Thiện Ác Bất Phân - Chapter 32: Hành trình
Sáng sớm tinh mơ, khi những tia nắng đầu tiên còn chưa xuyên qua lớp sương mù dày đặc bao phủ núi rừng Thạch Gia Thôn, Giang Tử Kiều đã dậy sớm sửa soạn hành lý. Chuyến đi đến Ngô Đồng trấn lần này không chỉ là một sự thay đổi về địa lý, mà còn là một bước ngoặt lớn trong cuộc đời hắn ở thế giới này. Hắn không còn là chàng thư sinh nương nhờ mái tranh, mà đã là Quân sư của Ảnh Nguyệt Các, mang theo trọng trách và cả những tham vọng riêng.
Hành lý của hắn vẫn rất đơn giản, chỉ thêm vài bộ quần áo mới, một ít ngân lượng Lý Khởi Phong chu cấp, sách vở, bút mực và quan trọng nhất là tấm lệnh bài Quân sư bằng ngọc đen. Hắn nhìn lại căn nhà tranh lần cuối, nơi chất chứa quá nhiều kỷ niệm vui buồn, tội lỗi và cả những rung động khắc cốt ghi tâm. Hắn biết mình sẽ không dễ dàng quên được nơi này, cũng như những con người nơi đây.
Ngoài sân, Thạch Lâm đã chuẩn bị xong xuôi chiếc xe ngựa nhỏ nhưng chắc chắn. Gã kiểm tra kỹ càng dây cương, bánh xe, và cả những thứ vũ khí giấu kín đáo trên xe. Khuôn mặt gã vẫn giữ vẻ trầm lặng, ít nói, nhưng ánh mắt lại ánh lên sự tập trung và cảnh giác cao độ. Gã sẽ là người đánh xe và hộ vệ chính cho Tử Kiều trong suốt đoạn đường dài hơn nửa tháng đến Ngô Đồng trấn.
Một bóng người nữa từ căn nhà bên cạnh bước ra. Đó là Mị Kiều. Nàng ta hôm nay ăn mặc nửa kín nửa hở một cách đầy chủ ý. Bên trong vẫn là chiếc yếm lụa màu đỏ thẫm khoét sâu, khoe gần trọn bầu ngực căng đầy. Bên ngoài nàng khoác một chiếc áo lụa mỏng màu đen, nhưng lại không cài hết khuy, để lộ phần eo thon và khe ngực sâu hút. Chiếc quần lụa đen bó sát tôn lên cặp mông cong vút và đôi chân dài miên man. Mái tóc đen được búi cao gọn gàng nhưng lại cố tình để vài lọn tóc mai rủ xuống thái dương, tăng thêm vẻ quyến rũ phong tình. Đôi môi nàng tô son đỏ mọng, ánh mắt lúng liếng nhìn Tử Kiều đầy ẩn ý khi hắn bước ra sân.
"Quân sư chuẩn bị xong rồi sao? Chúng ta lên đường chứ?" Giọng nàng ngọt ngào pha lẫn chút trêu chọc.
Tử Kiều gật đầu, không bình luận gì về trang phục của nàng. Hắn đã quá quen với sự khêu gợi này trong mấy tháng qua. Hắn cũng đã quyết định cho phép bản thân hưởng thụ những "cảm xúc nhất thời" này trong chừng mực cho phép.
Hắn bước lên thùng xe ngựa được che kín đáo phía sau. Mị Kiều cũng nhanh nhẹn leo lên xe, ngồi xuống tấm nệm mềm đặt đối diện hắn. Không gian bên trong xe không quá rộng rãi, đủ để hai người ngồi thoải mái nhưng cũng đủ gần để cảm nhận được hơi thở và mùi hương của nhau.
Thạch Lâm kiểm tra lần cuối rồi đánh xe rời khỏi Thạch Gia Thôn trong màn sương sớm còn giăng mắc. Chiếc xe ngựa từ từ lăn bánh trên con đường mòn quen thuộc, bỏ lại sau lưng thôn làng yên bình và những ký ức phức tạp.
Hành trình đến Ngô Đồng trấn quả thực rất dài và không hề dễ dàng. Con đường chủ yếu là đường núi quanh co, gập ghềnh, xe ngựa đi khá chậm. Ban ngày, họ cố gắng đi được nhiều nhất có thể, chỉ dừng lại nghỉ ngơi khi cần thiết để ăn uống hoặc cho ngựa nghỉ. Ban đêm, họ thường tìm đến các quán trọ ven đường để nghỉ lại, hoặc đôi khi phải hạ trại tạm bợ giữa rừng núi hoang vu nếu không tìm được nơi dừng chân thích hợp.
Trong không gian chật hẹp và đơn điệu của thùng xe ngựa, sự gần gũi giữa Tử Kiều và Mị Kiều là không thể tránh khỏi. Ban đầu, Tử Kiều cố gắng tập trung vào việc đọc sách hoặc suy nghĩ về kế hoạch ở Ngô Đồng trấn. Nhưng sự hiện diện của một mỹ nhân nóng bỏng, lại luôn cố tình khêu gợi ngay bên cạnh khiến hắn khó lòng giữ được sự tập trung hoàn toàn.
Dọc đường, Mị Kiều hay trêu ghẹo Tử Kiều. Nàng ta không ngừng tìm cách phá vỡ sự im lặng. Khi thì nàng kể những câu chuyện phiếm về giang hồ mà nàng biết, giọng điệu đầy hài hước nhưng cũng không kém phần sắc sảo. Khi thì nàng giả vờ than mệt mỏi, dựa đầu vào vai hắn nghỉ ngơi, hơi thở ấm nóng phả vào cổ hắn đầy ám muội. Có lúc, xe ngựa đi qua đoạn đường xóc, nàng lại "vô tình" ngã vào lòng hắn, bộ ngực mềm mại cọ sát vào lồng ngực rắn chắc của hắn.
Và hắn cũng đáp lại nhiệt tình. Khác với sự né tránh ban đầu, giờ đây Tử Kiều tỏ ra thoải mái hơn trong việc đón nhận sự trêu ghẹo của Mị Kiều. Hắn cũng đáp lại bằng những lời bông đùa, những ánh mắt đầy ẩn ý. Khi nàng dựa vào vai hắn, hắn không đẩy ra mà còn vòng tay ôm nhẹ lấy eo nàng. Khi nàng ngã vào lòng, hắn cũng giữ nàng lại lâu hơn một chút, bàn tay "vô tình" lướt qua những đường cong nóng bỏng. Hắn biết đây chỉ là trò chơi tình ái, không có sự ràng buộc trách nhiệm, và hắn đang tận hưởng nó.
Sự hưởng ứng của Tử Kiều càng khiến Mị Kiều thêm bạo dạn. Nàng biết vị Quân sư trẻ tuổi này không hề lạnh lùng như vẻ bề ngoài, và nàng thích thú với việc khám phá những ham muốn ẩn giấu của hắn.
Đỉnh điểm là vào một buổi chiều muộn, khi xe ngựa đang đi qua một khu rừng khá vắng vẻ, chỉ có tiếng bánh xe lọc cọc và tiếng ngựa hí vang vọng. Bên trong thùng xe, Mị Kiều lại giở trò. Nàng giả vờ làm rơi chiếc trâm cài tóc xuống sàn xe, ngay gần chân Tử Kiều. Khi nàng cúi xuống nhặt, nàng lại cố tình để cổ áo yếm trễ xuống thật sâu, phơi bày gần như trọn vẹn bộ ngực căng tròn trước mặt hắn.
Tử Kiều nhìn cảnh xuân quang đó, nhếch mép cười. Hắn không nói gì, chỉ đưa chân ra khều nhẹ vào chiếc trâm, đá nó ra xa hơn một chút, khiến nàng phải xoay người nhặt, cặp mông cong vút lại chổng về phía hắn đầy mời gọi.
Mị Kiều ngẩng lên lườm hắn một cái đầy tình tứ, rồi khi ngồi thẳng dậy, nàng bất ngờ quỳ xuống giữa hai chân hắn đang ngồi duỗi ra.
"Quân sư..." Nàng ngước nhìn hắn, ánh mắt đầy lửa tình. "Người cứ trêu ghẹo người ta mãi..."
Rồi không đợi hắn trả lời, nàng cúi đầu xuống, đưa tay kéo quần hắn ra. Dương vật đã sớm cương cứng của hắn bật ra ngoài. Mị Kiều khẽ kêu lên một tiếng thán phục rồi không chút ngần ngại, há miệng ngậm lấy nó, bắt đầu bú liếm một cách đầy say mê và kỹ thuật.
"Ư... A Kiều..." Tử Kiều ngửa đầu ra sau, dựa vào thành xe rên rỉ. Kỹ năng của nàng thực sự quá tuyệt vời. Nàng dùng lưỡi đảo quanh đầu khấc, dùng môi mút chặt lấy thân gậy, thỉnh thoảng lại dùng răng cắn nhẹ đầy kích thích. Nàng biết chính xác điểm nào cần tác động để mang lại khoái cảm lớn nhất.
Trong lúc miệng nàng đang bận rộn, bàn tay nàng cũng không hề nghỉ ngơi. Một tay nàng vuốt ve gốc dương vật, tay kia lần xuống nâng đỡ hai hòn bi, dùng đầu lưỡi liếm nhẹ xung quanh khiến Tử Kiều run lên.
"Á...!" Tử Kiều giật bắn người, cảm giác lạ lẫm nhưng mãnh liệt này khiến hắn gần như phát điên. Nàng lại tiếp tục dùng lưỡi thăm dò, miệng vẫn không ngừng bú mút dương vật hắn.
Hắn cảm nhận rõ sự điêu luyện và nhiệt tình của Mị Kiều. Nàng như một con yêu nữ đang hút cạn tinh khí của hắn, nhưng lại mang đến một sự sung sướng không thể diễn tả bằng lời.
Cuộc "hành lạc" trên xe ngựa kéo dài cho đến khi Tử Kiều không thể chịu đựng được nữa. Hắn giữ chặt lấy đầu nàng, thúc mạnh hông, bắn ra dòng tinh dịch nóng hổi vào trong miệng nàng.
Mị Kiều nuốt trọn một cách thành thạo, rồi mới ngẩng lên nhìn hắn, khóe miệng còn vương chút trắng đục, ánh mắt đầy vẻ thỏa mãn và chiến thắng. Nàng lấy khăn tay ra lau miệng và lau sạch cho hắn, giúp hắn kéo lại quần áo chỉnh tề.
"Quân sư thấy kỹ năng của thiếp thế nào?" Nàng cười hỏi, giọng đầy vẻ tự đắc. "Có đủ 'đáp ứng nhu cầu' của người chưa?"
Tử Kiều nhìn nàng, hơi thở vẫn còn hổn hển. Hắn phải thừa nhận, nàng quá giỏi, quá quyến rũ và quá nguy hiểm. Hắn gật đầu thay cho câu trả lời, lòng thầm cảm thán sự chuyên nghiệp của những sát thủ này, ngay cả trong chuyện giường chiếu.
Mị Kiều thấy vậy thì cười rạng rỡ hơn. Nàng ngồi lại ngay ngắn đối diện hắn, chỉnh lại y phục của mình, như thể chưa hề có chuyện gì xảy ra. Chỉ có đôi má hơi ửng hồng và ánh mắt vẫn còn long lanh dục vọng là tố cáo màn mây mưa vừa rồi.
Phía bên ngoài, Thạch Lâm vẫn tập trung đánh xe, khuôn mặt không hề thay đổi, như thể gã không hề hay biết hoặc không hề quan tâm đến những gì vừa diễn ra bên trong thùng xe. Sự chuyên nghiệp và lạnh lùng của gã khiến Tử Kiều vừa nể phục lại vừa có chút e dè.