Thiện Ác Bất Phân - Chapter 11: Bệnh hoạn
Giang Tử Kiều bước chân đến Lưu phủ vào buổi chiều hôm đó với một quyết tâm đã định sẵn trong lòng. Những ngày "dạy học" vừa qua giống như đi trên băng mỏng, sự cám dỗ từ Lý Tú Anh ngày càng trực diện, bầu không khí ám muội và cảm giác nguy hiểm tiềm tàng khiến hắn cảm thấy mệt mỏi và bất an. Hắn không muốn tiếp tục lún sâu vào vũng lầy này nữa. Hắn cần phải rời đi, trở về Thạch Gia Thôn, dù nơi đó cũng có những phức tạp riêng nhưng ít nhất vẫn cho hắn cảm giác an toàn và thân thuộc hơn.
Khi buổi học trong thư phòng riêng của Tú Anh gần kết thúc, Tử Kiều lựa thời điểm thích hợp, hắng giọng nói: "Thưa phu nhân, tại hạ đã suy nghĩ kỹ. Có lẽ kiến thức của tại hạ còn nông cạn, không thể đảm đương tốt việc chỉ dạy cho phu nhân. Hơn nữa, tại hạ đã xa nhà khá lâu, cần phải trở về thôn. Xin phép phu nhân cho tại hạ được kết thúc công việc từ hôm nay."
Nét mặt đang tươi cười của Lý Tú Anh chợt cứng lại, rồi nhanh chóng chuyển sang vẻ ngạc nhiên và hụt hẫng. "Sao... sao lại đột ngột vậy, công tử?" Nàng nhìn hắn, đôi mắt đẹp mở to. "Là thiếp có gì không phải sao? Hay công tử không hài lòng về đãi ngộ?"
"Không phải vậy," Tử Kiều lắc đầu, tránh ánh mắt của nàng. "Chỉ là tại hạ thực sự có việc cần về. Mấy ngày qua được phu nhân ưu ái, tại hạ vô cùng cảm kích."
"Đừng đi mà!" Tú Anh đột nhiên hạ giọng, tiến lại gần hắn, vẻ mặt đáng thương. "Công tử không biết đâu, nếu công tử đi rồi, thiếp thực sự không biết phải làm sao nữa..." Nước mắt bắt đầu lưng tròng trong đôi mắt nàng. "Cuộc sống ở đây không hề như người ta tưởng..."
Và rồi, như những lần trước, nàng bắt đầu kể lể về nỗi khổ tâm của mình. Về việc bị ép gả cho Lưu viên ngoại để trừ nợ cho gia đình, về sự già nua, thô lỗ và sự kiểm soát chặt chẽ của lão chồng. Nàng nói rằng sự xuất hiện của Tử Kiều như một làn gió mới thổi vào cuộc sống tù túng, buồn chán của nàng, rằng những buổi học với hắn là niềm vui và sự an ủi hiếm hoi.
"Công tử là người duy nhất thiếp có thể trò chuyện một cách thực lòng ở cái nơi này. Xin công tử đừng bỏ rơi thiếp..." Tú Anh nức nở, giọng đầy bi thương và van lơn.
Tử Kiều nghe nàng kể lể, lòng lại dấy lên sự thương cảm. Hắn biết nàng ta có thể đang diễn kịch để giữ hắn lại, nhưng trong lời nói và nước mắt kia dường như vẫn có phần nào sự thật. Hắn cảm thấy khó xử vô cùng. Lý trí mách bảo phải rời đi, nhưng tình cảm và sự áy náy lại khiến hắn chùn bước.
Đúng lúc đó, cánh cửa thư phòng khẽ mở. Lưu viên ngoại bước vào, lần này lão đi một mình, không có lão quản gia Triệu theo sau. Lão ta hôm nay trông có vẻ khá thư thái, thậm chí còn nở một nụ cười có phần ôn hòa.
"Ồ, phu nhân và tiên sinh vẫn còn đang học hành chăm chỉ sao?" Lão lên tiếng, giọng không hề gay gắt như lần trước Tử Kiều gặp ở chợ.
"Lão gia..." Tú Anh giật mình, vội lau nước mắt, cố gắng lấy lại vẻ bình tĩnh, nhưng sự sợ hãi trong ánh mắt nàng vẫn không thể che giấu hoàn toàn.
"Không sao, không sao." Lưu viên ngoại xua tay, bước tới gần vợ mình. Lão đưa tay vuốt nhẹ má nàng một cách có vẻ... âu yếm. "Phu nhân của ta dạo này ham học quá nhỉ? Tiên sinh dạy có tốt không?" Lão quay sang nhìn Tử Kiều, ánh mắt khó đoán.
"Dạ... Tử Kiều công tử dạy rất tốt ạ." Tú Anh lí nhí đáp.
"Ha ha, tốt là được rồi." Lưu viên ngoại cười cười, rồi lão ta làm một hành động khiến Tử Kiều phải sững sờ. Lão vòng tay ôm lấy Tú Anh từ phía sau, một tay giữ chặt eo nàng, tay kia lần vào trong vạt áo trước của nàng, kéo nhẹ chiếc yếm lụa xuống, để lộ ra một bên bầu ngực căng tròn, trắng nõn.
Tú Anh khẽ run lên, mặt tái đi nhưng không dám phản kháng, chỉ cúi gằm mặt xuống.
Lưu viên ngoại nhìn Tử Kiều, vẫn giữ nụ cười ôn hòa trên môi: "Tiên sinh thấy không? Phu nhân nhà ta quả là tuyệt sắc giai nhân phải không?" Rồi lão ta cúi đầu xuống, không hề tỏ ra ngượng ngùng hay giấu diếm, bắt đầu dùng miệng lưỡi của mình nhẹ nhàng bú mút đầu vú hồng hào của vợ ngay trước mặt Tử Kiều!
Hành động này diễn ra một cách từ tốn, thậm chí có phần "ôn nhu", không hề thô bạo như hắn tưởng tượng, nhưng chính sự bình tĩnh đến bệnh hoạn đó lại khiến Tử Kiều cảm thấy ghê tởm và lạnh sống lưng hơn gấp bội. Lão ta coi việc phô bày và hưởng thụ vợ mình trước mặt người ngoài là một chuyện hoàn toàn bình thường, thậm chí có phần thích thú!
Tử Kiều đứng chết lặng, không biết phải phản ứng thế nào. Hắn căm phẫn, ghê tởm, nhưng cũng bị sốc trước sự biến thái không thể tưởng tượng nổi của Lưu viên ngoại.
Hắn nhìn Tú Anh đang nhắm mắt chịu đựng sự sỉ nhục này, lòng thương cảm lại dâng lên.
Sau khi bú mút một bên ngực chán chê, Lưu viên ngoại mới ngẩng đầu lên, liếm mép một cách đầy thỏa mãn. Lão ta chỉnh lại vạt áo cho vợ một cách qua loa, rồi lại nhìn Tử Kiều cười nói:
"Tiên sinh trẻ tuổi, chắc chưa được thấy nhiều sự đời nhỉ?" Lão ta đột nhiên đưa tay xuống, vén mạnh tà váy lụa của Tú Anh lên cao, vén đến tận bụng!
"Á!" Lần này Tú Anh không kìm được kêu lên một tiếng vì xấu hổ và bất ngờ tột độ, vội đưa tay xuống cố kéo váy lại nhưng bị Lưu viên ngoại gạt ra.
Toàn bộ phần thân dưới trần trụi của nàng phơi bày trước mắt Tử Kiều. Vùng mu rậm rạp đầy hoang dại, âm hộ hồng hào khép chặt. Nhưng lần này, sự phơi bày không mang chút ám muội hay vô tình nào, mà là sự sỉ nhục công khai dưới bàn tay của chính chồng nàng.
"Tiên sinh thấy sao?" Lưu viên ngoại cười khà khà, giọng đầy vẻ khoái trá bệnh hoạn khi nhìn thấy vẻ mặt sững sờ của Tử Kiều. Lão ta thậm chí còn dùng tay tách nhẹ hai cánh môi âm hộ của Tú Anh ra một chút, như thể đang giới thiệu một món đồ quý giá. "Phu nhân của ta chỗ nào cũng đẹp phải không? Ha ha ha!"
Tú Anh nhục nhã đến cùng cực, nước mắt chảy dài, cơ thể run lên bần bật nhưng không dám cử động. Nàng chỉ biết nhắm chặt mắt lại, mặc cho chồng mình tùy ý phơi bày thân thể mình trước mặt một người đàn ông khác.
Tử Kiều cảm thấy máu trong người như sôi lên. Sự "ôn nhu" giả tạo của Lưu viên ngoại giờ đây còn đáng sợ và ghê tởm hơn cả sự vũ phu. Lão ta không chỉ chiếm hữu thể xác mà còn chà đạp lên nhân phẩm của vợ mình một cách tàn nhẫn nhất. Hắn muốn xông tới đấm vào cái bản mặt bệnh hoạn kia, nhưng hắn biết mình không thể. Hắn chỉ có thể đứng đó, bất lực chứng kiến, lòng căm hận sôi sục. Dục vọng do cảnh tượng trần trụi mang lại hoàn toàn bị sự ghê tởm và phẫn nộ lấn át.
Sau khi đã "khoe hàng" vợ mình chán chê, Lưu viên ngoại mới hạ váy cho Tú Anh xuống. Lão ta vỗ nhẹ lên mông nàng một cái như vỗ một con vật cưng, rồi quay sang Tử Kiều, nụ cười ôn hòa nhưng ánh mắt sắc lạnh:
"Tiên sinh cứ tiếp tục dạy cho tốt nhé. Phu nhân nhà ta rất cần người bầu bạn cho khuây khỏa đầu óc." Lời nói đầy ẩn ý và cảnh cáo. "Ta có việc đi trước."
Nói rồi, lão ta ung dung quay người rời khỏi thư phòng, không thèm nhìn lại người vợ đang tan nát và chàng thư sinh đang sững sờ vì sốc.
Khi bóng Lưu viên ngoại đã khuất hẳn, Tú Anh mới từ từ ngồi sụp xuống sàn nhà, hai tay ôm mặt khóc nức nở, tiếng khóc đầy đau đớn và tuyệt vọng. Lớp vỏ bọc mạnh mẽ, lẳng lơ của nàng ta đã hoàn toàn vỡ vụn, chỉ còn lại sự yếu đuối và tổn thương của một nạn nhân.
Tử Kiều đứng đó, lòng nặng trĩu. Hắn bước tới, cởi áo khoác ngoài của mình ra, định khoác lên cho nàng như lần trước, nhưng rồi lại dừng lại. Hắn ngồi xuống bên cạnh nàng, không nói gì, chỉ im lặng đưa cho nàng chiếc khăn tay sạch sẽ của mình.
Tú Anh ngẩng lên, đôi mắt đỏ hoe đẫm lệ nhìn hắn. Nàng nhận lấy chiếc khăn tay, lau vội nước mắt. "Công tử... đã thấy hết rồi... Thiếp... thiếp thật không còn mặt mũi nào..."
"Phu nhân không có lỗi." Tử Kiều nói khẽ, giọng chân thành. "Kẻ có lỗi là lão ta."
Sự đồng cảm bất ngờ và lời nói của Tử Kiều dường như chạm đến nỗi đau sâu kín của Tú Anh. Nàng lại bật khóc nức nở, nhưng lần này dường như có chút gì đó nhẹ nhõm hơn.