Thiện Ác Bất Phân - Chapter 13: Trêu ghẹo
Bình minh xua tan màn đêm u tịch cũng là lúc Giang Tử Kiều và Lý Tú Anh đã đi được một đoạn đường khá. Không khí trong lành của buổi sớm mai nơi núi rừng khác hẳn sự ngột ngạt, xa hoa nhưng đầy rẫy âm mưu của Lưu phủ. Cảm giác vừa thoát khỏi nguy hiểm và sự hiện diện của người phụ nữ xinh đẹp, bí ẩn bên cạnh khiến tâm trạng Tử Kiều có chút phấn chấn lạ thường, dù đầu óc vẫn còn quay cuồng vì những tiết lộ đêm qua.
Hắn không còn tức giận như đã nghĩ. Thay vào đó là sự tò mò cực độ về Tú Anh và tổ chức Ảnh Nguyệt Các kia. Hắn cảm thấy mình như vừa bước chân vào một thế giới hoàn toàn mới, đầy bí ẩn và kích thích. Màn kịch ở Lưu phủ, dù khiến hắn cảm thấy bị đùa bỡn, nhưng cũng cho hắn thấy được sự thông minh, bản lĩnh và cả... sức hấp dẫn khó cưỡng của người phụ nữ này. Nàng ta là sát thủ, nhưng lại tỏ ra quyến luyến hắn? Chuyện này thật khó tin nhưng cũng thật thú vị.
Nhìn Tú Anh đang bước đi bên cạnh, vẻ mặt có chút mệt mỏi nhưng đôi mắt lại ánh lên sự vui vẻ, nhẹ nhõm khi được "tự do" và được ở bên hắn, Tử Kiều bất giác nở một nụ cười nửa miệng. Hắn muốn trêu chọc nàng một chút, muốn thăm dò phản ứng của nàng sau khi tấm màn bí mật đã hé mở phần nào, và cũng là để khuấy động thêm bầu không khí vốn đang khá yên tĩnh giữa hai người.
"Đi đường xa thế này, Lưu phu nhân có quen không?" Hắn cất tiếng hỏi, cố tình nhấn mạnh hai chữ "Lưu phu nhân".
Tú Anh hơi khựng lại, liếc nhìn hắn, má thoáng ửng hồng. Nàng biết hắn đang cố ý trêu mình. "Công tử cứ gọi ta là Tú Anh được rồi. Lưu phủ gì chứ." Giọng nàng có chút hờn dỗi nhẹ.
"Ồ? Vậy sao?" Tử Kiều cười cười, bước chậm lại sánh ngang với nàng. "Nhưng ta thấy ấn tượng về 'Lưu phu nhân' vẫn còn khá sâu đậm đấy chứ. Nhất là..." Hắn cố tình hạ giọng, ghé sát vào tai nàng một chút, "...nhất là những lúc phu nhân 'vô tình' để lộ những thứ không nên để lộ."
"Công tử!" Tú Anh giật mình kêu lên, mặt đỏ bừng vì xấu hổ và có lẽ cả tức giận. Nàng đưa tay đẩy nhẹ hắn ra. "Người... người còn nhắc lại chuyện đó làm gì?"
"Sao lại không nhắc?" Tử Kiều nhún vai, vẻ mặt tỉnh bơ nhưng ánh mắt lại lấp lánh ý cười. "Ta thấy cũng khá... đẹp mắt. Nhất là cặp vú căng tròn của nàng hôm bị đổ trà ấy, trắng nõn, núm vú hồng hào, nhìn chỉ muốn..." Hắn cố tình bỏ lửng câu nói, ánh mắt tham lam quét qua bộ ngực đầy đặn của nàng đang phập phồng sau lớp áo.
Tú Anh xấu hổ đến mức muốn tìm cái lỗ để chui xuống. Nàng không ngờ hắn lại dám nói thẳng ra như vậy. Nàng đưa tay định đánh hắn nhưng lại bị hắn nhanh tay bắt lấy cổ tay.
"Sao thế? Xấu hổ à?" Tử Kiều giữ chặt tay nàng, kéo nàng lại gần mình hơn. "Không phải hôm qua nàng còn mạnh dạn lắm sao? Còn hỏi ta có thấy... 'đẹp' hay không nữa mà?" Hắn nhắc lại lời nàng nói trong thư phòng, ánh mắt đầy vẻ trêu chọc.
"Thiếp..." Tú Anh cứng họng, không biết phải đáp lại thế nào. Bị hắn nắm tay, lại bị ép sát vào người, cảm nhận hơi thở nam tính mạnh mẽ của hắn phả vào mặt, tim nàng đập loạn xạ, cơ thể bất giác mềm nhũn ra. Nàng vừa giận, vừa ngượng, lại vừa cảm thấy một sự kích thích kỳ lạ.
Thấy nàng không còn phản kháng mạnh mẽ nữa, Tử Kiều càng được nước lấn tới. Hắn kéo nàng vào một lùm cây kín đáo ven đường. "Hay là... để ta xem lại kỹ hơn một chút nhé? Xem có đúng là đẹp như ta nhớ không?" Hắn cười gian mãnh.
"Không... đừng..." Tú Anh yếu ớt phản đối, nhưng giọng nói lại không có nhiều sức nặng.
Tử Kiều không đợi nàng đồng ý hoàn toàn. Hắn cúi xuống, đặt lên môi nàng một nụ hôn. Ban đầu có chút mạnh bạo của sự trêu đùa, nhưng rồi nhanh chóng trở nên mềm mại và say đắm hơn. Tú Anh hơi bất ngờ, nhưng rồi cũng nhanh chóng nhắm mắt lại, vụng về đáp lại nụ hôn của hắn.
Nụ hôn kéo dài, ướt át và đầy mãnh liệt. Bàn tay Tử Kiều không còn giữ chặt cổ tay nàng nữa mà bắt đầu luồn vào trong vạt áo, vuốt ve tấm lưng ong mịn màng rồi lần dần ra phía trước, tìm đến đôi gò bồng đảo căng tròn. Hắn nhẹ nhàng xoa nắn, cảm nhận sự mềm mại, đàn hồi tuyệt vời qua lớp áo lót mỏng.
"Ưm..." Tú Anh khẽ rên lên trong cổ họng, người run rẩy dựa hẳn vào lòng hắn.
Tử Kiều dứt khỏi nụ hôn, nhìn vào khuôn mặt đang đỏ bừng vì dục vọng của nàng, ánh mắt vẫn đầy vẻ trêu chọc: "Xem ra nàng cũng thích lắm nhỉ?" Hắn không đợi nàng trả lời, lại cúi xuống, nhưng lần này là đôi gò bồng đảo đang nhấp nhô mời gọi. Hắn kéo nhẹ chiếc áo lót của nàng xuống, để lộ ra cặp vú trắng nõn với đầu nhũ hồng hào đã cương cứng.
Hắn bắt đầu dùng miệng lưỡi của mình để "kiểm chứng". Hắn ngậm lấy một bên đầu vú, nhẹ nhàng mút mát, rồi lại dùng lưỡi trêu đùa, liếm quanh quầng vú. Thỉnh thoảng hắn lại chuyển sang bên kia, bàn tay cũng không ngừng xoa nắn bầu ngực còn lại.
"A... ha... Tử Kiều... đừng..." Tú Anh thở dốc, tiếng rên rỉ ngày càng rõ ràng hơn. Cảm giác tê dại, râm ran lan tỏa khắp cơ thể nàng, khiến nàng khó chịu nhưng cũng lại vô cùng khoái lạc. Nàng đưa tay lên ôm lấy đầu hắn, những ngón tay luồn vào mái tóc mềm mại, như một sự cổ vũ trong vô thức.
Thấy nàng đã hoàn toàn bị cuốn theo, Tử Kiều mỉm cười hài lòng. Hắn tiếp tục công việc của mình, nhưng lần này di chuyển xuống thấp hơn. Hắn quỳ gối xuống, vén chiếc váy của nàng lên cao.
Ánh mắt hắn lại một lần nữa được chiêm ngưỡng nơi bí ẩn đầy mê hoặc giữa hai chân nàng. Hắn nhìn vào khe thịt hồng hào đang khép mở theo từng nhịp thở gấp gáp, nhìn lớp lông tơ đen nhánh mềm mại, rồi không chút do dự, hắn áp mặt mình vào đó.
"Á... không... đừng..." Tú Anh kêu lên hoảng hốt khi cảm nhận được hơi thở nóng rực và sự ẩm ướt từ miệng lưỡi hắn chạm vào nơi nhạy cảm nhất của mình. Cảm giác này quá mức mãnh liệt và xấu hổ, khiến nàng muốn khép chặt hai chân lại nhưng lại bị hắn giữ chặt.
Tử Kiều mặc kệ sự phản đối yếu ớt của nàng, bắt đầu dùng chiếc lưỡi tinh quái của mình khám phá từng chi tiết. Hắn liếm dọc khe môi mềm mại, tìm đến hạt châu nhỏ bé đang run rẩy vì kích thích, ra sức mút mạnh và trêu đùa. Hắn cảm nhận được cơ thể nàng run lên từng đợt, tiếng rên rỉ ngày càng cao và không thể kiểm soát. Nước dịch ngọt ngào từ nơi đó không ngừng tuôn ra, thấm ướt cả cằm hắn.
Hắn muốn nàng phải hoàn toàn đắm chìm trong khoái lạc do hắn tạo ra, muốn nàng phải cầu xin hắn. Hắn tiếp tục kích dục nàng bằng miệng lưỡi một cách say mê và đầy kỹ năng.
Tú Anh quằn quại trong vòng tay hắn, tâm trí hoàn toàn trống rỗng, chỉ còn lại những cơn sóng khoái cảm mãnh liệt nối tiếp nhau ập đến. Nàng chưa bao giờ trải qua cảm giác đê mê và kích thích đến nhường này. Nàng muốn hắn dừng lại vì xấu hổ, nhưng cơ thể lại khao khát được nhiều hơn nữa.
Khi Tử Kiều cảm nhận được cơ thể nàng co giật mạnh mẽ, tiếng rên lên đến đỉnh điểm, báo hiệu nàng sắp đạt đến cao trào, hắn đột ngột dừng lại tất cả mọi hành động.
Hắn ngẩng đầu lên, nhìn Tú Anh đang thở hổn hển, khuôn mặt đỏ bừng, đôi mắt mơ màng vì dục vọng, cơ thể vẫn còn run rẩy vì sự kích thích chưa được giải tỏa hoàn toàn. Hắn khẽ nhếch mép cười, một nụ cười đầy ẩn ý và có phần... tinh nghịch.
Tú Anh mở to mắt nhìn hắn, sự ngỡ ngàng và hụt hẫng hiện rõ trên khuôn mặt. Nàng không hiểu tại sao hắn lại dừng lại đột ngột như vậy. Sự khó chịu của dục vọng không được thỏa mãn dâng lên khiến nàng cau mày, giận dỗi.
"Công tử... sao lại..." Nàng lắp bắp, giọng vừa tức giận vừa có chút van nài.
"Sao lại dừng lại à?" Tử Kiều cười cười, đứng dậy chỉnh lại y phục. "Ta chỉ muốn xem thử 'Lưu phu nhân' khi bị trêu ghẹo thì phản ứng thế nào thôi mà. Xem ra... cũng thú vị đấy chứ?" Hắn cố tình nhấn mạnh hai chữ "Lưu phu nhân" một lần nữa.
Nói rồi, hắn không thèm nhìn đến bộ dạng chật vật của nàng nữa, chỉ quay người bước ra khỏi lùm cây trước, như thể vừa hoàn thành một trò đùa tinh quái. Hắn không hề có ý định giao hoan với nàng lúc này. Hắn muốn giữ lại sự chủ động, muốn để nàng phải tò mò, phải khó chịu, phải khao khát hắn hơn nữa. Đây mới là cách "trả thù" ngọt ngào nhất cho việc bị nàng ta đùa bỡn.
Tú Anh nằm đó một mình, nhìn theo bóng lưng hắn mà tức nghẹn cổ họng. Nàng vừa xấu hổ, vừa giận dữ, lại vừa cảm thấy một sự thất vọng và khó chịu không thể tả nổi. Cơ thể nàng vẫn còn đang râm ran vì kích thích dang dở. Nàng cắn môi, nước mắt ấm ức bắt đầu trào ra. Nàng không ngờ chàng thư sinh tưởng như lạnh lùng, dễ bắt nạt này lại có thể cao tay và... đểu cáng đến vậy! Nàng đã hoàn toàn bị hắn xoay như chong chóng.
Một lúc sau, nàng mới cố gắng ngồi dậy, chỉnh lại y phục xộc xệch, lau vội nước mắt. Nàng bước ra khỏi lùm cây, nhìn Tử Kiều đang đứng chờ phía trước với vẻ mặt bình thản. Nàng giận dỗi không thèm nói gì, chỉ lẳng lặng đi vượt qua hắn.
Tử Kiều nhìn theo bóng lưng nàng, trong lòng có chút hả hê của kẻ vừa thắng được một ván cờ, nhưng cũng lại cảm thấy hơi áy náy. Hắn biết mình vừa làm tổn thương nàng, dù rằng nàng ta có thể cũng không hoàn toàn đáng thương.
Trò đùa này có lẽ đã đi hơi xa. Hắn thở dài, bước nhanh theo nàng. Không khí giữa hai người giờ đây không chỉ còn là sự ngượng ngùng hay ám muội nữa, mà còn có cả sự giận dỗi, sự tổn thương và một mối quan hệ phức tạp vừa mới được định hình lại.
Và câu hỏi cấp bách nhất lại hiện về trong đầu hắn: Bây giờ phải làm sao để đưa người phụ nữ vừa bị hắn trêu đùa đến phát khóc này về Thạch Gia Thôn một cách hợp lý đây? Hắn thực sự chưa nghĩ ra được lý do nào cả.