Thiện Ác Bất Phân - Chapter 33: Tái ngộ
Hành trình từ Thạch Gia Thôn đến Ngô Đồng trấn khá xa xôi, phải mất hơn nửa tháng đường đi ngựa. Con đường này tất yếu sẽ đi ngang qua Phủ Thành nơi gia đình Đại Hùng và Đại Ngưu đang sinh sống và làm việc. Nghĩ đến việc sắp phải đến một nơi hoàn toàn xa lạ để bắt đầu một kế hoạch đầy nguy hiểm, lại thêm chút tình nghĩa với hai người đã cưu mang mình, Tử Kiều quyết định dừng chân tại Phủ Thành vài ngày để thăm hỏi họ, đồng thời cũng là để thông báo về việc mình sắp đi xa.
Chiếc xe ngựa do Thạch Lâm điều khiển dừng lại trước khu nhà dành cho quan sai ở thành Tây. Tin tức về việc Tử Kiều đến thăm nhanh chóng được báo đến tai Đại Hùng và Đại Ngưu. Cả hai mừng rỡ ra đón tiếp người huynh đệ, ân nhân của mình.
Gặp lại nhau sau vài tháng xa cách, cả Đại Hùng và Đại Ngưu trông đều khác hẳn. Họ mặc đồng phục sai dịch gọn gàng, dáng vẻ tự tin, rắn rỏi hơn hẳn so với dáng vẻ lam lũ của những người nông dân, thợ săn trước kia. Cuộc sống và công việc mới ở Phủ Thành rõ ràng đã mang lại cho họ sự thay đổi tích cực.
"Tử Kiều đệ! Lâu quá không gặp! Đệ khỏe chứ?" Đại Hùng cười lớn, vỗ vai Tử Kiều đầy thân thiết.
"Vẫn khỏe Đại Hùng ca. Thấy ca và Đại Ngưu ca có vẻ rất tốt." Tử Kiều cũng mỉm cười đáp lại.
Đại Ngưu thì vẫn giữ vẻ thật thà, chỉ cười hề hề gãi đầu: "Nhờ phúc của đệ cả đấy!"
Họ mời Tử Kiều và hai "vợ chồng" Thạch Lâm, Mị Kiều vào nhà Đại Hùng. Căn nhà tuy không rộng như ở quê nhưng được bài trí gọn gàng, sạch sẽ. Lan Như Hương từ trong bếp chạy ra, thấy Tử Kiều, nàng thoáng chút bối rối, đôi má ửng hồng, nhưng rồi cũng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, mỉm cười chào hỏi: "Tử Kiều đệ đến rồi à? Mời đệ vào nhà."
Ánh mắt nàng nhìn hắn vẫn dịu dàng như xưa, nhưng đã có thêm một khoảng cách rõ rệt, không còn sự tự nhiên và gần gũi như những ngày ở Thạch Gia Thôn nữa. Có lẽ thời gian và khoảng cách đã giúp nàng bình tâm lại sau những sự cố khó xử trước kia, hoặc đơn giản là nàng đã học được cách che giấu cảm xúc của mình tốt hơn. Tử Kiều nhìn thấy sự thay đổi đó, lòng vừa có chút hụt hẫng lại vừa cảm thấy nhẹ nhõm. Như vậy có lẽ là tốt hơn cho cả hai.
Uyển Nương cũng có mặt ở đó, nàng ta sang nhà Đại Hùng chơi. Thấy Tử Kiều, đôi mắt của nàng lại sáng lên, liếc hắn một cái đầy tình tứ và ẩn ý, như muốn nhắc lại cuộc hoan lạc bên bờ suối. Nhưng nàng cũng ý tứ hơn trước, chỉ chào hỏi qua loa rồi lại quay sang nói cười với Lan Như Hương và Mị Kiều.
Tử Kiều ở lại Phủ Thành mấy ngày. Ban ngày hắn đi dạo quanh thành phố, tìm hiểu thêm về tình hình nơi đây, hoặc đôi khi được Đại Hùng, Đại Ngưu dẫn đi xem nơi họ làm việc ở nha môn. Ban đêm, họ lại quây quần ăn uống, trò chuyện.
Khi được hỏi về dự định sắp tới, Tử Kiều khéo léo lấy lý do rằng mình sắp phải đến Ngô Đồng Trấn để tìm một nơi yên tĩnh, tập trung ôn luyện sách vở, chuẩn bị cho kỳ thi sắp tới . Hắn nói Ngô Đồng trấn tuy nhỏ nhưng lại gần kinh thành, có nhiều sách vở và không khí học thuật tốt hơn. Lý do này nghe qua hoàn toàn hợp lý đối với một thư sinh như hắn, không ai mảy may nghi ngờ.
Đại Hùng có chút tiếc nuối. "Ngô Đồng trấn cũng không quá xa, nếu có dịp, huynh đệ ta nhất định sẽ đến thăm đệ!"
"Vâng," Tử Kiều gật đầu. "Nếu hai ca có rảnh thì đến thăm đệ cho vui." Hắn nói vậy để giữ liên lạc và cũng là để tạo đường lui cho mình sau này.
Mấy ngày ở Phủ Thành trôi qua khá nhanh. Tử Kiều cảm nhận được sự thay đổi trong cuộc sống của hai gia đình. Họ đã dần hòa nhập với môi trường mới, công việc ổn định, tương lai có vẻ tươi sáng hơn. Hắn thấy mừng cho họ. Nhưng đồng thời, hắn cũng cảm nhận được sự xa cách đang lớn dần. Họ không còn là những người nông dân, thợ săn chất phác hoàn toàn dựa vào nhau nữa. Họ đã có cuộc sống riêng, mối bận tâm riêng ở chốn đô hội này.
Và trong lòng Tử Kiều, những ham muốn thể xác bị đè nén bởi hoàn cảnh và lý trí trong suốt hành trình dài lại bắt đầu trỗi dậy khi hắn ở gần Uyển Nương. Những lần nàng ta cố tình liếc mắt đưa tình, những cử chỉ khêu gợi kín đáo trong bữa ăn, hay đơn giản là hình ảnh thân thể nóng bỏng của nàng trong trí nhớ cứ thôi thúc hắn. Đặc biệt là sau những màn "khai vị" dang dở với Mị Kiều trên đường đi, sự nín nhịn đã lâu khiến hắn cảm thấy bức bối khó tả. Hắn cần được giải tỏa.
Tối hôm đó, trước ngày Tử Kiều dự định rời đi, Đại Ngưu có ca trực đêm ở nha môn nên không về nhà. Uyển Nương ở nhà một mình. Đây chính là cơ hội mà Tử Kiều không thể bỏ qua. Hắn biết làm vậy là sai trái, là phản bội lại cả Đại Hùng lẫn Đại Ngưu, nhưng dục vọng như một con thú hoang đã lấn át hết lý trí. Hắn nhớ lại sự phối hợp nhiệt tình và thích thú của Uyển Nương trong đêm rượu say ở thôn, và hắn tin rằng nàng ta cũng đang chờ đợi hắn.
Đợi đến đêm khuya, khi mọi người đã yên giấc, Tử Kiều lặng lẽ rời khỏi nhà Đại Hùng. Hắn liếc nhìn sang phòng của Thạch Lâm và Mị Kiều, thấy đèn đã tắt, không có động tĩnh gì. Hắn biết hai người hộ vệ này đủ thông minh để hiểu hắn đang làm gì và sẽ không can thiệp nếu không có nguy hiểm.
Hắn nhẹ nhàng mò sang nhà Đại Ngưu nằm ngay cạnh. Cửa không khóa trong, chỉ cài then gỗ sơ sài. Hắn dễ dàng lách vào bên trong. Không khí trong nhà có mùi hương phấn son thoang thoảng đặc trưng của Uyển Nương. Hắn đi thẳng vào gian buồng ngủ của vợ chồng nàng.
Dưới ánh trăng mờ hắt qua cửa sổ, hắn thấy Uyển Nương đang nằm một mình trên giường, dường như vẫn chưa ngủ. Nàng mặc chiếc váy ngủ bằng lụa mỏng màu đen huyền bí, càng tôn lên làn da trắng và những đường cong chết người. Thấy bóng Tử Kiều lặng lẽ bước vào, nàng không hề tỏ ra sợ hãi hay ngạc nhiên, mà chỉ khẽ nhếch mép cười, ánh mắt trong bóng tối sáng lên vẻ mời gọi.
"Tẩu biết...
thế nào đệ cũng sẽ đến mà." Giọng nàng thì thầm đầy khêu gợi.
Tử Kiều không nói gì, chỉ bước nhanh tới bên giường. Hắn cúi xuống, đặt lên môi nàng một nụ hôn mãnh liệt. Uyển Nương nhiệt tình đáp lại, vòng tay ôm lấy cổ hắn, chiếc lưỡi tinh quái chủ động quấn lấy lưỡi hắn.
Họ hôn nhau ngấu nghiến như thể đã mong chờ giây phút này từ rất lâu. Bàn tay Tử Kiều không hề khách sáo, luồn vào trong chiếc váy ngủ mỏng manh, xoa nắn cặp mông căng tròn rồi di chuyển lên bóp nhẹ bầu ngực đầy đặn. Uyển Nương rên rỉ, người uốn éo dưới bàn tay hắn, một tay cũng lần mò xuống hạ bộ hắn, vuốt ve dương vật đã cương cứng qua lớp quần.
Tử Kiều nhanh chóng cởi bỏ lớp quần vướng víu của mình, để lộ con thú đang gầm thét đòi hỏi. Hắn cũng không ngần ngại xé toạc chiếc váy ngủ mỏng manh của Uyển Nương, để lộ hoàn toàn thân thể nóng bỏng của nàng. Dưới ánh trăng, bộ ngực đồ sộ, vùng bụng phẳng lì và khu rừng rậm giữa hai chân nàng hiện ra đầy mê hoặc.
Hắn đè nàng xuống giường, tách hai chân nàng ra. Hắn cúi xuống, hôn lên khắp cơ thể nàng, từ cổ, xuống ngực, đến bụng, rồi dừng lại nơi âm hộ ẩm ướt. Hắn dùng lưỡi liếm nhẹ lên hạt châu đang sưng cứng khiến nàng run rẩy kêu lên. Rồi hắn ngậm trọn lấy nó, bú mút một cách say sưa.
"Ôi... Tử Kiều... giỏi quá... chỗ đó... mút mạnh nữa đi... a... sướng..." Uyển Nương quằn quại rên rỉ, hai tay bấu chặt lấy ga giường.
Sau một hồi kích thích bằng miệng, Tử Kiều mới nâng người dậy. Hắn nhìn vào lối vào đã hoàn toàn ướt đẫm và mời gọi của nàng, rồi đưa dương vật to lớn của mình đặt vào cửa huyệt, từ từ đẩy vào.
"A... ha... chật quá... nhưng mà... sướng..." Uyển Nương thở hổn hển khi cảm nhận sự xâm nhập căng đầy. Bên trong nàng co thắt mạnh mẽ, ôm chặt lấy dương vật hắn.
Tử Kiều bắt đầu luật động. Hắn ra vào một cách mạnh mẽ, dứt khoát. Mỗi cú thúc sâu của hắn đều như chạm đến tận cùng tử cung nàng, khiến nàng phải la hét vì khoái lạc. Nàng phối hợp nhịp nhàng, nâng hông, quấn chân quanh người hắn, miệng không ngừng rên rỉ những lời lẽ dâm đãng.
Tiếng da thịt va chạm bành bạch, tiếng rên la không chút kiêng dè của Uyển Nương vang vọng trong căn phòng nhỏ. Họ giao hoan cuồng nhiệt như hai con thú hoang đói khát tình dục, quên hết mọi thứ xung quanh. Họ thử đủ mọi tư thế, từ truyền thống, đến doggy, rồi lại để nàng ngồi lên trên, tự mình nhún nhảy một cách điêu luyện.
Cuộc mây mưa kéo dài rất lâu, cho đến khi cả hai cùng đạt đến đỉnh điểm trong một tiếng hét lạc giọng. Tử Kiều bắn tinh lên mặt nàng, còn nàng thì co giật mạnh mẽ rồi nằm vật ra giường, thở không ra hơi.
Hắn nằm bên cạnh nàng, cảm nhận sự thỏa mãn lan tỏa khắp cơ thể sau khi được giải tỏa cơn nín nhịn bấy lâu. Uyển Nương quay sang ôm lấy hắn, dụi đầu vào ngực hắn nũng nịu: "Đệ... mạnh thật đấy... làm người ta sướng muốn chết..."
Tử Kiều chỉ khẽ vuốt tóc nàng, không nói gì. Hắn biết đây chỉ là một cuộc trao đổi thể xác, một sự giải tỏa cho cả hai. Hắn không có tình cảm gì sâu sắc với người đàn bà này, và hắn biết nàng ta cũng vậy.
Nằm nghỉ một lát, Tử Kiều lẳng lặng mặc lại quần áo. Hắn đặt lên môi Uyển Nương một nụ hôn nhẹ cuối cùng rồi nói: "Ta phải về rồi."
"Đệ đi sớm vậy sao?" Uyển Nương có chút tiếc nuối.
"Sáng mai ta phải lên đường sớm đến Ngô Đồng trấn." Hắn đáp gọn.
Uyển Nương không níu kéo thêm. Nàng biết giữ hắn lại cũng chẳng được gì. Nàng chỉ nhìn hắn với ánh mắt đầy ẩn ý: "Vậy... khi nào có dịp, nhớ ghé lại 'thăm' tẩu nhé."
Tử Kiều không trả lời, chỉ gật đầu nhẹ rồi lặng lẽ rời khỏi nhà Đại Ngưu, trở về nhà Đại Hùng trước khi trời sáng.
Sáng hôm sau, Tử Kiều cáo biệt gia đình Đại Hùng và Đại Ngưu. Lan Như Hương đứng nhìn theo bóng hắn khuất dần, ánh mắt vẫn đầy ưu tư và phức tạp.
Chiếc xe ngựa lại lăn bánh, đưa Tử Kiều rời khỏi Phủ Thành náo nhiệt, tiến về một tương lai mới đầy thử thách ở Ngô Đồng trấn. Cuộc gặp gỡ ngắn ngủi ở Phủ Thành đã giúp hắn giải quyết được phần nào những vướng bận tình cảm, nhưng cũng lại gieo thêm những mầm mống rắc rối mới. Hắn biết, con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng.