(Đã dịch) Thiên Địa Quyết - Chương 109:
Quyển 3 - Phi Long Tại Thiên
Tà Nguyệt Chân Quân
Dịch: A Bói Biên: A Tút Nguồn: Banlonghoi
Một câu hỏi song lại khiến Thiên Vũ cảm thấy vô cùng nan giải. Bởi lẽ trong tâm Thiên Vũ, tiểu thư có một vị trí vô cùng lớn. Tuy chưa từng diện kiến, song tại Trấn Thiết Thạch, tiểu thư là người duy nhất để mắt tới chàng, luôn ủng hộ và cổ vũ, thậm chí còn ban tặng lễ vật hậu hĩnh.
Lần đầu Thiên Vũ đặt chân vào Thanh Vân Hiên, nàng đã hào phóng ban tặng chàng Huyễn Linh Giới. Tuy chàng không thể đánh giá được giá trị cụ thể của bảo vật ấy, song vẫn có thể khẳng định đây chắc chắn là một món trân bảo vô giá. Tiểu thư tín nhiệm chàng đến vậy, Thiên Vũ làm sao có thể che giấu bí mật của mình?
Nghĩ đoạn, Thiên Vũ nghiêm mặt đáp: “Tiểu thư đã vấn, Thiên Vũ tự nhiên sẽ bẩm chi tiết. Chỉ là, Thiên Vũ có một thỉnh cầu nhỏ nhoi, mong tiểu thư có thể giữ bí mật giúp ta.”
Tiểu thư nghe vậy, trầm mặc trong chốc lát rồi đột ngột cất lời: “Thanh Nhi, ngươi hãy đưa Thiên Vũ vào đây.”
Thanh Nhi chấn động, buột miệng thốt lên: “Tiểu thư, người... người... làm vậy thật không ổn chút nào.”
Tiểu thư đạm nhã đáp: “Ta tự có chừng mực, ngươi cứ làm theo là được.”
Thanh Nhi bước tới bên Thiên Vũ, ánh mắt quái dị nhìn chàng, khẽ giọng nói: “Vượt qua tấm màn này, vận mệnh của ngươi sẽ đổi thay. Ngươi chớ để tiểu thư thất vọng đ���y.”
Thiên Vũ tuy chưa thật sự thấu hiểu, song lúc này không tiện cất lời vấn. Chàng liền đứng dậy theo Thanh Nhi xuyên qua bức màn che ngang căn phòng, tiến vào nội đường. Vừa vượt qua bức màn, Thiên Vũ liền trông thấy một cô gái vận y phục màu vàng nhạt, trên mặt đeo tấm khăn che mặt mỏng manh.
Thiên Vũ kinh ngạc, không ngờ tiểu thư lại mang khăn che mặt. Song dù vậy, chàng vẫn có thể cảm nhận được khí chất đạm nhã cao quý toát ra từ người nàng, tựa như một đóa Thiên Không U Lan, nhẹ nhàng tỏa ra hương thơm thánh khiết. Chàng khẽ liếc nhìn tiểu thư, thấy nàng dáng người uyển chuyển, đường cong mềm mại, trên đầu cài đóa Tam Sắc Châu Hoa. Mái tóc dài mềm mại hờ hững buông xuống bờ vai, vừa tự nhiên lại vừa tao nhã, tỏa ra thần thái dịu dàng.
Qua tấm khăn che mặt, đôi mắt nàng trong veo, ánh mắt như mộng ảo mỉm cười, tỏa ra quang mang kỳ lạ. Làn da tiểu thư trắng nõn dị thường, tỏa ra ánh sáng thánh khiết tựa ngọc chuốt. Tuy nàng ngồi im lặng nơi góc phòng, song vẫn toát ra khí chất cao nhã, khiến Thiên Vũ tâm sinh ái mộ, không tự chủ mà cảm thấy si mê, muốn đưa tiểu thư trở thành người trong mộng.
Đạm nhã cười, tiểu thư khẽ liếc nhìn Thiên Vũ. Nàng thấy dung mạo chàng thanh tú, thân thể tuy có vẻ hơi văn nhược, song đôi mắt sáng quắc tựa sao lại phảng phất lộ ra sự kiên nghị.
“Ngồi đi.”
Vỏn vẹn hai chữ ấy khiến Thiên Vũ bừng tỉnh khỏi giấc mộng, lộ ra gương mặt đỏ ửng, ngượng ngùng thưa: “Thiên Vũ thất lễ, mong tiểu thư chớ trách.”
Tiểu thư khẽ giọng đáp: “Không sao. Ngươi so với trong tưởng tượng của ta, quả thật rất có lễ phép, nhân phẩm cũng tốt, chỉ là thân thể có vẻ hơi gầy yếu.”
Thiên Vũ cười khổ đáp: “Thuở nhỏ ta xuất thân bình dân cùng khổ, có thể sống sót đã là may mắn lắm rồi, thân thể cũng chỉ phát triển được đến thế. Nếu không phải Vân Ảnh Môn bị diệt, ta cũng sẽ chẳng bước chân lên con đường này, cũng vô duyên gặp gỡ tiểu thư. Vậy mà ta vẫn cảm thấy đây là một điều may mắn.”
Tiểu thư lạnh nhạt đáp: “Lai lịch của ngươi ta đã tường tận. Ngươi vì báo ân mà không sợ gian nguy, dứt khoát tìm đường báo thù, phần ân tình này đủ để chứng tỏ ngươi là người bản tính thiện lương.”
Thiên Vũ nhớ về dĩ vãng, ánh mắt phức tạp, cảm khái đáp: “Người sống ắt phải có mục tiêu, mới có thể trở nên kiên cường. Vân Ảnh Môn bị diệt, ta còn lại đơn độc trên đời. Nếu lựa chọn trốn tránh, chẳng thà trực tiếp tìm một cái chết nhẹ nhàng. Báo thù cố nhiên là lý tưởng của ta, song đó cũng chẳng phải lý do duy nhất buộc ta phải sống sót. Muốn sống tốt, ta ắt phải tự đặt ra cho mình một mục tiêu.”
Tiểu thư tán thành đáp: “Nhận thức của ngươi quả thật rất tốt. Nhân sinh nếu sống có lý tưởng thì mới có thể phát triển cao hơn, tầm nhìn càng thêm rộng rãi. Ngươi tới Thiết Thạch Phân Đường, chỉ vỏn vẹn hơn một tháng mà đã có biến hóa thật lớn, quyết tâm lập chí báo thù cũng kiên định hơn lúc ban đầu rất nhiều.”
Thiên Vũ nhìn ánh mắt tiểu thư, lộ ra thần thái mê người, trong veo tựa vực sâu không đáy, khiến chàng không cách nào tự kềm chế được. Gian nan dời ánh mắt đi, Thiên Vũ tận lực duy trì tâm tình bình tĩnh, thần sắc hết sức phức tạp. Giờ khắc này, Thiên Vũ có một phát hiện bất ngờ: trên người tiểu thư tản mát ra một luồng khí tức thần bí, không ngừng hấp dẫn chàng. Thiên Vũ không hiểu vì sao lại như vậy, song chàng lại cảm ứng rõ ràng được luồng khí tức này tồn tại, thậm chí còn ưa thích hương vị của nó.
Tiểu thư thấy biểu hiện khác thường của Thiên Vũ, liền hỏi: “Ngươi đang né tránh ta ư?”
Thiên Vũ hơi miễn cưỡng cười đáp: “Ta không phải né tránh, chỉ là trên người tiểu thư tản ra một sức hấp dẫn rất kỳ lạ, khiến ta không thể rời mắt. Ta e rằng mình nhìn lâu, không nhịn được mà mạo phạm tiểu thư, cho nên đành phải nhìn đi chỗ khác.”
Đôi mi thanh tú của tiểu thư khẽ nhíu, khẽ giọng hỏi: “Ngươi có thể cảm ứng được khí tức trên người ta ư?”
Thiên Vũ chần chừ một lát, gật đầu đáp: “Đúng vậy, ta có thể cảm nhận được.”
Tiểu thư không nói gì, lâm vào trầm tư. Thanh Nhi vội vã đáp: “Điều này không thể nào, hẳn là không có khả năng chứ?”
Thiên Vũ cười khổ đáp: “Ta cũng không hay biết.”
Tiểu thư khẽ giọng n��i: “Để sau này bàn tiếp, ngươi hãy thuật lại tình hình của mình đi.”
Thiên Vũ suy nghĩ một lát, khẽ giọng đáp: “Không dối gạt tiểu thư, sở dĩ ta có thể tăng tiến thực lực nhanh chóng, chính là nhờ có liên quan đến Tâm Hỏa của mình.”
Tiểu thư vuốt cằm nói: “Điều này ta đã rõ. Ta có thể nhìn ra giá trị Tâm Hỏa biểu hiện bên ngoài của ngươi cùng giá trị Tâm Hỏa thực tế tồn tại có sự chênh lệch rất lớn.”
Thiên Vũ ngạc nhiên đáp: “Điều này cũng có thể nhìn ra ư?”
Tiểu thư đạm nhã đáp: “Người tu luyện sau khi thực lực đạt tới trình độ nhất định, có thể chỉ bằng một cái liếc mắt mà nhìn thấu tình trạng tu luyện của người khác. Cảnh giới trước mắt của ngươi chưa đủ, bởi vậy sẽ không nhận thức rõ được điều này.”
Thanh Nhi cười duyên đáp: “Ngươi có nghe rõ không? Thực lực của ngươi bây giờ còn kém xa lắm đấy. Mau thuật lại tình huống cụ thể có liên quan tới Tâm Hỏa của ngươi đi.”
Thiên Vũ liếc nhìn Thanh Nhi một cái, trầm ngâm đáp: “Nếu ta bẩm với tiểu thư rằng ta có hai mầm mống Tâm Hỏa, tiểu thư liệu có tin không?”
Tiểu thư không lập tức đáp lời, song Thanh Nhi lại phản bác: “Ngươi có hai mầm mống Tâm Hỏa ư? Đây quả thực là nói hươu nói vượn!”
Tiểu thư phất tay bảo Thanh Nhi im lặng, trầm ngâm đáp: “Việc này quả thật khiến người ta khó lòng tin được, song nó đã xảy ra rồi, ngươi hãy tiếp tục nói đi.”
Thiên Vũ vuốt cằm đáp: “Đa tạ tiểu thư đã tín nhiệm. Điều Thiên Vũ vừa bẩm hoàn toàn là sự thật, tuyệt không có nửa điểm dối trá. Ta vốn cũng chỉ có một mầm mống Tâm Hỏa, song trong một tình huống đặc thù nào đó, một mầm mống Tâm Hỏa khác đã sáp nhập vào người ta. Cũng chính bởi cơ duyên xảo hợp này, khiến cho hai mầm mống Tâm Hỏa từ từ dung hợp làm một thể. Chính vì lẽ đó, ta có thể hấp thu hiệu lực đan dược rất nhanh, tăng lên giá trị Tâm Hỏa tương ứng.”
Tiểu thư nhìn Thiên Vũ, hỏi: “Ngươi có thấu rõ tình huống cụ thể của mầm mống Tâm Hỏa kia không?”
Thiên Vũ đón nhận ánh mắt tựa nước của tiểu thư, không chút chần chừ liền đáp: “Đó là một mầm mống Thiên cấp Tâm Hỏa.”
Ti��u thư chấn động, Thanh Nhi cũng kinh hô: “Mầm mống Thiên cấp Tâm Hỏa? Ngươi sẽ không nhận lầm đó chứ?”
Thiên Vũ nghiêm mặt đáp: “Chắc chắn không sai. Điều này là bí mật của ta, song nếu đã bẩm với tiểu thư, ta tuyệt không giấu diếm.”
Tiểu thư vuốt cằm đáp: “Hảo, tốt lắm. Xem ra số mệnh quả thật thần kỳ. Ngoài việc có được mầm mống Thiên cấp Tâm Hỏa này, ngươi còn có tình huống đặc thù nào khác không?”
Thiên Vũ mỉm cười đáp: “Có một lần đi qua Ác Lang Cốc, ta đã đoạt được một quyển bí tịch Tàn Ảnh Tây Tà cùng một thanh Tà Nguyệt loan đao từ trên người cao thủ của Ngũ Dục Sơn Thất Tà Lĩnh. Sáng nay, ta đã dùng Tà Nguyệt loan đao thi triển Tàn Ảnh Tây Tà, thành công sát hại Dạ Thánh Vũ. Khi ấy, từng xuất hiện một giọng nói kỳ quái, nhắc nhở ta đưa chân khí vào Huyễn Linh Giới, nhờ vậy đã cứu ta một mạng. Khi đó ta không kịp suy nghĩ, song giờ hồi tưởng lại thì quả thật rất khác thường.”
Tiểu thư cười đáp: “Có những điều sau này ngươi tự khắc sẽ tường tận, hôm nay không nên để tâm. Song việc ngươi đo���t được Tà Nguyệt Loan Đao cùng bí tịch Tàn Ảnh Tây Tà lại khiến ta vô cùng bất ngờ. Bởi lẽ tương truyền đây là tuyệt kỹ thành danh của Tà Nguyệt Chân Quân, người từng danh dương thiên hạ hai trăm năm trước. Không ngờ nó lại lọt vào tay ngươi, xem ra ngươi quả thật vận khí rất tốt.”
Thiên Vũ ngạc nhiên đáp: “Tà Nguyệt Chân Quân? Oai danh lắm sao?”
Tiểu thư lại cười đáp: “Hai trăm năm trước, Tà Nguyệt Chân Quân danh dương thiên hạ, được xưng tụng là một trong mười đại cao thủ đương thời, hầu như không ai không biết đến. Tương truyền, Tà Nguyệt Chân Quân chính là giữa chừng thay đổi đường lối tu luyện, đến tuổi trung niên ngẫu nhiên gặp được kỳ ngộ, có một thân tu vi kinh người. Song không ai hay gã tu luyện công pháp gì, chỉ biết Tàn Ảnh Tây Tà quỷ dị bá đạo, Tà Nguyệt Loan Đao tung hoành ngang dọc thiên hạ, khiến người người kính sợ.”
Thiên Vũ líu lưỡi đáp: “Lợi hại đến vậy ư? Vậy ta ắt phải cố gắng hơn nữa mới được, tranh thủ có một ngày danh dương thiên hạ.”
Tiểu thư đáp: “Ngươi có mầm mống Thiên cấp Tâm Hỏa, lại có bí tịch Tàn Ảnh Tây Tà, nếu muốn thành danh cũng không khó. Điều cốt yếu là thân thể ngươi quá kém, kinh mạch quá nhỏ, hạn chế rất lớn đến việc tăng tiến thực lực của ngươi.”
Thiên Vũ lạnh nhạt đáp: “Điều này tiểu thư không cần lo lắng. Ta đã học được một phương pháp mở rộng kinh mạch, chỉ là chưa có thời gian tiến hành.”
Tiểu thư kinh nghi hỏi: “Ngươi học luyện thể thuật ư?”
Thiên Vũ lại cười đáp: “Ta đã rèn luyện cơ thể, gân cốt, cơ đốt khớp, tế bào, cơ quan nội tạng rồi, chỉ còn huyết nhục cùng kinh mạch là chưa có thời gian rèn luyện.”
Tiểu thư khẽ cười, khẽ giọng nói: “Xem ra ngươi quả thật vận khí vô cùng tốt, đã chiếm được không ít kỳ ngộ.”
Thiên Vũ có chút đắc ý, cười đáp: “Không chỉ có vậy, ta còn từ trên người Tiêu Nguyên Quân đoạt được một mầm mống, đã dung hợp với Ngưng Hồn Thảo trong Ngưng Vụ Cốc.”
Tiểu thư có chút ngoài ý muốn, Thanh Nhi lại không nhịn được mà tò mò vội hỏi: “Mầm mống gì mà thần kỳ đến vậy, lại có thể dung hợp Ngưng Hồn Thảo?”
Thiên Vũ nhãn châu thiểm động, cười đáp: “Ngươi hãy đưa tay ra đây, ta cho ngươi xem một chút.”
Thanh Nhi nửa tin nửa ngờ, khẽ liếc nhìn tiểu thư một cái, thấy nàng không có dị nghị, liền vươn tay phải cho chàng. Thiên Vũ liếc nhìn bàn tay nhỏ bé phấn nộn tựa ngọc của Thanh Nhi, lập tức vươn tay phải nắm lấy, liền cảm nhận được sự mềm mại của bàn tay ngọc. Sắc mặt Thanh Nhi đỏ ửng, hung hăng trừng mắt nhìn Thiên Vũ, tựa hồ trách cứ chàng không nên làm trò khinh bạc nàng trước mặt tiểu thư.
Thiên Vũ không nói gì, song cảm ứng được lòng bàn tay truyền đến chấn động, vì vậy vội vàng buông tay nhỏ bé của Thanh Nhi ra, cẩn thận xem xét lòng bàn tay mình. Ngay khoảnh khắc ấy, Thanh Nhi cùng tiểu thư cũng nhìn thấy trong lòng bàn tay Thiên Vũ có một gốc thực vật bám trên một mảnh Diệp Tử nhanh chóng thu nhỏ lại, rồi biến mất vào thể nội chàng.
Sự tâm huyết của người dịch xin gửi gắm trọn vẹn tại truyen.free.