(Đã dịch) Thần Sư - Chương 80. Thằng ngủ
Tiếp ngay sau gia đình chú Tư, những người khác trong làng cũng lần lượt kéo đến ăn mừng Trần Hoài Nam vừa trở về sau mấy năm trời lưu lạc xứ người.
Bất đắc dĩ, Trần Hoài Nam đành phải ra mặt tiếp đón từng người một, trong khi lòng chỉ muốn vùi đầu vào bếp để tạm lánh khỏi cái cảnh "Tu La Tràng" giữa Lily và bé Xuân.
Đến giờ thì hai cô gái ấy đã ngồi đối mặt nhau hơn nửa tiếng mà chẳng ai nói với ai lời nào... Thú thật, sự tĩnh lặng đáng sợ ấy khiến cậu cực kỳ bồn chồn.
Cậu thử gửi tín hiệu cầu cứu Himiko, thế nhưng cô ấy cũng đang bận rộn tiếp khách giúp Trần Hoài Nam. Những câu hỏi dồn dập từ mọi người khiến cô choáng váng, gần như không còn tâm trí đâu mà để ý chuyện khác.
Nói tóm lại, Trần Hoài Nam chỉ có thể tự thân vận động mà thôi!
"Nam à, đứa nhỏ này đẹp thật đó, bạn gái mày mới dẫn về đó hả? Trời ạ, ông bà già nhà mày có phúc thật đó." Một người bác có tuổi trong xóm vỗ vai Trần Hoài Nam, gật gù hài lòng. "Mày có bạn gái vừa xinh đẹp vừa giỏi giang như vậy thì tao yên tâm rồi. Khi nào cưới nhớ rủ tao nha mày?"
"Con với Himiko không có mối quan hệ kiểu đó đâu bác Sáu." Trần Hoài Nam vội vàng phủ nhận.
Không chỉ riêng bác Sáu, mà gần như toàn bộ khách khứa đến chơi đều đinh ninh Himiko chính là bạn gái của Trần Hoài Nam. Mặc dù cậu đã có sự chuẩn bị từ trước, nhưng nói thật là... cậu vẫn cảm thấy vừa bất lực lại vừa có lỗi với cô ấy vô cùng.
Bị người ta hiểu lầm như vậy chắc là khó chịu lắm... Lẽ ra cậu không nên rủ cô ấy về đây chơi mới phải.
Hoặc ít nhất là cậu đã nghĩ như vậy...
Thực tế, Trần Hoài Nam đâu có biết rằng Himiko hiện tại đang vui sướng đến tê tái đâu?
Phải vất vả lắm cô ấy mới có thể kìm nén cảm xúc hưng phấn tột độ, để giữ vẻ điềm đạm, lễ phép trước mặt vô số người. Nếu không, cô ấy đã sướng đến phát điên rồi.
"Thế hả? Thế thì tại sao tao lại cảm thấy con bé đó chẳng có vẻ gì là khó chịu cả? Với kinh nghiệm của một người từng trải, tao dám chắc là nó cũng có chút cảm tình với mày đấy, Nam ạ."
"Thôi đi bác Sáu, cô ấy sẽ giết con mất."
"Ôi, tuổi trẻ... Thôi, mày đã nói đến thế thì tao cũng đành chịu." Bác Sáu cười ha hả vỗ vỗ vai Trần Hoài Nam rồi theo vào nhà: "Thằng Lâm Thồn đâu? Ra đây tao bảo này!"
"Ha ha ha~"
Lâm Thồn? Đó chắc chắn là biệt danh mà lão già mất nết nào đó đã gán cho ông Lâm rồi. Ngay cả Trần Hoài Nam khi nghe thấy cũng không thể nhịn được cười, đừng nói là các vị khách khác.
Cũng gần như ngay lập tức, tiếng quát giận dữ của ông Lâm liền từ trong nhà vọng ra: "Đừng để tao biết thằng nào đặt cho tao cái biệt danh ấy, tao giết đấy!"
Bác Sáu: "Là tao đấy, mày ngon thì nhào vô đây giết tao đi này? Đừng tưởng mày trẻ hơn tao mà ngon cơm, tao có thể chấp mày trước nửa chai đấy!"
Ông Lâm: "..." Cái lão già mất nết này!
"Nam, chuẩn bị tiền mua rượu đi, cứ chống mắt lên xem tao một mình đánh gục từng thằng một đây này." Ông Lâm nghiến răng ken két, với ý định một mình "cân" hết cả xóm.
"Thôi đi cha ơi, cha mà say ngất là hết cứu luôn đó."
"Cả mày cũng xem thường tao? Giỏi!"
Trần Hoài Nam: "..." Ơ kìa, con như vậy hồi nào?
"Cha mày giận cá chém thớt rồi, kệ đi." Chú ruột của Trần Hoài Nam vừa khoác vai vừa cười nói với cậu: "Mà, dù gì thì chú cũng là em trai của cha mày... ít nhiều, chú cũng nên giúp đỡ anh ấy một chút."
"..."
"Mà chú hỏi này, con bé đó là bạn gái mày thật chứ?" Người chú ruột lại hỏi.
Trần Hoài Nam ra sức lắc đầu.
"Có ma mới tin mày đấy. Trên đời này làm gì có đứa con gái nào chịu đến nhà một thằng con trai mà không mảy may đề phòng cơ chứ? Hơn nữa, ngay cả khi không phải đi nữa, con bé cũng không hề tỏ ra bất mãn khi bị hiểu lầm... Mày nghĩ thử coi thì điều đó đang chứng tỏ điều gì?"
"Điều gì cơ? Cô ấy chỉ thấy chán quá nên đi theo con chơi cho vui thôi mà?"
"...Thằng ngủ, tao không nói với mày nữa, đúng kiểu nước đổ đầu vịt."
Chửi xong, người chú ruột tiến vào nhà.
Trần Hoài Nam: "..."
Theo sau lưng chú ruột, người thím hiền từ cũng nhìn Trần Hoài Nam một lát rồi thở dài: "Nam à, mày đúng là thằng ngủ."
Trần Hoài Nam: "???" Mọi người bị làm sao vậy? Sao cứ nhè mình ra mà chửi thế?
Trần Hoài Nam gãi gãi đầu, vẻ mặt tức tưởi vì không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
"Khách sắp đến hết rồi đó, đông thật."
Lúc này, Himiko mới tiến tới chỗ Trần Hoài Nam với một nụ cười tươi tắn: "Thế nào vậy? Sao lại mang cái vẻ mặt đó?"
"Tôi chỉ đang khó hiểu tại sao mọi người lại chửi tôi mà mặt ai cũng bất lực..."
"À." Himiko tỏ ra đã hiểu: "Họ chửi cũng phải thôi, mà thật ra tôi cũng chẳng buồn quan tâm đến chuyện ấy cho lắm~"
"Trở lại chuyện này, cậu định giải quyết chuyện giữa Lily với bé Xuân như thế nào đây? Một bên là thiên thần nhỏ, một bên là thanh mai trúc mã đấy... Tôi đang tự hỏi không biết cậu sẽ chọn ai đây." Himiko lại nở một nụ cười, nhưng là một nụ cười đầy giễu cợt.
"Cái con nhóc đó đầu óc có vấn đề cực kỳ, tôi không muốn dính dáng chút nào." Trần Hoài Nam thở dài: "Nó cứ... có chút máu Yandere trong người ấy. Mọi thứ nó làm đều rất thái quá... Thành ra tôi hơi sợ nó sẽ làm điều gì đó liều lĩnh."
"Tỉ như?"
"... Bất ngờ "a lê hấp" tôi chẳng hạn?"
"À."
Himiko gật gật đầu, tỏ ra rất thờ ơ trước nỗi sợ hãi lớn nhất của Trần Hoài Nam. Tuy nhiên, vẻ mặt thờ ơ đó vẫn chỉ là lớp vỏ bọc che giấu suy nghĩ thật rằng cô ấy đã sớm đưa bé Xuân vào danh sách đen của mình rồi.
Thậm chí trong một khoảnh khắc nào đó, cô ấy đã nảy sinh ý định thậm chí là loại bỏ đối phương cho nhanh gọn. Thế nhưng ý nghĩ đó quá nguy hiểm, nên cô ấy đã nhanh chóng tự mình dập tắt nó.
Có lẽ gã anh không đứng đắn kia đã không nhìn lầm cô ấy. Cô ấy thật sự có dòng máu Yandere trong người... Dù vậy, cô ấy lại không hề cảm thấy sợ hãi chính mình, bởi vì điều đó càng chứng minh tình cảm của cô ấy là thật lòng thật dạ.
"Mà này, cậu có ổn không khi bị người ta hiểu lầm nhiều như vậy?" Trần Hoài Nam đột nhiên hỏi.
"He he, cậu thử đoán xem?"
Trần Hoài Nam lặng nhìn điệu cười hắc ám của Himiko, sống lưng cậu phút chốc lạnh toát: "Tôi hiểu rồi... Ừm, khi khác tôi sẽ nghĩ cách bù đắp cho cậu."
"Ngoan lắm, như thế mới là người đàn ông tinh tế chứ." Himiko uyển chuyển lướt tới, yêu kiều thì thầm bên tai Trần Hoài Nam bằng tiếng mẹ đẻ của cô: "Chồng~ yêu~ của~ em~"
"Này!"
"Ha ha ha~ Thích lắm có đúng không~?"
"Ếu nhé, làm ơn đừng có chọc ghẹo tôi kiểu đấy nữa! Đau tim lắm đó cô nương!"
...
...
Trong nhà, trong lúc Himiko và Trần Hoài Nam bận rộn tiếp khách, thì trận chiến giữa Lily và bé Xuân đã chính thức phân thắng bại.
Không hề lạ khi người thắng cuộc là Lily, nhờ khả năng nhìn thấu cảm xúc người khác. Mà thật ra thì cũng chẳng ai biết hai cô bé đã "đấu" nhau bằng cái gì. Chỉ thấy sau khi xong chuyện, bé Xuân ngồi tựa lưng vào ghế với vẻ mặt cứ như muốn khóc.
"Trò quỷ gì vậy?"
Thấy bé Xuân có vẻ sắp "làm loạn", Trần Hoài Nam liền tiến tới hỏi chuyện với vẻ lo lắng. Đồng thời, cậu cũng thuận tay vỗ đầu bé Xuân: "Anh không biết hai đứa đã thi thố với nhau cái gì, nhưng hình như em đã bị "áp đảo" rồi thì phải?"
"Gian lận..."
Bé Xuân bĩu môi, bất mãn ra mặt: "Em còn chưa hôn anh lần nào, thế mà con nhóc đó đã hôn anh tận mấy lần... Thật không công bằng chút nào!"
Trần Hoài Nam: "..." À... Giờ thì cậu biết hai cái đứa này vừa mới thi thố với nhau cái gì rồi.
Lớn đầu rồi mà cứ hành xử như con nít, thật hết nói nổi!
"Còn non lắm." Lily ngồi vắt chân, thong thả thưởng thức chén trà của mình với tâm thế của một kẻ chiến thắng.
"Xuân này, anh tự hỏi đến bao giờ em mới chịu bỏ cuộc? Mà thật ra anh cũng chẳng hiểu vì sao em lại cố chấp với anh đến thế."
"Tình yêu sét đánh đó. Em nói thế anh có tin hay không?" Xuân nói: "Hồi nhỏ anh trông ngầu cực, lại còn mấy lần cứu em khỏi cái bọn quậy phá đó... Thử hỏi với tâm lý non nớt của một thiếu nữ, làm sao em có thể tránh khỏi sự rung động hả anh?"
Trần Hoài Nam tái mặt: "Anh hồi nhỏ mà ngầu á..."
Thật biết đùa, lúc đó mình trông có khác gì mấy thằng bặm trợn côn đồ đầu đường xó chợ đâu nhỉ? Gu thẩm mỹ của con bé này có vấn đề gì vậy?
"Ô? Anh ấy hồi nhỏ ngầu lắm hả?" Lily nghe đến đây liền sáng mắt lên: "Không biết dì có lưu lại ảnh hay không nữa... Thật muốn xem quá đi."
Himiko khẽ gật đầu.
Trần Hoài Nam phất tay, thái độ có phần mất tự nhiên: "Thôi dẹp đi, cá nhân anh chẳng thấy anh hồi đó trông cool ngầu chút nào cả. Nếu không muốn thất vọng thì tốt nhất là đừng có xem."
"Dì ơi~"
"Tới ngay~"
Cứ như thể đã nghe hết mọi chuyện từ đầu đến giờ, bà Hằng liền đáp lại Lily với quyển album dày cộp trên tay. Tuy rằng phần bìa đã rất cũ kỹ, nhưng những gì bên trong lại còn nguyên vẹn, chứng tỏ nó đã được bà ấy bảo quản rất kỹ dù đã mười mấy năm trôi qua.
"Mẹ..." Khóe miệng Trần Hoài Nam giật giật: "Thế này có khác gì đang phơi bày "hắc lịch sử" của con ra cho người ta xem đâu? Cả cha lẫn mẹ luôn đó... Có thể thôi đào hố con được không?"
"Thằng ngủ, tao đang giúp mày đấy!" Bà Hằng hung ác lườm con trai một cái.
Trần Hoài Nam: "???" Lại nữa? Sao bị chửi hoài vậy? Lại còn là cùng một câu chửi nữa chứ!?"
"Yay~" Lily hai tay hoan hô đón lấy quyển album với vẻ mặt hứng khởi khó che giấu: "Giờ thì em lại sắp biết thêm về anh rồi đó~ hì hì~"
Trần Hoài Nam: "..." "Aiz..."
"Sao nào? Anh có gì muốn nói với em sao?"
"..." "Muốn làm gì thì làm."
Dứt lời, cậu ta liền quay mặt rời đi. Cậu ta không vào trong tiếp khách mà đi thẳng ra ngoài, và cũng chỉ có trời mới biết cậu ta định đi đâu. Mọi bản quyền nội dung thuộc về truyen.free, vui lòng không sao chép trái phép.