Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Thiện Ác Bất Phân - Chương 91: Chapter 91: Rời đi

Những ngày sau cái chết của Dương Anh và Liễu Thanh Liên, Thạch Thành tưởng như đã có thể thở phào nhẹ nhõm, nhưng Giang Tử Kiều biết rằng sóng gió thực sự chỉ mới bắt đầu lắng xuống trên bề mặt. Hắn dành thời gian ở lại cứ điểm bí mật, một mặt xử lý những thông tin tình báo cuối cùng liên quan đến vụ án Dương Anh (đã được Thanh Quân Trắc khép lại nhanh chóng với kết luận "chống lệnh bị giết"), mặt khác lại chìm trong những suy tư về con đường phía trước và cả nỗi day dứt khôn nguôi về cái chết của Thanh Liên.

Nấm mộ xanh cỏ ngoài thành vẫn ám ảnh tâm trí hắn. Sự đau xót và cảm giác tội lỗi không dễ dàng nguôi ngoai. Hắn cố gắng vùi đầu vào việc nghiên cứu sách lược cho Ảnh Nguyệt Các, phân tích thông tin về bè lũ phản nghịch từ những tài liệu thu được, nhưng hình ảnh cuối cùng của Thanh Liên và lá thư tuyệt mệnh vẫn khiến lòng hắn trĩu nặng.

[Điểm Thiện hiện tại: 1870]

[Điểm Ác hiện tại: 910]

[Nghiệp Điểm chưa phân bổ: 950]

[Cảnh báo: Điểm Ác tăng cao! Nguy cơ Tâm Ma xâm nhập gia tăng!]

[Nghiệp Điểm sắp đủ mở khóa Cửa Hàng (950/1000). Cân nhắc kiếm thêm Nghiệp Điểm!]

"Chỉ còn 50 Nghiệp Điểm nữa là mở được Cửa Hàng..." Tử Kiều lẩm bẩm nhìn giao diện hệ thống. "Nhưng điểm Ác cũng sắp bằng điểm Thiện rồi. Tâm Ma..." Hắn thực sự không biết cái gọi là Tâm Ma sẽ như thế nào, nhưng linh tính mách bảo đó không phải là chuyện tốt đẹp gì. Hắn cần phải cẩn trọng hơn, hoặc tìm cách tăng điểm Thiện thật nhanh.

Đúng lúc hắn đang miên man suy nghĩ, Lão Mã lặng lẽ bước vào bẩm báo: "Bẩm Quân sư, Vân Nhi cô nương đã trở về cùng một người."

"Là ai?" Tử Kiều hỏi.

"Là một lão bà tóc bạc trắng, ăn vận kỳ lạ, trên người mang theo nhiều túi vải nhỏ tỏa ra mùi thảo dược rất đặc biệt. Vân Nhi cô nương giới thiệu đó là Mộc trưởng lão của Đoạn Hồn Cốc," Lão Mã đáp, ánh mắt có chút tò mò.

Trưởng lão Đoạn Hồn Cốc? Đến nhanh vậy sao? Tử Kiều hơi ngạc nhiên nhưng cũng lập tức hiểu ra. Vân Nhi chắc chắn đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ truyền tin, và Đoạn Hồn Cốc đã cử người có đủ thẩm quyền đến để trực tiếp liên hệ và có thể là... đưa ra thành ý hợp tác.

"Cho họ vào," hắn ra lệnh.

Vân Nhi dẫn theo một lão bà bước vào phòng. Lão bà này tuổi tác ước chừng ngoài sáu mươi, thân hình nhỏ bé nhưng quắc thước, mái tóc bạc trắng như cước được búi gọn gàng bằng một chiếc trâm gỗ đơn sơ. Lão bà vận một bộ y phục màu xanh sẫm thêu hoa văn kỳ lạ, bên hông đeo lủng lẳng nhiều túi vải lớn nhỏ. Điều đặc biệt nhất là đôi mắt của lão bà, tuy đã có nhiều nếp nhăn nhưng lại sáng và tinh anh lạ thường, nhìn thẳng vào Tử Kiều với vẻ dò xét sâu sắc nhưng không hề có địch ý.

"Vân Nhi tham kiến Quân sư!" Vân Nhi cúi đầu hành lễ, giọng nói có phần nhẹ nhõm hơn nhưng vẫn còn đó sự e dè. "Đây là Mộc Thanh trưởng lão của Đoạn Hồn Cốc, phụng mệnh Cốc chủ đến để diện kiến Quân sư và bàn bạc việc hợp tác."

"Mộc Thanh của Đoạn Hồn Cốc, tham kiến Giang Quân sư," lão bà cũng khẽ chắp tay, giọng nói trầm ấm nhưng ẩn chứa nội lực.

"Hữu lễ" Tử Kiều đứng dậy đáp lễ. "Mộc trưởng lão không quản đường xa đến đây, tại hạ rất cảm kích. Mời trưởng lão ngồi." Hắn thầm dùng [Thiện Niệm Cảm Tri]. Một luồng thiện ý rõ ràng, xen lẫn sự cảnh giác và cả chút tò mò từ Mộc trưởng lão. Xem ra họ thực sự đến để cầu viện và hợp tác.

Sau khi mời trà, Mộc trưởng lão là người lên tiếng trước, đi thẳng vào vấn đề: "Giang Quân sư, lão thân đã nghe Vân Nhi thuật lại toàn bộ sự tình và lòng tốt của Quân sư trong việc cảnh báo nguy cơ cho Đoạn Hồn Cốc chúng tôi. Thay mặt Cốc chủ và toàn thể môn nhân, xin nhận của lão thân một lạy này." Lão bà định đứng dậy hành lễ lớn nhưng bị Tử Kiều ngăn lại.

"Trưởng lão không cần đa lễ. Việc đó cũng là vì đại cục chung. Nhưng nguy cơ trước mắt của Đoạn Hồn Cốc xem như đã được giải trừ rồi," Tử Kiều nói, thông báo ngắn gọn về cái chết của Dương Anh.

"Cái gì? Dương Anh... đã chết rồi sao?" Vân Nhi và Mộc trưởng lão đều sững sờ, kinh ngạc nhìn hắn.

Tử Kiều gật đầu, kể lại sơ lược diễn biến cuộc đột kích của Thanh Quân Trắc và cái chết của Dương Anh.

Nghe xong, cả Vân Nhi và Mộc trưởng lão đều thở phào nhẹ nhõm như trút được gánh nặng ngàn cân. Kẻ thù lớn nhất đã bị tiêu diệt, nguy cơ diệt môn đã qua. Vân Nhi xúc động đến mức bật khóc, luôn miệng cảm ơn Tử Kiều. Mộc trưởng lão thì bình tĩnh hơn, nhưng ánh mắt nhìn Tử Kiều đã không còn sự dò xét, mà tràn đầy sự kính nể và biết ơn thực sự.

"Giang Quân sư quả nhiên mưu lược phi phàm, hành động quyết đoán! Mối ân tình này, Đoạn Hồn Cốc xin khắc cốt ghi tâm!" Mộc trưởng lão trịnh trọng nói. "Cốc chủ đã căn dặn, nếu Quân sư thực sự giúp chúng tôi vượt qua kiếp nạn này, Đoạn Hồn Cốc nguyện ý kết minh, từ nay về sau sẽ dốc sức hỗ trợ Ảnh Nguyệt Các và tuân theo sự điều phối của Quân sư trong khả năng của mình."

Lời đề nghị này đúng như Tử Kiều mong đợi, nhưng sau biến cố của Thanh Liên, hắn cũng không có thời gian mà quản, nên dứt khoát bán ân tình cho Ảnh Nguyệt Các. Có được sự hỗ trợ về y độc thuật của Đoạn Hồn Cốc sẽ là một lợi thế cực lớn. "Trưởng lão quá khách khí rồi. Chúng ta có chung kẻ thù là bè lũ phản nghịch, hợp tác cùng nhau là lẽ đương nhiên."

Rồi hắn chuyển sang vấn đề tiếp theo: "Tuy nhiên, Dương Anh chết đi chưa phải là đã hết. Tàn dư của hắn trong quân doanh Thạch Thành vẫn còn đó. Quan trọng hơn, Tướng quân Trần Ngọc Lạt vẫn đang bệnh nặng, chưa thể tiếp quản lại binh quyền. Chúng ta cần phải giúp lão tướng quân mau chóng hồi phục để ổn định tình hình."

Hắn nhìn sang Mộc trưởng lão: "Tại hạ nghe nói y thuật và dược thuật của Đoạn Hồn Cốc vô cùng cao siêu, đặc biệt là trong việc chữa trị các chứng bệnh nan y hoặc trúng độc lâu ngày. Không biết... Mộc trưởng lão có cách nào giúp Trần Tướng quân không?"

Mộc trưởng lão nghe vậy, ánh mắt lóe lên sự tự tin: "Bệnh tình của Trần Tướng quân, lão thân cũng có nghe qua. Nếu đúng như lời đồn là do trúng phải một loại kỳ độc mãn tính gây suy nhược cơ thể, thì Đoạn Hồn Cốc chúng tôi có lẽ có cách hóa giải. Chỉ cần được trực tiếp xem mạch và dùng dược liệu đặc chế của Cốc."

"Vậy thì tốt quá!" Tử Kiều mừng rỡ. "Tại hạ đã liên hệ được với Lý Thiết, Bách phu trưởng trung thành với Trần Tướng quân. Tại hạ sẽ nhờ Lý huynh sắp xếp để trưởng lão có thể bí mật vào phủ Tướng quân thăm bệnh. Việc này cần phải tuyệt đối kín đáo, không được để tàn dư của Dương Anh hay tai mắt khác phát hiện."

"Quân sư cứ yên tâm," Mộc trưởng lão gật đầu. "Lão thân biết phải làm thế nào."

Vậy là một kế hoạch mới nhanh chóng được vạch ra. Tử Kiều lập tức cho Lão Mã đi liên hệ với Lý Thiết. Mộc trưởng lão thì chuẩn bị sẵn sàng các loại ngân châm, dược liệu cần thiết. Vân Nhi thì được giao nhiệm vụ ở lại cứ điểm, hỗ trợ trưởng lão và chờ lệnh tiếp theo.

Sau khi Mộc trưởng lão rời đi để chuẩn bị cho việc vào phủ Tướng quân chữa bệnh, trong cứ điểm bí mật chỉ còn lại Giang Tử Kiều và Vân Nhi. Không khí trở nên im lặng đến ngột ngạt. Vân Nhi đứng ở góc phòng, đôi vai gầy khẽ run lên, đầu cúi gằm, hoàn toàn không dám nhìn về phía Tử Kiều. Nàng cảm thấy mình thật nhỏ bé, thật vô dụng. Chuyến đi đầy hiểm nguy về Đoạn Hồn Cốc, rốt cuộc lại không mang lại tác dụng cảnh báo trực tiếp nào. Giờ đây, việc cứu chữa Tướng quân, việc đối phó với tàn dư Dương Anh, tất cả đều nằm trong tay vị Quân sư thâm sâu khó lường này và vị trưởng lão vừa mới đến kia. Nàng chẳng giúp được gì cả.

Nỗi mặc cảm về sự vô dụng hòa quyện với lòng biết ơn sâu sắc, cùng với nỗi sợ hãi và cả sự ám ảnh về những gì hắn đã làm với nàng trên đường đi và đêm ở quán trọ... tất cả tạo thành một mớ cảm xúc hỗn độn, giày vò tâm can nàng. Nàng nợ hắn quá nhiều, nhưng lại chẳng có gì để báo đáp, ngoài tấm thân này. Ý nghĩ đó khiến nàng vừa xấu hổ lại vừa cảm thấy một sự thôi thúc kỳ lạ, một sự cam chịu đến mức tuyệt vọng.

Tử Kiều ngồi bên bàn trà, nhấp một ngụm trà đã nguội, ánh mắt lướt qua bóng dáng nhỏ bé đang run rẩy của Vân Nhi. Hắn thấy rõ sự dằn vặt và bất an của nàng. Hắn cũng đang có những tâm sự riêng, nỗi day dứt về Thanh Liên, áp lực từ Hệ thống, những toan tính cho tương lai... Hắn cần một sự giải tỏa, một sự khẳng định quyền lực, và có lẽ, Vân Nhi chính là đối tượng thích hợp nhất lúc này. Hắn cũng tò mò muốn biết, liệu sự "tự nguyện" của nàng có thể giúp hắn hoàn thành nốt nhiệm vụ hệ thống hay không.

Thấy hắn nhìn mình, Vân Nhi càng thêm bối rối. Nàng lấy hết can đảm, chậm rãi bước tới trước mặt hắn, rồi đột nhiên quỳ sụp xuống.

"Quân... Quân sư..." Nàng ngẩng lên, đôi mắt to tròn ngấn lệ, giọng nói run rẩy nhưng lại ẩn chứa một sự quyết tâm lạ thường. "Tiểu nữ... tiểu nữ biết mình phận hèn sức mọn, không giúp được gì nhiều cho đại nghiệp của người... lại còn mang ơn cứu mạng cả môn phái... Tiểu nữ thực sự không biết lấy gì báo đáp..."

Nàng hít một hơi thật sâu, rồi nói tiếp, giọng lí nhí nhưng rõ ràng: "Chỉ còn... chỉ còn tấm thân này... Nếu... nếu Quân sư không chê bai... xin hãy để tiểu nữ được... được dùng sự vụng về của mình... hầu hạ người... coi như chút lòng thành tạ ơn..."

Lời đề nghị này, dù đầy cam chịu và tuyệt vọng, lại không hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của Tử Kiều. Hắn nhìn sâu vào mắt nàng, thấy sự chân thành trong nỗi sợ hãi. Nàng đang tự nguyện dâng hiến, xem đó là cách duy nhất để trả ơn và cũng là để cảm thấy mình có chút giá trị.

"Nàng... chắc chứ?" Hắn hỏi lại lần nữa, giọng trầm khàn.

Vân Nhi không dám nhìn thẳng vào mắt hắn nữa, chỉ khẽ gật đầu một cách nặng nề, nước mắt lại bắt đầu lăn dài trên má.

"Được," Tử Kiều nói gọn. Hắn đứng dậy, nhưng không đỡ nàng dậy ngay.

Hắn muốn nàng phải thực hiện lời nói của mình, phải thể hiện sự phục tùng tuyệt đối. Hắn ngồi xuống mép giường gần đó, hai chân hơi dạng ra, ánh mắt ra hiệu.

Vân Nhi hiểu ý. Nàng cắn chặt môi đến bật máu, rồi run rẩy bò tới gần hắn trên nền nhà lạnh lẽo. Nàng quỳ xuống giữa hai chân hắn, cảm nhận rõ hơi ấm và mùi nam tính tỏa ra từ người hắn. Nàng chưa bao giờ làm việc này, chỉ từng nghe các tỷ muội trong Cốc thì thầm kể lại những câu chuyện mơ hồ về cách nữ nhân chiều chuộng nam nhân. Nàng hoàn toàn không biết phải bắt đầu từ đâu.

Đôi tay run rẩy của nàng đưa lên, ngập ngừng chạm vào thắt lưng của hắn, rồi vụng về cởi bỏ đai áo và kéo lớp quần ngoài của hắn xuống. Dương vật to lớn, nóng hổi đã hơi cương cứng vì dự cảm lập tức bật ra, sừng sững trước mặt nàng.

Vân Nhi mặt đỏ bừng như lửa đốt, tim đập loạn xạ. Nàng vội nhắm mắt lại, không dám nhìn thẳng. Nàng hít một hơi thật sâu, rồi run rẩy cúi đầu xuống, đôi môi mềm mại, còn trong trắng của thiếu nữ lần đầu tiên chạm vào thứ khí cụ nam tính đầy xa lạ và đáng sợ kia.

Nàng ngập ngừng hé môi, chỉ dám dùng đầu lưỡi liếm nhẹ lên quy đầu đang rỉ chút dịch nhờn. Vị mặn tanh đặc trưng khiến nàng hơi nhíu mày, nhưng nàng vẫn cố gắng tiếp tục. Nàng thử ngậm lấy đầu khấc vào miệng, cảm nhận sự nóng bỏng và cứng rắn của nó.

"A..." Tử Kiều khẽ rên lên khi cảm nhận sự tiếp xúc mềm mại, ẩm ướt nhưng đầy vụng về từ miệng nàng. Hắn đưa tay xuống, nhẹ nhàng giữ lấy gáy nàng, như một sự dẫn dắt thầm lặng.

Được hắn "chỉ dẫn", Vân Nhi có thêm chút can đảm. Nàng bắt đầu cử động đôi môi và chiếc lưỡi của mình. Nàng mút nhẹ, rồi lại liếm quanh vành khấc. Nàng không có kỹ năng gì cả, chỉ làm theo bản năng và sự tưởng tượng non nớt của mình. Đôi khi răng nàng còn hơi chạm vào thân gậy khiến Tử Kiều khẽ nhăn mặt, nhưng hắn không hề trách mắng, chỉ tiếp tục dùng tay điều chỉnh lực đạo và góc độ.

Sự vụng về, non nớt của nàng lại mang đến cho Tử Kiều một cảm giác kích thích hoàn toàn khác lạ so với sự điêu luyện của Mị Kiều hay Uyển Nương. Hắn cảm thấy mình như đang "dạy dỗ", đang khai phá một đóa hoa còn e ấp. Cảm giác chinh phục và chiếm hữu càng thêm mãnh liệt.

Hắn bắt đầu thở dốc hơn, bàn tay vuốt ve mái tóc nàng một cách "dịu dàng" hơn. "Đúng rồi... giỏi lắm... cứ như vậy..." hắn thì thầm khích lệ.

Vân Nhi nghe lời hắn, càng thêm cố gắng. Nàng dùng lưỡi liếm dọc thân gậy, rồi lại cố gắng dùng môi mút sâu hơn. Nàng cảm nhận rõ dương vật hắn ngày càng trở nên to lớn và cứng rắn hơn trong miệng mình. Tiếng mút mát chùn chụt vụng về vang lên trong căn phòng tĩnh lặng.

Sau một hồi được nàng "chăm sóc" bằng miệng, Tử Kiều cảm thấy dục vọng đã lên đến đỉnh điểm. Hắn nhẹ nhàng nâng đầu nàng lên. "Được rồi, Vân Nhi."

Hắn nhìn khuôn mặt nàng đỏ bừng, đôi môi sưng mọng vì bú mút, ánh mắt vẫn còn chút sợ hãi nhưng đã pha lẫn sự mơ màng của khoái cảm vừa nhen nhóm. Hắn kéo nàng đứng dậy, rồi đặt nàng nằm ngửa lên giường.

Hắn không vội vàng xâm nhập ngay. Hắn muốn được "chiêm ngưỡng" cơ thể nàng một cách trọn vẹn, muốn khắc sâu hình ảnh này vào tâm trí, và cũng là để "thưởng" cho sự phục tùng của nàng. Hắn từ từ cởi bỏ bộ y phục nha hoàn trên người nàng.

Làn da thiếu nữ trắng mịn nhưng không quá nõn nà, ẩn chứa sự khỏe khoắn của người quen lao động hiện ra. Đôi gò bồng đảo không lớn nhưng lại tròn trịa, săn chắc, đầu vú nhỏ nhắn màu hồng nhạt đang run rẩy vì ngượng ngùng và kích thích. Vòng eo thon thả, vùng bụng phẳng lì. Và rồi, ánh mắt hắn dừng lại ở nơi bí ẩn giữa hai chân nàng.

Không giống vẻ thanh tân e ấp của Đông Tuyết hay sự mời gọi từng trải của Như Hương, nơi này của Vân Nhi mang một vẻ đẹp tự nhiên, mộc mạc hơn. Lớp lông tơ đen nhánh không quá dày cũng không quá thưa, mọc theo hình tam giác gọn gàng, che phủ lấy gò mu không quá cao. Hai cánh môi lớn khép kín, có màu hồng tự nhiên của thiếu nữ. Khe thịt ẩn giấu bên trong dường như vẫn còn rất khít khao, e lệ. Toàn bộ toát lên một vẻ đẹp hoang sơ, trong trắng nhưng cũng đầy sức sống tiềm ẩn.

"Đẹp đấy...," Tử Kiều thì thầm, giọng khàn đi. Hắn cúi xuống, hôn nhẹ lên đóa hoa e ấp đó.

Vân Nhi khẽ rùng mình, hai chân theo phản xạ khép chặt lại.

"Đừng sợ," hắn nói, nhẹ nhàng tách hai chân nàng ra. Hắn dùng ngón tay lướt nhẹ qua lớp lông mềm mại, rồi tìm đến hạt châu nhỏ bé, day ấn nhẹ nhàng. Nàng khẽ rên lên. Hắn lại đưa ngón tay vào sâu hơn bên trong, cảm nhận sự chật chội, ấm nóng và ẩm ướt.

Sau một hồi mơn trớn, khi thấy nàng đã hoàn toàn thả lỏng và sẵn sàng, Tử Kiều mới nâng người dậy, đưa dương vật cương cứng của mình đặt vào cửa huyệt. Hắn nhìn sâu vào mắt nàng, rồi từ từ đẩy vào.

"A...!" Vân Nhi kêu lên khe khẽ, người cong lên vì cảm giác căng tức và có chút đau đớn của lần đầu tiên thực sự tiếp nhận nam nhân. Màng trinh mỏng manh có lẽ đã bị phá vỡ trong sự xâm nhập này.

Tử Kiều dừng lại giây lát, chờ cho nàng quen với sự hiện diện của dương cụ. Rồi hắn mới bắt đầu di chuyển, nhịp điệu chậm rãi, nhẹ nhàng. Hắn muốn lần giao hợp "tự nguyện" này phải thật trọn vẹn, không chỉ cho hắn mà còn cho cả nàng, như một sự "ban ơn" cuối cùng.

Hắn thúc nhẹ nhàng, sâu lắng, mỗi lần ra vào đều mang theo sự ấm áp và khoái cảm từ từ lan tỏa. Lan Như Hương ôm chặt lấy hắn, nước mắt lại lăn dài, nhưng lần này không phải vì đau đớn hay sợ hãi, mà là sự hòa quyện của nhiều cảm xúc phức tạp: biết ơn, cam chịu, xấu hổ, và cả một thứ khoái cảm tội lỗi nhưng lại rất chân thật đang nảy sinh.

Khi nàng đã hoàn toàn thích nghi, Tử Kiều mới bắt đầu tăng tốc. Hắn thúc mạnh mẽ hơn, nhanh hơn, nhưng vẫn giữ sự kiểm soát, không quá thô bạo. Hắn muốn nàng phải cảm nhận được sự khác biệt, sự "ưu ái" mà hắn dành cho nàng so với những người khác.

"Tử... Kiều... tiên sinh... a... sướng..." Vân Nhi bắt đầu rên rỉ thành tiếng, cơ thể đáp lại một cách bản năng. Nàng vòng tay ôm lấy cổ hắn, đôi chân quấn quanh hông, vụng về phối hợp theo từng nhịp thúc của hắn.

Cuộc giao hoan trở nên cuồng nhiệt hơn. Tiếng da thịt va chạm, tiếng thở dốc, tiếng rên rỉ ái ân vang vọng. Tử Kiều hoàn toàn đắm chìm trong việc chinh phục cơ thể và tâm hồn thiếu nữ này. Hắn cảm thấy mình như một vị vua đang ban phát ân huệ, một sự thỏa mãn quyền lực tuyệt đối.

Cuối cùng, sau một hồi mây mưa mãnh liệt, cả hai cùng đạt đến đỉnh điểm. Tử Kiều bắn hết tinh dịch vào sâu bên trong nàng. Hắn nằm xuống bên cạnh, ôm lấy thân hình mềm mại, đẫm mồ hôi của nàng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free