(Đã dịch) Thiên Địa Quyết - Chương 107:
Quyển 3 - Phi Long Tại Thiên
Thăm Dò Ý Tứ
Hôm nay chắc chắn là một ngày kỷ niệm khó quên đối với phân đường Thiết Thạch. Dù là cuộc chiến giữa Thiên Vũ và Dạ Thánh Vũ, hay trận đấu giữa Nguyệt Hiểu Nhã và kẻ áo xanh kia, tất cả đều đã khắc sâu trong tâm trí mọi người. Quảng trường giờ đây đã trở lại vẻ yên tĩnh vốn có. Hai trận chiến kinh thiên động địa hôm nay khiến mọi người đều kinh hãi, xôn xao bàn tán. Trận chiến giữa Thiên Vũ và Dạ Thánh Vũ đã sớm lan truyền khắp trấn Thiết Thạch, và bắt đầu vươn xa đến mọi ngóc ngách.
Giờ phút này, tên tuổi Thiên Vũ đã trở thành một làn sóng danh tiếng lan xa vạn dặm. Trận chiến giữa gã và Dạ Thánh Vũ đã trở thành trận đấu lập danh của gã. Mặc dù điều này sẽ mang đến không ít phiền phức, nhưng cũng khiến gã nổi danh hơn bội phần. Không chỉ Thiên Vũ Minh chấn động xôn xao, ngay cả thành Huyền Thiên cũng đã bắt đầu chú ý đến gã.
Tại Tiêu gia phía nam trấn, sau khi biết được tình huống này, sắc mặt Tiêu Thư Ngọc trở nên vô cùng khó coi, cả người vô lực ngã phịch xuống ghế, trên gương mặt lộ vẻ đau thương, thì thào lẩm bẩm: “Quang Vũ hơn phân nửa là lành ít dữ nhiều rồi, tại sao lại có thể như vậy chứ?”
Ngoại vụ tổng quản Tiêu Thắng Tinh an ủi: “Gia chủ xin đừng suy nghĩ theo hướng xấu, Đại công tử là người cẩn thận, tâm địa không hề xấu xa, hẳn là người hiền sẽ có trời phù hộ.”
Tiêu Thư Ngọc khổ sở nói: “Ngươi không cần an ủi ta. Quang Vũ đã mất tích nhiều ngày, ta dự cảm gã đã gặp chuyện chẳng lành. Tình trạng Tiêu gia bây giờ ra sao rồi?”
Tiêu Thắng Tinh chần chừ một lát rồi nói: “Sản nghiệp Tiêu gia đã rơi vào đình trệ, ta đã giải tán một số đệ tử. Thế lực của kẻ địch mạnh hơn chúng ta dự tính rất nhiều.”
Tiêu Thư Ngọc hai mắt nheo lại, hỏi: “Còn tình hình bên phía tiểu thư thì sao?”
Tiêu Thắng Tinh khẽ thở dài: “Thư Tuệ tiểu thư đã nhận được một mảnh giấy đe dọa, nàng đang tích cực suy nghĩ biện pháp đối phó nhưng e rằng hiệu quả không lớn. Lần này, Nhị gia và Tiêu Hòa thật sự đã đẩy Tiêu gia vào đường cùng rồi.”
Tiêu Thư Ngọc cả giận nói: “Đồ phá gia chi tử, thành sự bất túc bại sự hữu dư! Không chết ở bên ngoài, thì trở về ta cũng không tha cho gã!”
Tiêu Thắng Tinh khổ sở nói: “Lúc này Tiêu gia đã cùng đường bí lối, chúng ta phải thỉnh lão gia ra mặt giúp, hoặc xin Nhị công tử giúp đỡ thôi.”
Tiêu Thư Ngọc do dự một chút rồi nói: “Lúc này thỉnh cha ra mặt e rằng cũng không kịp nữa rồi. Hay là ngươi trước tiên hãy giải tán đệ tử Tiêu gia, sau đó phái người liên lạc Quang Kiệt, xem Huyền Thiên Kỳ Môn có nguyện ý giúp chúng ta một tay. Còn về phần cha ta, ta phải tự mình đi một chuyến.”
Tiêu Thắng Tinh nói: “Vâng, thuộc hạ sẽ đi an bài ngay.”
Tiêu Thư Ngọc khẽ đáp một tiếng, vẫn sửng sốt ngồi đó. Một hồi sau, gã mới đứng dậy rời đi, bóng lưng lộ rõ vài phần tang thương.
Từng là gia chủ Tiêu gia, đứng đầu trong ba đại thế gia ở trấn Thiết Thạch, Tiêu Thư Ngọc đã từng nở mày nở mặt cả nửa đời người. Ai ngờ chỉ trong vòng nửa tháng ngắn ngủi, Tiêu gia từ hưng thịnh lại biến thành suy bại, khiến hắn dù nghĩ thế nào cũng không thể tiếp nhận được sự thật này. Song, sự tình đã xảy ra rồi, dù hắn không muốn tin cũng không thể thay đổi được sự thật. Hắn chỉ có thể toàn lực suy nghĩ, tìm kiếm biện pháp ứng phó.
Trở về chỗ ở, Hoa Thanh bắt đầu trị thương. Lần này nàng bị Dạ Thánh Vũ đánh trọng thương, cũng may có Nhược Thủy xuất hiện giúp đả thông kinh mạch cho nàng. Giờ đây, nàng chỉ cần hao phí một chút thời gian là có thể phục hồi như cũ. Thiên Vũ vì nàng mà liều mạng chiến đấu, dẫn đến bản thân phải chịu trọng thương, điều này khiến Hoa Thanh cảm động vô cùng.
Mặc dù mối đe dọa đã tạm thời được giải trừ, nhưng Hoa Thanh trong lòng hiểu rõ, cái chết của Dạ Thánh Vũ sẽ kéo theo phiền phức lớn hơn nữa đang chờ đợi nàng ở phía trước. Nghĩ đến tương lai, Hoa Thanh biết rằng chỉ có cố gắng tăng cường thực lực mới là phương pháp tốt nhất để tự bảo vệ mình.
Dứt bỏ tạp niệm, Hoa Thanh bắt đầu vận công trị thương. Chân khí Đại Nhật Quyết chậm rãi lưu chuyển, nhiệt khí từ từ bốc hơi, toàn thân nàng trở nên ấm áp. Trước mắt, thực lực Hoa Thanh chưa mạnh, Hỏa Phượng Ấu Linh trong cơ thể nàng vẫn còn rất yếu. Mặc dù lần trước đã dung hợp thêm Hỏa Linh Đan, Hỏa Phượng Ấu Linh có phát triển thêm một ít, nhưng với biến hóa ít ỏi đó, vẫn không đủ để thay đổi tình trạng của Hoa Thanh.
Nếu muốn tăng cường thực lực trong thời gian ngắn, đối với bản thân Hoa Thanh, ngoài việc dùng đan dược, thì chỉ có thể trực tiếp hấp thu chân khí. Việc dùng đan dược để gia tăng thực lực tương đối chậm chạp, nhưng lại dễ dàng nắm vững. Trực tiếp quán thâu chân khí vào thân mặc dù giúp gia tăng nhanh chóng, nhưng lại dễ xảy ra sự cố. Bởi vậy, Hoa Thanh nghiêng về việc dùng đan dược nhiều hơn.
Hơn nữa, hiện tại trên người Hoa Thanh không hề thiếu đan dược, bởi vậy nàng nhân cơ hội này tu luyện một mạch. Đồng thời, từ trên người Tiêu Hòa, Hoa Thanh còn chiếm được một quyển Hỏa Hồn Quyết. Đây là công pháp Địa cấp trung giai, rất thích hợp cho Hoa Thanh tu luyện, và cũng có tác dụng giúp Hỏa Phượng Ấu Linh trong cơ thể nàng tiến hóa, hỗ trợ nó sớm ngày phát triển lớn mạnh.
Tại lục địa Huyền Thiên, công pháp Huyền cấp trung giai đã tương đối ít, công pháp Địa cấp thì lại càng hiếm thấy. Chỉ cần một quyển công pháp Địa cấp xuất hiện, cũng đủ để khuấy động toàn bộ đại lục trong một thời gian dài. Hỏa Hồn Quyết là công pháp Địa cấp trung giai, thuộc loại cấp bậc cao hiếm thấy, năm xưa đã từng khiến vô số người tranh đoạt. Nhưng bởi vì công pháp này tương đối kỳ lạ, đòi hỏi phải có đầy đủ Hỏa Linh nguyên khí mới có thể tu luyện, cho nên rất nhiều người dù cướp đoạt được về tay nhưng cũng không có cách nào tu luyện, dần dần mọi người đã lãng quên nó. Chính vì vậy, Hỏa Hồn Quyết mới có thể qua tay nhiều người, lưu lạc đến tay Tiêu Hòa. Sau đó, Tiêu Hòa bị Thiên Vũ giết chết, bí tịch lại rơi vào tay Hoa Thanh. Hoa Thanh đã cẩn thận đọc qua Hỏa Hồn Quyết, sớm thuộc nằm lòng khẩu quyết tu luyện công pháp này.
Lúc này, Hoa Thanh đang dốc sức vận công chữa thương. Đại Nhật chân khí bên trong cơ thể chậm rãi lưu động, dựa theo đường lối của Hỏa Hồn Quyết mà tiến hành di chuyển. Đại Nhật Quyết là công pháp Hoàng cấp thượng giai, chân khí chí dương chí cương, có tác dụng vô cùng hữu ích với Hỏa Phượng Ấu Linh. Đồng thời, chân khí thuộc tính này cũng thích hợp tu luyện Hỏa Hồn Quyết. Chỉ có điều Hỏa Hồn Quyết đòi hỏi Hỏa Phượng Ấu Linh để tu luyện, nên Hoa Thanh chỉ có thể hỗ trợ nó vận hành công pháp.
Đương nhiên, Hỏa Hồn Quyết tương đối huyền diệu, có cả phương pháp tu luyện trong lẫn ngoài. Cả hai phải hỗ trợ lẫn nhau mới có hy vọng luyện thành. Hỏa Hồn Quyết phối hợp trong ngoài, việc tu luyện bên ngoài chủ yếu nhờ Hoa Thanh, còn tu luyện bên trong thì có liên quan mật thiết đến Hỏa Phượng. Đơn giản mà nói, Hỏa Hồn Quyết có hai loại phương pháp tu luyện với đường lối vận hành khác nhau. Hoa Thanh chỉ có thể tu luyện một loại trong đó, còn Hỏa Phượng thì tu luyện loại còn lại. Cả hai kết hợp với nhau mới có thể luyện thành Hỏa Hồn Quyết, giúp cho Hỏa Phượng mau chóng phát triển.
Lúc này, Hoa Thanh đang thúc giục Đại Nhật chân khí, dựa theo đường lối của Hỏa Hồn Quyết mà vận hành, gian khổ đả thông kinh mạch. Bởi vì đây là lần đầu tiên tu luyện Hỏa Hồn Quyết, con đường vận hành chân khí vẫn chưa được suôn sẻ. Nàng phải hao phí một lượng chân khí lớn để đả thông kinh mạch, cho nên vòng vận chuyển thứ nhất vô cùng gian nan. Hơn nữa, tu luyện Hỏa Hồn Quyết phải từ ngoài vào trong. Trước tiên, Hoa Thanh tập trung đả thông kinh mạch hoàn thành vận chuyển vòng thứ nhất, sau đó Hỏa Phượng Ấu Linh mới có thể bắt đầu vòng tu luyện của nó.
Điểm này Hoa Thanh hiểu rõ trong lòng, bởi vậy mặc dù nội thương không nhẹ, nàng vẫn kết hợp việc trị thương và tu luyện làm một, đồng thời hoàn thành cả hai. Một công hai việc vốn là điều tốt, nhưng lại phải tốn khá nhiều thời gian.
Trong lúc Hoa Thanh chuyên tâm trị thương và tu luyện, Thiên Vũ mang tâm trạng lưu luyến đưa tiễn Nhược Thủy, sau đó trở về phòng, đóng cửa, ngồi trên giường bắt đầu vận công trị thương. Kinh mạch bế tắc của Thiên Vũ đã được Nhược Thủy đả thông, chân khí trong cơ thể gã bắt đầu tự hành vận chuyển. Đến hôm nay, thương thế gã đã tốt hơn phân nửa, chỉ là thực lực tạm thời chưa thể phục hồi như cũ mà thôi.
Trong tĩnh lặng, Thiên Vũ chuyên tâm trị thương. Thoáng chốc đã qua vài thời thần, đến khi hoàng hôn buông xuống, Thiên Vũ mới từ trong trạng thái trị thương tỉnh lại. Xoay người nhảy xuống giường, Thiên Vũ lặng lẽ hoạt động gân cốt. Cảm giác toàn thân khoan khoái, chân khí trong cơ thể ngưng tụ đầy đủ, gã đã khôi phục lại trạng thái đỉnh phong. Thiên Vũ đẩy cửa phòng đi ra, ánh chiều tà chiếu lên người gã, phản chiếu một luồng ánh sáng nhàn nhạt. Thiên Vũ khẽ mỉm cười, tâm tình gã lúc này đã khác xa với lúc trước. Buồn bã và phiền não trong lòng đã tan biến, gã im lặng nhìn về phía ánh tà dương.
Thiên Vũ ở phân đường Thiết Thạch đã từng bị nhiều người chèn ép, bị người ta xem thường. Nhưng hôm nay, chỉ sau một trận chiến, gã đã dương danh lập thế, còn ai dám xem thường gã nữa? Cười ngạo nghễ đứng đó, Thiên Vũ tràn đầy hy vọng đối với tương lai. Bỗng dưng gã nghĩ tới kẻ áo xanh đã ám sát mình hôm nay, liền xoay người rời đi.
Khi đi tới quảng trường, nơi này đã sớm trở lại yên tĩnh. Giờ này chính là giờ cơm tối, nên quảng trường tương đối vắng vẻ. Chậm rãi đi đến chỗ giao chiến ban sáng, Thiên Vũ nhìn vào cái hố sâu trên mặt đất đã được lấp lại, liền nhớ lại một kiếm kinh người của Nguyệt Hiểu Nhã. Trên mặt gã lộ ra vẻ khác thường, lẩm bẩm: “Thực lực của nàng tuyệt đối đã đạt tới cấp bậc Võ tướng, không biết nàng ta tu luyện công pháp cấp bậc gì đây?”
“Ngươi đang nói ta đấy ư?”
Thình lình, một thanh âm vang lên khiến Thiên Vũ giật mình. Trong khoảnh khắc đó, gốc thực vật trong lòng bàn tay gã khẽ chấn động, gã cảm ứng được ánh mắt dò xét đang dính trên người mình. Đồng thời, Nguyệt Hiểu Nhã đã âm thầm xuất hiện sau lưng gã. Thiên Vũ xoay người lại nhìn Nguyệt Hiểu Nhã. Vẻ lạnh nhạt, thờ ơ vẫn hiện ra trên khuôn mặt lạnh lùng kia, đôi mắt sáng ngời đang dừng lại trên người gã.
Thiên Vũ mỉm cười gật đầu chào rồi nói: “Cảm ơn cô đã mấy lần cứu giúp, ta thật sự không biết nên cảm tạ cô như thế nào mới phải.”
Nguyệt Hiểu Nhã lạnh nhạt nói: “Thành tích của ngươi không tệ lắm, hãy tiếp tục cố gắng đi. Gã sát thủ kia mặc dù đã chết trong tay ta, nhưng những kẻ ám sát sau này sẽ càng lợi hại hơn, ngươi phải nhanh chóng tăng cường thực lực lên mới được.”
Thiên Vũ cười nói: “Ta sẽ cố gắng, cảm ơn cô đã quan tâm.”
Nguyệt Hiểu Nhã liếc nhìn Thiên Vũ, nhã nhặn xoay người, vừa chậm rãi bước đi, vừa nhẹ nhàng nói: “Tình trạng thân thể của ngươi có chút không ổn, tốc độ tăng trưởng thực lực cũng hơi khoa trương đấy.”
Thiên Vũ khiêm tốn nói: “Khiến nàng chê cười rồi, chút năng lực này của ta đâu có đáng kể gì.”
Thiên Vũ chần chừ một chút rồi dứt khoát đuổi theo, giữa hai người vẫn giữ khoảng cách vài thước. Nguyệt Hiểu Nhã thanh nhã nói: “Hôm nay ngươi thi triển bộ đao pháp đó thật sự rất tốt, chỉ có điều thực lực của ngươi còn chưa đủ để phát huy nó hoàn toàn.”
Thiên Vũ đi bên cạnh Nguyệt Hiểu Nhã, mùi thơm thoang thoảng trong không gian khiến trái tim gã hơi xao động. Nhìn vào khuôn mặt xinh đẹp của Nguyệt Hiểu Nhã, trong lòng Thiên Vũ bắt đầu cảm thấy hỗn loạn. Gã mơ hồ cảm giác được Nguyệt Hiểu Nhã xuất hiện không phải là ngẫu nhiên, chắc chắn nàng đặc biệt đến tìm gã.
Lúc này, lời nói của Nguyệt Hiểu Nhã hàm chứa ý tứ thăm dò, khiến Thiên Vũ không biết nên trả lời ra sao. Nguyệt Hiểu Nhã không giống Hoa Thanh hay Nhược Thủy, sự kiên cường cứng cỏi của nàng khiến người ta phải e dè. Mặc dù Thiên Vũ biết nàng sẽ không thương hại mình, nhưng gã cũng không dám thổ lộ lời thật trong lòng.
Vì vậy, Thiên Vũ dè dặt và cẩn thận đáp: “Bộ đao pháp đó ta vô tình có được, trước mắt mới vừa bắt đầu tu luyện nên còn chưa thành thạo lắm.”
Bản quyền chuyển ngữ của đoạn truyện này độc quyền thuộc về truyen.free.