Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Thiện Ác Bất Phân - Chapter 90: Tâm sự bên mộ

Bình minh ló dạng ở Thạch Thành mang theo một sự hỗn loạn ngấm ngầm sau một đêm dài đằng đẵng với máu, nước mắt và sự sụp đổ của một quyền thế. Quân lính Thanh Quân Trắc đã hoàn toàn kiểm soát Dương phủ, niêm phong sổ sách, bắt giữ những kẻ liên quan, nhưng đối với Giang Tử Kiều, chiến thắng này lại mang một vị đắng chát không thể nào nuốt trôi.

Tử Kiều đã đọc đi đọc lại lá thư không biết bao nhiêu lần. "Thù nhà đã báo, lòng này không còn gì vương vấn. Chỉ tiếc rằng thân đã ô uế, không còn mặt mũi nào nhìn thế gian, cũng không thể báo đáp cho công tử. Kiếp này duyên mỏng, xin hẹn người kiếp sau. Bảo trọng!"

Từng chữ như ngàn vạn mũi kim đâm vào tim hắn. Nàng cảm ơn hắn, nhưng cũng là đang trách hắn. Nàng nói không còn vương vấn, nhưng lại dặn hắn bảo trọng. Nàng chọn cái chết như một sự giải thoát, nhưng cũng là một lời khẳng định cuối cùng về sự bế tắc và tuyệt vọng mà cuộc đời, và cả hắn, đã dồn nàng vào.

Hắn biết, hắn không thể để nàng nằm lại đây, giữa cái nơi đã chôn vùi tuổi xuân và danh dự của nàng, để rồi bị đám quan quân xem như một vật chứng vô tri trong vụ án của Dương Anh. Nàng xứng đáng có một nơi an nghỉ bình yên hơn.

Sử dụng ảnh hưởng ngầm và lý do "thu dọn di vật cho ám tử không may qua đời trong lúc thực hiện nhiệm vụ", Tử Kiều khéo léo thuyết phục được Vương Chí cho phép hắn mang thi thể Thanh Liên rời khỏi Dương phủ một cách kín đáo.

Hắn cẩn thận dùng tấm vải lụa trắng sạch sẽ nhất bọc lấy thân hình lạnh lẽo nhưng vẫn còn vương nét đẹp kiêu sa của nàng. Hắn tự tay bế nàng lên. Thân thể nàng nhẹ bẫng, nhưng đối với hắn lúc này lại nặng trĩu như ngàn cân. Lão Mã đã chuẩn bị sẵn một chiếc xe ngựa đơn sơ ở cổng sau. Hai người một già một trẻ, lặng lẽ đưa nàng rời khỏi Thạch Thành đang dần tỉnh giấc sau cơn bão táp, hướng về phía ngoại ô thanh vắng.

Họ đi mãi, vượt qua những cánh đồng lúa còn đẫm sương đêm, tiến về một ngọn đồi nhỏ xanh mướt cỏ non, nơi có thể nhìn bao quát cả một vùng sông nước yên bình phía xa. Đây là nơi mà hắn đã vô tình nhìn thấy khi đi dạo mấy hôm trước, một khung cảnh thanh bình hiếm có, hoàn toàn trái ngược với sự nhơ nhớp và tàn khốc mà Thanh Liên đã phải trải qua.

"Chính là nơi này," Tử Kiều nói khẽ, giọng khản đặc.

Hắn nhẹ nhàng đặt thi thể nàng xuống thảm cỏ xanh mềm mại. Rồi hắn bắt đầu đào, Lão Mã đứng bên cạnh, lặng lẽ phụ giúp, không nói một lời. Lão là người của Ảnh Nguyệt Các, đã quen với sinh tử, nhưng nhìn cảnh tượng này, nhìn vị Quân sư trẻ tuổi đang tự tay đào huyệt cho một hồng nhan bạc mệnh, trong lòng lão cũng không khỏi có chút xót xa.

Tử Kiều đào không ngừng nghỉ, mồ hôi chảy dài trên má, hòa lẫn với thứ gì đó mặn chát nơi khóe mắt mà hắn cố gắng không để ai thấy. Hắn đào như để trút hết nỗi dằn vặt, sự ân hận và cả cơn giận dữ vô hình đang cuộn trào trong lòng.

Khi huyệt mộ đã đủ sâu, hắn lại nhẹ nhàng bế Thanh Liên lên, cẩn thận đặt nàng nằm xuống lòng đất mẹ. Hắn ngắm nhìn khuôn mặt nàng lần cuối, vuốt lại những lọn tóc mai còn vương trên má. "Thanh Liên," hắn thì thầm, "Hãy yên nghỉ. Mối thù của nàng đã được báo. Những kẻ đã gây ra bi kịch này, tất cả đã trả giá." Hắn đặt lá thư tuyệt mệnh vào trong tay áo nàng, như một lời nhắn gửi cuối cùng.

Rồi hắn cùng Lão Mã bắt đầu lấp đất. Từng xẻng đất phủ lên thân hình nàng như phủ lên cả một đoạn ký ức phức tạp, đầy ám muội và bi thương của hắn. Khi ngôi mộ nhỏ đã được vun đầy, hắn tìm vài tảng đá cuội trắng sạch xếp xung quanh, lại hái mấy bông hoa dại ven đường cắm lên trên. Một nấm mộ vô danh, đơn sơ giữa đồng cỏ xanh, nhưng có lẽ đây mới là nơi an nghỉ bình yên thực sự dành cho nàng.

Lão Mã lặng lẽ lui về xe ngựa chờ đợi theo ánh mắt ra hiệu của Tử Kiều. Hắn biết Quân sư cần ở lại một mình.

Tử Kiều ngồi thụp xuống bên cạnh ngôi mộ mới đắp, đôi mắt vô hồn nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi mặt trời đang dần lên cao, nhuộm hồng cả một khoảng trời. Nắng ấm bắt đầu lan tỏa, nhưng lòng hắn lại lạnh lẽo lạ thường.

Hắn ngồi đó, "bần thần", cả một ngày dài. Hắn không nghĩ gì cụ thể cả, đầu óc trống rỗng, chỉ có những hình ảnh rời rạc cứ thay nhau hiện về. Hình ảnh Liễu Thanh Liên xinh đẹp, kiêu sa trong Liên Hoa Các. Hình ảnh nàng run rẩy vì sợ hãi khi bị hắn và Lâm Trường nhìn trộm. Hình ảnh nàng quyết liệt nhưng cũng đầy mời gọi trong màn "thăm bệnh". Hình ảnh nàng quỳ xuống, dùng miệng lưỡi vụng về nhưng chân thành để "báo ân", hình ảnh nàng đầy nhu tình khi cùng hắn giao hoan. Và cuối cùng, là hình ảnh nàng nằm đó, lạnh lẽo, bất động, với nụ cười thanh thản nhưng buồn bã trên môi.

Nỗi đau xót và cảm giác tội lỗi lại dâng lên cồn cào. Hắn biết, chính hắn đã góp phần đẩy nàng đến cái chết này. Hắn đã lợi dụng sự căm hận và tuyệt vọng của nàng, đã biến nàng thành quân cờ trong kế hoạch của mình. Hắn đã cho nàng hy vọng rồi lại không thể bảo vệ được nàng. Hắn đã dùng thân thể nàng để thỏa mãn dục vọng, để hoàn thành nhiệm vụ của hệ thống, mà quên mất rằng nàng cũng là một con người, cũng có những tổn thương, những giới hạn chịu đựng.

"Ta đã làm gì thế này?" Hắn tự hỏi lòng mình. "Ta có khác gì Lân Triển Phong, khác gì Dương Anh không? Cũng dùng quyền lực, dùng mưu mô để thao túng, để chiếm đoạt người khác?"

Hắn nhớ lại những gì đã làm với Vân Nhi, với Tiểu Thúy. Sự ép buộc, sự lợi dụng, sự trêu đùa trên nỗi sợ hãi của họ... Hắn đã biện minh đó là cần thiết, là chiến thuật. Nhưng giờ đây, khi đối diện với cái chết của Thanh Liên, hắn không thể không tự vấn lương tâm. Ranh giới giữa mưu lược và tàn nhẫn, giữa lợi dụng và chà đạp sao lại mong manh đến vậy?

Rồi hắn lại nghĩ đến Hệ thống. Thiện Ác Bất Phân. Giết kẻ ác được cộng điểm Thiện, nhưng gián tiếp gây ra cái chết cho người vô tội lại bị trừ điểm Thiện, tăng điểm Ác. Giao hợp, dù là tự nguyện hay trong hoàn cảnh phức tạp, đều tăng điểm Ác. Cái logic hỗn loạn này rốt cuộc muốn dẫn hắn đi đâu?

[Cảnh báo: Nếu điểm Ác tăng cao! Chênh lệch Thiện-Ác bị thu hẹp! Nguy cơ Tâm Ma xâm nhập gia tăng!]

Lời cảnh báo của hệ thống lại vang lên trong đầu hắn. Tâm Ma? Đó là thứ gì? Liệu có phải là sự tha hóa hoàn toàn về nhân tính? Nếu điểm Ác tiếp tục tăng cao, hắn có trở thành một con quỷ thực sự, mất hết lý trí, chỉ còn lại ham muốn và sự tàn bạo không?

Nhiệm vụ chính tuyến còn lại 2 người nữa. Hắn có nên tiếp tục không? Việc hoàn thành nó để có được sức mạnh lớn hơn... liệu có đáng để đánh đổi bằng lương tâm và nguy cơ bị Tâm Ma xâm chiếm?

Hắn nhớ lại lý do ban đầu khi hắn trọng sinh. Hắn chỉ muốn một cuộc sống muôn màu, bù đắp lại những gì đã mất ở kiếp trước. Nhưng rồi vòng xoáy của số phận, sự xuất hiện của Ảnh Nguyệt Các, và cả cái Hệ thống quái ác này đã đẩy hắn vào con đường đầy rẫy mưu mô, bạo lực và dục vọng. Hắn đã thay đổi quá nhiều rồi. Hắn không còn là Giang Tử Kiều của ngày xưa nữa.

Hắn là ai? Một Quân sư tài ba nhưng tàn nhẫn? Một kẻ đa tình phong lưu hay một tên dâm tặc lợi dụng phụ nữ? Một người hùng trừ gian diệt bạo hay một kẻ đang dần bị bóng tối nuốt chửng?

Hắn hoàn toàn lạc lối.

Mặt trời đã lên đến đỉnh đầu, rồi lại từ từ ngả về phía Tây. Bóng của ngôi mộ nhỏ đổ dài trên thảm cỏ xanh. Tử Kiều vẫn ngồi đó, bất động như hóa đá. Hắn cần phải tìm ra câu trả lời, cần phải xác định lại con đường mình sẽ đi.

Hắn không thể cứ mãi bị cuốn theo vòng xoáy này, không thể cứ mãi để Hệ thống hay hoàn cảnh dẫn dắt. Hắn cần phải làm chủ số phận của mình, làm chủ cả Thiện và Ác trong con người mình.

Nhưng làm thế nào?

Khi hoàng hôn buông xuống, nhuộm tím cả chân trời, Tử Kiều mới từ từ đứng dậy. Cả một ngày dài trầm tư dường như đã giúp hắn thông suốt được phần nào. Hắn không thể thay đổi quá khứ, không thể cứu vãn được Thanh Liên. Nhưng hắn có thể lựa chọn cho tương lai.

Hắn sẽ không từ bỏ con đường mình đã chọn. Hắn cần sức mạnh, cần quyền lực để tồn tại và bảo vệ những gì hắn coi trọng trong thế giới này. Ảnh Nguyệt Các và cả Hệ thống, dù nguy hiểm, nhưng vẫn là những công cụ hữu hiệu nhất hắn đang có.

Nhưng hắn sẽ không để mình bị chúng điều khiển hoàn toàn. Hắn sẽ cố gắng kiểm soát ham muốn của bản thân, sẽ cẩn trọng hơn trong từng nước đi, sẽ không để bi kịch như của Thanh Liên lặp lại một cách dễ dàng. Hắn sẽ tìm cách cân bằng điểm Thiện và Ác, sẽ tìm hiểu rõ hơn về Tâm Ma. Hắn cần phải mạnh mẽ hơn, không chỉ về mưu lược, mà cả về nội tâm.

Hắn nhìn lại ngôi mộ nhỏ lần cuối, một cái nhìn không còn chỉ là đau xót, mà còn ẩn chứa một sự quyết tâm mới, lạnh lùng và sâu sắc hơn. "Thanh Liên, yên nghỉ nhé. Con đường phía trước, ta sẽ tự mình bước đi."

Hắn quay người, sải bước vững vàng trở về phía Thạch Thành đang lên đèn. Bóng hắn đổ dài trên thảm cỏ hoàng hôn, cô độc nhưng không còn vẻ bần thần nữa, mà là sự tĩnh lặng đáng sợ của một con mãnh hổ vừa trải qua thương tổn, bây giờ con hổ này cần tìm nơi nào đó để liếm láp vết thương.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free