(Đã dịch) Thần Sư - Chương 46. Một chân trời mới
Khi nhóm Trần Hoài Nam chơi thỏa thích trong Game Center đến quá đầu giờ chiều, cái nắng gay gắt như thiêu như đốt đã đổ xuống khiến ai nấy đều ngại ra ngoài... Trừ Lily, cô bé luôn khao khát và yêu ánh nắng mặt trời hơn bất cứ thứ gì trên đời.
Thấy Lily hướng mắt ra ngoài như muốn tắm nắng, cả Trần Hoài Nam và Himiko đều hết lòng can ngăn, sợ cô bé làm liều.
Bởi cái nắng ấy, cộng thêm hơi nóng hầm hập từ mặt đường, nhiệt độ ít nhất cũng phải gần bốn mươi độ! Nếu không cẩn thận, cô bé sẽ bị sốc nhiệt mất!
Bị cả hai "người lớn" ngăn cản, cuối cùng Lily đành chịu thua trước những lý lẽ của họ. Thực ra, cô bé hiểu rõ họ làm vậy chỉ vì lo cho sự an toàn của mình... Nhưng họ lại không hề hay biết, nhiệt độ khắc nghiệt ấy chẳng những không làm hại cô mà còn khiến cô mạnh mẽ hơn.
Mà giờ có nói chắc hai người đó cũng chẳng tin đâu nhỉ? Thôi thì để sau này tìm cách thuyết phục họ vậy.
Nghĩ đến đó, Lily chỉ đành ngồi xuống, vẻ mặt đầy phức tạp.
Nhớ lại thế giới cũ, nơi ấy chìm trong bóng tối u ám và chết chóc, người dân dù cố gắng đến mấy cũng chẳng tìm thấy nổi một tia hy vọng... Thế nhưng nơi đây lại hoàn toàn trái ngược. Mặt trời chói chang và nóng đến mức khiến người ta phải e dè khi tiếp xúc trực tiếp. Ngẫm lại mới thấy thật trớ trêu làm sao.
Bỗng dưng, Lily cảm thấy có chút tủi thân.
"Vốn dĩ định ghé qua công viên một chuyến nhưng xem ra phải để hôm kh��c vậy. Trời hôm nay nắng quá, chẳng giống chút nào không khí Giáng Sinh đang cận kề."
Nắng to giữa trời đông... Thoạt nghe có vẻ hư cấu nhưng bằng cách nào đó nó đã thật sự diễn ra ngay trước mắt họ đây.
Vừa nói, Trần Hoài Nam vừa tổng kết lại một chút: "Mà cũng nhờ quả Jackpot của Lily mà chúng ta đã tiết kiệm được một khoản kha khá, lại còn màn gắp thú thần sầu của tôi nữa... Ha ha, ngẫm lại thì thành quả hôm nay cũng phong phú thật, đủ để hai cô chơi mấy ngày đấy."
"Anh định về sao?" Lily hỏi.
"Ừ, đồ đạc cho em đã mua xong xuôi, chơi cũng đã chơi thỏa thích rồi, mà giờ cũng không còn sớm nữa. Nếu còn muốn chơi thì đợi hôm khác anh sẽ dẫn em đi tiếp."
Nói gì thì nói, Trần Hoài Nam cũng phải giữ chừng mực một chút. Số tiền này tuy không phải của cậu nhưng xét theo một khía cạnh nào đó, chúng thuộc về Lily, do vậy... Cậu phải tìm cách quản lý chi tiêu sao cho thật hợp lý.
Đã là thói quen thì khó bỏ lắm.
"Đã lỡ rồi thì hôm nay nhóm chúng ta ăn tối bên ngoài đi. Dù sao Lily cũng cần tìm hiểu thêm về thế giới này, ch���ng phải bây giờ vừa đúng dịp sao?" Himiko cười tủm tỉm nói.
"Ý kiến hay. Mà này, bao giờ cậu mới chịu đưa con cá heo đó cho tôi cất đi vậy? Bộ cậu không thấy nó hơi cồng kềnh sao?"
"Hứ!" Himiko hừ một tiếng rồi quay mặt đi: "Cái đồ thiên vị loli như cậu thì hiểu cái gì chứ? Tuy trông không giống lắm nhưng tôi cũng là một thiếu nữ đấy nhé! Tóm lại, việc tôi thích ôm một thứ gì đó dễ thương là sai lắm hay sao?"
Trần Hoài Nam: "..." Tôi nói thế bao giờ? Cô vẫn còn giận chuyện hồi sáng luôn hả? Sao giận dai dữ vậy má trẻ?
Lily ngước mặt nhìn Himiko, trầm tư, rồi há miệng như muốn nói gì đó nhưng cuối cùng lại thôi. Cô bé cứ thế băn khoăn, suy nghĩ, chẳng biết là đang gặp vấn đề gì nữa.
"3 giờ chiều rồi sao? Vẫn chưa muộn lắm, hay là thử đi xem một bộ phim nhỉ? Xem khoảng ba tiếng đồng hồ là đến 6 giờ tối, vừa vặn để đi chơi đêm."
"Coi phim?" Lily lập tức ngẩng đầu nhìn Trần Hoài Nam, vẻ mặt vô cùng háo hức: "Anh ơi, "phim" là cái gì thế? Nó có thú vị như mấy cái game mình vừa chơi không anh? Mình sẽ đi xem ngay bây giờ chứ anh? Ngay bây giờ?"
"Bình tĩnh nào, anh sẽ dẫn em đi mà, đừng có dí sát mặt vào anh thế chứ!" Trần Hoài Nam dùng tay đẩy Lily ra, đồng thời thử lên mạng đặt vé: "Chết thật, mấy rạp phim gần đây toàn chiếu phim kinh dị thôi, sao mà cho bé Lily đáng yêu của tôi xem được?"
Himiko: "... Nam à, bé Lily của cậu thật ra cũng đâu có nhỏ đến thế?"
"Không cần biết, bao giờ em ấy lớn bằng tôi rồi tính tiếp!" Trần Hoài Nam dứt khoát nói: "À, hình như có bộ phim tình cảm lãng mạn này, em có muốn xem thử không Lily?"
"Lãng mạn? Là tình yêu hả anh?"
"Ờ, ở tuổi em chắc là thích thể loại này lắm, anh đoán vậy."
"Trước giờ em chỉ biết về tình yêu trong những câu chuyện mà chị Via thường kể cho em nghe trước khi đi ngủ mà thôi. Tuy rằng em không hiểu "tình yêu" cụ thể là gì cho lắm nhưng em cũng muốn xem thử nó trông như thế nào."
Chị Via? Ai thế? Người quen?
"Thứ đó nhiều nghĩa lắm em, từ từ rồi em sẽ hiểu thôi." Trần Hoài Nam khóe miệng co giật: "Cơ mà tại sao một thằng đụt sống độc thân mười tám năm như mình lại tỏ ra hiểu biết như thế nhỉ? Nghe sai quá sai."
"Cậu chưa có bạn gái bao giờ sao?" Himiko có chút ngạc nhiên hỏi.
Trần Hoài Nam lắc đầu với vẻ đắng chát: "Thì... Trước kia tôi thuộc kiểu người hướng nội, không mấy khi chủ động nói chuyện với người khác. Tình trạng đó chỉ mới được cải thiện khi tôi đặt chân vào cái lớp đó thôi... Cậu hiểu ý tôi đúng không?"
Himiko khẽ cười: "Tôi hiểu mà. Thế nhưng, tôi vẫn thật không ngờ một người như cậu lại chưa từng có bạn gái dù đã mười tám năm trôi qua. Chậc, thật lòng mà nói thì tôi đã bắt đầu tò mò về con người trước kia của cậu rồi đó."
"Cậu đang khen hay đang chê tôi vậy?"
"Đang khen đó đồ đần. Tôi đã sống với cậu đủ lâu để hiểu cậu là kiểu người như thế nào rồi," Himiko vỗ vai Trần Hoài Nam với vẻ mặt đầy thấu hiểu, "Vì thế, tôi tin là cậu sẽ có bạn gái sớm thôi, chắc chắn."
"... Đừng có bật cái hào quang chết tiệt đó lên giùm cái, nên nhớ rằng tôi đây mới là người đang phải còng lưng ra nuôi cậu!"
Himiko như bị chọc giận, lập tức vươn tay x��ch tai Trần Hoài Nam một cách đầy quyết liệt, khác hẳn với phong cách nhẹ nhàng hồi sáng!
Đau! Đau suýt khóc! Đau đến chết đi được! Nhưng vì để giữ vững tôn nghiêm trước mặt Lily, cậu nhất định phải nhịn bằng mọi giá!
...
...
Đến rạp chiếu phim, Trần Hoài Nam lại tự mình lo liệu mọi việc.
Sau khi cậu ta quay trở lại với một túi bỏng ngô lớn trên tay, cả nhóm bước vào chiếc rạp tối om om. Đặc biệt, hầu hết những người có mặt ở đây đều là các cặp đôi.
Tận mắt nhìn thấy những cử chỉ thân mật của các cặp đôi nọ, Trần Hoài Nam thì không có biểu cảm gì nhưng Himiko lại trông có vẻ mất tự nhiên. Đặc biệt là Lily với tâm hồn ngây thơ trong sáng, cô bé đã đỏ mặt cúi đầu từ nãy đến giờ rồi.
"Lần sau phải bao cả rạp mới được." Trần Hoài Nam vừa ngồi chờ vừa thầm nghĩ trong đầu.
Không lâu sau đó, bộ phim họ đang chờ đợi đã được chiếu. Thật trùng hợp, đây lại là kiểu phim tình cảm thanh xuân vườn trường, thế là Himiko cũng bắt đầu đỏ mặt.
Tuy vậy, Trần Hoài Nam vẫn bình thản như trước, ngồi ăn bỏng ngô mà thưởng thức bộ phim với cái đầu trống rỗng, chẳng suy nghĩ gì nhiều, khác hẳn với Himiko.
Lily thì khác hẳn hai người họ, cô bé đang say sưa thưởng thức bộ phim với tất cả sự tập trung. Với cô bé, tình yêu là một khái niệm vừa mới mẻ, vừa thú vị, lại chứa đựng sức hút vô cùng lớn, nhất là đối với kiểu người hay mơ mộng như cô.
Nói đi cũng phải nói lại, bộ phim này diễn biến rất đúng trình tự. Từ một va chạm ngẫu nhiên giữa hai người xa lạ, họ dần làm quen, trở nên thân thiết qua những bước ngoặt, rồi nắm tay, thề non hẹn biển, và cuối cùng là nụ hôn dẫn lối đến tình yêu...
Một chuyện tình đẹp, không mấy kịch tính và vô cùng nhẹ nhàng, thích hợp với những người chỉ đơn thuần yêu thích thưởng thức vẻ đẹp của tình yêu.
Tuy vậy, không phải vì thế mà bộ phim này nhàm chán. Đạo diễn và đội ngũ biên kịch đã rất tinh tế lồng ghép những triết lý thông qua những khung hình tưởng chừng bình thường, biến chúng trở nên phi thường. Điều đó khiến bộ phim không chỉ là bài học về tình yêu mà còn về tình b���n và tình thương gia đình.
Cơ mà đời thì không giống như phim đâu, thành ra Trần Hoài Nam cũng không học được gì mấy. Dù sao thì cậu ta cũng độc thân quá lâu rồi, đã không biết gì về tình yêu thì làm sao mà học?
Hơn nữa, cậu không đủ kiến thức để nhìn thấu ý đồ của đạo diễn chỉ trong một lần xem phim... Trong khi đó, thực tế là cậu cũng không quá ưa thích thể loại này.
Nói tóm lại...
Mấy người này, hôn nhau chụt chụt trong rạp phim trông ngứa mắt thật. Bộ không biết xấu hổ hả trời?
Đó là suy nghĩ thực sự của cậu ta sau khi bộ phim kết thúc.
...
...
Sau khi rời khỏi rạp phim, Lily vẫn còn ngất ngây với cái thế giới mới vừa được mở ra trong tâm hồn mình. Còn Himiko thì có vẻ gì đó bồn chồn lo lắng, thi thoảng lại nhìn Trần Hoài Nam với ánh mắt rất kỳ lạ... Có lẽ là vì câu chuyện bên trong bộ phim ấy rất giống với câu chuyện đã diễn ra ngoài đời thực giữa cô ấy và cậu ta.
Thế nhưng, khi biết được cậu ta không hề nhận ra chuyện đó, Himiko mới thở phào nhẹ nhõm một hơi. Sẽ rất khó xử nếu cậu ta nhận ra... Mặc dù cô cũng chẳng biết tại sao mình lại thấy khó xử nữa.
Kệ đi, phim vẫn là phim, đừng đem so sánh với ngoài đời làm gì!
"Trời tối rồi nhỉ? Thôi, chúng ta ăn tối một lát rồi về vậy." Trần Hoài Nam mệt mỏi duỗi lưng, đồng thời ngáp một cái thật dài: "Ngồi yên một chỗ mấy tiếng đồng hồ xong thấy yếu ớt quá, chắc phải làm vài lon cho tỉnh táo lại rồi."
"Uống bia để tỉnh táo lại ư...?" Himiko thật sự có chút không biết phải nói gì với Trần Hoài Nam.
"Rồi, bé Lily của anh, tối nay em muốn ăn món gì đây? À, để anh nhắc trước với em là em nên hạn chế ăn đồ ngọt đi nhé. Buổi tối mà ăn nhiều đồ ngọt ấy à..." Trần Hoài Nam chọc chọc vào má Lily với nụ cười tinh quái: "Em sẽ bị béo lên đấy."
Lily: "... Anh thật là xấu tính. Mà về câu hỏi trước đó, thú thật là em cũng không biết phải ăn gì nữa. Cái gì đối với em cũng đều ngon cả, em không kén ăn đâu."
So với những gì cô bé từng ăn ở thế giới cũ thì mọi món ăn trên thế giới này đều là những món xa xỉ đối với cô! Ngay cả mì gói cũng không ngoại lệ!
"Vậy hả? Được rồi, vậy thì chị cả của chúng ta muốn ăn gì đây?"
Chị cả?
Himiko thở dài, thản nhiên đáp: "Cái gì cũng được, tôi cũng không kén ăn."
Trần Hoài Nam ngẩng đầu nhìn trời: "Hai người có biết là mình vừa tạo ra cho tôi một vấn đề nan giải hay không vậy?"
Hai nữ nghiêng đầu: "?"
"..."
"Thôi thì đi ăn lẩu đi."
Lựa chọn này là an toàn nhất rồi nhỉ? Trần Hoài Nam nghĩ vậy.
...
...
Đến khoảng chín giờ tối, cả nhóm trở về.
Tuy cả nhóm đã dành cả ngày đi chơi nhưng không hiểu sao khi về đến nhà họ lại cảm thấy mệt mỏi đến lạ thường. Tranh thủ lúc hai cô gái còn đang bận dẹp đồ, Trần Hoài Nam đã gắng gượng đứng dậy đi tắm kẻo ngủ gật mất trước khi kịp làm bất kỳ điều gì khác.
Mà thật ra khi ngâm mình thư giãn trong bồn nước nóng, cậu ta đã mấy lần suýt ngủ gật. Cũng may là Himiko đã đứng ngoài kêu gọi, cậu ta mới có thể tỉnh lại để nhường phòng cho hai cô gái.
Một mình ngồi trên ghế sofa, Trần Hoài Nam vẫn lim dim mắt, trông gà hóa cuốc. Cậu ta bây giờ đã không còn chút tỉnh táo nào, chỉ muốn đi ngủ ngay lập tức nhưng lại chẳng còn sức để lê lết về phòng nữa... Cuối cùng, cậu ta ngã lăn ra ngủ gật ngay trên sofa.
Một lúc sau, Himiko cùng Lily đã ra khỏi phòng tắm, thấy Trần Hoài Nam đang nằm bất động trên sofa liền không khỏi giật mình. Đến khi nhận ra cậu ta chẳng qua chỉ đang ngủ gật, cả hai ngư���i mới nhẹ nhõm thở phào.
Lúc này, Lily như cũng đã thấm mệt, tay nhỏ dụi dụi mắt rồi ngáp một cái: "Chị Himiko, chị mau dìu anh ấy về phòng đi. Em... Sẽ ngủ chung với anh ấy."
"...Sao không qua ngủ với chị?"
"Ngủ với chị khó thở lắm, em chết mất."
Himiko nghe xong liền không khỏi tự tay nâng niu vòng một căng tròn của mình: "Chị cứ tưởng em sẽ thích nó lắm chứ, dù gì thì trên đời này làm gì có ai lại đi chê ngực to đâu? Kể cả cậu ta cũng vậy."
"Hả...?"
"Ít nhất là cậu ta chưa từng nói vậy bao giờ!"
May quá, cô ấy đã kịp đính chính lại trước khi cô nhóc ngây thơ này hiểu lầm.
"Mà thôi, đành vậy."
Nói đến đây, Himiko tự tiện đặt tay lên má Trần Hoài Nam, ánh mắt tựa như chứa đựng vạn điều phức tạp, nói khẽ: "Coi như lời cảm ơn tôi dành cho cậu vì con cá heo đi. Còn về cái yêu cầu đó... Khi nào nghĩ ra thì tôi lại đòi cậu sau vậy."
"Được ngủ với thiên sứ nha, cậu là sướng nhất rồi đấy."
Mạch truyện này được trau chuốt và độc quyền trên truyen.free, mong bạn đọc thưởng thức và tôn trọng.