Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Sư - Chương 81. Hắc lịch sử

Đợi Trần Hoài Nam đi khuất, Lily mới hớn hở giở cuốn album ra ngắm nghía.

Trang đầu tiên thực ra cũng không có gì nổi bật, chỉ đơn giản là hình ảnh hai đứa trẻ đang say sưa ngủ trong chiếc nôi mà thôi.

Thấy tấm ảnh này, bà Hằng chợt lộ vẻ mặt khá phức tạp, không rõ vì lí do gì. Bà chỉ khẽ thở dài một hơi rồi quay đi: "Mấy đứa cứ thoải mái xem tiếp nhé, dì bận chút công chuyện."

"Vâng ạ."

Lily nhận ra sự kì lạ trong biểu cảm của bà Hằng nhưng cũng không hỏi. Tất cả những gì cô bé quan tâm hiện giờ chính là Trần Hoài Nam lúc nhỏ trông ra sao. Đơn giản vậy thôi.

Thấy có chuyện vui, Himiko và bé Hoa cũng nhanh chóng tiến đến ngồi cạnh Lily. Riêng bé Hoa, khi nhìn cuốn album cũ kĩ, không khỏi dấy lên chút hoài niệm: "Hồi nhỏ anh ấy máu chiến lắm đó, hi vọng là hai người sẽ không bị choáng ngợp nha."

Bé Xuân đang ngồi đối diện đột nhiên cau mày bĩu môi, trong miệng thì thầm điều gì đó như thể đang tự trấn an bản thân... Mà thật ra, hiện tại ở đây cũng chẳng ai buồn để tâm đến em ấy.

Lật sang trang tiếp theo, cả hai bắt đầu chứng kiến quá trình trưởng thành của Trần Hoài Nam. Không hiểu sao lúc nhỏ cậu ta trông rất xí trai, ít nhất là nếu so sánh với vẻ ngoài thanh tú như hiện giờ.

"Lúc này anh ấy khoảng bốn năm tuổi gì đó thôi... Mà quậy lắm. Mẹ có dẫn anh ấy đến trường mầm non để học nhưng anh ấy chẳng bao giờ chịu học hành tử tế. Thay vào đó..." Bé Hoa dở khóc dở cười kể lại: "Anh ấy đi gạ kèo đấm nhau với cái bọn bắt nạt đã lấy mất chiếc kẹp tóc của em."

"Thật luôn?" Himiko không khỏi nhướng mày kinh ngạc.

"Ừm, khi đó anh ấy trông hung dữ thật... Tướng tùy tâm sinh mà. Em nghĩ chuyện đó hoàn toàn có thể xảy ra." Lily khẽ gật đầu, ngược lại không mấy bất ngờ: "Để em đoán những gì sẽ xảy ra tiếp theo nhé... Anh ấy đã bị bọn kia tẩn cho nhừ tử đúng không?"

"Không sai, bị đánh nặng đến mức mấy ngày không gượng dậy nổi... Báo hại ông già nhà em phải vác kiếm đến tận nơi để thanh toán nợ nần. Tất nhiên là ông ấy chỉ lấy tiền bồi thường thôi... Chứ kẹp tóc của em thì ông ấy không lấy lại."

"Tại sao?" Himiko hỏi.

"Vì danh dự." Bé Hoa mỉm cười, đáp lời, vẻ mặt vừa hạnh phúc vừa tự hào: "Ông ấy biết rõ con trai mình hành động như vậy vì lí do gì, cũng như đã quá hiểu rõ tính cách của anh hai rồi. Cả hai người họ đều cho rằng có mỗi cái kẹp tóc của em gái mà còn không giành lại nổi thì thật mất mặt đại trượng phu... Chính vì vậy, ông ấy chỉ định âm thầm quan sát chứ không định xen vào."

"Bây giờ nghĩ lại, việc hồi đó em dễ bị bắt nạt ngược lại là điều may mắn. Anh hai vì muốn bảo vệ em mà đã tự mình tôi luyện tinh thần trách nhiệm cực kì vững vàng... Mặc dù bản thân anh ấy lại không nhận thức được điều đó."

"Về sau, mẹ em cũng bỏ luôn ý định đưa anh ấy đến trường mầm non. Bà ấy cảm thấy cứ để anh trai tung tăng chạy nhảy gây sự khắp nơi có khi còn học được nhiều thứ hay ho hơn là đến trường học."

Lily: "..."

Himiko: "..."

Phương châm giáo dục kiểu này... Hình như không thể áp dụng được với những đứa trẻ khác! Nó chỉ khả thi với mỗi mình anh ấy mà thôi!

"Như vậy mất khoảng bao lâu để anh ấy giành lại được chiếc kẹp tóc vậy chị?" Lily cười hỏi.

"Hừm... Chắc khoảng nửa năm đó." Bé Hoa nói đến đây, sắc mặt cũng dần trĩu nặng: "Lúc đánh thắng được tụi kia anh ấy trông có vẻ hạnh phúc lắm. Nhưng tụi kia cũng hoàn toàn không phải hạng lương thiện gì... Thế là sau khi vào tiểu học, cả em lẫn anh ấy đã bị bọn chúng lập kế để cô lập."

"Ban đầu, anh ấy vẫn có thể bảo vệ được em ở một khía cạnh nào đó. Tuy nhiên, khi mọi đứa trẻ đạt đến mười tuổi, cơ thể bắt đầu dung nạp linh khí hay ma lực gì đó... Đó cũng chính là thời điểm mà vị thế giữa em và anh ấy bị đảo ngược."

Bé Hoa khẽ thở dài, tiếp lời: "Có lẽ hai người cũng biết mà... Khả năng chiến đấu của anh hai vốn rất kém. Nguyên nhân chủ yếu là vì cơ thể của anh ấy tiếp nhận linh khí một cách vô cùng hạn chế, gần như đạt đến ngưỡng phản nghịch luôn rồi... Các bác sĩ lúc đó đều nói anh ấy chỉ thiếu chút nữa đã mắc phải bệnh "sốc phản linh lực cấp tính" nhưng cũng may là tình trạng không nặng đến vậy."

"Sốc phản linh lực cấp tính á?" Himiko khẽ rùng mình: "May mắn thật, cậu ta không xúi quẩy đến mức mắc phải cái án tử thống khổ tột cùng đó."

"Bệnh đó là sao vậy chị?" Lily hỏi.

"Kiểu như cơ thể hoàn toàn đề kháng với linh khí của môi trường, dẫn đến hiện tượng bài xích vô cùng dữ dội. Tuy nhiên, đã là sinh vật thì không thể tránh khỏi việc mang linh khí trong tế bào... Vì vậy, một khi hiện tượng bài xích diễn ra, nó sẽ cực kì đau đớn."

Cảm thấy nói như vậy quá mơ hồ, Himiko ngẫm nghĩ một lúc rồi đưa ra ví dụ: "Em cứ tưởng tượng mỗi tế bào máu trong cơ thể đều muốn rạch da róc thịt để chảy ra ngoài ấy. Nó đại loại vậy, nhưng phải nhân lên rất nhiều lần."

Lily nghĩ tới cảnh tượng cơ thể tự đào thải máu ra ngoài theo phương thức tàn khốc như vậy liền không khỏi run sợ.

"Nhưng anh ấy không mắc phải nên mọi người đừng lo." Bé Hoa lên tiếng trấn an, nở một nụ cười gượng gạo: "Chúng ta xem tiếp đi, chẳng phải hai người đều muốn xem sự trưởng thành theo từng năm của anh ấy hay sao?"

"Được..."

Ở những bức hình tiếp theo, cả nhóm có thể nhìn thấy rõ ràng sự thu mình của cậu ta. Không còn là khí chất ngổ ngáo ngông nghênh không sợ trời không sợ đất, vẻ mặt của cậu ta lúc đó luôn chứa đựng sự u ám và đượm buồn nặng nề...

Có lẽ thời điểm nhận ra bản thân là một kẻ khiếm khuyết đã khiến cậu ta dần trở nên hướng nội, để rồi trở thành Trần Hoài Nam của ngày hôm nay chăng? Nhiều khả năng chính là vậy rồi...

"Quãng thời gian sau đó anh ấy cứ cắm đầu vào học hành, không thiết tha gì với các mối quan hệ xã hội bên ngoài nữa. Thay vì bị cô lập như hồi trước, anh ấy lúc đó đã tự cô lập bản thân với những người khác luôn rồi." Bé Hoa tiếp tục nói: "Mà cũng may là sau khi lên trung học, tình trạng này của anh ấy đã đỡ hơn đôi chút."

"Em không hỗ trợ cậu ta sao?" Himiko hỏi.

"Em có chứ, lúc đó em cũng lớn khôn rồi chứ bộ, vậy nên em phải nghĩ cách che chở ngược lại cho anh trai nha." Bé Hoa cười đùa, nói tiếp: "Cơ mà do anh ấy đã tự cô lập bản thân rồi nên chẳng mấy ai chủ động tìm đến gây sự với anh ấy cả. Mà kể cả có đi chăng nữa, em cũng có thể giải quyết trong âm thầm mà chẳng cần anh ấy bận tâm đến."

"Coi như cậu ta nuôi em không phí công."

"Ha ha ha."

Bé Hoa khẽ cười vài tiếng rồi chỉ về phía bức hình Trần Hoài Nam đang tươi cười bên gia đình mình... Và cả những gia đình khác trong xóm nữa: "Đây là bức hình kỉ niệm hồi anh ấy thi đậu vòng tỉnh môn toán. Mọi người có thể thấy rõ nụ cười của anh ấy lúc này không hề có chút gượng gạo nào đúng không?"

"Ừ... Tại sao thế?"

"Bởi vì anh ấy khi đó đã vô tình tìm ra một niềm vui mới... Đó chính là trở thành wibu. Mà các Quý Bửu Đại Vương thường có khả năng liên kết rất tốt với nhau trong môi trường tự nhiên, cũng vì vậy mà anh ấy bắt đầu có bạn chơi cùng từ thuở ấy."

Himiko: "..."

Lily: "..."

Bé Xuân: "..."

Wibu? Cậu ta/anh ấy á?

Không liên tưởng nổi! Cái người đó mà đã từng là wibu ư?

"Lúc đó... Cậu ta đã xem cái gì? Em có thể cho chị biết không?" Himiko gặng hỏi, vẻ mặt cực kì nghiêm túc.

Nếu như con đường trở thành wibu đã thật sự cứu rỗi cậu ta... Cô ấy có thể chắc chắn rằng đó tuyệt đối là một nguồn thông tin hữu ích!

"Thể loại á? Anh ấy xem nhiều loại lắm... Mà trong phim lại toàn là tiếng bản địa của các nước phương Đông nên em nghe chẳng hiểu gì cả. Cơ mà, trong phim có nhiều thời điểm xuất hiện cảnh tình tứ nên em đoán là..."

"Phim tình cảm sao? Dường như mọi chuyện đang càng lúc càng hư cấu rồi. Một người đã xem nhiều phim tình cảm thì làm sao có thể đầu đất đến vậy chứ?" Himiko tuyệt vọng tự hỏi.

"Nếu có băng đĩa anime còn sót lại thì tốt quá, mình có thể thông qua đó để điều tra thêm..." Lily nói khẽ.

Bé Hoa lắc đầu: "Lúc đó anh ấy xem web lậu nên không còn gì sót lại đâu. Muốn biết anh ấy đã xem cái gì thì chỉ có nước hỏi trực tiếp anh ấy... Cơ mà em không nghĩ anh ấy sẽ trả lời đâu."

"Cũng phải..."

Himiko mỉm cười vỗ vai bé Hoa, vẻ mặt trông như vừa tìm được nguồn tình báo đáng tin cậy: "Nếu không phiền thì em có thể kể thêm không? Nhân lúc cậu ta vẫn còn chưa về..."

"Chị... Mong chị đừng xem em như một món công cụ. Em sẽ buồn lắm đó."

...

...

Khoảng chừng hơn một tiếng sau, Trần Hoài Nam đã quay trở về trước sự há hốc mồm của toàn bộ khách khứa đến chơi.

"Nam... Mày..."

Đừng nói là khách khứa, ngay cả người thân của Trần Hoài Nam cũng không thể giấu nổi sự sững sờ khi chứng kiến những gì cậu ta mang về. Đó là cả một con heo quay vàng óng, nóng hôi hổi, làn da thơm ngọt ánh lên màu hổ phách dưới ánh mặt trời chói chang, vô tình tạo cho người ta cảm giác vô cùng kích thích vị giác.

"Chết tiệt, sao nó thơm quá vậy?" Chú ruột của Trần Hoài Nam chảy dãi, phải vất vả lắm mới có thể tiếp tục giữ vẻ điềm nhiên: "Anh trai, cái này mà đem uống với bia tươi là hết sảy con bà Bảy đấy..."

"Vấn đề không nằm ở chỗ đó!" Ông Lâm quát lên: "Nam! Mày đào đâu ra tiền mua cả thứ này về thế? Tao biết mày thương tao nhưng làm thế này thì thiệt hại kinh tế quá rồi đó con ạ!"

"Hờ... Chút tiền lẻ thôi, chuyện vặt ấy mà." Trần Hoài Nam tỏ ra không quá để tâm đến biểu cảm của ông già mình: "Mấy khi có dịp về nhà chơi, con bỏ ra chút tiền thiết đãi hàng xóm là sai hả?"

"Thì không sai, nhưng..."

"Đã nói rồi á, chút tiền lẻ thôi, con lo được."

"Mày..."

Ông Lâm cứng họng, bùi ngùi một hồi lâu rồi chợt thở dài: "Trưởng thành rồi con ạ."

"Không trưởng thành thì không nuôi nổi hai cô nàng bụng lớn kia đâu." Trần Hoài Nam cười ha hả: "Nhanh lên nào mọi người, nhân lúc còn nóng thì mau chế biến nó đi chứ? Con bưng từ nãy đến giờ mỏi tay lắm rồi đó."

"Tao đang tự hỏi sao tự nhiên mày khỏe đến thế đấy." Chú ruột nhanh chóng tiến ra phụ Trần Hoài Nam một tay với vẻ mặt tham lam trần trụi: "Con mẹ nó, đồ nhắm bạc triệu đấy con giai ạ... Mày thực sự xem nó là tiền lẻ luôn hả?"

"À thì... Suy cho cùng cũng chỉ là một tờ tiền."

Chiếc vali mà Himiko mang về đang chứa đựng không biết bao nhiêu tờ tiền tương tự như vậy. Mặc dù cô ấy đã cho phép cậu muốn làm gì thì làm với số tiền đó nhưng thú thật, sau khi tiêu xong... Cậu thật sự cảm thấy rất ngại.

Mồm thì bảo thích được phú bà bao nuôi thế thôi chứ cậu cũng ngại lắm.

Khi khác phải nghĩ cách trả lại mới được. Tác phẩm được chuyển ngữ độc quyền bởi truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free