Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Thế Giới Dưới Quy Tắc - Chapter 3:

Một sự im lặng đến chết chóc trong suốt quãng đường trở lại khu trọ của cả hai. Ngoài việc phát hiện ra nơi đây thật sự tồn tại những thứ quái dị ra thì có vẻ như họ không có manh mối nào quá hữu ích cả. Cái xác kia treo quá cao, cộng với rêu xanh phủ trên cây cột khiến việc quan sát kỹ thi thể trở nên khó khăn hơn bao giờ hết. Manh mối duy nhất mà Bảo thấy khá để tâm là chữ “Chạy" được viết trên cây cột làng, cậu phát hiện ra nó khi đang tìm cách xem có thể đưa cái xác kia xuống hay không.

Khi về tới khu nghỉ ngơi, cả hai khá bất ngờ khi có vài người đang đứng trông ra, Bảo chỉ bình tĩnh ra hiệu vào trong rồi nói.

Tại sảnh chính, mọi người đang ngồi quây quần lại với nhau, nhưng không ai cảm thấy bình yên vào lúc này cả. Mọi thứ cứ như một giấc mơ vậy, họ rất muốn tin chỉ cần nhắm mắt lại rồi mở ra, thì sẽ quay trở lại, nhưng hiện thực trước mắt lại đưa đến cho họ một sự thật khó chấp nhận rằng đây không phải là mơ. Cuối cùng, không chịu nổi nữa, Minh - chàng trai đầu tiên hỏi mọi người về việc đến đây như thế nào cất tiếng hỏi:

-Các cậu đã thấy gì ở đầu làng vậy, sắc mặt 2 cậu lúc trở về không được tốt lắm

-Liên quan gì đến cậu - Nhật Nam đáp - lúc trước khi hai người bọn tôi đi điều tra thì mấy cậu ngồi đây, giờ lại muốn moi thông tin à, làm gì có chuyện ngồi mát ăn bát vàng được.

Sắc mặt Minh trầm hẳn xuống.

-Tôi chỉ nghĩ là người đông, nếu có manh mối gì thì cùng chia sẻ để cùng tìm cách sống sót thôi.

Nhật Nam hừ lạnh.

-Ai mà biết được cậu có vì mọi người không, đừng dở cái văn thánh mẫu ra trước mặt tôi.

Sau cậu nói của Nhật Nam, không khí xung quanh bắt đầu thoang thoảng mùi thuốc súng. Chỉ chờ một ngòi nổ mà thôi. Bảo nhìn cảnh này, lắc đầu.

-Được rồi, nếu các người muốn nghe, dưới cổng làng đích thị là người chết, theo quan sát của tôi thì đó là người đã bỏ chạy ngày hôm qua và còn một tin xấu muốn thông báo. Hung thủ giết cô ta không phải người.

“Không phải người? Vậy là gì?” Suy nghĩ đồng thời loé lên trong lòng những người còn lại sau câu nói của Bảo.

-Nên tôi khuyên muốn đi tìm manh mối thì tốt nhất nên đi chung với nhau, nếu không muốn mình làm mồi cho thứ đó.

Tiếng bụng réo từ cô gái nhỏ đang ngồi thu mình một góc nhỏ khiến sự căng thẳng này thuyên giảm đi phần nào. Cô gái đỏ mặt, ấp úng mở lời:

-Xin… xin lỗi! Từ sáng đến giờ em chưa ăn gì.

-Có ai trong đây biết nấu ăn không? Nhật Nam hỏi cả đám để rồi nhận lại những cái nhìn và những cái lắc đầu khiến anh cảm giác rất cay cú.

-Thôi để đấy tôi nấu cho, cả một đám thanh niên thế này mà không biết nấu ăn, tương lai sau này sống thế nào đây biết. Nhật Nam vừa cằn nhằn vừa nhấc chân đi vào bếp. Hai cô gái cũng đi theo để phụ giúp Nhật Nam. Khoảng 40 phút sau, Nhật Nam cùng hai người bưng đồ ăn lên bàn. Phải nói là Bảo khá sốc khi thấy những món mà Nhật Nam mang lên. Toàn những món ngon khiến cậu không thể liên tưởng những món này lại do một tay người nhìn rất dống xã hội đen này làm ra. Sau khi ăn xong, trời cũng đã xập tối, mọi người cũng tản ra rồi ai về phòng nấy. Ngay lúc đi qua phòng 1 nằm sát cửa ra vào, Bảo chú ý đến vài cây nến đỏ đặt trên bàn - thứ mà khi sáng cậu không hề thấy mặc dù cậu đã đi xem qua từng phòng. Cậu nhìn quanh một lúc rồi lẳng lặng cầm luôn ba cây nến đó mang về phòng.

Trời tối nhanh hơn cậu nghĩ, chỉ tầm mười phút trước, cậu vẫn thấy ánh hoàng hôn xuyên qua các khe cửa sổ thì giờ đây, bầu trời xung quanh tối đến mức nếu không nhờ ánh sáng leo lắt từ ánh nến thì cậu cũng chả thấy đường đi.

“Trời tối thế này thật sự rất bất thường, không nói đến việc nó tối nhanh thế này, mình thậm chí giờ nhìn ra ngoài cửa sổ còn không thể nhận ra ngoài kia có cái gì?" Suy nghĩ đó khiến cậu trở nên cảnh giác hơn.

-Sao nó lại tối thế này? Tôi nhớ ở chỗ tôi tối lắm cũng không thể tối như mực thế này được? Nhật Nam nói, không biết là anh đang hỏi Bảo hay đang tự độc thoại nữa.

-Không biết, nhưng chắc chắn không có cái gì tốt đẹp đâu. Bảo trả lời.

-Sao anh lại chia sẻ thông tin với bọn họ chứ, tôi không nghĩ anh lại thánh mẫu như vậy đâu.

-Tất nhiên. Chia sẻ cho họ biết vì thông tin này thật sự không quan trọng, nó chẳng cung cấp manh mối nào hữu ích, nên chia sẻ cũng chẳng sao. Cái tôi muốn là để họ nhận ra nơi này nguy hiểm hơn họ nghĩ để họ cảnh giác hơn. Tôi đoán cái thứ đó muốn giết người cần thoả mãn điều kiện nào đó của nó, nếu không thì ngày đầu đã giết sạch chúng ta rồi, đâu cần thời gian 7 ngày.

Đến lúc này Nhật Nam mới nhận ra ý định thật sự của Bảo là giảm thiểu thương vong, nhưng với mục đích tìm ra điều cấm kỵ để không bị giết. Bất giác anh rùng mình. “Nếu lúc đó mình không đi theo cậu ta…”. Anh không nghĩ nữa, cũng có thể do đời không có chữ nếu nên anh cũng không muốn nghĩ sâu xa cả. Giờ khắc này anh mới cảm thấy lựa chọn của mình là quá sáng suốt.

-Vậy giờ chúng ta làm gì?

-Ngủ thôi! Bảo đáp gọn lỏn xong lại nhìn cây nến đang cháy.

-Thôi tôi không dám ngủ đâu.

Bảo nhìn Nhật Nam như nhìn một kẻ ngốc.

-Cậu không ngủ thì mai lấy sức đâu mà đi tìm manh mối. Cho dù nhiệm vụ là sống sót, nhưng một tuần thật sự quá dài, chi bằng chủ động tìm ra quy luật còn có một đường sống.

Tuy không hiểu lắm nhưng Nhật Nam vẫn gật gù tán đồng.

-Nhưng cả hai cùng ngủ thì không được. Cây nến này chắc cháy được tầm 2 đến 3 giờ là hết, tôi và anh cần luân phiên canh gác, khi nến gần cạn thì thắp cây mới. Chúng ta không biết nếu nến tắt chuyện gì sẽ xảy ra đâu.

-Được rồi, vậy cậu ngủ trước đi, tôi sẽ ngồi canh.

Nghe vậy, Bảo nằm xuống, truớc khi nhắm mắt, vẫn có dặn với theo.

-Cho dù gặp phải cái gì thì cũng phải giữ im lặng đấy.

-Được.

Bảo nằm xuống, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, mà thực ra không hẳn là ngủ, chỉ là trong trạng thái vật vờ mà thôi, cậu có thể tỉnh lại bất cứ lúc nào.

Nhật Nam cũng có thể xem là may mắn đấy chứ, anh chưa bao giờ thấy cuộc đời mình trôi chậm như thế này, chỉ có chưa tới 3 giờ, nhưng với anh, quãng thời gian này có thể bằng cả đời anh cộng lại, vừa muốn ngủ, nhưng lại căng thẳng sợ rằng mình chỉ cần díp mắt lại thôi, là ngọn lửa lay lắt kia sẽ tắt vụt, để rồi mình cũng trở thành một cái xác treo lơ lửng như khi chiều. Thật lòng, khi thay được ngọn lửa tiếp theo mà Nhật Nam chỉ muốn hét lên vui sướng.

-Tôi thay nến rồi.

Bảo ngồi dậy, gật đầu ra hiệu Nhật Nam ngủ đi, chỉ chờ có thế, Nhật Nam phi thẳng lên giường. Chỉ mới 2 giờ trước thôi anh còn hùng hồn rằng thức nguyên đêm, để rồi giờ đây anh hận không thể ngủ nhanh hơn tí.

Còn lại Bảo, cậu ngồi nhìn ngọn lửa cháy, lòng bỗng thấy trống rỗng lạ thường, nhọn lửa nhỏ này cứ như đang tái hiện sinh mạng mỏng manh của cậu vậy, bất cứ lúc nào cũng có thể bị dập tắt một cách không thương tiếc. Đang chìm trong hồi ức miên mang, Bảo bỗng giật mình khi nghe thấy tiếng động lạ phát ra từ bên ngoài. Bình thường, có thể không ai có thể nhận ra, nhưng trong cái tình thế mà chỉ cần một sợi lông rơi xuống đất thôi cũng có thể nghe rõ mồn một thì tiếng động đó lại trở nên chói tai lạ thường. Bảo im lặng, cậu rón rén đi lại gần cửa, ghé sát tai nghe ngóng.

Là tiếng tụng kinh. Cho dùng tiếng rất nhỏ, nhưng dựa vào âm tiết cũng có thể đoán ra. Tiếng tụng kinh kèm theo tiếng bước chân nhẹ nhàng, không một tiếng động. Bảo nín thở, tiếp tục nghe ngóng. Tiếng bước chân chầm chậm đi đến trước phòng cậu. Rồi tiếng bước chân biến mất.

“Đi rồi sao?" Bảo thắc mắc rồi nhẹ cúi người xuống nhìn qua khe cửa. Không nhìn thì thôi, nhìn vào lại thấy rợn cả tóc gáy. Bên ngoài, khoảng không đen nghịt, nhưng nhờ ánh sáng của ngọn nến mà cậu có thể nhìn ra bên ngoài một khoảng nhỏ, và thứ cậu thấy… thật sự vượt ngoài nhận thức của cậu. Không có gì cả? Nhưng những giọt chất lỏng liên tục nhỏ xuống lại đang nói với cậu chắc chắn thứ đó chưa đi.

" Tiếng bước chân vừa rồi…” Bảo không muốn nghĩ tiếp nữa. Không gian như ngừng lại trong thời khắc này. Giờ cậu không dám đứng dậy, giữ nguyên tư thế, cậu im lặng chờ đợi. Không biết đã qua bao lâu, cuối cùng, tiếng tụng kinh cũng đã trở lại, và tiếng bước chân cũng đang dần xa cánh cửa này, Bảo cuối cùng cũng thở phào đứng dậy, quẹt những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán rồi quay lại ngồi lên giường. Giờ cậu có thể khẳng định rằng cái thứ ma quái kia chắc chắn có liên quan đến ngôi chùa Tịnh An mà cậu đang tham quan. Có quá nhiều điểm đều chỉ về phía ngôi chùa này. Từ dòng chữ máu, tới việc tham quan, và giờ đây chính là tiếng tụng kinh giữa đêm. Và cậu còn phát hiện ra một manh mối quan trọng khác, lúc nãy căng thẳng mà cậu không suy nghĩ đến, đó chính là ngọn đèn. Cậu bỗng phát hiện lúc thứ kia rời đi, theo tính toán thì ngọn đèn cũng có thể vừa cháy hết.

“Vậy ngọn đèn này có thể là thứ khiến nó không ra tay với mình, nhưng vì sao?" Cậu suy nghĩ một hồi vẫn không tìm ra nguyên nhân, cuối cùng đành gác lại câu hỏi nhức nhối đấy. Khi đến giờ, Bảo thuần thục thay cây nến mới và gọi Nhật Nam dậy, sau đó nói với Nhật Nam về suy đoán của mình, làm Nhật Nam đang mơ màng cũng phải tỉnh tức thì, đồng thời anh cũng thấy khâm phục cậu, nếu là anh lúc đấy, có lẽ dũng khí tiến lại cửa còn không có.

-Theo cậu nói, ngọn nến này có thể khiến thứ kia kiên dè mà không ra tay với chúng ta. Nhật Nam trầm tư.

-Có khi nào và những cây nến này và những cây nến thờ trong chùa là làm cùng một loại không. Nhật Nam đưa ra suy nghĩ của mình. Câu trả lời này nằm ngoài dự liệu của Bảo. Và nó cũng hợp lí hết sức

-Chưa biết được, ngày mai cần vào chùa để xem đã.

Cứ thế, vì ngọn nến cuối cùng đã thắp, cả hai cùng đi ngủ, chờ đợi ngày hôm sau.

*Thông báo nhỏ: sau khi viết 3 chương, mình nhận thấy mình không hợp lắm khi viết loại góc nhìn này, nên có thể mình sẽ làm lại truyện với góc nhìn thứ nhất nhé*

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free