(Đã dịch) Thần Sư - Chương 82. Thuyền trưởng
Sau khi heo quay được đưa về đến nhà, nó đã ngay lập tức trở thành món đồ nhắm thịnh soạn cho những tín đồ bia rượu. Và lần này thì Trần Hoài Nam cũng không trốn tránh được nữa, đành phải ngoan ngoãn nhập cuộc tiếp rượu cho cả làng.
Tất nhiên, bản thân Himiko cũng không định đứng ngoài nhìn mãi. Là một "con dâu tương lai" của gia đình này, cô cũng phải ra mặt phụ giúp Trần Hoài Nam một tay, kẻo cậu bị ép uống quá chén.
Lần này khách đến rất đông, có đến mấy chục người chứ không ít. Việc phải khom lưng tiếp rượu cho hàng chục người cùng lúc đã nhanh chóng khiến Trần Hoài Nam say mềm, mặc dù tửu lượng của cậu vốn không hề yếu.
Khi còn cùng nhóm bạn cá biệt đi nhậu ăn mừng, cậu luôn là người trụ lại cuối cùng với đầu óc vẫn tỉnh táo. Dù cậu đã dùng vài mánh khóe nhỏ để không say, nhưng dù sao thì tửu lượng của cậu vẫn rất tốt so với mặt bằng chung.
Thế nhưng lần này quả thật đã quá sức rồi.
Còn về nhóm người chưa đủ tuổi, tất nhiên chẳng thể làm gì khác ngoài ăn vặt và ngồi chơi. Lily sau hàng trăm ván bài toàn thắng đã sớm phát ngán, đôi mắt lúc này chỉ chăm chăm nhìn chai rượu gần đó với vẻ tò mò.
"Thơm quá, muốn thử ghê," Lily nói khẽ.
"Mệt quá... Chắc phải nghỉ ngơi một lát."
Gần như cùng lúc với Lily, Trần Hoài Nam từ bàn nhậu tiến tới, mặt đỏ bừng, tựa như đã ngấm rượu. Cậu ngồi bệt xuống tựa lưng vào ghế, vẻ mặt khắc khoải, ánh mắt mơ màng, có vẻ không còn tỉnh táo.
"Anh say rồi hả?" Lily hỏi.
"Ừm... Chắc vậy."
Trần Hoài Nam đáp lại rồi vô thức ợ một hơi đầy mùi cồn: "Chết thật, để Himiko tiếp rượu mãi thế này thì không ổn lắm... Lily, em có thể kiếm cho anh thứ gì đó ngọt ngọt được không? Cơm cũng được."
"Bánh quy được không?"
"Ừm... Cảm ơn em."
Để Trần Hoài Nam ăn vào một chút bánh quy ngọt dịu, Lily mới nói tiếp: "Thật ra thì em có thể giúp anh hóa giải trạng thái say xỉn đó. Bạch Thuật xóa bỏ trạng thái xấu vốn là chuyên môn của em mà."
"Thật hả? Tiện lợi thật đấy... Nhưng làm vậy thì không công bằng với mọi người đến chơi cho lắm."
"Em không nghĩ họ sẽ để tâm đến chuyện đó đâu anh. Miễn là anh có thể uống vui vẻ với họ là được... Em đoán thế."
"Cũng có lý..."
Lily cười hì hì, hai cánh tay xinh xắn khẽ vươn ra, nhẹ nhàng ôm Trần Hoài Nam vào lòng: "Ngồi yên nhé, chốc lát nữa anh sẽ thấy tốt lên ngay thôi. Lâu lắm rồi mới có dịp chiều chuộng ngược lại anh thế này... Hì, thích thật đấy!"
Bị kéo ghì đầu vào khối ngực chưa phát triển, Trần Hoài Nam chỉ có thể cảm nhận được chút hơi ấm từ cơ thể Lily... Bởi vì nhiệt độ chủ yếu đến từ viên đá đa sắc trên cổ cô bé.
Giữa tiết trời lạnh lẽo ẩm ướt này, sợi dây chuyền kỷ vật của Lily thật sự chẳng khác nào một chiếc máy sưởi di động, đem lại cảm giác thoải mái cực kỳ.
Muốn ngủ quá.
Cảm thấy ý thức dần ổn định lại, Trần Hoài Nam ngay lập tức rời khỏi vòng tay Lily trước khi bản thân bị cảm giác buồn ngủ không ngừng dâng trào khuất phục.
Bản thân Lily cũng hơi bất ngờ trước sự vùng vẫy đột ngột của đối phương, nhưng cô bé vẫn không hỏi nhiều: "Cảm thấy khá hơn rồi chứ? Em sẽ đòi tiền công sau nên anh cứ yên tâm tiếp khách đi."
"Có cả tiền công nữa ư?"
"Sao? Không được hả?"
"...Tùy em vậy."
Lily cười tít mắt lại.
Thế là cô bé lại có thêm một cơ hội để vòi vĩnh.
"Không biết mình có thể tranh thủ chiếm chút "tiện nghi" từ chị Himiko được không nhỉ? Tiếp rượu nãy giờ, chắc chị ấy cũng say ngoắc cần câu rồi nhỉ?"
Nghĩ vậy, Lily thử nhìn về phía Himiko.
Tỉnh queo.
"Khoan đã, mình không nhìn lầm chứ?"
Lily dụi dụi mắt, thử nhìn lại thật kỹ trạng thái của Himiko... Và câu trả lời vẫn vậy, Himiko vẫn tỉnh như sáo, hoàn toàn không hề có chút cảm giác đờ đẫn nào!
"Chị ấy miễn nhiễm với cồn sao trời?" Lily sững sờ trước tửu lượng thuộc hàng quái vật của Himiko.
Thôi xong, thế là vỡ kế hoạch, không thể chiếm "tiện nghi" như vừa làm với anh Nam rồi.
Lily bĩu môi.
...
...
Đến khoảng gần tối, cả con heo quay to đùng đã nằm gọn trong bụng các vị khách, và họ cũng đã lần lượt ra về.
Người chú ruột sau một hồi tâm sự cùng Trần Hoài Nam cũng đứng dậy phủi đít ra về, chỉ còn lại hai cha con Trần Hoài Nam đang say đến ngẩn ngơ, phất phơ trên bàn nhậu.
"Chị cả, mau ra dẫn chồng con vào nhà đi, em xin phép về trước đây."
"Rồi rồi, chú cứ về đi, mấy chuyện vặt vãnh còn lại chị tự lo được."
"Cảm ơn chị... Lẽ ra em nên để vợ em ở lại phụ chị rửa bát, nhưng con bé cứ phá quá. Thế nên hôm khác em sẽ bao lại chầu nhậu cho anh hai, coi như đền bù nhé?"
"Thôi, chú cứ về đi. Mấy chuyện vặt đó mà ghi nợ làm gì, chị không để tâm đâu!"
"Dạ... Ha ha ha~"
Thế là vị khách cuối cùng cũng đã ra về, để lại một gian nhà tĩnh lặng, trống trải sau cả ngày trời ồn ào náo nhiệt... Tất nhiên, kèm theo đó là cả núi bát đĩa chưa kịp dọn dẹp.
"Để con phụ dì một tay."
"Con còn tỉnh ư? Giỏi vậy? Nhìn hai cha con nó đã không ngóc đầu dậy nổi kìa, sao con vẫn tỉnh như ruồi được vậy?" Bà Hằng không giấu nổi vẻ kinh ngạc trước sự tỉnh táo của Himiko.
Himiko cũng không giấu giếm gì, thành thật trả lời: "Tại hồi trước con được cha mẹ huấn luyện cho miễn nhiễm với đồ uống có cồn rồi. Mà thật ra không chỉ riêng bia rượu, con còn miễn nhiễm với thuốc kích dục, thuốc gây mê, thuốc tê liệt và vô số loại độc tố khác."
Bà Hằng: "..."
Từ những buổi huấn luyện kỳ quái đó, bà Hằng cảm nhận sâu sắc tình yêu thương vô bờ bến mà cha mẹ Himiko đã dành cho con gái mình.
"Vậy cảm ơn con nhé. Trước tiên, chúng ta cứ dọn bát đĩa, còn hai cha con nhà nó thì cứ để nằm yên đó. Lát nữa tính sau."
"À... Như vậy..."
"Kệ đi, nghe lời dì, cứ kệ cha con nó."
"...Dạ."
...
...
Mất thêm khoảng nửa tiếng nữa, đống bát đĩa khổng lồ mới được nhóm phụ nữ dọn dẹp xong xuôi. Đến giờ thì trời cũng đã tối mịt, bầu không khí se lạnh, và cha con Trần Hoài Nam cũng dần lấy lại chút tỉnh táo, xuôi theo bản năng chầm chậm lê lết vào trong nhà.
Vào đến nhà, hai người họ lại tiếp tục ngủ mê mệt. Lily dù đã cố sức kéo Trần Hoài Nam, nhưng cậu ta lại nặng như mấy bao gạo cộng lại, kéo thế nào cũng không đi nổi.
Bất đắc dĩ, cô bé đành đợi Himiko xuất hiện mới có thể đưa cậu ta vào phòng nghỉ ngơi cho đàng hoàng.
"Dì bảo rồi mà, mấy tên say rượu ngủ rồi là nặng kinh khủng, kéo không đi, dìu cũng không nổi. Himiko, chúng ta chia nhau ra làm đi. Dì sẽ phụ trách ông già nhà này, còn con thì dìu thằng Nam vào phòng nghỉ."
"Hả? Họ còn chưa tắm mà?"
"Muộn thế này rồi thì còn tắm rửa gì nữa? Để đến sáng cũng không hôi chết được đâu. Chuyện thường tình của dân nhậu ấy mà." Bà Hằng vỗ vỗ vai Himiko: "Sau này con phải để ý một chút, đừng để thằng Nam uống nhiều quá nhé. Nó còn trẻ, uống nhiều hại gan hại thận lắm."
"...Con biết rồi."
Cứ thế, cả ông Lâm lẫn Trần Hoài Nam đều được hai người phụ nữ lực điền gồng lên đưa về phòng.
Lily cùng bé Hoa chỉ lặng nhìn theo hai người họ, nhất thời không biết nói gì... Thế nhưng sau một khoảnh khắc suy nghĩ, Lily chợt nảy ra một sáng kiến rất hay.
"Hư hư~ Mình muốn thấy vẻ mặt đó của chị Himiko ghê cơ~"
Bé Hoa nhìn sang Lily, nội tâm bất giác không khỏi dấy lên chút cảm giác run sợ trước cô gái nhỏ này.
Bởi vì sau lần đột nhập hôm đó, cô đã biết cô gái nhỏ này không hề bình thường như những gì cô ta vẫn thể hiện thường ngày... Ngược lại, ở cô gái này luôn tồn tại điều gì đó khiến bé Hoa cảm thấy bất an.
Bé Hoa rất hy vọng rằng đó chỉ là ảo giác. Dù sao thì cô cũng không muốn anh trai mình qua lại thân mật với những ai tiềm ẩn nguy hiểm.
Lily cười toe toét, nhanh chân đuổi theo Himiko đến tận phòng riêng Trần Hoài Nam.
Đến lúc này thì cả hai đã vào phòng, gần như đã đến bên giường... Và dường như chỉ đợi đúng lúc ấy, Lily cười khẩy rồi bắt đầu "làm phép".
"Ara?"
Xoẹt~
Rầm!
"Hừ hừ~ Thế là bây giờ cả hai người họ đều nợ mình rồi~"
Lily cười toe toét, đóng cửa phòng lại giúp Himiko rồi định lặng lẽ rời đi với tâm thế của một kẻ "giúp người làm niềm vui".
Thế nhưng giữa chừng lại thấy tò mò quá, thế là cô bé đã đứng lại, sử dụng đồng thuật nhìn xuyên thấu để xem mọi chuyện bên trong.
Bé Hoa: "..."
...
...
Trong phòng.
"Tiêu... Tiêu... Tiêu rồi."
Sau cú trượt chân thần thánh chẳng hề ngẫu nhiên ấy, Himiko đang bị đè lên bởi cỗ thân thể nặng trịch cả về trọng lượng lẫn mùi rượu của Trần Hoài Nam. Còn cậu ta thì vẫn ngủ mê đến quên hết cả trời đất, hoàn toàn không phản ứng gì sau cú ngã vừa rồi.
"Dù dấu vết phép thuật rất mờ nhạt... Nhưng mình chắc chắn đó là Lily! Em ấy cố tình "làm phép" gạt giò mình!"
Himiko biết rõ thủ phạm là ai, nhưng bây giờ cô đã chẳng còn hơi đâu để quan tâm đến chuyện đó nữa. Hiện tại Trần Hoài Nam đang nằm trên cô, ngoài ra còn "bonus" cả mùi rượu lẫn mùi mồ hôi...
Thật sự là... kích thích quá mức đi thôi!
Không ổn rồi, mình sẽ chết vì vỡ tim mất!
Lần đầu tiên hai bên gần gũi đến mức chỉ cách nhau bởi một lớp quần áo, Himiko vừa phấn khích lại vừa sợ hãi... Tất nhiên, cũng vô cùng xấu hổ.
Đồng thời, trái tim thiếu nữ của cô cũng đang đập nhanh tựa phi mã, gần như chỉ thiếu chút nữa là phóng thẳng ra khỏi lồng ngực... Hơn nữa, đầu óc cô lúc này cũng trở nên trống rỗng, cơ hồ không thể nghĩ được gì khác ngoài một bụng ý nghĩ vừa hư hỏng vừa biến thái.
"Không được, không thể làm vậy được... Hôm nay không phải ngày an toàn... Cũng không đúng, cái đó không phải lý do!"
Mình chỉ mới mười tám tuổi thôi! Mình không muốn làm mẹ ở tuổi này đâu!
Himiko càng nghĩ thì đầu óc lại càng quay mòng mòng, cuối cùng đạt đến trạng thái quá tải, dẫn đến đình chỉ tư duy một cách tự nhiên.
Ngay bên ngoài cánh cửa, Lily nhà ta cũng rất "hảo tâm". Sau khi đã nhìn lén biểu cảm của Himiko chán chê rồi, cuối cùng cô bé cũng chịu dùng phép ru ngủ để Himiko không phải chết vì vỡ tim nữa.
"Chúc anh chị ngủ ngon!"
Thuyền trưởng xin phép đi trước nhé! Khỏi cần cảm ơn!
--- Toàn bộ nội dung bản chuyển ngữ này thuộc về truyen.free, mong bạn đọc tiếp tục ủng hộ tại địa chỉ chính thức.