Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Thế Giới Dưới Quy Tắc - Chương 1: Chapter 1:

Một căn phòng nhỏ, phía trên tường là một cái đèn chùm lập lòe chớp tắt, một thiếu niên với mái tóc đen, khuôn mặt điển trai, khoác lên mình một chiếc áo khoác màu đen, trên tay đeo một chiếc đồng hồ cơ đang mở mắt nhìn trân trân vào trần nhà.

“ Đây là đâu? ” Cậu thắc mắc rồi ngồi dậy nhìn xung quanh phòng. Căn phòng ngoài chiếc đèn cũ kỹ ra thì mọi thứ đều rất mới, từ cái tủ đồ với tấm kính sạch sẽ cho đến cái bàn mà cậu vẫn ngửi thấy mùi gỗ mới, giống như vừa được xây dựng vậy. Cậu bước xuống giường, đi lại xung quanh, theo một phản xạ tự nhiên mà nhìn vào gương ở trên tường, trên gương vẫn hiện lên khuôn mặt điển trai của câu.

“ Vẫn là cơ thể của mình. ” Cậu thở phào. “Nhưng chỗ này rốt cuộc là đâu vậy chứ? Mình nhớ là mình vừa từ siêu thị về nhà mà?" Vừa suy nghĩ vừa tiến đến phía cánh cửa duy nhất trong phòng, đứng lại một lúc, hít thở sâu lấy lại bình tĩnh, rồi đẩy cửa bước ra ngoài.

Bên ngoài cửa, một hành lang bị một mảng tối che phủ như trải dài đến vô tận, xung quanh là những căn phòng có bố trí tương tự. Cậu đứng đấy một lúc thì từ một cánh cửa khác hé mở, một chàng thanh niên khoảng 22 - 23 tuổi bước ra, vẻ kinh hoàng hiện rõ trên khuôn mặt. Theo đó, lần lượt những cánh cửa khác mở ra, cùng với những khuôn mặt khác nhau, nhưng đều có một điểm chung - Nét hoang mang và sợ hãi hiện rõ trên khuôn mặt họ. Ngay khi người thứ bảy vừa bước ra. Rầm! Cánh cửa sau lưng họ đột ngột đóng lại, đèn hành lang bỗng được thắp sáng, chiếu xuống một cầu thang dẫn xuống dưới.

-Đi thôi! Giọng của Bảo vang lên, âm thanh không lớn nhưng trong môi trường im ắng này càng trở nên kỳ lạ.

-Thật… Thật sự phải đi vào đó sao? Tiếng một cô gái trong nhóm nói vọng ra, ngữ điệu run rẩy rõ rệt.

-Cô nghĩ chúng ta còn lựa chọn nào khác sao? Bảo vừa nói vừa tiến về phía cầu thang dẫn xuống, thực lòng mà nói cậu cũng không muốn đi vào cái nơi tối đen như mực mà còn mang lại cho cậu cảm giác lạnh sống lưng này đâu, nhưng suy đi tính lại cũng không có cách nào tốt hơn cả, nói đúng hơn, không có quyền lựa chọn.

Những người còn lại nhìn nhau, người này đều nhìn thấy vẻ mặt kinh hoàng trong mắt người kia. Nỗi sợ đã đóng đinh họ xuống mặt đất, khiến đôi chân như bị đóng băng không thể nhúc nhích nổi. Cuối cùng, người đàn ông lúc nãy đi ra ngoài sau cậu hít sâu một hơi rồi tiếp bước đuổi theo Bảo - lúc này vẫn đang đi từng bước về phía trước, những người khác cũng lần lượt đi theo hai người họ. Càng đi xuống, các bậc thang càng trở nên âm u quái dị, mọi người đều thấy ớn lạnh dọc sống lưng, bậc thang tưởng chừng như vô tận, không thấy điểm cuối càng làm họ thêm khiếp vía.

Ngay tại phòng chính, một thiếu nữ đang ngồi trên hàng ghế, cô mặc một chiếc áo sơ mi trắng, quần tây nâu rất thời thượng trái với việc cô đang ngồi nướng thịt. Giữa sàn nhà là một đống lửa đang nghi ngút cháy. Một khoảng lặng, cả nhóm nhìn cô gái, ánh mắt như chứa đựng cả vạn câu hỏi. Còn cô thì vẫn chuyên tâm vào công cuộc nướng thịt của mình.

-Đây là đâu? Bảo quyết định phá vỡ sự im lặng bằng một câu hỏi mà cậu cho là cần thiết nhất lúc này.

-Này, chúng tôi đang nói với cô đấy, cô không nghe rõ à? Tiếng của người đàn ông vừa theo sau cậu cất lên, có vẻ cộc cằn.

-Tôi không có hứng thú nói chuyện với người sắp chết đâu! Giọng thiếu nữ bình tĩnh vang lên.

-Sắp chết...chúng tôi...sắp chết ư? Một cô gái trong nhóm thốt lên đầy hoang mang xen lẫn sợ hãi.

-Đừng có mà hù doạ bọn tôi, cô nghĩ bọn tôi sẽ tin mấy lời vớ vẩn của cô chắc? Đừng nghĩ cô là con gái thì... Người đàn ông vừa xắn tay áo vừa sẵn giọng nhưng bị Bảo che miệng lại.

-Ít nhất cũng phải cho bọn tôi một lý do chứ?

Thiếu nữ ngước mắt lên nhìn cậu với ánh mắt đánh giá, rồi cô lại cúi xuống nướng thịt.

-Tôi chỉ có thể nói là mấy cậu vẫn còn may mắn khi chưa trực tiếp bị đưa vào giới luật đấy.

Cả nhóm nhìn nhau, thông tin quá mơ hồ khiến họ không biết nên bắt đầu mạch suy nghĩ từ đâu, cậu lặng lẽ ghi nhớ cụm từ giới luật.

-Thôi được, tôi có thể cho cậu một chút lời khuyên. Đừng bao giờ vi phạm quy tắc của nó. Nếu cậu còn sống sót trở về từ giới luật thì tôi sẽ nói thêm với cậu về những thứ khác, còn giờ thì cậu có sống được không vẫn là vấn đề đấy.

Sau câu nói đó, cô hoàn toàn im lặng tập trung vào việc nướng thịt. Cậu vẫn muốn hỏi thêm vài câu, nhưng chưa kịp hỏi thì một cảm giác nhói lên từ lồng ngực khiến cậu giật mình. Khi chạm vào ngực, một tấm vé tàu dính máu xuất hiện trên tay cậu, và tiếng còi âm u bên ngoài cho thấy có một thứ gì đó đang kêu gọi mọi người.

Cậu im lặng nhìn tấm vé rồi lại nhìn ra bên ngoài, cuối cùng cất bước về phía bên ngoài. Người đàn ông sau khi nhìn thấy, có chút chần chừ, nói sợ tất nhiên là có, hình ảnh ghê rợn của chuyến tàu luôn ám ảnh trong tâm trí, nhưng nhìn cậu thiếu niên đang cất bước trước mặt, sau một hồi đấu tranh tư tưởng, anh đưa quyết định rồi sải bước chạy theo cậu.

Trên con đường đi ra ngoài căn chung cư, cả nhóm thấy không ít thứ quái dị, những bông bỉ ngạn đỏ như máu tạo cho con người ta cảm giác rằng đây là con đường dẫn xuống địa ngục, ý nghĩ đó khiến ai nấy đều nổi da gà. Xung quanh mơ hồ truyền đến một loại cảm giác như đang có vô số đôi mắt đang nhìn vào bạn, bước chân mọi người cũng trở nên nhanh nhẹn hơn, không phải vì họ bỗng trở nên dũng cảm hơn, mà vì họ...sợ.

Người đàn ông chạy theo sau nhanh chóng đuổi kịp bước chân của cậu.

-Này chàng trai.

Phớt lờ sự im lặng của cậu, người đàn ông tiếp tục nói.

-Tôi tên Nhật Nam. Còn cậu tên gì?

-Bảo. Giọng cậu có phần hơi khó chịu.

-Cậu làm nghề gì vậy, tôi thấy cậu rất bình tĩnh, không phải là mấy cái nghề như sát thủ hay sát nhân đấy chứ? người đàn ông vừa nói vừa nuốt nước bọt.

-Tôi mới sinh viên năm 2 thôi, còn chưa thi tốt nghiệp nữa. Giọng cậu vẫn lạnh lùng, dường như không thích nói chuyện cho lắm.

“Năm 2!? Đùa chắc, cái tâm thái lạnh lùng lý trí đó nói sát thủ có khi tôi còn tin.” Nghĩ vậy nhưng Nhật Nam không tìm hiểu sâu thêm.

-Sao anh cứ đi gần tôi mãi vậy? Tôi không hứng thú với đấu kiếm đâu. Ánh mắt Bảo sắc lạnh nhìn thẳng vào Nhật Nam.

-À...ờ... Nam lắp bắp. Sau một hồi ú ớ, Nhật Nam cuối cùng cũng mở miệng.

-Thực ra là do tôi thấy cậu khác hẳn với bọn họ, ít ra thì đi theo cậu tôi vẫn thấy có một tia hy vọng sống.

Bảo không hỏi gì nữa mà tiếp tục tiến về phía nhà ga, theo sau là Nam, sau nữa là một đám người chạy theo sau. Khi đến nhà ga, Bảo khựng lại khi thấy một ga tàu đang đứng sừng sững ở đó. Bảo hơi sững sờ, rồi lấy tấm vé của mình quét qua cổng soát vé, rồi nhanh chóng đi về phía toa tàu, nó đang mở cửa sẵn chào đón cậu.

Một con tàu hoả đen kịt - loại tàu chạy bằng hơi nước - đang đứng lù lù trước mắt cậu, mang lại một áp bức không hề nhẹ với Bảo, và những người đi phía sau, cánh cửa tàu từ từ mở ra, như đang chào đón họ đến với địa ngục. Trước lúc lên tàu, một tấm bia khổng lồ nằm trong tầm mắt của cậu, có thể nhìn rõ những vết nứt vỡ tựa như nó đã tồn tại từ rất lâu rồi.

Trên tấm bia khắc những dòng chữ được viết bằng thứ chất lỏng đặc sệt màu đỏ:

[tìm ra sự thật, an ủi linh hồn đã khuất, đừng đáp lại, mọi thứ ngoài sự thật đều là giả]

“Máu? Hơn nữa còn là máu người?” Không hiểu sao trong đầu Bảo lại lóe lên suy nghĩ này, cậu nhanh chóng xua đi những ý nghĩ lởn vởn quanh tâm trí và bắt đầu nghiên cứu kỹ hơn.

“Đây chắc hẳn là quy tắc mà cô gái kia nói.” Vừa nghĩ cậu vừa ghi nhớ dòng chữ này rồi bước lên toa tàu.

Trên toa đã có sẵn thêm 4 nam 2 nữ, nét mặt họ đều chứa đựng nỗi kinh hoàng sâu sắc. Bảo chỉ nhìn lướt qua họ rồi tìm đại một chỗ ngồi xuống. Ngay sau đó, Nhật Nam cùng những người còn lại cũng lần lượt lên tàu và tìm chỗ cho mình.

Ngay khi mọi người đã yên vị tại chỗ, đoàn tàu bắt đầu rú lên những tràng tiếng kêu quỷ dị, tiếng di chuyển của con tàu cho thấy cuộc hành trình đến giới luật hay là địa ngục phía trước nữa.

Đoàn tàu bắt đầu lao nhanh về trước, rồi tựa như lao vào hư không, nó biến mất, kéo theo nhóm người đang ngồi trên nó đều bị mất ý thức. Không biết đã qua bao lâu, Bảo mở mắt ra, cậu cảm thấy tinh thần có phần mệt mỏi.

“Đây là…?" Cậu nhìn quanh, phát hiện mình đang đứng giữa một khu phố, khắp nơi là dòng người lũ lượt qua lại.

"Giới luật đây sao?”

Bảo đứng nhìn dòng người đông nghịt người chen chúc qua lại mà thoáng ngẩn người, trong một thoáng cậu cứ nghĩ rằng mình bị mộng du. Thật khó để liên tưởng giới luật - một nơi mà chỉ được nghe kể cũng biết nó rất đáng sợ với hình ảnh trước mắt - một khu phố đông đúc và tràn đầy ánh sáng này được.

Trong lúc Bảo nghĩ rằng mình vừa gặp ác mộng, thì lồng ngực cậu bỗng truyền đến cảm giác đau nhói, cậu nhìn xuống, phát hiện tấm vé tàu mà mình đã quét vẫn đang nằm yên vị trên trái tim mình và đang phát ra một màu đỏ nhạt như đang thúc giục cậu.

"Vậy ra...không phải mơ." Ý nghĩ này kéo cậu trở lại thực tại.

Bảo bắt đầu tập trung lại, và ngay lật tức cậu chú ý đến tấm bản đồ được treo ở trên bảng tin gần đấy, cậu tiến đến, nhìn lướt qua một lúc và sải bước rời đi.

-Một lúc sau-

Bảo đứng núp sau một gốc cây, phía trước là một khu nhà trọ có phần cũ kỹ. Đúng vậy, từ lúc nhìn vào bản đồ cậu đã nhận ra trong cả tấm bản đồ chỉ có duy nhất một nhà trọ là ở chỗ này, nó lại nằm cạnh một trường đại học, kết hợp với việc từng người xuất hiện riêng lẻ, cậu đã đoán ra đây chính là địa điểm nhiệm vụ. Cậu ngắm nhìn kỹ căn nhà trọ này, lớp sơn đã bong tróc, có vẻ nơi này đã được xây dựng từ rất lâu trước đây. Ngay lúc cậu vẫn đang quan sát, một bàn tay vỗ độp lên vai Bảo, cậu giật mình quay lại và đối diện với Nhật Nam.

-Anh đang nhìn cái gì vậy? Nhật Nam vừa nói vừa nhìn chăm chăm về phía căn nhà trọ phía trước.

-Có vẻ trước mắt là địa điểm mà nhiệm vụ yêu cầu.

-Mau vào trong thôi, địa điểm ngay trước mặt rồi còn gì.

-Chờ thêm mấy người đến rồi chúng ta tới cũng chưa muộn đâu.

-Được rồi.

-Kỳ lạ thật đấy! Bảo mở miệng, chỉ để nói ra một câu khiến Nhật Nam hoang mang hết sức.

-Cái gì kỳ lạ cơ?

-Anh nhìn căn nhà trọ đi, nó không ăn nhập gì với môi trường xung quanh cả. Bảo vừa nói vừa lộ vẻ mặt đăm chiêu. Lúc này Nhật Nam mới chú ý đến, khu phòng trọ cũ kỹ hoàn toàn khác biệt với khu phố sạch sẽ, mới mẻ này, cảm giác nó không thuộc về nơi này vậy.

Cả hai người chờ thêm một lúc, đã có thêm một vài người đến đứng trước cửa trọ, bấy giờ cả hai mới bước ra tụ họp cùng mọi người. Chờ thêm một lúc lâu sau nữa, khi cô gái cuối cùng bước lại cùng mọi người, khung cảnh khung quanh bắt đầu tối đi một cách nhanh chóng, dấu hiệu của nhiệm vụ đã bắt đầu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free