Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Sư - Chương 47. Thử thách của Himiko

Hức~

Giữa đêm khuya thanh vắng, Trần Hoài Nam đột nhiên bị đánh thức bởi tiếng nức nở của ai đó. Cậu choàng tỉnh ngồi dậy, đảo mắt nhìn quanh, cố gắng tìm kiếm nguồn phát ra âm thanh, và rồi vô tình bắt gặp bé Lily đang say ngủ ngay trên đầu giường mình.

Trong chốc lát, cậu lâm vào hoảng loạn tột độ, suýt chút nữa hét lên như một kẻ thảm hại. Tuy nhiên, khi nhận ra hai hàng lệ đang lăn dài trên má cô bé, bao nhiêu sự hoảng loạn lẫn nghi hoặc trong cậu bỗng chốc tan biến một cách kỳ lạ.

"Anh Fidus... Đồ thất hứa!"

"Rõ ràng... Anh đã hứa sẽ đi theo em mà..."

"Cả chị Via nữa... Hai người đều là đồ nói dối!"

Dù đang chìm trong cõi mộng, Lily vẫn tỏ ra rất đau khổ mà nức nở. Đôi lúc cô bé còn luôn miệng gọi tên rồi mắng mỏ ai đó bằng giọng hờn dỗi, pha lẫn thứ cảm xúc quyến luyến nặng nề đến mức không cách nào che giấu.

"Lily, rốt cuộc thì em đã gặp chuyện gì khi còn ở thế giới cũ thế...?"

Nhớ lại vẻ mặt tươi cười vào ban ngày của nàng thiên sứ nhà mình, Trần Hoài Nam thật sự không tránh khỏi cảm giác ngậm ngùi trong lòng. Ai mà ngờ tới cô ấy khi đêm đến lại đáng thương đến vậy đâu chứ...

Hóa ra... Kể cả khi đã rất vui vẻ với những điều mới lạ ở thế giới này, cô ấy vẫn chưa thể buông bỏ được quá khứ của mình... Hay nói đúng hơn là cô ấy không thể quên đi những nỗi đau mà thế giới cũ đã để lại và hằn sâu trong tâm khảm.

"Có vẻ như mình đã hiểu lý do vì sao hôm qua Lily lại cảm thấy ngộp thở rồi," Trần Hoài Nam khẽ thở dài.

"Xin đừng bỏ em lại một mình..."

Nhận thấy Lily sắp sửa không ổn, Trần Hoài Nam lại lần nữa ngả lưng xuống, khẽ vươn tay dịu dàng ôm cô gái nhỏ đáng thương vào lòng. Cậu ôm cô bé thật chặt, vuốt ve mái tóc trắng dài của cô bằng tất cả sự ấm áp mình có: "Anh ở ngay đây, anh sẽ không bỏ em lại một mình đâu."

Như cảm nhận được nguồn hơi ấm mà mình luôn khao khát, Lily khẽ co người lại, vô thức vùi mình vào trong vòng tay Trần Hoài Nam. Hành động bản năng của cô gái nhỏ càng làm cậu thêm phần thương cảm, cuối cùng chỉ đành thức đêm dỗ dành cô bé đến tận khi cơn ác mộng trôi qua.

"Ngủ ngon nhé, thiên sứ nhỏ."

...

...

Sáng hôm sau. Lily là người đầu tiên trong nhà tỉnh giấc vì cảm thấy trong người hơi khó chịu.

Khi vừa mới mở mắt ra, biết mình đang nằm gọn trong vòng tay ấm áp của Trần Hoài Nam, cô bé bỗng chốc đỏ bừng mặt mà ra sức cựa quậy. Cũng may là trong lúc ngủ cậu không ôm chặt lắm, nhờ vậy mà cô bé đã thành công thoát ra với một tâm tr��ng hết sức phức tạp.

Ngại ngùng thì có, chắc chắn rồi. Nhưng không hiểu sao trong lòng cô bé tự nhiên thấy vui quá, khác hẳn với cảm giác được chị Himiko ôm ấp yêu thương như ngày hôm qua.

"Mình thấy lạ quá."

Không nán lại thêm, Lily quyết định ra ngoài để tránh việc vô tình làm cho Trần Hoài Nam tỉnh dậy. Với thứ tâm tình phức tạp như hiện giờ, cô ấy đang rất cần một khoảng không gian thật yên tĩnh để có thể tự chiêm nghiệm những suy nghĩ rối bời trong lòng.

Một mình đối diện trước tấm gương trong phòng tắm, Lily thật chăm chú ngắm nhìn bản thân mình trong đấy, thi thoảng lại thở dài một cách đầy khó hiểu.

"Có lẽ mình hiểu tại sao anh ấy ôm mình... Nhưng kể cả vậy thì, chuyện đó vẫn quá đột ngột... Mình không hề chuẩn bị tâm lý cho chuyện này chút nào cả."

Bàn tay nhỏ nhắn vô thức nắm lấy mặt dây chuyền màu xanh, cô bé lại khẽ nói: "Mẹ, anh Fidus, chị Via và chị Dia phải chi mọi người đều còn sống... Như thế thì mình đã không phải bối rối trước anh ấy rồi."

Đó là một mong ước không tưởng.

Nếu như mẹ cô bé còn sống, nhiều khả năng cô bé sẽ không bao giờ có cơ hội đặt chân đến thế giới này, thành ra càng không có chuyện cô bé sẽ phải bối rối trước Trần Hoài Nam.

Còn về Fidus, Dia và Via... Chuyện đó thật sự rất khó khăn, vô cùng khó. Nếu khi đó họ không lựa chọn hy sinh để câu giờ cho Lily đến tế đàn thì bây giờ có lẽ cô bé đã trở thành một con rối vô hồn trong tay thế lực bóng tối mất rồi.

Lily giờ đã đủ trưởng thành để thấu hiểu tâm tư của những người đã vì mình mà hy sinh tất cả. Họ chỉ đơn giản là muốn Lily có thể bình an sống tiếp mà thôi. Nhưng cũng chính vì sự thấu hiểu này nên cô bé mới cảm thấy tự trách, hối hận... Từ đó dẫn đến những cơn ác mộng thường xuyên diễn ra vào ban đêm.

Lily vẫn luôn cho rằng cả cô ấy lẫn mấy người họ đều có quyền được sống, quyền được yêu thương ai đó... Thế nên việc họ phải hy sinh cả tính mạng và quyền lợi chỉ vì muốn cứu cô ấy thật sự là quá vô lý và bất công đối với họ.

Ít nhất thì... Đó vẫn là suy nghĩ của Lily cho đến tận bây giờ... Đồng thời cũng là nỗi trăn trở mà Lily không thể nào thấu hiểu được.

Tuy nhiên, Lily lại có cảm giác rằng mình sẽ sớm hiểu được điều đó thôi... Trong một tương lai không xa.

"Tóm lại là bây giờ mình phải tận hưởng cảm giác hạnh phúc này khi còn có thể," Lily lại thều thào: "Mình muốn được sống chung với anh ấy... Và cả chị Himiko nữa. Tuy chỉ mới quen nhau chưa được bao lâu nhưng mình nghĩ là mình đã yêu họ rồi."

"Fidus, Via, Dia, mẹ.... Và cả ngài Đại Tư Tế nữa. Cảm ơn mọi người vì đã ban cho tôi một cuộc đời mới nhé. Tôi nhất định sẽ sống thêm cả phần của mọi người như lời hứa."

...

...

Khoảng chừng tám giờ sáng, Trần Hoài Nam từ từ tỉnh giấc sau một giấc ngủ dài. Cảm thấy bên phải giường mình đang trống rỗng, cậu liền biết hôm nay Lily đã dậy sớm vì lý do gì đó, hay có lẽ là do cậu dậy muộn chăng?

Thôi kệ đi, chuyện đó không quan trọng. Hiện tại cậu đang thật sự muốn biết cô bé đó sẽ làm gì trong nhà trong lúc cậu còn say giấc.

Mở cửa ra ngoài, việc đầu tiên Trần Hoài Nam muốn làm chính là tìm kiếm Lily. Việc đó đã không trở nên khó khăn với cậu vì hiện giờ Lily đang ngồi giữa phòng khách, đôi tay tò mò táy máy chiếc máy chơi game của cậu cùng một đôi mắt lấp lánh tỏa sáng.

"Em đang làm gì đấy?" Trần Hoài Nam cất tiếng hỏi.

Lily khẽ giật mình, vội vàng đem giấu chiếc máy chơi game đi... Nhưng đến giữa chừng, như đã nhận ra mình không thể thoát khỏi bị khiển trách, cô bé lại quay sang cúi đầu nhận lỗi với chàng trai: "Em xin lỗi... Tại em..."

"Anh đâu có trách em," Trần Hoài Nam bật cười, nhẹ nhàng vỗ đầu Lily một cái: "Muốn giải khuây chứ gì? Cũng được thôi. Trong thời gian đợi anh làm đồ ăn sáng, em có quyền chơi thử vài game nhẹ nhàng trên máy này. Nói chung là mau đưa đây, anh mở cho em chơi."

Lily hai tay dâng chiếc máy cho Trần Hoài Nam với vẻ mừng rỡ. Mà bản thân cậu cũng không suy nghĩ gì nhiều, chỉ nhanh chóng lọc ra vài tựa game dành cho con gái rồi nói: "Thích cái nào thì chơi cái nấy đi em... À mà em có hiểu ngôn ngữ trong mấy cái game này không đấy?"

"Về cơ bản thì em hiểu được mọi loại ngôn ngữ nên anh khỏi phải lo ạ."

"À... Vậy được."

"..."

Chừng năm giây sau, Trần Hoài Nam lại quay qua vịn vai Lily với vẻ mặt nghiêm túc: "Từ từ đã, em vừa nói gì cơ? Em... Hiểu được mọi loại ngôn ngữ sao? Thật luôn á?"

"Dạ vâng! Chẳng hiểu sao nhưng ngay từ khi đặt chân đến đây, em đã có được khả năng kỳ diệu này rồi. Đây có lẽ là một loại ph��ớc lành mà ai đó đã ban cho em... Mặc dù em đã có tìm hiểu vài lần nhưng em thật sự không biết người đó là ai cả."

Trần Hoài Nam: "..."

Kỳ lạ thay, cậu lại có linh cảm mình biết người đó là ai... Nhưng chắc chắn cậu sẽ không nói cho Lily biết đâu. Con bé sẽ bị chấn thương tâm lý mất.

"Thế thì tốt, anh yên tâm rồi."

...

...

Khá lâu sau đó, Trần Hoài Nam từ trong nhà bếp quay trở ra với ý định gọi mọi người ra ăn cơm. Bất chợt nhìn thấy Lily đang ngồi đón ánh nắng ban mai ở ban công, cậu đã hơi ngẩn ngơ một lát trước cảnh tượng tuyệt đẹp ấy...

Tuy nhiên, đến khi nhận ra hình như ở đây vẫn đang thiếu vắng cái gì đó, cậu ta mới chợt cảm thấy có chút bất an.

"Lily, Himiko vẫn chưa dậy sao?"

"Em không thấy chị ấy," Lily đáp lại với vẻ mặt mơ hồ: "Kể cũng kỳ lạ, chị ấy vốn không phải kiểu người thích ngủ nướng đến quá giờ trưa. Lẽ ra thì giờ này chị ấy đã sớm ra ngoài sân luyện kiếm rồi chứ?"

Trần Hoài Nam cũng thấy hơi lo lắng, ngẫm nghĩ một lát rồi nói: "Hay là em lên phòng gọi chị ấy dậy đi, anh sẽ chuẩn bị bữa sáng trước. Nếu cảm thấy có gì kỳ lạ thì cứ việc gọi cho anh."

"Vâng ạ."

Lily khẽ gật đầu, thân hình xinh xắn nhẹ nhàng nhảy xuống từ ban công rồi lon ton chạy lên lầu tìm đến phòng riêng của Himiko.

Dưới nhà, Trần Hoài Nam cũng bắt tay vào công việc chuẩn bị sẵn một bàn thức ăn thật giàu năng lượng cho bữa sáng. Nhưng khi thấy Lily xuống lầu với vẻ mặt sợ hãi, cậu ta lập tức đoán ra đã có chuyện chẳng lành: "Sao thế? Cô ấy đâu?"

"Em có gọi rồi nhưng chị ấy lại không chịu tỉnh dậy... Hay nói đúng hơn là không chút phản ứng với bất cứ tác động nào của em. Chị ấy bây giờ cứ như người đã chết, mặc dù chị ấy vẫn còn sống đàng hoàng," Lily một mặt lo âu nói: "Anh ơi, anh mau lên lầu kiểm tra tình trạng của chị ấy đi... Em có dự cảm không lành về chuyện này."

Nghe thế, Trần Hoài Nam cũng tạm gác lại chuyện chuẩn bị thức ăn rồi chạy thẳng lên lầu tìm Himiko. Cậu bây giờ đã không rảnh hơi đâu để quan sát những gì có trong căn phòng của cô ấy, cái cậu quan tâm hiện giờ chỉ đơn giản là cô ��y rốt cục đang bị cái gì mà không chịu tỉnh dậy.

"Himiko, Himiko! Trời sáng đến bảnh cả mắt ra rồi, đừng có mê ngủ nữa!"

"Himiko!"

"Bà chằn lửa!?"

"..."

Sử dụng đến cả giải pháp cuối cùng mà Himiko vẫn không phản ứng, mặt Trần Hoài Nam tối sầm lại, nặng nề thở dài một hơi: "Xem ra... Cô nàng này thật sự có gì đó không ổn rồi."

Himiko bây giờ cứ như người thực vật vậy, dù cậu có làm gì cô ấy vẫn không chịu phản ứng lại, chỉ nằm yên ở đó tựa như một vật vô tri, trong khi cô ấy rõ ràng là vẫn còn sống... Mà lại còn khỏe mạnh hơn người bình thường gấp nhiều lần!

"Lily, anh sẽ gọi cứu viện đến... Nhưng có lẽ điều này sẽ khiến em cảm thấy khó chịu. Vì thế, mong em hãy hiểu cho anh," Trần Hoài Nam lại đột nhiên nói.

Lily khẽ nghiêng đầu, tỏ vẻ thắc mắc.

...

Và rồi khoảng mười lăm phút sau cú điện thoại khẩn cấp, Vũ Trường Phong đã nhanh chóng xuất hiện ngay trước cửa nhà Trần Hoài Nam.

Biết tin, Lily lập tức sợ đến mềm nhũn cả người, từ đầu tới cuối chỉ biết nấp sau lưng Trần Hoài Nam, đến cả một ánh mắt cũng chẳng dám nhìn trộm. Thế là đủ để hiểu cô bé thiên sứ sợ hãi trước ác quỷ Vũ Trường Phong đến cỡ nào.

"Con vẫn sợ ta đến thế à... Cũng đành thôi," Vũ Trường Phong thoáng nhìn Lily với ánh mắt phức tạp rồi quay lại chuyện chính: "Rồi tại sao trò lại gọi tôi đến đây? Himiko bị gì cơ? Tôi cần nghe rõ lại mọi chuyện."

Trần Hoài Nam gật đầu, nhanh chóng kể lại sơ lược mọi thứ diễn ra từ tối hôm qua đến sáng ngày hôm nay. Mọi chuyện đã diễn ra cơ bản không có gì bất thường, chỉ có mỗi sự hôn mê bất thình lình của Himiko là kỳ lạ đến mức không có đầu đuôi.

"Hừm... Vậy cơ à... Có lẽ tôi đã hiểu chuyện gì đang xảy ra rồi."

Theo chân Trần Hoài Nam tìm đến chỗ Himiko đang nằm hôn mê, Vũ Trường Phong lại quan sát thêm một lúc lâu rồi đưa ra kết luận: "Trạng thái minh tưởng sâu... Hay nói đúng hơn là trạng thái Giác Ngộ. Nhanh như vậy mà con nhóc này đã chạm đến nó rồi sao?"

Trần Hoài Nam cau mày: "Cụ thể là sao vậy thầy?"

"Chuyện này nói ra thì rất dài, nhưng nguyên nhân phần lớn đều bắt nguồn từ cuốn "Quỷ Đạo Thư" mà thầy đã tận tay trao cho em ấy."

Vũ Trường Phong thở dài, giảng giải với vẻ mặt khá kỳ lạ: "Với cuốn "Quỷ Đạo Thư" chứa đầy tuyệt học đó, nhóc Himiko hoàn toàn đủ khả năng để đánh tay đôi bất phân thắng bại với Triaina... Thế nhưng từ đầu tới cuối, em ấy vẫn chỉ sử dụng một tuyệt học duy nhất là Hư Không Bộ Pháp. Kể từ đó, tôi đã bắt đầu cảm thấy kỳ lạ."

Trần Hoài Nam vẫn còn mờ mịt, không hiểu thầy Phong đang ngầm ám chỉ điều gì.

Vũ Trường Phong khẽ nhìn Trần Hoài Nam một chút rồi nói tiếp: "Để có thể kế thừa hoàn toàn Quỷ Đạo Thư và trở thành một con quỷ, em ấy bắt buộc phải gạt bỏ mọi cảm xúc của nhân loại. Đó chính là con đường mà một kiếm sĩ quỷ tộc như em ấy cần phải đi... Và tôi cũng đã từng nhắc nhở điều này với em ấy."

"Lúc đó, em ấy đã nói sẽ suy nghĩ thêm rồi mới đưa ra câu trả lời..."

"Thật ra thì tôi đã khá bất ngờ đấy, tôi cứ đinh ninh là em ấy sẽ chấp nhận con đường này chứ... Thế nhưng từ cái buổi kiểm tra năng lực ngày hôm đó, tôi đã mơ hồ đoán ra rằng em ấy đã quyết định sẽ không đi theo con đường của những người đi trước nữa rồi. Ha ha, một đứa trẻ tham lam... Không muốn làm một con quỷ vô cảm, chỉ muốn làm một con quỷ có linh hồn sao..."

"Tham lam?" Trần Hoài Nam kịp thời nắm được cái từ này, trong lòng sinh ra một cảm giác bất an tột độ: "Vậy là cô ấy sẽ gặp nguy hiểm sao thầy?"

"Nguy hiểm thì không hẳn. Thầy chỉ có thể khẳng định con đường mà em ấy đã lựa chọn sẽ khó đi hơn con đường trước đó gấp nhiều lần. Việc em ấy muốn làm cũng không phải xưa nay chưa có ai từng làm... Chỉ là có rất ít người thành công mà thôi," Vũ Trường Phong từ tốn giải thích: "Như hiện tại đây, em ấy đang phải đối mặt với thử thách mà chỉ khi em ấy đi trên con đường này mới đụng phải."

"Thầy có thể giúp cô ấy không?"

Nghe xong câu ấy, Vũ Trường Phong đột nhiên lườm Trần Hoài Nam với ánh mắt sắc lạnh: "Có vẻ như em có hiểu lầm gì đó về ý nghĩa của hai từ "thử thách" thì phải?"

"Em xin lỗi."

Nhìn dáng vẻ khúm núm của Trần Hoài Nam, thầy Phong lại trút một hơi thật dài: "Muốn giúp đỡ người ta chứ gì? Chỉ cần cung cấp cho em ấy đầy đủ thức ăn và nước uống là được. Đừng để con bé chết đói trước khi nó kịp hoàn thành thử thách, chỉ đơn giản như vậy thôi."

"Nói đi cũng phải nói lại, dường như việc sống chung với em thời gian qua đã thay đổi em ấy rất nhiều thì phải," Vũ Trường Phong cười cười, như có thâm ý mà nói với Trần Hoài Nam: "Nếu là trước đây thì tôi khá chắc là em ấy sẽ không chọn con đường vừa khó khăn vừa không có hy vọng này đâu... Cho nên, em hãy cố mà chịu trách nhiệm với con bé đấy."

"Dạ thầy?"

"Xì, không hiểu sao... Em quả nhiên giống hệt tôi năm đó... Mà thôi kệ đi, dù sao cũng chẳng phải chuyện của tôi."

"???"

"Được rồi, quay lại vấn đề, việc con bé sẽ hôn mê trong thời gian bao lâu phụ thuộc hoàn toàn vào chính bản thân nó... Thế nên em đừng có cố gắng giúp đỡ em ấy làm gì cho phí công... A?"

A? Lão ta đang "a" cái quái gì thế?

Chỉ thấy Vũ Trường Phong lại nhìn đến chỗ Lily vẫn đang nấp sau lưng Trần Ho��i Nam rồi cười một tiếng: "Mà thật ra thì cũng không hẳn là thế ha?"

Bị nhìn trúng, Lily lập tức sợ run chân: "Xin chú... Đừng có ăn thịt con."

"Hình dạng linh hồn của chú đúng là trông giống ác quỷ thật... Chính miệng vợ chú còn nói thế cơ mà," Vũ Trường Phong cười sang sảng: "Nhưng có đôi khi con không nên để mình bị vẻ bề ngoài hào nhoáng của một thứ gì đó đánh lừa con ạ... Hãy thử nhìn vào bản chất của nó, bản chất của bản chất ấy."

Lily: "..."

Sau khi cho lời khuyên, Vũ Trường Phong đã tự mình quay trở về mà chẳng thèm quan tâm đến sự tiếp đón của Trần Hoài Nam. Tính cách của thầy ta vốn kỳ quái là thế rồi. Hơn nữa... Có vẻ như bản thân thầy ta cũng không muốn ở lại làm khó bé Lily đáng yêu nhà ta.

Mọi bản quyền thuộc về truyen.free, nơi câu chuyện này tìm thấy đường đến trái tim độc giả.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free