Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Thiện Ác Bất Phân - Chapter 100: Nhiệm vụ mới

Những ngày ở Thạch Gia Thôn sau khi Tử Kiều trở về từ Phủ Thành trôi qua trong một sự tĩnh lặng có chủ đích. Hắn cần thời gian để tiêu hóa những biến cố dồn dập, để củng cố lại tâm trạng sau cái chết đầy ám ảnh của Liễu Thanh Liên, và quan trọng nhất, để bắt đầu con đường tu luyện thực sự, nâng cao thực lực bản thân – thứ duy nhất hắn có thể hoàn toàn tin tưởng và dựa vào trong thế giới đầy rẫy nguy hiểm này.

Việc "hậu viện" tạm thời yên ổn cũng giúp hắn có thêm không gian. Lan Như Hương, sau màn "khai sáng" và đêm "ôn nhu" bên bờ suối, đã hoàn toàn xem hắn là lẽ sống, sự phục tùng và tin tưởng trong ánh mắt nàng là không thể nghi ngờ. Mị Kiều, dù bản tính phong tình khó đổi, cũng đã biết giữ chừng mực hơn sau lời cảnh cáo của hắn, chỉ dám lẳng lơ trong phạm vi cho phép. Sự cân bằng tạm thời này, dù mong manh, cũng đủ để Tử Kiều tập trung vào việc của mình.

Hắn dành phần lớn thời gian trong ngày để ngồi tĩnh tọa trong phòng, vận hành [Dẫn Khí Quyết]. Luồng khí tức ban đầu yếu ớt như sợi tơ, nhưng dưới sự dẫn dắt kiên trì của hắn, nó dần trở nên rõ ràng hơn, mạnh mẽ hơn một chút, chậm chạp lưu chuyển trong kinh mạch. Mỗi lần vận công thành công một chu thiên, hắn lại cảm thấy cơ thể nhẹ nhàng hơn, tinh thần cũng minh mẫn hơn. Cảm giác nắm bắt được một loại sức mạnh mới lạ, dù chỉ là khởi đầu, cũng khiến hắn vô cùng hứng thú.

Đúng lúc đó, sau gần một tháng tương đối "im hơi lặng tiếng" kể từ khi Nhiệm vụ chính tuyến Giai đoạn 1 hoàn thành, giọng nói máy móc của Hệ thống lại đột ngột vang lên trong đầu hắn.

[Phát hiện người chơi đã hoàn thành Giai đoạn 1 Nhiệm vụ chính tuyến và bắt đầu con đường tu luyện.]

[Đánh giá tiềm năng phát triển và sự cân bằng Thiện-Ác hiện tại.]

[Ban bố Nhiệm vụ chính tuyến - Giai đoạn 2: Con Đường Cường Giả!]

[Yêu cầu nhiệm vụ:

Đột phá cảnh giới Phàm Nhân, chính thức bước vào Luyện Khí kỳ (Sơ kỳ). (Tiến độ: Đang tu luyện Dẫn Khí Quyết)

Đạt được Cấp độ người chơi Lv. 5. (Hiện tại: Lv.1 - Cấp độ tăng dựa trên kinh nghiệm thực chiến, hoàn thành nhiệm vụ, hoặc sử dụng điểm Hệ thống đặc biệt - chưa mở khóa)

Giữ vững hoặc cải thiện cân bằng Thiện-Ác (Duy trì Điểm Thiện >= Điểm Ác).]

[Phần thưởng hoàn thành Giai đoạn 2:

Mở khóa Cửa Hàng Hệ Thống cấp Trung Cấp.

Nhận ngẫu nhiên một (01) Công pháp Luyện Khí cấp Trung phẩm.

Điểm Hệ thống +1000 (Phân bổ tự do).]

[Thời gian hoàn thành: Không giới hạn.]

[Hình phạt thất bại: Không có hình phạt trực tiếp, nhưng trì trệ sẽ ảnh hưởng đến tiềm năng phát triển và đối mặt với các thử thách tương lai.]

"Cuối cùng cũng có nhiệm vụ mới!" Tử Kiều không khỏi mừng thầm. Lần này tập trung hoàn toàn vào tu luyện và nâng cấp bản thân, đúng ý hắn! Yêu cầu cân bằng Thiện-Ác cũng khá thú vị, xem ra hắn không thể quá sa đà vào con đường tà đạo nếu muốn nhận phần thưởng lớn này.

Cảm thấy tinh thần phấn chấn sau khi có mục tiêu mới, Tử Kiều quyết định tạm dừng tu luyện, ra ngoài đi dạo một vòng cho thư thái đầu óc. Hắn lại bất giác đi về phía con suối nhỏ cuối thôn, nơi phong cảnh hữu tình và không khí trong lành nhất.

Khi hắn vừa rẽ vào con đường mòn rợp bóng cây, tiếng nước chảy róc rách đã vọng lại gần. Hắn khoan thai bước đi, thì bất chợt nghe tiếng đập nước mạnh và tiếng kêu kinh hãi: "Ối!"

Tim hắn khẽ động. Lại có chuyện gì? Hắn vội vàng chạy nhanh về phía bờ suối.

Cảnh tượng quen thuộc lại hiện ra. Bên bờ suối, Lưu thị đang loạng choạng đứng dậy giữa dòng nước nông, cả người ướt sũng. Chậu quần áo lật úp bên cạnh. Xem ra nàng lại bị trượt chân ngã khi đang giặt đồ.

"Lưu tẩu! Lại là chị sao?" Tử Kiều bước nhanh xuống mép nước. "Có sao không?" Hắn đưa tay ra đỡ nàng.

Lưu thị thấy hắn xuất hiện đột ngột, lại trong tình cảnh khó xử này, thì vô cùng xấu hổ và bối rối. "Giang... Giang tiên sinh..." Nàng lí nhí, đưa tay nắm lấy bàn tay hắn đầy biết ơn.

Bộ quần áo vải thô của nàng lại một lần nữa ướt đẫm, dính chặt lấy cơ thể gầy gò. Lớp áo mỏng không che nổi hình dáng đôi bầu ngực và hai đầu vú cương cứng vì lạnh. Chiếc váy ướt át ôm lấy cặp mông và đôi chân thon. Vẻ yếu đuối, mong manh và sự khêu gợi bất đắc dĩ này lại khiến ánh mắt Tử Kiều tối đi vài phần.

Hắn nhẹ nhàng kéo nàng lên bờ cỏ. "Sao lại bất cẩn thế?" Hắn hỏi, giọng ra vẻ trách móc nhưng đầy quan tâm, tay vẫn chưa vội buông cánh tay mềm mại của nàng ra. Hơi ấm từ cơ thể nàng, mùi hương thanh khiết đặc trưng và cả sự run rẩy vì lạnh lẫn bối rối của nàng khiến hắn không khỏi xao động.

"Tiểu... tiểu phụ sơ ý quá..." Lưu thị run rẩy đáp, cố gắng kéo lại chiếc áo ướt át. Nàng ngẩng lên nhìn hắn, đôi mắt to tròn tràn ngập sự biết ơn vô hạn. Người đàn ông này lại một lần nữa xuất hiện đúng lúc nàng cần giúp đỡ nhất. Hắn như vị cứu tinh của cả gia đình nàng.

Nàng nhìn hắn, nhìn khuôn mặt tuấn tú, ánh mắt ấm áp đang nhìn mình (nàng không biết ẩn ý đằng sau). Lòng biết ơn dâng trào mãnh liệt. Nàng lại nghĩ đến món nợ ân tình quá lớn mà mình không biết lấy gì báo đáp. Nàng chỉ có tấm thân này...

Ý nghĩ đó, cộng với sự gần gũi ám muội lúc này, sự ấm áp từ bàn tay hắn đang nắm lấy tay nàng, đã đánh tan mọi sự e dè, sợ hãi trong lòng người góa phụ đáng thương. Trong một khoảnh khắc bị lòng biết ơn và có lẽ cả chút rung động thầm kín lấn át lý trí, Lưu thị làm một hành động táo bạo không thể ngờ tới.

Nàng không rút tay lại, mà ngược lại, còn nắm chặt lấy tay Tử Kiều hơn. Rồi nàng bất ngờ quỳ sụp xuống trước mặt hắn đang đứng đó.

"Lưu tẩu! Chị làm gì vậy?" Tử Kiều thực sự sửng sốt. Hắn không ngờ nàng lại hành động như vậy một lần nữa.

Lưu thị không trả lời, nàng chỉ ngẩng lên nhìn hắn, đôi mắt đẫm lệ nhưng ánh lên sự quyết tâm và thành kính. "Tiên sinh... Xin người đừng từ chối tấm lòng thành của tiểu phụ..."

Rồi không đợi hắn kịp phản ứng, nàng cúi đầu xuống, đôi môi run rẩy tìm đến hạ bộ của hắn.

Nàng vụng về nhưng kiên quyết kéo lớp quần ngoài của hắn sang một bên, để lộ dương vật đã nhanh chóng cương cứng vì cảnh tượng và sự tiếp xúc lúc nãy.

Nàng nhắm mắt lại, rồi áp môi lưỡi mình vào đó, bắt đầu một màn "báo đáp" đầy thành kính và cam tâm tình nguyện. Nàng liếm láp, mút mát một cách vụng về nhưng lại vô cùng nhiệt tình, như muốn dùng tất cả sự non nớt của mình để làm hài lòng ân nhân.

"Ự..." Tử Kiều khẽ rên lên. Hắn nhìn người phụ nữ đang quỳ dưới chân mình, tận tụy phục vụ hắn. Hắn cảm nhận rõ sự "tự nguyện" tuyệt đối lần này, một sự tự nguyện xuất phát từ lòng biết ơn chân thành đến mức mù quáng.

"Thôi được," hắn thầm nghĩ, một nụ cười thích thú lại nở trên môi. "Nếu nàng đã thành tâm muốn 'báo đáp' như vậy, ta cũng không nên phụ lòng tốt của nàng." Hắn đưa tay xuống, vuốt ve mái tóc ướt át của nàng, ra vẻ chấp thuận và hưởng thụ.

Lưu thị cảm nhận được sự "đồng ý" của hắn, nàng càng thêm cố gắng. Nàng dùng hết khả năng của mình, học theo những gì mơ hồ cảm nhận được lần trước, cố gắng mang lại khoái cảm cho hắn. Miệng lưỡi non nớt liếm sâu hơn, mút mạnh hơn, bàn tay cũng vụng về vuốt ve thân gậy nóng hổi.

Tử Kiều nhắm mắt tận hưởng. Sự vụng về của nàng lại mang đến một cảm giác chinh phục đặc biệt. Hắn cảm thấy mình như đang được một tín đồ thành kính dâng hiến tất cả.

Nhưng chỉ như vậy là chưa đủ. Hắn muốn nhiều hơn. Hắn muốn được thực sự hòa quyện cùng nàng một lần nữa, muốn cảm nhận sự ấm nóng và co thắt bên trong cơ thể nàng. Hắn cũng tò mò muốn xem lần giao hợp "hoàn toàn tự nguyện" này có mang lại điểm số hệ thống khác biệt hay không.

Khi cảm thấy dục vọng đã lên cao, hắn nhẹ nhàng nâng đầu nàng lên. "Lưu tẩu... như vậy là đủ rồi." Hắn nhìn vào đôi mắt ngấn lệ nhưng đã ánh lên sự mơ màng của nàng. "Ta muốn... nàng."

Lưu thị hiểu ý. Nàng không nói gì, chỉ lặng lẽ đứng dậy, tự mình cởi bỏ bộ y phục ướt át, để lộ thân thể gầy gò nhưng vẫn đầy nữ tính dưới ánh nắng. Rồi nàng nằm xuống bãi cỏ mềm mại, đôi chân dài khẽ dạng ra, ánh mắt nhìn hắn đầy phó thác.

Tử Kiều cũng nhanh chóng cởi bỏ y phục của mình. Hắn nằm xuống bên cạnh nàng, ôm lấy thân hình mềm mại, ấm áp. Hắn hôn lên đôi môi nàng, lên đôi gò bồng đảo, rồi tìm đến đóa hoa bí ẩn giữa hai chân. Hắn lại dùng miệng lưỡi chăm sóc nàng một cách dịu dàng, khiến nàng rên rỉ trong cơn đê mê.

Khi cả hai đã hoàn toàn sẵn sàng, hắn mới đưa dương vật của mình vào bên trong nàng. Lần này, sự hòa hợp đến nhanh hơn, dễ dàng hơn. Nàng ôm chặt lấy hắn, chủ động phối hợp theo từng nhịp thúc.

Cuộc giao hoan diễn ra trên bãi cỏ ven suối, dưới ánh nắng ban mai, giữa tiếng chim hót líu lo. Nó không cuồng nhiệt, điên dại như với Mị Kiều, cũng không quá mãnh liệt, tội lỗi như với Lan Như Hương lần trước. Nó mang một sự hòa hợp kỳ lạ giữa kẻ ban ơn và người chịu ơn, giữa kẻ chiếm đoạt và người tự nguyện dâng hiến.

Lưu thị rên rỉ khe khẽ, nước mắt vẫn lăn dài nhưng không còn là sự đau khổ, mà là sự giải tỏa của những cảm xúc dồn nén. Nàng cảm thấy mình được yêu thương, được cần đến, dù chỉ là trong khoảnh khắc ngắn ngủi này.

Tử Kiều thúc đều đặn, mạnh mẽ, tận hưởng sự ấm nóng và co thắt từ bên trong nàng. Hắn nhìn khuôn mặt nàng đang say đắm trong khoái lạc, lòng dâng lên cảm giác thỏa mãn tuyệt đối.

Cuối cùng, cả hai cùng đạt đến đỉnh điểm. Tử Kiều bắn tinh sâu vào bên trong nàng.

[Hệ thống: Hoàn thành giao hợp tự nguyện với Lưu thị. Điểm Thiện +10 (Hành vi mang lại khoái lạc cho đối tượng?). Điểm Ác +1. Điểm Ác hiện tại: 976. Điểm Thiện hiện tại: 2280. Nghiệp Điểm không thay đổi.]

"Chỉ +10 Thiện?" Tử Kiều hơi nhíu mày. Xem ra sự "tự nguyện" vì biết ơn này không được Hệ thống đánh giá cao về mặt "thiện tâm" như lần giúp đỡ thực tế trước đó. Nhưng ít nhất điểm Ác cũng chỉ tăng 1.

Hắn giúp Lưu thị mặc lại quần áo. "Mau về nhà đi kẻo con chờ." Hắn nói, giọng đã trở lại vẻ ôn hòa thường ngày.

Lưu thị gật đầu, lưu luyến nhìn hắn rồi mới thu dọn đồ đạc rời đi. Tử Kiều đứng đó nhìn theo, lòng không còn quá nhiều vướng bận. Việc ngoài ý muốn này coi như đã giải quyết xong. Giờ hắn cần quay lại tập trung vào việc lớn.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free