Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Sư - Chương 83. Vô hạn khả năng

Nửa đêm, trên cánh đồng gần nhà Trần Hoài Nam, một cô gái với mái tóc đen tím vẫn đứng đó, thản nhiên chơi đùa cùng bầy Huyết Ô của mình. Nàng như vừa thoát khỏi thế giới nội tâm riêng, đứng lặng giữa không gian, tựa như đang chờ đợi một điều gì đó.

Ngay bên cạnh thiếu nữ, một ông lão phong thái lịch thiệp, ăn vận chỉnh tề, đứng lặng nhìn nàng một lúc lâu rồi mới lên tiếng hỏi: "Damselette, tôi vẫn không sao hiểu được lý do cô muốn nán lại đây lâu đến vậy. Kế hoạch của Chúa tể đã sắp sửa bắt đầu, chúng ta không nên tiếp tục lãng phí thời gian nữa."

Người đàn ông lịch thiệp ấy không ai khác chính là The Monsieur, bộ óc chỉ huy của The Wayers.

"Ừm... Cứ đợi thêm một chút nữa. Tôi có cảm giác cô ấy sắp đến rồi." The Damselette khẽ cười, nói tiếp: "Vả lại, tôi gia nhập The Wayers chỉ vì ông đã giúp tôi. Bởi vậy, tôi không có nghĩa vụ phải nghe theo mệnh lệnh của tên ngốc đó."

"Dù vậy, ngài ấy vẫn là Chúa tể của tôi, và của tất cả chúng ta. Thế nên, tôi mong cô hãy tôn trọng những quyết định của ngài ấy một chút." The Monsieur cũng mỉm cười đáp lại đầy chân thành.

"Haiz... Tôi thật sự không hiểu vì sao ông lại trung thành với tên đó đến vậy."

The Damselette thở dài, vô thức đưa mắt về một hướng. Nơi đó, một tà váy trắng chợt thoáng hiện ra giữa cánh đồng lúa dưới ánh trăng khuya. Có vẻ như người cô ấy muốn đợi đã đến rồi.

"Là cô ta ư? Tôi thật sự không ngờ chút nào." The Monsieur thốt lên.

"Ừm, tôi cần giao dịch với cô ta một lát. Ông hãy mau ẩn mình đi, năng lực của cô ta gần như là một bản nâng cấp của ông đấy."

"Tôi hiểu rồi."

Dứt lời, thân thể The Monsieur lập tức tan thành một làn bụi đen, nhẹ nhàng hòa vào hư không, tựa như chưa từng hiện hữu.

Một lát sau, cô gái váy trắng đã tìm đến chỗ thiếu nữ tóc đen. Cô gái ấy không ai khác chính là Lily, chỉ là... ánh mắt và khí chất của cô bé lại không còn như thường ngày, mà thay vào đó là vẻ trầm tĩnh và u tối lạ thường.

"Quả nhiên cô vẫn ở đây." Lily nói.

"Ừm... Thì tôi ở đây để đợi cô mà." The Damselette đứng dậy, khẽ cười: "Chính vì vậy, tôi cũng biết cô đến tìm tôi vì lý do gì, Lily ạ. Cô không yên tâm dù đã lắng nghe lời giải thích của anh ta, phải không nào?"

"Nửa thật nửa giả, tóm lại là không đáng để tôi hoàn toàn tin tưởng. Vì vậy, tôi phải đích thân xác minh một chuyến, phòng khi anh ấy thật sự giấu tôi chuyện gì đó." Lily nheo đôi mắt tím sẫm lại, ngữ khí cũng trở nên lạnh lẽo hẳn đi vài phần: "Vậy nên, nếu không phiền, cô có thể cho tôi biết nội dung cuộc trò chuyện hôm đó không? Hoặc ít nhất thì... tôi muốn biết kết quả bói toán thật sự là gì."

"Hmm... Có lẽ tôi phải chọn vế sau rồi. Nội dung cuộc nói chuyện thì không tiện tiết lộ lắm, bởi vì nó thuộc về quyền riêng tư cá nhân. Tuy nhiên, về kết quả bói toán thì tôi không có nghĩa vụ phải giữ bí mật đâu."

"Nói."

"Chẳng là... anh trai đáng kính của cô sắp chết rồi đó~"

Nghe đến đây, đồng tử của Lily tức thì co rút lại.

Dù đã có vài suy đoán từ trước, nhưng cô bé thật sự không ngờ kịch bản đáng sợ nhất lại trở thành sự thật... Rằng trong tương lai không xa, anh Nam... anh ấy rồi cũng sẽ chết.

"Cho tôi mượn tinh bàn của cô một lát."

"Muốn xem nguyên nhân cái chết ư? Cũng được thôi, nhưng phải có một vật làm tiêu điểm để tinh bàn tìm kiếm trong tương lai."

Lily không nói gì, chỉ lặng lẽ lấy ra một sợi tóc dài. Đó chính là sợi tóc của Trần Hoài Nam, được lấy khi cô ấy giúp cậu ta giải rượu chưa lâu trước đó.

"...Cũng được, nhưng máu sẽ hiệu quả hơn nhiều đấy."

"Tôi không đủ nhẫn tâm để lấy. Vả lại, tôi cũng vô cùng tự tin vào khí vận của mình."

"..."

Thành thật mà nói, The Damselette đã bắt đầu cảm thấy sợ cô nhóc này rồi. Cô bé của hiện tại so với lần đầu tiên gặp mặt tựa như hai người khác biệt hoàn toàn, đến nỗi ngoài ngoại hình ra thì cô ấy không thể tìm thấy bất kỳ điểm chung nào khác nữa.

Tinh bàn được mang ra, sợi tóc cũng được đặt vào bên trong làm tiêu điểm. Sau một lúc làm phép, tương lai có thể xảy đến của Trần Hoài Nam dần hiện ra... Đó không phải một màu đen thuần túy, mà là một bức tranh tương lai rõ ràng. Ở đó, Lily nhìn thấy Trần Hoài Nam đang nằm bất động trên giường, cả người dính đầy máu đỏ. Vẻ mặt cậu ta nhăn nhúm như vỏ me, tựa như đang phải chịu đựng một nỗi thống khổ đến tột cùng.

"Bị bệnh sao? Tại sao mình lại không giúp được anh ấy chứ? Mình không tin Bạch Thuật của mình không chữa được bệnh tật của con người." Lily vừa nghi hoặc vừa thắc mắc.

"Ôi chao... Riêng bệnh này thì không chữa được đâu cô gái. Một khi đã phát tác, thì ngay cả thần tiên cũng đành bó tay... Bởi vì nó từ chối toàn bộ linh lực tiến vào cơ thể rồi. Cô càng cố làm phép, chỉ càng khiến nó trở nên tồi tệ hơn mà thôi."

Lily nhíu mày, không thể giấu được nỗi buồn trên gương mặt dễ thương: "Thật sự không thể chữa được sao? Mình không tin, khó khăn lắm mình mới có một gia đình... Mình tuyệt đối không thể..."

Bốp!

The Damselette vỗ tay một cái, cắt ngang dòng suy nghĩ của Lily: "Thật ra cũng không phải không có cách. Tôi có thể gợi ý cho cô một phương án giải quyết, miễn là cô trả công cho tôi xứng đáng."

"Trả công thế nào?" Lily đáp lại ngay, gấp gáp như thể cô bé vừa vớ được sợi dây cứu mạng.

"Hãy giúp tôi giải thoát cho những linh hồn đang vất vưởng tại đây. Đó chính là phần trả công mà tôi muốn."

"Linh hồn ư?" Lily nhìn xung quanh, trầm tư một lúc rồi hỏi lại: "Sao tôi không thấy ai cả? Hay là những linh hồn cô vừa nhắc đến đều do cô cố tình mời đến?"

"Không, họ vốn dĩ đã ở đây từ trước."

Đáp lại, thiếu nữ khẽ vươn tay ra. Một vòng tròn pháp thuật màu máu khổng lồ lập tức hiện lên ngay trước mắt Lily, để lộ vô số linh hồn màu đen đã sớm bị tha hóa thành quỷ dữ bên trong. Tuy nhiên, chúng không thể gây hại cho người khác là vì đã bị phong ấn trong vòng pháp thuật khổng lồ này. Chính vì vậy, dù bao nhiêu năm đã trôi qua, mảnh đất này vẫn bình yên vô sự như chưa hề có chuyện gì xảy ra.

"Bọn họ là...?"

Với số lượng linh hồn lạc lối khổng lồ như thế này, ngay cả Lily cũng cảm thấy hơi quá sức đối với mình. Tuy nhiên, để có thể cứu lấy người mình yêu, hi sinh một chút công sức thì có sá gì đâu? Hoặc ít nhất, cô bé đã thầm nghĩ như vậy.

"Bọn họ hả...? Đều là những người mà tôi đã vô tình giết chết trong cơn tuyệt vọng. Tuy nói không phải cố ý, nhưng đã gây ra tội thì vẫn là tội, cô có trách cứ tôi cũng không cãi lại được." Thiếu nữ khẽ cười: "Hmm... Vậy thì, cô có nguyện ý giúp tôi giải thoát cho những linh hồn hắc ám này hay không?"

"Được." Lily đáp lại ngay. Hỏi làm gì nữa, cô bé đã sớm không có sự lựa chọn nào khác trong chuyện này. Coi như không có giao d���ch này, cô bé vẫn sẽ cứu lấy những linh hồn đáng thương kia.

Đứng trước pháp trận khổng lồ, Lily khẽ hít sâu một hơi, trong lòng thầm cầu nguyện với người mẹ đã khuất của mình, rồi bắt đầu thi triển Thánh Thuật thanh tẩy linh hồn. Từ cái ngày đến thế giới này, Lily đã có thể cảm nhận được một nguồn sức mạnh khổng lồ đang lớn dần bên trong mình. Mỗi khi nghĩ lại về nguồn gốc xuất thân, cô bé cũng không lấy làm lạ khi bản thân lại mạnh mẽ vượt xa người thường. Tuy nhiên, để xóa nhòa khoảng cách với những người mình yêu thương, cô bé đã không sử dụng nguồn sức mạnh đó, ngược lại còn giấu nhẹm đi, chẳng hề nói với ai.

Khi một vòng tròn pháp thuật màu trắng khổng lồ khác đột ngột xuất hiện giữa không gian rồi xếp chồng lên pháp thuật của mình, The Damselette khẽ cười rồi phá hủy phép phong ấn. Rắc! Pháp thuật giam cầm màu đỏ máu vỡ tan, giải phóng vô số oán linh bay tán loạn khắp nơi. Tuy nhiên, bản năng khao khát được giải thoát đã khiến chúng nhanh chóng tụ hội về phía Lily... Cũng chính là nơi Thánh Thuật của cô bé đang ngự trị. Dưới luồng ánh sáng màu trắng thuần khiết và ấm áp như mặt trời, tất cả những gì ô uế trên các linh hồn đồng loạt bị rửa trôi đi một cách kỳ diệu. Kể từ đó, bọn họ dần khôi phục lại nhân dạng con người, rồi hướng mắt về phía Lily, cùng nhau cúi đầu cảm tạ.

"Cảm ơn cô, cô bé... Giờ thì chúng tôi đã không phải chịu nỗi thống khổ đọa đày ấy nữa..."

Cuối cùng, các linh hồn bay thẳng về phía trời cao rồi tan biến hoàn toàn. Điều này đồng nghĩa với việc họ đã hoàn toàn siêu thoát, không còn vương vấn cõi nhân gian nữa.

Rắc! Rồi thì Thánh Thuật của Lily cũng vỡ nát, rút cạn gần như toàn bộ thần lực mà cô bé vừa thức tỉnh được. Làn da vốn đã trắng tinh của cô bé nay lại còn nhợt nhạt hơn, là biểu hiện rõ ràng của sự kiệt sức.

"Chóng mặt quá..."

The Damselette tiến tới với vẻ mặt điềm nhiên như thường, vừa cười vừa nói: "Cảm ơn nhé... Mặc dù chỉ bấy nhiêu đây thì chưa thấm vào đâu so với những tội lỗi tôi đã từng gây ra."

Lily: "..."

"Giờ thì đến phần trả công nhé." The Damselette n��i tiếp: "Chú của cô... À không, phải gọi là Huyết Diệt Tà Thần chứ! Hắn ta cũng là một vị thần thực thụ đấy, nên có lẽ hắn ta sẽ có cách giúp cho anh trai quá đỗi tốt bụng của cô."

"Cô biết chú ấy!?"

"Ờ, bị hố một vố, có tức không?" The Damselette lại cười trêu chọc: "Đùa thôi, thay vì cứu người, kêu hắn ta đi giết người có khi còn hiệu quả hơn nhiều. Nói tóm lại thì người mà cô cần tìm chính là vợ của hắn ta, một người mà đến tôi còn chẳng thể nhìn thấu được."

"Ngoài ra, tôi mong cô không nên quá tin tưởng vào những tương lai mình vô tình nhìn thấy. Suy cho cùng, tương lai cũng chỉ là một loại "khả năng", mà "khả năng" thì có vô vàn, không cái nào hoàn toàn giống nhau cả. Cũng không ai có thể nói trước được tương lai nào chắc chắn sẽ xảy ra..."

"Nói cho cùng, tương lai là thứ sẽ được dẫn dắt bởi những sự lựa chọn mà..."

"Sao cô lại nói với tôi những điều này?"

"Vì tôi đoán cô rồi sẽ trở nên lạm dụng phép thuật tiên tri. Nó rất hữu dụng trong một số trường hợp... Tuy nhiên, nếu như cô quá lạm dụng nó, nó sẽ trở thành thứ tai họa khủng khiếp nhất mà cô sẽ không thể nào ngờ tới."

Lily: "..."

Vừa rồi đúng là cô ấy có ý định học cách sử dụng pháp thuật tiên tri. Thật không ngờ là lại bị đối phương nhìn thấu nhanh đến thế.

"Tôi phải đi rồi đây, tạm biệt nhé. Hi vọng cô sẽ không mắc phải sai lầm cố hữu của các nhà tiên tri trong quá khứ."

The Damselette quay lưng, phất tay tạm biệt rồi hoàn toàn tan biến vào hư không, chỉ để lại trên mặt đất chiếc tinh bàn xem như một món quà cảm ơn.

Kẻ phản diện gì mà sòng phẳng đến thế? Lily không khỏi tự hỏi, rồi nhặt chiếc tinh bàn lên, ánh mắt nhìn về phương xa, mang theo một tâm trạng vô cùng phức tạp.

"Huyết Diệt Tà Thần ư... Danh xưng của chú ấy ngầu thật, nhưng tính cách thì lại tệ không sao tả xiết."

Thú thật, Lily cũng rất thắc mắc vì sao cô gái kia lại biết về mối quan hệ của cô ấy với ông ta... Nhưng thôi kệ đi, việc ấy không quan trọng. Đến lúc đó cứ hỏi chú ấy một tiếng là được. Giờ thì mau về thôi, kẻo bị anh ấy phát hiện thì sẽ phiền phức to.

Bản chuyển ngữ này là sản phẩm trí tuệ độc quyền của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free