Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Thiện Ác Bất Phân - Chương 94: Chapter 94: Vương vấn

Căn nhà tắm nhỏ ẩm ướt vẫn còn vương hơi ấm và mùi vị nồng nàn của cuộc hoan lạc vừa kết thúc. Giang Tử Kiều dựa lưng vào thành chậu gỗ, hơi thở đã dần ổn định nhưng ánh mắt nhìn Lan Như Hương vẫn còn rực lửa chiếm hữu. Nàng ngồi đối diện hắn, thân thể ngọc ngà khẽ run rẩy dưới ánh trăng hắt qua khe cửa, đôi mắt đẹp đẫm lệ nhưng không còn là sự hoảng loạn tột độ như lúc đầu, mà là một sự cam chịu, mệt mỏi và ánh nhìn phức tạp hướng về hắn.

Cơn cực khoái mãnh liệt mà hắn mang lại, dù đến từ một hành động đầy tội lỗi, dường như đã phá vỡ lớp phòng bị cuối cùng của nàng. Nàng biết mình đã hoàn toàn thất thủ, cả thể xác lẫn tâm hồn đều đã nhuốm màu của người đàn ông này. Sự chống cự giờ đây là vô nghĩa, chỉ còn lại sự phục tùng trong tuyệt vọng và cả một chút tò mò sợ hãi về những gì hắn sẽ làm tiếp theo.

Hắn đã có được nàng, nhưng dường như vẫn chưa đủ. Dục vọng của hắn vẫn còn đang sôi sục, và hắn muốn nhiều hơn nữa sự phục tùng từ người phụ nữ dịu dàng này, muốn nàng phải hoàn toàn thuộc về hắn theo cách mà hắn muốn.

Hắn nhìn xuống dương vật vẫn còn đang ngẩng cao kiêu hãnh sau trận chiến, rồi lại nhìn vào khuôn mặt đẫm nước mắt nhưng lại mang vẻ "ôn nhu phục tùng" đến nao lòng của Lan Như Hương. Một ý nghĩ táo bạo lại nảy ra.

Hắn vươn người tới, nhẹ nhàng nâng cằm nàng lên, ép nàng phải nhìn thẳng vào mắt mình. "Tẩu tử..." Hắn gọi khẽ, giọng trầm khàn đầy mê hoặc. "Vừa rồi... có khiến tẩu hài lòng không?"

Lan Như Hương run rẩy, không dám trả lời, chỉ biết khẽ gật đầu trong nước mắt, một sự thừa nhận đầy xấu hổ.

"Vậy thì," Tử Kiều nói tiếp, ánh mắt tối đi vì dục vọng. "Hãy thể hiện sự hài lòng đó đi. Hãy 'chăm sóc' nó cho đệ." Hắn chỉ tay xuống dương vật của mình. "Dùng cái miệng xinh đẹp này của tẩu."

Lan Như Hương mặt đỏ bừng, toàn thân cứng lại vì lời yêu cầu quá mức trần trụi và nhục nhã này. Nàng chưa bao giờ làm việc đó, thậm chí chưa từng nghĩ đến. Nhưng nhìn vào ánh mắt không cho phép từ chối của Tử Kiều, nàng biết mình không còn lựa chọn nào khác. Sự "ôn nhu phục tùng" đã ăn sâu vào bản tính nàng khiến nàng không thể phản kháng lại mệnh lệnh của hắn, dù lòng đầy giằng xé.

Nàng cắn chặt môi, nước mắt lại lăn dài, rồi chậm rãi, run rẩy cúi người xuống. Đôi môi mềm mại, còn vương vị ngọt của nụ hôn tìm đến thứ khí cụ nam tính đang sừng sững. Nàng nhắm mắt lại, hé môi ngập ngừng, rồi dùng hết can đảm, ngậm lấy đầu khấc nóng hổi vào miệng.

Nàng bắt đầu dùng lưỡi liếm nhẹ một cách vụng về, cố gắng làm theo những gì nàng mơ hồ cảm nhận được từ hắn lúc nãy. Sự non nớt, e lệ trong từng cử động của nàng lại càng kích thích Tử Kiều hơn.

"A... đúng rồi... tẩu làm tốt lắm..." Hắn khẽ rên lên, tay đưa xuống vuốt ve mái tóc nàng, như đang động viên, lại như đang điều khiển. Hắn thích thú nhìn nàng, người vợ hiền thục của ân nhân, giờ đây lại đang ngoan ngoãn dùng miệng lưỡi phục vụ mình.

Hắn bắt đầu "hướng dẫn" nàng một cách kiên nhẫn nhưng đầy chiếm hữu. "Sâu hơn một chút... dùng lưỡi đảo quanh... đúng rồi... mút nhẹ đi..."

Lan Như Hương cố gắng làm theo lời hắn, dù xấu hổ và ghê tởm muốn chết. Nàng ngậm sâu hơn, chiếc lưỡi vụng về cố gắng liếm láp, đôi môi mềm mại mút mát. Tiếng chùn chụt ướt át vang lên trong không gian tĩnh lặng. Nước mắt nàng vẫn không ngừng rơi, nhưng sự phục tùng đã chiến thắng nỗi nhục nhã.

Tử Kiều hoàn toàn đắm chìm trong cảm giác được nàng hầu hạ bằng miệng. Sự ôn nhu, phục tùng của nàng mang lại cho hắn một loại khoái cảm quyền lực đặc biệt. Hắn cảm thấy mình như đế vương đang tận hưởng sự dâng hiến của ái phi.

Đúng lúc đó, khi dục vọng của Tử Kiều đang lên đến đỉnh điểm, và Lan Như Hương đang cố gắng hết sức để làm hài lòng hắn trong nước mắt, cánh cửa tre ọp ẹp của nhà tắm lại một lần nữa bị đẩy mạnh ra.

Mị Kiều bước vào, trên môi là nụ cười đầy ẩn ý. Nàng vừa hoàn thành việc kiểm tra vòng ngoài trở về, nghe thấy những âm thanh ái muội không thể nhầm lẫn được phát ra từ đây.

Cảnh tượng trước mắt khiến nụ cười của nàng càng thêm rạng rỡ và có phần... chế nhạo. Giang Tử Kiều đang dựa vào thành chậu với vẻ mặt đầy khoái trá, còn Lan Như Hương, người phụ nữ mà nàng biết rõ Tử Kiều luôn để tâm, lại đang quỳ gối phục vụ hắn bằng miệng một cách đầy "ôn nhu phục tùng".

"Ồ! Xin lỗi đã làm phiền 'nhã hứng' của Quân sư và Lan tỷ nhé!" Mị Kiều cất tiếng, giọng điệu ngọt ngào nhưng đầy vẻ châm chọc.

Tiếng nói bất ngờ khiến Lan Như Hương giật bắn mình, vội vàng nhả dương vật Tử Kiều ra, quay mặt đi, xấu hổ đến mức chỉ muốn độn thổ. Bị Mị Kiều bắt gặp trong tình cảnh này còn nhục nhã hơn gấp vạn lần.

Tử Kiều thì chỉ hơi nhíu mày vì bị cắt ngang, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh, thậm chí còn có chút thích thú nhìn Mị Kiều. "A Kiều về rồi à? Sao không vào sớm hơn một chút?"

"Sớm hơn để cùng tham gia sao, Quân sư?" Mị Kiều cười khúc khích, bước thẳng vào nhà tắm chật hẹp. Nàng liếc nhìn Lan Như Hương đang co rúm người lại vì xấu hổ, rồi lại nhìn dương vật vẫn còn đang cương cứng của Tử Kiều, ánh mắt lóe lên sự thèm thuồng và cả ý muốn "dạy dỗ" tình địch.

"Xem ra Lan tỷ đây tuy ôn nhu nhưng kỹ năng còn non nớt quá," Mị Kiều chép miệng, tỏ vẻ chê bai. "Để thiếp 'chỉ bảo' cho tỷ ấy vài chiêu nhé? Đảm bảo Quân sư sẽ hài lòng hơn nhiều."

Nàng không đợi ai đồng ý, quỳ xuống bên cạnh Lan Như Hương, kéo người phụ nữ đang run rẩy kia lại gần hơn. "Nhìn kỹ đây này, Lan tỷ!"

Rồi Mị Kiều cúi xuống, dùng miệng lưỡi điêu luyện của mình bắt đầu một màn trình diễn kỹ năng khẩu giao bậc thầy ngay trước mặt Lan Như Hương. Nàng liếm láp, bú mút, dùng cả môi, lưỡi và răng tạo ra những cảm giác kích thích mãnh liệt khiến Tử Kiều phải rên lên sung sướng.

"A...! A Kiều... nàng... đúng là yêu nữ..." Tử Kiều thở dốc, tay nắm chặt lấy tóc Mị Kiều.

Lan Như Hương ngồi đó, buộc phải chứng kiến cảnh tượng đầy dâm loạn này. Nàng vừa xấu hổ, vừa tò mò, lại vừa cảm thấy một sự ghen tuông cay đắng đang dâng lên. Nàng thấy rõ sự khác biệt giữa mình và Mị Kiều, thấy rõ sự hưởng thụ của Tử Kiều.

Mị Kiều vừa làm tình bằng miệng cho Tử Kiều, vừa quay sang cười với Lan Như Hương đầy thách thức. "Thế nào, Lan tỷ? Thấy chưa? Phải như vậy mới đủ 'nhiệt' chứ!"

Rồi nàng kéo Lan Như Hương lại gần hơn nữa. "Nào, cùng nhau phục vụ Quân sư đi!"

Dưới sự ép buộc và "hướng dẫn" của Mị Kiều, Lan Như Hương lại một lần nữa phải dùng miệng lưỡi của mình chạm vào dương vật Tử Kiều, nhưng lần này là cùng lúc với Mị Kiều. Cảnh tượng hai mỹ nhân, một dịu dàng e lệ, một nóng bỏng thành thạo, cùng nhau khẩu giao cho một người đàn ông thực sự quá mức hoang đường và kích thích.

Tử Kiều gần như phát điên trong cơn khoái lạc tột đỉnh này. Hắn cảm thấy mình như đế vương đang được hưởng lạc thú nhân gian.

Nhưng Mị Kiều không dừng lại ở đó. Nàng muốn nhiều hơn thế. Nàng muốn chiếm hữu hắn hoàn toàn ngay trước mặt Lan Như Hương.

Nàng rời khỏi dương vật hắn, kéo hắn đứng dậy. "Quân sư, như vậy chưa đủ! Vào trong đi!" Nàng kéo hắn về phía chiếc giường duy nhất trong buồng ngủ của Lan Như Hương, nơi vừa mới đây còn là chốn riêng tư thiêng liêng của nàng.

Mị Kiều đẩy hắn nằm ngửa xuống giường, rồi nhanh chóng tự mình cởi bỏ y phục, để lộ thân hình nóng bỏng. Nàng ngồi lên người hắn, chủ động đưa dương vật hắn vào nơi âm hộ đã ướt đẫm của mình.

"A..." Cả hai cùng rên lên khi hai cơ thể hòa làm một.

Mị Kiều bắt đầu di chuyển eo lưng một cách điêu luyện, tự mình điều khiển nhịp điệu lên xuống, mang lại khoái cảm cho cả hai. Nàng vừa làm tình với Tử Kiều, vừa quay sang nhìn Lan Như Hương đang đứng chết lặng ở cửa phòng tắm, ánh mắt đầy vẻ chiến thắng và khiêu khích.

Lan Như Hương chứng kiến cảnh tượng đó, trái tim như vỡ nát. Nàng không thể chịu đựng thêm được nữa. Nàng cảm thấy mình thật nhơ nhớp, thật bẩn thỉu. Nàng quay người, loạng choạng chạy ra khỏi nhà, chạy vào màn đêm vô định, nước mắt tuôn rơi như mưa... Nàng không biết phải đi đâu, về đâu nữa.

Tử Kiều nhìn theo bóng nàng chạy đi, trong lòng có chút gì đó nhói lên, nhưng rồi nhanh chóng bị nhấn chìm bởi khoái lạc mãnh liệt mà Mị Kiều đang mang lại. Hắn ôm chặt lấy nàng, cùng nàng trải qua một cuộc mây mưa cuồng nhiệt khác, mặc kệ người phụ nữ đáng thương kia đang đau khổ ngoài kia.

[Hệ thống: Giao hợp với Mị Kiều. Điểm Ác +1. Điểm Ác hiện tại: 962. Cảnh báo: Lòng trung thành và trạng thái tinh thần của Lan Như Hương giảm xuống mức báo động! Nguy cơ Tâm Ma gia tăng mạnh!]

Nhưng Tử Kiều không còn quan tâm đến những dòng thông báo đó nữa. Hắn đã hoàn thành nhiệm vụ chính tuyến, đã mở khóa cửa hàng. Giờ đây, hắn chỉ muốn tận hưởng quyền lực và khoái lạc mà hắn có được. Bóng tối dường như đang dần bao phủ lấy tâm trí hắn.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free