tiểu thư, ngươi không cần khiêm nhường. Đêm nay gọi ngươi đến, chủ yếu là muốn hỏi ngươi vài việc."

Thiên Vũ nói: "Được tiểu thư để mắt tới, Thiên Vũ nhất định có lời sẽ nói hết, sẽ không giấu giếm điều gì."

Vị tiểu thư ở bên kia bức rèm hình như đang quan sát hắn, bởi vì Thiên Vũ cảm giác được gốc thực vật trong lòng bàn tay khẽ lay động.

Trong hoàn cảnh này, Thiên Vũ không tiện xem xét tình hình trong lòng bàn tay, chỉ có thể ngồi thẳng tắp, trong lòng tràn ngập xao động và chờ mong.

Một lúc lâu sau, vị tiểu thư nhẹ giọng nói: "Thiên Vũ, ngươi hiện tại đã vào cảnh giới đỉnh phong rồi, giá trị Tâm Hỏa đại khái là bao nhiêu?"

Thiên Vũ nghe vậy thì hơi kinh ngạc. Qua lời tiểu thư nói, có thể biết nàng không phải là một nữ tử nhu nhược, nhất định có mang tuyệt kỹ trên người.

Thiên Vũ không chút giấu diếm, thản nhiên đáp: "Ta hiện tại kiểm tra thì có chỉ số 2680 điểm, tình trạng kinh mạch còn rất kém cỏi."

Tiểu thư trầm ngâm một lát rồi nói: "Quả thật không lý tưởng lắm. Có điều ngươi có thể trong thời gian ngắn như vậy mà đạt tới cảnh giới đỉnh phong, chuyện này không phải người bình thường có thể làm được. Trong đó nhất định có nguyên nhân, ngươi có thể nói cho ta biết không?"

Tâm tư Thiên Vũ nhanh chóng xoay chuyển, nhớ lại sau khi Nhược Thủy báo cho hắn biết về tình huống có thể gặp phải, Nhược Thủy đã từng nhiều lần dặn dò phải giữ kín bí mật, nếu không sẽ có phiền phức lớn quấn thân.

Bản dịch này là tài sản riêng của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free