Thế Giới Dưới Quy Tắc - Chapter 2:
Mọi người nhìn nhau. Tất nhiên, đến tận bây giờ mọi thứ vẫn có vẻ gì đó rất mơ hồ. Bảo cũng không còn quan tâm đến mọi người nữa, cậu sải bước qua cổng, bọn họ cũng chỉ có thể đi vào theo dấu chân của Bảo mà thôi. Ngay khi vừa vào cổng, Bảo đã bắt gặp một ông lão khoảng chừng 60 - 70 tuổi đang nằm trên cái ghế gỗ cạnh - đó chắc hẳn là nhà của trưởng làng. Khi vừa nhìn thấy những người lạ xuất hiện, lão ngồi nhổm dậy, ánh mắt mang một tia gì đó khác lạ rồi nhanh chóng trở lại dáng vẻ hiền từ.
-Mấy cô cậu là khách du lịch đến thăm quan chùa Tịnh An có phải không? Lão cười cười mở lời.
Bảo khẽ gật đầu tỏ ý rằng những gì lão nói là đúng mặc dù cậu cũng không biết chùa Tịnh An là cái nơi nào nhưng cậu đoán nó có liên quan đến việc sống sót lần này.
-Chùa Tịnh An là một ngôi chùa có lịch sử rất lâu đời của làng chúng tôi, vài năm trở lại đây nó mới được tu sửa lại và mở cửa tiếp đón các vị khách phương xa. Nếu các cô cậu không phiền thì để lão già này dẫn mọi người đi nghỉ ngơi. Vừa nói ông vừa lấy cây gậy gỗ để nơi góc tường rồi chống dậy, chầm chậm đi về một hướng, mọi người cũng nối gót theo sau. Ông lão dẫn mọi người đến một ngôi chùa ở rìa bên phải của làng, phía bên trái là một dãy nhà ở. Ông hiền từ mở lời:
-Dãy nhà bên trái chùa là khu nghỉ ngơi mà dân làng xây dựng. Mấy cô cậu muốn ở bao lâu cũng được. Giờ cũng đã muộn rồi, lão xin phép về trước, mai sẽ dẫn các cô cậu đi thăm quan. Nói rồi lão quay lưng đi thẳng, bỏ lại cả đám vẫn còn đang ngơ ngác phía sau. Sau khi ông lão đi hẳn, mọi người cuối cùng cũng thở phào như trút được một gánh nặng.
-Này các cậu tới đây kiểu gì vậy? Một chàng trai trong nhóm mở lời sau một khoảng lặng.
-Tôi cũng không biết nữa. Tôi nhớ mình đang ngồi bấm điện thoại thì tự nhiên có một trận động đất, rồi tôi thiếp đi, đến lúc tỉnh lại thì đã ở trên tàu rồi. Lan - cô gái tết hai bím tóc trong nhóm, người đã xuất hiện sẵn trên tàu lúc nhóm Bảo tiến vào mở lời bằng giọng điệu đầy sợ hãi.
-Tôi cũng tương tự vậy. Rõ ràng là tôi đang viết luận văn tốt nghiệp thì cảm thấy mệt mỏi, tôi tắt máy rồi chuẩn bị ngủ thì động đất, lúc tỉnh lại đã ở trên tàu rồi. - Một chàng trai khác tiếp lời.
Lần lượt từng người nói về lý do đến đây, mọi người nhận ra lý do bị đưa đến đây của mọi người đều giống nhau, đều mệt mỏi thiếp đi cộng thêm động đất và bị đưa đến nơi này, sự trùng hợp này càng khiến tinh thần của bọn họ càng thêm sợ hãi. Bảo còn phát hiện ra, ai trong nhóm này cũng đều trải qua động đất rồi mới bị đưa đến nơi này, trừ cậu.
-Thật chó chết bị quỷ ám rồi. Nhật Nam đập tay xuống chiếc bàn gỗ rồi nghiến răng thốt lên.
-Hay đây chỉ là một buổi quay livestream thôi. Tôi cũng thấy nhiều chương trình kiểu này rồi. Lan hỏi với vẻ mặt mang một chút hy vọng.
-Không thể! Giọng Bảo vang lên. Đáp lại vẻ mặt như muốn hỏi vì sao của Lan. Cậu chầm chậm trả lời.
-Loại tàu hơi nước này hiện nay đã không được thông hành nữa rồi, chưa kể đến sự bất tiện, với cả mấy người không để ý đến máu người trên bia đá sao? Giọng cậu vẫn tiếp tục vang lên.
-Sao cậu biết nó là máu chứ? Hơn thế nữa, cho dù là máu thì vẫn có khả năng nó chỉ là máu động vật thì sao? vẫn là Lan đặt ra câu hỏi.
-Không ngại nói thật, tôi đang theo chuyên ngành pháp y, tôi từng được trực tiếp tham gia một vụ khám nghiệm tử thi và tôi chắc chắn đó là máu người, mà hơn thế, còn là mùi máu người mới chảy gần đây.
-Đừng… đừng nói nữa mà? Lan sợ hãi co người lại.
-Thay vì nghĩ lung tung thì tôi nghĩ chúng ta nên bàn bạc xem phải thoát ra như thế nào đi. Huy - một chàng trai trong nhóm lên tiếng với vẻ mặt khá bình tĩnh.
Câu nói đấy lại khiến bầu không khí của mọi người chùng xuống, trong lúc đó Bảo lại đang chú ý đến vấn đề khác.
-Này, tôi nhớ nhóm chúng ta ban đầu có 7 người mà, nếu thêm 6 người trên tàu thì phải là 13 người chứ, sao bây giờ chỉ có 11 người thế này?
Im lặng. Lúc này nhóm người mới phát giác ra nhóm hoàn toàn không đủ người như lúc ban đầu, sự sợ hãi đã xâm chiếm toàn bộ con người họ nên không ai trong tất cả mọi người để ý đến sự mất tích của 2 người kia.
-Lúc đầu hình như tôi thấy cô ấy rất sợ hãi sau đó chạy về phía sân sau của chung cư rồi. Ai đó trong nhóm ban đầu của Bảo lên tiếng. Còn người còn lại, cậu đoán là họ không lên kịp trước khi nhiệm vụ bắt đầu.
-Thôi được rồi, mọi người nhanh về phòng đi, 2 người chung một phòng cho an toàn hơn, tốt nhất đừng có ngủ đấy. Câu nói của Bảo kết thúc luôn cuộc trò chuyện của nhóm. Mọi người cũng bắt đầu chia nhóm ra vào ở từng phòng. Bảo và Nhật Nam quyết định ở một căn phòng nằm ở giữa của dãy phòng.
Khi mở cửa, trong phòng nhìn rất đơn sơ, ngoài 2 chiếc giường lớn ở hai bên, một cái bàn ở giữa, bên trên là một cái radio và một cái đồng hồ, một cái cửa sổ nhỏ hướng ra ngoài.
Bảo ngồi phịch xuống giường, ngồi một lúc thấy khá êm nên nằm luôn rồi nằm hẳn xuống.
-Anh nói xem liệu trong 7 ngày chuyện gì sẽ xảy ra?
-Không biết, nhưng chắc chắn sẽ rất đáng sợ. Anh còn nhớ lời cô gái kia nói không? Khả năng sẽ chết đấy.
Nghe Bảo nói vậy, Nhật Nam bất giác thấy sởn da gà.
-Nhưng chưa chắc bây giờ là an toàn đâu! Bảo cười nhạt. Nhìn vẻ mơ màng trên mặt Nhật Nam, Bảo tặc lưỡi giải thích.
-Sống sót 7 ngày, đâu ai nói ngày đầu tiên là an toàn đâu?
-Anh nói vậy… Lời nói của Nhật Nam kẹt lại trong cổ họng vì một tiếng hét thất thanh vang vọng cả khu trọ vang lên gần đây. Đúng là lời còn chưa nói xong mà đã ứng nghiệm rồi.
Khi hai người chạy ra ngoài, đã thấy Lan đang ngồi bệt trên đất, đôi mắt kinh hoàng nhìn về phía trước, chân tay luống cuống cố gắng lùi về phía sau.
Cô không sao chứ? Nhật nào vừa đỡ Lan dậy vừa hỏi. Còn Bảo thì hướng ánh mắt về hướng mà Lan nhìn thấy. Vì ngôi chùa ở trên núi khá cao nên từ đây có thể thấy được bóng lờ mờ của cánh cổng làng và hình ảnh đập vào mắt khiến cơ mặt cậu đông cứng lại. Ở phía trên cánh cổng làng đấy, đang treo một thứ, nó vẫn đang đung đưa theo từng cơn gió, nhưng khi cậu nhìn kỹ hơn, đó căn bản là một người đang bị treo trên cổng làng. Cổng làng cách cậu khá xa nên cậu không nhìn rõ các chi tiết lắm, nhưng cái dáng đó thì đúng là một con người rồi, không thể lẫn vào đâu hết. Trong lúc Bảo vẫn đang nhìn chăm chăm vào cái xác treo lơ lửng kia, cậu bỗng nhiên rùng mình. Không biết có phải ảo giác không, cậu vừa thấy cái xác phía xa kia… Đang cười với mình - một nụ cười rách đến tận mang tai, còn thấy cả vết đỏ đỏ kéo dài nữa, cậu vội quay mặt đi, tránh nhìn vào cái xác đó thêm lần nào nữa. Nghe thấy tiếng động cũng khiến những người khác vội vàng chạy ra. Tâm lý đang bị hoảng sợ của họ cũng giải thích việc trên mặt họ ít nhiều đều mang nét căng thẳng. Không ngoại lệ, ai nhìn thấy cái xác treo lơ lửng phía xa cũng sợ phát khiếp ra, thậm chí có người còn sợ tới mức mà trong không khí đã thấy thoang thoảng mùi khai của nước tiểu.
Trong cái tình cảnh đó, Bảo nhanh chóng đưa ra quyết định: cậu bắt đầu đi về phía cổng làng trước những ánh mắt nghi hoặc và thán phục của mọi người. Nhật Nam đang đỡ Lan thấy vậy cũng buông cô ra rồi chạy về phía Bảo.
-Cậu không sợ chết à? Nhật Nam hỏi mà còn cảm thấy ớn lạnh. Anh không thể hiểu nổi tại sao Bảo lại đi về phía đó nhưng hình ảnh cái xác treo lơ lửng khiến anh không muốn đến cái chỗ đó một tí nào.
-Ở xa thế này khó có thể nhìn ra manh mối gì lắm. Lại gần cho dù có nguy hiểm thì ít ra thông tin thu được sẽ được nhiều hơn. Tôi ghét sự mơ hồ và tôi không muốn mình chết trong cái tình cảnh không rõ mọi chuyện đâu.
Nhật Nam im lặng, còn Bảo lại tiếp tục đi về phía trước. Anh nhìn theo bóng lưng cậu. Cảm xúc thật hỗn loạn, làm anh lại nhớ quá khứ không mấy tốt đẹp của mình, bất giác bàn tay anh siết chặt lại.
Chết tiệt! Liều thôi, một thằng nhóc năm hai còn chưa sợ, mình thanh niên trai tráng 25 tuổi rồi mà còn sợ cái gì nữa. Vừa nói như khích lệ bản thân, Nhật Nam nhanh chân đuổi theo Bảo. Không phải là lo cho cậu, chỉ là Nhật Nam thấy Bảo đáng tin hơn những kẻ đang đứng ở kia, và nếu muốn được chia sẻ những thông tin hữu ích thì anh cũng phải thể hiện rằng mình có thể đủ khả năng để được chia sẻ, đó là sự mách bảo của người đã trải qua rất nhiều chuyện.
Theo lý thì từ đây đi về phía làng rồi từ làng đi ra cổng chính sẽ an toàn, nhưng Bảo lại chọn cách băng qua khu rừng để đi về phía cổng. Một mặt vì nó là con đường ngắn nhất, mặt khác cậu cảm nhận ánh mắt lão trưởng làng nhìn mình khi mới tới có phần vui mừng, điều đó khiến cậu cảnh giác. Quanh cậu, những thân cây ẩm ướt, ánh sáng bị mây mù che mất, tiếng gió xào xạc hoà quyện lại tạo thành một bầu không khí âm u đến rợn người. Phía sau, Nhật Nam cẩn thận đi theo. Bảo không nghĩ là Nhật Nam dám đi theo mình trong cái tình cảnh đáng sợ này, và điều đó khiến cậu có cái nhìn khác về người có thể xem là đồng đội này.
Khi đến cổng làng, thứ đầu tiên mà cậu nhìn thấy và một vũng máu đặc sệt lại kèm theo mấy cục thịt nhầy nhụa ở dưới đất, tiếng nhỏ giọt rất nhỏ nhưng trong không gian im lặng bất thường này càng trở nên vang dội, cậu và Nhật Nam đồng thời ngước mắt lên. Kinh hoàng, một xác người bị treo lủng lẳng ở trên, lớp da trên người đã bị lột đi chỉ còn bộ xương với đống thịt bầy nhầy ở trên người, phần miệng bị rạch ra hai bên nhìn từ xa như một nụ cười đầy quỷ dị. Nhật Nam không chịu nổi nữa mà quay mặt đi nôn thốc nôn tháo. Đây không phải là việc một con người có thể làm. Trong đầu cả hai lúc này, chỉ còn một ý nghĩ duy nhất.
Ma quỷ!
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!