Thiện Ác Bất Phân - Chapter 99: Hương tình
Ánh mắt Tử Kiều nhìn Mị Kiều đầy ẩn ý. Hắn không thể phủ nhận, dù vừa mới đưa ra lời cảnh cáo nghiêm khắc, nhưng vẻ đẹp nóng bỏng và sự mời gọi đầy táo bạo của nữ sát thủ này vẫn luôn có một sức hút khó cưỡng. Cái cách nàng ta bĩu môi tiếc nuối khi không được "giải khuây" cùng hắn, rồi lại nhanh chóng tỏ ra chuyên nghiệp nhận lệnh, nhưng ánh mắt cuối cùng vẫn không quên liếc hắn một cái đầy hứa hẹn... tất cả đều khiến dục vọng vừa mới được đè nén của hắn lại có dấu hiệu nhen nhóm.
Hắn nhớ lại cảm giác được nàng phục vụ trên xe ngựa, kỹ năng điêu luyện và sự nhiệt tình không hề che giấu đó. So với sự e lệ, phục tùng của Lan Như Hương, hay sự băng giá đang dần tan chảy của Đông Tuyết, sự phóng túng và chủ động của Mị Kiều lại mang đến một hương vị hoàn toàn khác, một sự kích thích trần trụi và đầy bản năng.
"Hay là... 'kiểm tra' một chút thật?" Ý nghĩ đó thoáng qua đầu hắn. Hắn đang có tâm trạng tốt sau chiến thắng và sự công nhận từ Lý Khởi Phong, lại vừa hoàn thành một nhiệm vụ "thiện tâm", có lẽ nên tự "thưởng" cho mình một chút?
Nhưng rồi hắn lại lắc đầu, dằn lại ham muốn. Không, chưa phải lúc. Hắn cần phải giữ hình tượng Quân sư uy nghiêm, cần phải duy trì sự kiểm soát đối với Mị Kiều. Việc quá dễ dàng sa vào lưới tình của nàng ta lúc này sẽ làm giảm đi uy quyền mà hắn vừa mới thiết lập. Hơn nữa, hắn còn nhiều việc quan trọng hơn cần làm: tu luyện Dẫn Khí Quyết, nghiên cứu kỹ năng mới, và lên kế hoạch chi tiết cho chuyến đi Kinh Thành.
"Nhớ làm cho tốt," hắn chỉ nói gọn, giọng điệu đã trở lại vẻ bình tĩnh, không để lộ chút cảm xúc nào. "Việc này tuy nhỏ nhưng thể hiện sự tinh tế. Ta không muốn có bất kỳ sai sót nào."
"Tuân lệnh Quân sư," Mị Kiều đáp, dù hơi thất vọng nhưng cũng nhanh chóng lấy lại vẻ chuyên nghiệp, rồi lặng lẽ lui ra ngoài.
Khi chỉ còn lại một mình, Tử Kiều mới thở phào một hơi. Đối phó với những nữ nhân này còn mệt hơn cả việc đấu trí với kẻ thù. Hắn ngồi xuống, bắt đầu tập trung vào việc nghiên cứu kỹ năng mới.
"Không tệ," Tử Kiều thầm nghĩ. Kỹ năng bị động này sẽ tự động hoạt động, giúp hắn nhạy bén hơn trong việc nhìn người, một điều cực kỳ cần thiết khi hắn sắp phải đối mặt với những con cáo già nơi chính trường Kinh Thành. Nó cũng sẽ giúp hắn kiểm soát tốt hơn những người phụ nữ xung quanh mình.
Hắn lại dành thời gian tiếp tục tu luyện Dẫn Khí Quyết. Luồng khí tức trong cơ thể đã mạnh hơn một chút so với ban đầu, di chuyển cũng thuận lợi hơn. Hắn cảm nhận được sự thay đổi nhỏ nhưng rõ rệt trong cơ thể, cảm giác nhẹ nhàng và tinh thần cũng minh mẫn hơn. Con đường tu luyện tuy gian nan, nhưng hắn tin rằng với sự hỗ trợ của Hệ thống và quyết tâm của bản thân, hắn sẽ không dừng lại ở mức Phàm Nhân này.
Mấy ngày sau, kế hoạch giúp đỡ Lưu thị được triển khai một cách hoàn hảo. Tử Kiều, trong vai Giang đại phu nhân đức, đã đến thăm nhà Lưu thị vài lần. Căn nhà lụp xụp nằm cuối thôn, trống huơ trống hoác. Bà mẹ già của Lưu thị nằm liệt trên giường tre ọp ẹp, ho khan liên tục, khuôn mặt vàng vọt vì bệnh tật và thiếu dinh dưỡng. Hai đứa trẻ, một trai một gái, gầy gò, xanh xao, ánh mắt ngây thơ nhưng lại ẩn chứa nỗi sợ hãi mơ hồ về cuộc sống thiếu thốn. Lưu thị, người phụ nữ góa bụa còn khá trẻ nhưng khuôn mặt đã hằn sâu những nét khắc khổ, cố gắng tỏ ra mạnh mẽ nhưng đôi mắt không giấu được sự mệt mỏi và tuyệt vọng.
Tử Kiều được kỹ năng [Sơ cấp Dược Lý - bị động] bổ trợ và kiến thức y học xem mạch cho bà lão. Bệnh không quá nặng, chủ yếu là do lao lực quá độ, ăn uống thiếu thốn lâu ngày dẫn đến suy nhược. Hắn cẩn thận kê đơn vài loại thảo dược bổ khí huyết dễ tìm trong thôn, lại lấy ra mấy viên "thuốc bổ gia truyền" đưa cho Lưu thị, dặn dò cách sắc thuốc và chăm sóc mẹ già. Hắn cũng không quên dùng [Thiện Niệm Cảm Tri] để cảm nhận. Hắn thấy rõ sự biết ơn chân thành, không chút giả dối từ Lưu thị và cả sự kính trọng pha lẫn chút hy vọng từ hai đứa trẻ. Hoàn cảnh của họ đúng là rất đáng thương.
"Nàng cứ yên tâm chăm sóc cho cụ bà," hắn ôn tồn nói với Lưu thị. "Thuốc này cứ dùng đều đặn sẽ khỏe lại thôi. Tiền thuốc thang không cần lo, coi như tại hạ giúp đỡ chút ít gọi là tấm lòng."
Lưu thị cảm động đến rơi nước mắt, luôn miệng cảm ơn rối rít.
Trong khi đó, Mị Kiều cũng hoàn thành xuất sắc vai diễn "người tốt bụng ẩn danh". Khi thì nàng lặng lẽ để một túi gạo đầy trước cửa nhà Lưu thị vào sáng sớm. Khi thì nàng mang một bó củi lớn đến nói là của một người đi rừng tốt bụng nhờ mang hộ. Lúc lại là mấy sấp vải mới, nói là hàng bán dư muốn tặng lại cho người cần dùng. Mọi việc được thực hiện kín đáo, khéo léo, khiến Lưu thị và dân làng chỉ biết cảm tạ trời phật đã phù hộ chứ không hề nghi ngờ gì.
Cuộc sống của gia đình Lưu thị nhờ vậy mà đỡ vất vả hơn hẳn. Bà mẹ già uống thuốc đều đặn, lại được ăn uống đủ đầy hơn nên sức khỏe dần hồi phục. Hai đứa trẻ cũng có quần áo mới, mặt mày tươi tắn hơn. Lưu thị gặp Tử Kiều ngoài đường, luôn cúi đầu cảm tạ với ánh mắt tràn đầy sự biết ơn và kính trọng.
Tử Kiều đón nhận sự cảm kích đó một cách bình thản. Hắn biết mình làm việc này chủ yếu là vì nhiệm vụ Hệ thống, nhưng nhìn thấy nụ cười và niềm hy vọng trở lại trên khuôn mặt những con người khốn khổ đó, sâu thẳm trong lòng hắn cũng có một cảm giác ấm áp lạ thường, một cảm giác "thiện" thực sự mà hắn đã lâu không cảm nhận được.
Và Hệ thống cũng không phụ lòng hắn. Đúng một tháng sau, thông báo hoàn thành nhiệm vụ vang lên:
[Nhiệm vụ Tùy Chọn: Hạt Giống Thiện Tâm - Hoàn Thành!]
[Đánh giá hoàn thành: Xuất Sắc (Kín đáo, hiệu quả, tạo dựng được lòng tin và danh vọng tốt trong cộng đồng).]
[Phần thưởng: Điểm Thiện +300. Nghiệp Điểm +50. Mở khóa kỹ năng phụ trợ: [Sơ cấp Nhân Tâm Thuật] (Bị động) - Nâng cao khả năng phán đoán tâm lý, đọc vị cảm xúc và ý đồ của người khác qua lời nói, cử chỉ, ánh mắt.]
[Điểm Thiện hiện tại: 1940 + 300 = 2240]
[Điểm Ác hiện tại: 974]
[Nghiệp Điểm hiện tại: 350 + 50 = 400]
"Tuyệt vời! Có [Nhân Tâm Thuật] rồi!" Tử Kiều không giấu được vẻ vui mừng. Kỹ năng này sẽ là trợ thủ đắc lực cho hắn trong các cuộc đấu trí sắp tới. Điểm Thiện tăng mạnh cũng giúp cân bằng lại điểm Ác, nguy cơ Tâm Ma tạm thời được đẩy lùi. Chỉ tiếc là Nghiệp Điểm vẫn chỉ có 400, chưa đủ mua thêm gì đáng kể trong Cửa Hàng.
Thời gian chuẩn bị cho chuyến đi Kinh Thành còn lại hơn một tháng. Tử Kiều tiếp tục cuộc sống tu luyện và hoạch định sách lược tại Thạch Gia Thôn. Hắn cũng không quên "duy trì" mối quan hệ với hai người phụ nữ trong nhà.
Với Lan Như Hương, hắn vẫn giữ thái độ ôn hòa, quan tâm nhưng có chừng mực. Hắn biết nàng đã hoàn toàn thuộc về mình về mặt tình cảm, nên không cần phải dùng đến những hành động chiếm đoạt thể xác nữa, ít nhất là trong giai đoạn này. Hắn muốn giữ hình ảnh một chỗ dựa vững chắc, một người đáng tin cậy trong mắt nàng.
Thỉnh thoảng, hắn ngồi cùng nàng dưới mái hiên, nghe nàng kể những chuyện vụn vặt trong thôn, hoặc hắn kể cho nàng nghe những câu chuyện thú vị hắn đọc được.
Những khoảnh khắc bình yên đó đôi khi khiến hắn cảm thấy thực sự thư thái. Nhưng sự gần gũi vẫn không thể tránh khỏi những lúc "hương diễm mập mờ".
Một buổi chiều, nàng đang ngồi vá áo cho hắn bên cửa sổ. Ánh nắng xiên qua mái tóc đen nhánh, chiếu lên khuôn mặt dịu dàng đang chăm chú vào đường kim mũi chỉ. Chiếc áo mỏng nàng mặc hơi trễ xuống, để lộ phần cổ trắng ngần và xương quai xanh thanh mảnh. Gió nhẹ thổi qua làm vài sợi tóc mai bay bay, chạm nhẹ vào má nàng. Một khung cảnh đẹp và bình yên đến nao lòng.
Tử Kiều ngồi đối diện đọc sách, nhưng ánh mắt lại không thể không dừng lại nơi nàng. Hắn nhìn bờ vai tròn trịa, nhìn chiếc cổ cao kiêu hãnh, nhìn đôi môi mềm mại đang khẽ mím lại đầy tập trung. Dục vọng lại âm thầm trỗi dậy. Hắn muốn tiến tới, ôm lấy nàng từ phía sau, hít hà mùi hương quen thuộc trên tóc nàng, muốn được cảm nhận hơi ấm từ cơ thể nàng...
Nhưng hắn lại cố gắng kìm lại. Hắn không muốn phá vỡ sự bình yên mong manh này, không muốn thấy vẻ sợ hãi hay tội lỗi trong mắt nàng nữa. Hắn chỉ lặng lẽ ngắm nhìn, ghi nhớ khoảnh khắc này.
Lan Như Hương dường như cảm nhận được ánh mắt của hắn. Nàng ngẩng lên, bắt gặp ánh nhìn sâu thẳm của hắn đang dán vào mình. Nàng hơi bối rối, đôi má ửng hồng, vội vàng cúi đầu xuống tiếp tục công việc, nhưng trái tim lại đập loạn nhịp. Nàng cảm nhận được sự khao khát trong ánh mắt đó, và một phần nào đó trong nàng... cũng đang mong chờ.
Còn với Mị Kiều, trò chơi lại hoàn toàn khác. Sau lần bị cảnh cáo, nàng đã biết điều hơn trong các hoạt động ban ngày. Nhưng đêm đến, khi Tử Kiều ở một mình trong phòng, nàng thỉnh thoảng vẫn tìm cách "ghé thăm".
Một đêm khuya, Tử Kiều đang tập trung tu luyện Dẫn Khí Quyết thì nghe tiếng gõ cửa rất nhẹ. Hắn biết là ai. Hắn không lên tiếng, cũng không ra mở cửa, chỉ tiếp tục tĩnh tọa.
Cánh cửa khẽ mở, Mị Kiều lách người vào như một con mèo. Nàng mặc chiếc váy ngủ bằng lụa đen mỏng tang, gần như trong suốt dưới ánh nến yếu ớt, để lộ thân hình nóng bỏng với những đường cong chết người. Nàng rón rén đi tới bên giường, nhìn Tử Kiều đang nhắm mắt tu luyện.
Nàng quỳ xuống bên cạnh, không nói gì, chỉ lặng lẽ dùng ánh mắt đầy ham muốn và ngưỡng mộ ngắm nhìn khuôn mặt tuấn tú và khí chất trầm tĩnh của hắn lúc này. Rồi nàng từ từ cúi xuống, đôi môi đỏ mọng tìm đến nơi lồng ngực rắn chắc của hắn đang phập phồng theo nhịp thở.
Nàng đặt lên đó một nụ hôn nhẹ như cánh bướm. Tử Kiều khẽ mở mắt, nhìn nàng đang quỳ bên cạnh mình, ánh mắt không có sự tức giận mà chỉ có chút... thích thú và trêu chọc.
"Nàng lại không nghe lời rồi," hắn nói khẽ, giọng trầm khàn.
"Thiếp... thiếp chỉ muốn xem Quân sư tu luyện thôi mà," Mị Kiều đáp lí nhí, nhưng đôi mắt lại không hề rời khỏi lồng ngực hắn, chiếc lưỡi nhỏ tinh quái khẽ liếm nhẹ đôi môi. "Với lại... thiếp thấy Quân sư có vẻ... cần được 'thư giãn' một chút sau những giờ phút căng thẳng."
Nàng nói rồi, không đợi hắn cho phép, lại cúi xuống, lần này mục tiêu là đầu vú nhỏ bên trái của hắn. Nàng dùng miệng lưỡi của mình nhẹ nhàng liếm láp, mút mát, trêu đùa nó.
"Ư..." Tử Kiều khẽ rên lên vì cảm giác tê dại bất ngờ. Hắn không ngờ nàng lại dám táo bạo đến vậy. Nhưng hắn cũng không hề đẩy nàng ra. Hắn tò mò muốn xem nàng sẽ làm gì tiếp theo.
Mị Kiều thấy hắn không phản đối, càng thêm bạo dạn. Nàng di chuyển xuống thấp hơn, hôn lên vùng bụng săn chắc, rồi tìm đến nơi hạ bộ đang bắt đầu có phản ứng của hắn. Nàng kéo nhẹ lớp quần ngủ của hắn sang một bên, để lộ con thú đang dần tỉnh giấc.
Nàng ngẩng lên nhìn hắn, ánh mắt đầy khiêu khích. "Quân sư... có muốn thiếp giúp người... 'hạ hỏa' không?"
Tử Kiều nhìn sâu vào mắt nàng, thấy rõ ngọn lửa dục vọng đang bùng cháy trong đó. Hắn biết, từ chối lúc này chỉ càng làm nàng thêm quyết tâm. Vả lại, hắn cũng đang thực sự... có chút nhu cầu.
Hắn không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, nhắm mắt lại, chờ đợi sự phục vụ của yêu nữ này. Mị Kiều mỉm cười đắc ý, lập tức cúi xuống, dùng hết tuyệt kỹ của mình...
...Sau khi Mị Kiều đã lui ra, Tử Kiều ngồi lại một mình, dư vị của cuộc hoan lạc vẫn còn vương vấn. Hắn hài lòng vì đã giải tỏa được phần nào sự bức bối, đồng thời cũng giữ được thế chủ động trong mối quan hệ với Mị Kiều.
Nhưng màn "thưởng thức" vừa rồi lại khiến hắn không khỏi nghĩ đến bộ ngực căng tròn, trắng nõn của nàng. Hắn nhớ lại cảm giác mềm mại, đàn hồi khi tay hắn chạm vào, nhớ lại hai đầu vú hồng hào cương cứng mời gọi. Hình ảnh đó cứ lởn vởn trong đầu, khiến dục vọng vừa mới được hạ nhiệt lại có dấu hiệu trỗi dậy.
"Con yêu nữ này..." Hắn lắc đầu cười khổ. "Đúng là biết cách khơi gợi ham muốn của người khác." Hắn biết mình không nên nghĩ nhiều, nhưng hình ảnh đôi gò bồng đảo đó thực sự quá mức quyến rũ. Hắn bất giác đưa tay lên chạm vào môi mình, nơi vẫn còn lưu lại chút hương vị ngọt ngào từ cơ thể nàng... Có lẽ, thỉnh thoảng "thưởng thức" một chút cũng không tệ? Ý nghĩ đó thoáng qua rồi lại bị hắn gạt đi. Không, hắn cần phải tập trung vào việc lớn. Kinh Thành đang chờ hắn.